"Mắt trong" và hành trình
Nghĩ, Tìm, Lặng
Bùi Việt Phương là tác giả sinh ra ở miền núi nhưng phần lớn thời gian công tác và làm việc ở phố núi. Núi đấy, vùng cao đấy mà vẫn phố thị. Chất liệu đó hiển thị trong sáng tác của nhà thơ như thế nào?
Giữ thói quen cũ mở tập thơ mới
Tiếp nhận tập thơ “Mắt trong” của Bùi Việt Phương ngay sau
khi tác phẩm đạt giải nhì Giải thưởng Văn học Nghệ thuật tỉnh Hòa Bình giai đoạn
2016 – 2020. Với cá nhân tôi mà nói thì giải thưởng chỉ có giá trị khi tác phẩm
đó có những câu thơ lưu bám. Nó khiến người ta mở ra, đọc rồi bị cuốn hút bởi
câu chữ, đề tài mà nhà thơ bày tỏ. “Mắt trong” có được tiêu chí này?….
Sáng tác nghệ thuật luôn khách quan và nó nằm ngoài mọi yêu ghét, vị kỷ. Và tôi
đã mở đọc tập thơ với rất nhiều câu hỏi như thế.
Thuộc thế hệ những người cầm bút mới của văn học Hòa Bình,
Bùi Việt Phương và các tác giả cùng lứa không khỏi băn khoăn với câu hỏi: vùng
sáng tác nào thuộc về mình? Với những chất liệu tưởng như đã quá quen thuộc, những
người sáng tác mới thường tìm cách lạ hóa bằng những diễn tả cảm xúc táo bạo
thiên về cảm hứng sinh ra bởi nhục cảm hoặc tìm cách đổi mới theo lối triết lý
cầu kỳ, ra vẻ cao siêu, rối rắm. Chưa mở tập thơ, tôi đã dùng suy nghĩ quy chụp
và thói quen cũ để áp đặt cảm nhận của chính mình. Và tôi chắc sự đắc thắng của
những quy chụp ấy sẽ lớn lên dần theo từng trang sách lật mở mỏng đi , tỉ lệ
nghịch với nỗi thất vọng của chút hứng khởi khi đón nhận một sáng tác mới. Cùng
với những mâu thuẫn đó, tôi mở mục lục, đọc tiêu đề và mở đại một tác phẩm.
“Vụ gặt” là lựa chọn ngẫu nhiên được mở ra, đọc qua loa,
ít thiện cảm. Thật là may, khách quan trong cảm nhận và sáng tác đã buộc tôi phải
đọc lại những qua loa, ít thiện cảm đó và ghi ra những bám gợi:
“Người thợ rèn
Hình như cũng biết
Cúi xuống với chiếc điếu cày
Thả những lưỡi liềm trắng
Lên gặt một đám mây…”
(Vụ gặt)
Đám mây được gặt bởi dụng cụ thật là lưỡi liềm trắng. Từ động tác cúi xuống với chiếc điếu cày – chất liệu thực tới ngẩng lên gặt mây, thu về cảm hứng và kết quả của sáng tạo. Lưu bám này đã giúp tôi bỏ qua ngẫu nhiên của thói quen đủ để bắt đầu mở lại, đọc từ đầu tới cuối tập sách.
Hành trình Nghĩ, Tìm, Lặng
Sinh ra tại miền núi, dù muốn hay không thì cuộc sống miền
núi cũng có mối liên hệ với người cầm bút. Người sáng tác không thể cách ly
mình hoàn toàn với cuộc sống hiện thực. Nhưng, mặc định là người núi thật tình,
giọng núi giả ngây sẽ ngang tai. Cảm nhận, chắt lọc sẽ mang tới tinh túy, tự nó
gọt giũa những thô tháp đơn giản.
Bùi Việt Phương đã “… có được cho mình những lựa chọn khá
thông minh khi thể hiện những điều đã cần mẫn gom nhặt, mài gọt và sắp xếp vừa
phải mà không bị sa vào sự ôm đồm, rườm rà, đồ sộ hay cố ý làm cho hoang dã, bồng
bột khi “kể chuyện trên cao”. Hoặc mỹ lệ hóa hay trau chuốt để làm cho tưng bừng,
lộng lẫy miền rừng núi nhiều bí ẩn. Dõi theo tập thơ “Mắt trong”, có một cảm
giác sống gần, sống thật với cảnh quan, đèo dốc, với người, với số phận, với
văn hóa, truyền thống mà ta biết rằng, mỗi người đến đó không dễ để nhận lấy và
được đón nhận….” – theo Quang Hưng.
Thật may mắn khi người cầm bút tìm ra được miền sáng tác của
mình và anh ta không phải lên gân theo triết lý xa xôi hoặc lụy nghiêng theo
xúc cảm thuần túy đời thường. Cái đời thường tẻ nhạt được nâng niu, được suy cảm
sẽ trở thành đối tượng thẩm mỹ thuyết phục. Cùng với hành trình Nghĩ, Tìm, Lặng,
“Mắt trong” đã xác lập được một vùng tư cảm như thế. Đó là hành trình suy cảm để
định hình chính mình trong dòng chảy đông đảo, muôn màu của thế hệ những người
cầm bút trẻ. Hành trình đó hẳn không dẽ dàng, đơn giản ‘ .. Ai từng rút
mình ra đan / Mới biết mùa xuân ngắn ngủi” (Với mùa xuân sẽ đến).
Nghĩ, Tìm và đẻ rồi chiêm nghiệm, tư duy, người sáng tác nhận
ra được nhiều điều bất ngờ ngay với chính anh ta:
Khi gỗ tạp vào bếp thay cho giấy nháp
Trước phút than tàn bỗng lại nổi vân vi
Biết đâu đấy mới là dòng thơ có thật trên đời?
(Một hình dung)
Những câu hỏi tiếp nối vang lên, không ngừng thôi thúc người
cầm bút suy nghĩ về công việc sáng tạc. Anh ta đã có được gì, đã bỏ qua gì và
đang hướng đến đâu? Tự nhiên và thuyết phục, những trăn trở không ngừng hiển thị
trong sáng tác của Việt Phương, trong hành trình Nghĩ và Tìm.
Phương là tác giả sinh ra ở miền núi nhưng phần lớn thời gian
công tác và làm việc ở phố núi. Núi đấy, vùng cao đấy mà vẫn phố thị. Chất liệu
đó hiển thị trong sáng tác của nhà thơ như thế nào?
Em về phố mùa thu đôi mắt túi ba gang
Sao gom hết vàng mười bay theo gió
(Mùa…)
Từ nhỏ sống trong rừng mùa hạ
Về vườn mùa xuân phải qua phố mùa thu
Những vòm xanh giếng ngọc
Dạy tôi ngước lên, uống những thật thà
(Mưa…)
Như đã khẳng định, tìm được miền sáng tác là may mắn và hạnh
phúc của người nghệ sĩ. Việc còn lại, khó khăn hơn là anh ta mở lối và làm sáng
miền sáng tác đó như thế nào? Nó là miền thuộc về anh ta hay những chắp vá được
vay mượn thiếu tự nhiên? Trả lời câu hỏi này, người đọc “Mắt trong” sẽ
nhận ra tác giả đã có điểm lùi cần thiết. Lùi ra xa cảm xúc cá nhân của mình
(nghĩ và tìm) để chiêm nghiệm và lặng lại. Khoảng lặng cần thiết để cảm xúc được
chín muồi, thăng hoa.
Đêm tháng Giêng
từng giọt sương nhát đục
Phù điêu tóc bạc một người
(Đêm tháng Giêng)
Thời gian công bằng với tất cả mọi người. Ý sáng tác cũng vậy.
Nó có thể sinh ra ở mọi cá nhân từa tựa nhau nhưng cách người cầm bút xử lý và
sáng tạo như nào thì thuộc về năng lực tự thân. Một câu ngắn, đủ lạ, đủ mới về
vòng chuyển hồi đó khiến người đọc không nản lòng để mở tiếp cuốn sách: Con
người đếm từng vì sao để dắt ra đồng ( Viết trong ngày palindrome).
Nét phố khắc nếp vùng cao
Phương sinh ra ở miền núi, tôi cố tình nhắc lại điều này để
thấy nét phố trong thơ anh đã khắc tạc nếp vùng cao ra sao? Nhẩn nha đọc, giữ
khách quan, không quy chụp để cảm nhận, người đọc sẽ bắt gặp những liên tưởng,ngâm
ngợi thú vị.
Bà ngồi chợ phiên
đợi thật lâu
Người mua đã nhấc lên từ sớm nay
… Và buổi chiều đặt xuống
(Măng rừng)
Ngược Khe Gió, lên đây hầu chuyện đá
Lúa vượt màn thang, dâng một mùa vàng,
Ngày chầm chậm chảy nâu vào đất
Đá tiền nhân thâu đêm khẩn hoang.
(Đồi Thung)
Trẻ từng mơ giấc sông
Già hãy còn thức núi,
Vẫn còn tháy nhau qua cây mộc miên đỏ ối…
(Cây gạo của mường)
Nhịp sống tuần tự diễn tiến dễ đẩy xúc cảm vào trạng thái buồn
tẻ, mọi sự làm mới không khéo sẽ trở nên khiên cưỡng. Nhịp điệu buồn tẻ hay
sinh động còn phụ thuộc vào cảm nhận của mỗi người. Như vậy, độ lùi và khoảng lặng
cần thiết đã dẫn mời được dòng cảm hứng sáng tạo ghé thăm:
Cánh cửa đã mở xong về phía mặt trời
Đã được thấy hoa nở mọi khi ta vắng mặt
Nếu ngày mai, ngày kia… lại vẫn là chủ nhật?
Ngày đã hết hoa hồng ta lại tưới vì gai
Căn nhà bước vào mùa ta có mặt
(Ở nhà)
Với “Mắt trong”, Việt Phương không che giấu cảm xúc nhiều khi
bất lực của con đường nghĩ, tìm, lặng để sáng tác:
Mưa tạnh
Đường mòn đã già nua
Nhớ bập bõm bầu trời từng vũng
Bàn chân nhỏ ngỡ lấp đầy thung lũng
Hóa ra làm tung tóe những đám mây
Mây bị mẹ mắng
Còn ta giời đầy
(Đường mòn)
Đường mòn của nhịp sống được cảm nhận, được nâng niu và chắt
lọc. Nét vùng cao thân thuộc qua đó cũng được khắc họa mang nét riêng. Vùng cao
đấy, cũ mà vẫn mới nguyên:
Những người già cười xòa như thác
Đến hận thù cũng không giữ nổi,
Lòng bầu rượu đi nương
Rót cho bạn cả điều chưa nói được
(Người già)
Bùi Việt Phương khắc họa vùng cao theo cách riêng của mình. Một
vùng cao không thô tháp mà giàu chiêm nghiệm. Người vùng cao ở phố. Người vùng
cao vẫn giữ nếp suy nghĩ, ứng xử của quê hương, dòng tộc, ăn đời ở kiếp, chan
hòa với cây cỏ, thiên nhiên. Chất liệu tưởng đã quá xưa cũ và quen thuộc trở
nên mới mẻ. Không gian vùng cao, nếp nghĩ, cuộc sống của người miền núi được chắt
gạn vừa độ, không sa vào thái cực đẩy cao lên thành cái hùng vĩ, rườm rà.
Người miền núi biết rủ cây gùi bắp
Cùng tiếng chim leo dốc kiếm thuốc lành
Nhặt nhạnh nắng dệt chăn phà mềm mại
Nhường thú nước nguồn, mượn lá những đôi tai ( Biên
thùy)
Đêm đầu tiên
Ông bà tôi ngủ nhà sàn họ Lò
Họ Hoàng nhường gạo
Họ Cẩm sẻ áo
Cái tình ngai ngái gỗ tươi trên rừng
Thế mà dựng nhà bao đời vẫn vững
Ở được thành anh em
(Dòng họ)
Khoảng lặng chính là không gian cần thiết và với tập “Mắt
trong” thì nó trở nên quý giá để tạo bề sâu nhất định. Nếu không có những băn
khoăn, trăn trở nghiêm túc về việc sáng tác thì không thể có khoảng lặng hay độ
sâu này. Gửi gắm trong những xúc cảm bình dị là những đối sánh, những trăn trở
cùng khiến người đọc suy nghĩ:
Tôi ngồi gọt bút chì
Khi rất nhiều tiếng sấm
Viết gì để không là mưa?
(Nhật kí)
Viết gì để không sa vào xáo mòn, xa vào dễ dãi, xa vào khuôn
thức?
Trăn trở suy tư được truyền tải dung dị, nhẹ nhàng mà giàu hình ảnh và sức nặng. Vậy là mang thói quen cũ mở tập thơ mới, tôi đã bị dòng cảm xúc thơ, hình ảnh thơ dẫn dụ thôi thúc đọc từ đầu tới cuối tập sách. Con đường sáng tác còn dài, còn đòi hỏi nhà thơ không ngừng làm mới mình. Viết gì để không là mưa? Câu hỏi nương bám và xác lập nét riêng trong những thi liệu tưởng đã cũ mòn. Nét dung dị, tinh tế đã tạo nên một “mắt trong” bước ra khỏi khuất lấp của thế hệ những người cầm bút sinh ra và lớn lên ở miền núi. Sáng tác của Việt Phương có thể đi xa tới đâu nữa? Câu trả lời nằm ở cảm xúc và lao động miệt mài, nhọc nhằn của chính tác giả!.
14/5/2023
Nguyễn Hồng Nhung
Theo https://vanvn.vn/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét