Thứ Hai, 31 tháng 1, 2022
Hoa tường vi vẫn nở
Từ cửa sổ phòng khách nhìn ra, mắt Khanh bổng sáng lên. Chiếc
xe thể thao, màu đen bóng nhoáng, vừa đậu lại trước cửa. Cô thư ký riêng của
Khanh, soi lại khuôn mặt mình trong kính chiếu hậu, trước khi mở cửa bỏ chân xuống
đất. Nét mặt nhí nhảnh, nửa chính chắn, nửa thơ ngây của nàng vẫn còn chút gì
đó chao động lòng chàng. Cô nghiêng mình vói lấy con gấu trắng ở băng ghế sau.
Tiếng giày cao gót nện nhẹ nhàng trên những bậc thềm nhà bằng gỗ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nguyễn Xuân Thâm – Một tâm hồn thơ mến thương, hồn hậu “Tôi đọc anh là để mến yêu anh” [1] Không biết bắt đầu từ đâu để bày tỏ cảm thứ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét