Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2022
Hoàng hôn vương vấn
Ánh sáng còn lại trải dài theo bóng những ngôi nhà cao tầng
khi chiều đang xuống, nhạt dần cho đến nhá nhem tối trời. Hoàng hôn thắp hết
chút ánh sáng cuối cùng, theo thói quen chờ đợi người trở về trước khi màn đêm
buông xuống, như tâm tư người mẹ chờ con trở về cứ đăng đẳng… Từ khung cửa sổ,
phóng tầm mắt ra bên ngoài con đường, trước đây nhộn nhịp biết mấy, bây giờ chỉ
một không gian trống hun hút, hai hàng cây lao xao chút gió khẽ khàng, hình ảnh
nhỏ dần về cuối phố lặng yên. Tôi đứng bất động nhìn ra, hình ảnh người đàn bà
luống tuổi lầm lũi trong bóng chiều nhạt màu lam khói, vương nỗi buồn
thân phận. Ngày nào bà cũng bắt đầu vào giờ này như người công chức cần mẫn
đúng giờ, một tay cầm túi ny lon màu đen lớn, tay kia cầm dụng cụ gắp rác, bà
đi nhặt ve chai, đó là hình ảnh trước đây. Dịch bịnh lan tràn, bóng dáng thấp đậm
cũng không còn loanh quanh con phố. Nếu kéo dài tình cảnh này cuộc sống người
dân sẽ ra sao? Đằng sau những cánh cửa lặng yên đó, một sự chờ đợi, thay đổi, sống!
Người đàn bà được đi nhặt một chút còn lại trong cái bỏ đi của người khác để tồn
tại.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giữa “biến tấu lời” và “giấc mơ cây”: Những nỗ lực làm mới thơ Trần Vũ Long (Khảo sát từ góc nhìn thể nghiệm thi pháp và tư tưởng vô thườ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét