Trước tiên phải
nói là bài viết của PĐN đã bộc bạch khá kỹ lưỡng về Ý & Tứ trong thơ cùng
những phân tích (bình giảng, dẫn chứng) một số bài thơ quen biết, rất đáng trân
trọng. Tuy nhiên, đọc xong NK tôi có cảm nghĩ: PĐN còn lăn tăn giữa Ý
& Tứ thơ?
Theo thiển ý của NK thì một bài văn vần
đủ tiêu chí gọi là THƠ thì phải hội đủ 7 chữ Ý+ TỨ + HÌNH+ TÌNH và TÌNH+ CẢNH SỰ.
Nói đủ e dài dòng, xin chỉ nói về Ý & TỨ THƠ:
-Ý là nội dung câu thơ muốn nói gì ? TỨ: dùng
ngôn ngữ để diễn tả Ý.
Và " TỨ THƠ chỉ có ở trên lưng con Lừa
trong gió tuyết ở cầu Bá kia...-Thi tứ tại Bá kiều tuyết trung
Lư từ thượng, thử xứ hà dĩ đắc chi ?"
như Trịnh Khế (Khải) thời xưa đã nói.Đó là cụ nổ Bigbang để hình thành ra
vũ trụ- cái ý tưởng vụt trào ấy trong hồn tung ra TƯ THƠ. Cái TỨ là sự linh ứng-
nghĩ ra, phát hiện một cái gì đó nó có thể khiến cho cái THẦN (tinh thần) của
Nhà thơ cảm nhận THẤY được sự vật để viết ra những câu thơ (nội dung) mang tư
tưởng và tình cảm của tác giả. Ý là do suy nghĩ mà ra.LỜI là do Ý mà đến. Nhà
thi sĩ bậc thầy- ông Hoàng của thi ca nước đã từng dạy " TỨ là hình tượng thơ
diễn đạt được một Ý trọn vẹn" , từ chỗ Ý sẽ đẻ ra TỨ, có TỨ tất có Ý,
nhưng Ý chưa hẳn có TỨ. ví dụ : Ý là muốn nói đến sự say đắm si mê của chàng với
nàng (đó mới là chung chung chưa rõ ràng), chỉ đến khi Thi sĩ thể hiện bằng
hình tượng thơ cụ thể :
Mắt em là một dòng sông
Thuyền ta bơi lặng trong dòng mắt em
thì đó đã là một TỨ THƠ độc đáo. Có Ý (ý tưởng)
nhà thơ phải tìm tòi sáng tạo để dựng TỨ (như khung nhà,kiểu dáng nhà trong ý
muốn xây nhà) để thể hiện được trọn vẹn của Ý, gợi lên những cảm hứng gây xúc động
lòng người, tạo ra những mối liên tưởng rộng mở, có giá trị thẩm mỹ cao (biến
cái mông lung chưa có hình thù gì trong trí não thành hình tượng thơ, cấp cho
nó một khuôn khổ nhất định) Thi sĩ vắt nặn ra TỨ THƠ khác nào nghệ nhân vắt nặn
ra đồ gốm sứ vậy ? Những câu thơ HAY thường đã mang trọn vẹn một TỨ THƠ :
Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn
(VLV)
Tháng giêng ngúng nguẩy thẹn thò
Bàn tay ủ ấm hai vò rượu tăm
(LĐC)
Khi em đến gương trăng vừa lặn mất
Em dịu hiền tươi mát một vầng trăng
(NK)
Có thể nói : đọc Thơ, về thực chất là ta đang
thưởng thức một TỨ THƠ. TỨ trong toàn bài là hình tượng xuyên suốt cả bài thơ,
thể hiện tư tưởng nghệ thuật của bài thơ. TỨ THƠ mang đặc điểm của cách nhìn,
cách cảm, cách nghĩ của Nhà thơ.
Như vậy công việc quan trọng cốt lõi của
mỗi người làm thơ là phải tìm cho được TỨ THƠ (lao tâm khổ tứ là thế)- nó tương
tự như nhà Tiểu thuyết phải có "cốt truyện" vậy. Đầu đề bài thơ nhiều
khi đã chứa đủ cái TỨ THƠ, trong đó, nói cách khác là: đầu đề thơ ôm trùm tứ
thơ, khiến người đời đọc xong nhớ mãi, biến thành ấn tượng ăn sâu vào tâm hồn
người đọc (Bóng cây KơNia, Núi đôi, Cuộc chia ly màu đỏ...)
Tóm lại TỨ THƠ là đặc sản
của tâm hồn Thi sĩ, mỗi người tạo ra cái riêng, cái cốt cách độc đáo của mình với
một ngôn ngữ giọng điệu không giống ai. TỨ THƠ là rường cột kết cấu nên bài
thơ, làm nổi bật tư tưởng chủ đề của bài thơ (chứa đựng triết lý sâu sắc, nội dụng
có tầm bao quát lớn, ý tại ngôn ngoại).
Đấy là nói về "kỹ thuật làm
thơ"...cái cốt tử lại là : Người làm thơ trước tiên phải có THI HỨNG (nói
theo Max Jacob thì đó là trực giác, cái đó gọi là sự quyến rũ) .Khi nội tâm gặp
cảnh sinh tình bật ra cái HỨNG ( sự khởi phát bột trào thành THƠ), trước thời
điểm đó là "chút linh cầu mãi không về/ phân vân giấy trắng chưa nề mực
đen" như Hổ Dzếnh đã tả, cái phút HỨNG chưa đến ấy được Tản ĐÀ ghi lại bằng
hình ảnh " Đêm qua ra ra vào vào/ quẩn quanh chỉ tốn thuốc Lào vì
Thơ".
Chao ôi, Thơ là như vậy đấy
... Nhà thơ Phạm Đức Nhì & các bạn thơ thân mến ạ !
NK có đôi điều thiển nghĩ như vậy, có
gì không phải xin được các Vị chỉ giáo.
Hà Nội 24-2-2016
Nguyễn Khôi



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét