Về Phan Thiết
Với mình thì ”Phan Thiết” luôn bao gồm cả Lagi và Mũi Né, cả
Ma Lâm và Mương Mán. Vậy là đông tây nam bắc có đủ cả. Cái vùng đó thật lạ.
Ngoài địa danh Lagi (đọc là La Di, giọng Nam bộ) thì còn có La Gàn, La Ngâu, La
Ngà… Núi thì có Tà Cú, Tà Dôn, Tà Đặng, Tà Lài, Tà Mon… Hàm thì có Hàm Tân, Hàm
Thuận, Hàm Đức, Hàm Tiến… Có người bảo La là sông, Tà là núi và Hàm là ruộng.
Mình chỉ biết vậy. Mương Mán nổi tiếng với Ga Mương Mán, trên tuyến đường
xe lửa Bắc Nam hàng trăm năm, bỗng dưng sau 75 bị đổi tên thành Ga Bình Thuận,
chẳng hiểu tại sao. Có lẽ rồi đây Ga Tháp Chàm sẽ đổi thành Ga Ninh Thuận… và rồi
ga Diêu Trì, ga, ga… tiếp tục đổi tên.

Về Mũi Né lúc này muốn ngắm dừa “xứ Rạng” thì phải vào các
resort may ra. Mà rừng dừa cũng già quá đỗi rồi.
Thuyền thúng (Thúng chai) bây giờ cũng lạ.
Xanh xanh đỏ đỏ
cũng khá tươi.
Bàu Trắng, Bàu Sen xưa là một vùng tuyệt đẹp với đồi cát mênh
mông, hồ nước mênh mông xanh ngút ngàn mà nay dấu xe đặc chủng du lịch cày xới
không thương tiếc… Nhớ ngày nào đưa đoàn T4G đến thăm còn hoang sơ lắm.
May còn một chút làng chài ở Hòa Thắng, nơi có cái đảo nhỏ
trông giống như một con Rùa biển gọi là Hòn Đú (Rùa biển vùng mình gọi là con
Đú, nhớ không? Đú lên cát đẻ trứng hằng trăm quả, như trái bóng bàn, mềm mềm và
vỏ dai chắc, vùi trong cát để ấp, khi nở ra hằng trăm con đú con đua nhau bò xuống
biến…).
Lần này về Phan Thiết mình còn ghé lên Ma Lâm. Tính gặp Ngô
Đình Miên thăm mà bạn đi Saigon. Thôi ghé chụp cái hình chiếc ga xép nhỏ, ngày
nào 12 tuổi, đi theo Chị Ba Oanh từ chùa HN lên thăm bác Năm H, anh Lìn, chị Nhạn…
bằng xe lửa. Nay anh Lìn (Lâm Hồng Lân cũng vừa mới mất). Ma Lâm chỉ cách Phan
Thiết 15km, thuộc Hàm Thuận Bắc, có đường đi thẳng lên Di Linh Đà Lạt, quốc lộ
28, ngang qua khu rừng nguyên sinh mênh mông đượm vẻ huyền bí nên từ xưa đã được
gọi là Ma Lâm chăng? Ở đó có Đập Sông Quao hùng vĩ. Sông Quao đổ về Lương Sơn,
Phan Rì, còn nhớ chứ? Lần này mình cũng có ghé thăm Đập Sông Quao. Năm xưa, còn
Má, đã đưa Má đến đây.
Đập sông Quao
Ga xép Ma Lâm

Nhưng không thể không kể thêm rằng mỗi lần về Phan Thiết thế
nào cũng phải ăn Bánh Căn và ăn chè “Mộng Cầm”, rồi uống trà Lipton đặc biệt chỉ
thấy có ở Phan Thiết, quán cafe BM bên bờ biển Vĩnh Thủy (Thương Chánh).
Trà lipton nóng, tự pha chế. tự vắt trái quất, chanh, cam vào
tách trà, có sẵn táo tàu, xí muội, cam thảo… các thứ! Rất ngon. Chỉ thấy có ở
Phan Thiết.,
Vậy đó, vài chuyến về Phan Thiết gần đây của mình. Phải kể
cho bạn nhớ quay quắt chơi!
Thân mến,
Đỗ Hồng Ngọc.
20 năm “Gió Heo May Đã Về”
Thư gởi bạn xa xôi,
Phạm Văn Nhàn ‘meo’ bảo Thư Quán Bản Thảo kỳ tới làm số đặc biệt
về Lữ Quỳnh, viết gì cho bạn đi. Viết gì? Thơ Lữ Quỳnh mình đã viết không chỉ một
lần: Đừng giục cơn sầu nữa sóng ơi!… nhớ không? LQ cũng đã đưa vào tuyển tập.
Hôm nay nói chuyện khác nhé. Mình vốn đánh giá cao cái cách
trình bày sách của LQ. Phải nói là bạn có cái ‘gu’ rất hạp với mính, vì thế mà
cuốn Gió Heo May Đã Về cũng như tập thơ Vòng Quanh mình đều nhờ LQ trình bày
sách. Càphê góc đường nào đó một buổi, trao đổi với nhau vài ba ý gì đó, tức khắc
LQ ‘dựng’ lên cuốn sách OK ngay! Trình bày sách không dễ đâu. Phải có nghệ
thuật và phải có… tâm hồn, thấu cảm với tác giả.

Nay 2017, vừa đúng 20 năm, ngày phát hành Gió heo may đã
về, mình nghĩ đến lúc nên đưa vài hình ảnh cuốn sách 20 năm trước coi cho
vui nhé. Dịp này không quên cám ơn Trịnh Công Sơn, Đỗ Trung Quân và đặc biệt cảm
ơn Lữ Quỳnh, người bạn “mát tay”, có tài trình bày sách… quý hiếm!
Thân mến,
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét