Bức tranh "Vũ nữ thân gầy"
Cả đêm tôi chong đèn ngồi ngắm bức tranh cũ,ngắm đi ngắm lại
hầu như quên mất cả thời gian, chừng ngó lại kim đồng hồ chỉ đúng 3 giờ sáng.
Thì ra tôi ngồi với bức tranh như đang ngồi cùng với những kỷ niệm trải dài gần
hơn 20 năm trôi qua. Bức tranh cũ được tôi mua ở chợ trời, nơi họ bày bán đủ mọi
thứ lỉnh kỉnh chẳng thiếu một món gì từ cây kim may nhỏ xíu cho tới cả một chiếc
xe hơi đang chạy. Tôi nhớ vào tháng 10 tiếng Mỹ gọi là Octorber nhưng tôi gọi
nó là tháng ốc bưu, vào năm tôi đến định cư khí hậu lạnh tê buốt, thau nước để
ngoài trời sáng ra thì đông thành nước đá. Tôi trùm mền chẳng buồn đi đâu vì lạnh
quá chịu không thấu khi phải ngồi lên chiếc xe cũ sì của thằng em hỏng hệ thống
máy sưởi ấm. Nói ra thì thật tình, có đi vào nơi đâu mất công thấy cái gì cũng
đẹp, cũng ham, rồi nhìn lại túi tiền hạn hẹp của mình thì chuyện sắm sửa coi
như nằm mơ đi. Thằng em trai đọc ý nghĩ trong đầu tôi như mở tờ báo ra đọc, nên
nó đề nghị chở tôi đi chợ trời là hợp ý nhất. Nó còn dệt mộng cho tôi là biết
đâu vào đó mua trúng món đồ cổ thì coi như "trúng mánh ".
Vậy là cùng nhau lên đường, vừa mới đi được nửa vòng chợ, thì
ánh mắt tôi dừng lại nơi một bức tranh cũ đang được dựng hờ hững bên cạnh những
đống đồ cũ mèm chồng chất lên nhau nhìn rối cả mắt. Bức tranh chỉ nhô ra có
phân nữa, vậy mà cũng lọt vô mắt của tôi với cái giá không cần kỳ kèo, bởi khi
người bán hàng vừa lôi ra giữa cái đám đồ ngổn ngang, bức tranh đã đập dội vào
mắt tôi đến ngẩn người. Hình vẽ là một người vũ nữ trong nhịp điệu của người
Tây Ban Nha, những đường nét mờ ảo với những sắc màu rêu úa cho cái nền, những
vệt vàng vọt của ánh sáng, và rồi trong những sắc màu không rõ nét là nửa gương
mặt của một người phụ nữ với cái nét thanh tú quyến rũ mê hoặc đang lã lơi theo
dáng điệu của một bước nhảy tuyệt đẹp. Tôi không đắn đo hay có một chút do dự
nào khi người bán ra giá cả. Tôi mau ôm lấy bức tranh với khổ to phải giang cả
hai cánh tay mới nhấc lên được. Bức tranh về tay tôi chỉ vỏn vẹn với giá 10 đô
la.
Vậy là mọi thứ chung quanh đã không còn hấp dẫn nữa, tôi và
thằng em lo khuân bức tranh ra xe và nó đã chiếm hết vị trí của băng ngồi phía
sau. Bức tranh đưa về nhà được treo lên vị trí nơi phòng gia đình, dưới ánh đèn
vàng tôi thấy người vũ nữ trong bức tranh thật đẹp, thật vô cùng linh động. Cả
nhà tôi cùng ra ngắm khen tôi biết nhìn đồ để mua và tôi đặt cho bức tranh cái
tên là " Vũ Nữ Thân Gầy". Suốt bấy nhiêu năm tôi sống trên nước Mỹ, bức
tranh cũ đó đã theo tôi như bóng với hình, tôi thay đổi nhà cũng nhiều lần, nhiều
lần di chuyển đi đây đi đó, bức tranh luôn được tôi kỷ lưỡng chú ý để không bị
trầy trụa.
Mỗi lần tôi ngắm nhìn người vũ nữ thân gầy trong bức tranh,
gương mặt nhìn nghiêng và những màu sắc của nước sơn đã được người họa sĩ tạo
ra một tác phẩm nghệ thuật quá tuyệt vời, chỉ không phải trong mắt tôi thôi
đâu, mà khi những ai có dịp nhìn thấy đều khen bức tranh quá đẹp. Tôi rất yêu
quí bức tranh này, không ngoài vẻ đẹp của nó, mà nó còn có giá trị kỷ niệm của
cuộc đời tôi kể từ khi tôi bước chân tới một nơi xa lạ để rồi trở thành quê
hương thứ hai của mình. Đôi khi tôi chợt nghĩ và thầm thì cùng bức tranh, có phải
bức tranh đã đượcvẽ bởi một mối tình lãng mạn giữa chàng họa sĩ và người vũ
công trong tranh họa?. Tôi không như người khác nhìn vào bức chỉ khen theo khía
cạnh của bộ môn hội họa. Khi tôi nhìn vào nó, tôi nhìn theo sự rung động của
trái tim. Tôi cũng thường mơ mộng mình được giống như người phụ nữ trong bức
tranh đang uốn mình trong một điệu nhảy thật say mê, nhưng ánh mắt thiết tha nồng
nàn vẫn luôn hướng về người họa sĩ đang vung tay ra từng nét cọ độc đáo, để chấm
phá trên khung vải hầu lưu giử lại cái vẽ đẹp lãng mạn của tình yêu mãi mãi cho
ngàn sau.
Đôi khi tôi hay vẫn vơ suy nghĩ.Bức tranh trước khi tới tay
tôi thì nó ở nơi đâu? Tôi chắc vị trí của nó rất trang trọng. Bức tranh không
ghi lại dấu tích của năm nào, nên tôi không biết nó đã có mặt giữa cuộc đời này
bao lâu? rồi cũng như số phận gian truân của một người đàn bà có nhan sắc, bức
tranh cũng phải nổi trôi giữa dòng đời như cánh bèo trôi trên dòng nước chảy.
Và mới hôm qua, đứa con gái lớn xin phép tôi mang bức tranh về
treo nơi phòng khách trong căn nhà mới của con. Tôi rất yêu bức tranh và cũng rất
yêu thương con gái của mình nên khó có thể từ chối lời đề nghị của con. Nhưng với
một điều kiện " con ở đâu thì bức tranh ở đó ". Hãy giử gìn bức tranh
như giử gìn kỷ niệm của mẹ. Và như thế tôi đã quyến luyến cùng với bức tranh cả
đêm, tôi có cảm giác như ánh mắt của người "Vũ Nữ Thân Gầy" trong
tranh ánh lên một chút hờn dỗi trách móc. Nhưng tôi đã mỉm cười nói với
"nàng". Hãy trở về vị trí của mình, "nàng" sẽ được trang trọng
đứng giữa một căn nhà to lớn trong một khu vực của những căn nhà trị giá trên cả
bạc triệu. Tôi mơ hồ nghe như "nàng " trả lời với tôi..." cái
giá trị đáng nói tới là tôi đang được ở trong tim của cô thôi "...
10/2012
Ngô Ái Loan
Theo http://vnthuquan.net/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét