Cạn hết một ngày
Bài viết đã lâu gửi tới các bạn hữu trong thời gian
mà nhân gian gọi là " Năm cùng tháng tận "...
Hôm nay đọc lại bài viết cũ trong cơn mưa bay nhẹ giữa bầu
còn thoi thóp tia nắng cuối cùng của một ngày, đầu óc phẳng phiu giống
như dãi lụa nắng bên ngoài khung cửa sổ, ước chi mình là cánh chim bay
chìm khuất vào màu nắng lụa mong manh kia nhỉ...
...
Chiều nay chuẩn bị đưa ông Táo về trời, tôi bày biện mọi thứ
đã sắp xếp đi chợ hôm chủ nhật. Trái cây xôi chè bánh mứt và không quên mua áo
mới cho ông Táo với một xấp tiền dollar giấy 100 cùng giấy tiền vàng bạc. Đốt
nhang khấn thầm chỉ xin ông phù hộ cho gia đạo bình yên, nhìn mâm bày ra cúng
tôi nghĩ ông Táo chắc cũng hài lòng để lên đường về trời trong ngày đại hội thần
tiên trên thượng giới.
Buổi chiều mùa này trời tối thật mau, khí hậu vẫn còn lạnh buốt
theo những cơn gió vờn chạy quanh, lúc đốt vàng mã tôi hơi lo lắng cứ sợ những
mảnh tàn tro bay sang nhà hàng xóm, cũng may những mảnh tro chỉ bay trong phạm
vi của khu vườn. Hôm nay chỉ có mình tôi với căn nhà trống vắng với góc vườn tịnh
yên tôi bỗng dưng chợt thoáng buồn, nỗi buồn cứ thế mà nhè nhẹ bay theo làn
khói bốc lên từ mớ vàng mã khi tôi ngồi đốt. Tôi chợt rùng mình với những ý tưởng
sau khi tôi chết thì thân xác tạm bợ của tôi cũng sẽ tan thành tro bụi. Các con
tôi bảo khi chết nên đốt cho sạch sẽ, còn mang chôn thì bị giòi bọ rúc rỉa với
sự tưởng tượng khơi khơi cũng thấy thê thảm.
Ai cũng bảo chết là hết, lời nói thiệt nói vô căn cứ vì mình
đã chết đâu mà biết về cái thế giới u linh ma hờn quỉ ám đó. Tôi là con nhà Phật
biết ngồi chắp tay cung kính trong chánh điện từ thuở lên 5 tuổi, nhưng khi trưởng
thành bước xuống cuộc đời thì ít khi đi đến chùa lễ Phật. Hôm nào có duyên ngồi
nghe thầy giảng đạo, thầy giảng phải có tính cách thực tế thì mới thu hút tôi
ngồi lắng nghe, còn nếu đưa ra những chuyện mơ hồ đầy sự cuồng tín thì tôi hay
lẳng lặng bỏ đi ra ngoài. Thậm chí có lần người thầy bói nhìn tôi bảo " cầm
nhang đốt chứ đâu tin mà biết khấn xin ". Làm tôi bật cười và không ít
nhiều thán phục cái ông thầy bói phán như đi guốc vô bụng mình. Với tôi duy nhất
khi cầm cây nhang đứng trước bàn thờ thì chỉ độc nhất khấn cầu một câu là
"xin gia đạo được bình yên". Và thực sự thì gia đạo không bình yên
như tôi xin mà sự bình yên tôi lại có được cho tâm hồn của mình.Tôi phải cám ơn
trời Phật bởi cuối cùng của một đời người cái đáng được cầu xin đó là sự bình
yên trong tâm hồn không phải thế sao?!.
Trong đời sống ai mà không qua những phút giây hội ngộ đó rồi
sẽ đi đến chia ly. Không bao giờ tôi có thể hình dung ra là có lúc mình sẽ sống
một mình. Tôi đã nằm lòng lá số tử vi của tôi trong đầu,lá số cho biết về sau
tôi sẽ sống trong cô độc. Lúc còn quây quần bên cha mẹ anh chị em, lúc đầm ấm
bên cạnh chồng con thì tôi coi lá số kia như một sự đoán mò tầm bậy theo kiểu
bói quét nhà ra rác. Nhưng rồi mỗi ngày mỗi qua đi lẹ làng như thoáng bóng
chim bay, những ngày huyên náo bặt đi âm điệu vui vẻ, ngọn lửa trong chiếc lò
sưởi gia đình cũng lịm tắt chỉ còn lại mình tôi với bóng chiều hiu hắt bên
ngoài song cửa.
Gần kề ngày tết tôi thấy nhớ tới bà nội thường may cho tôi những
manh áo đẹp từ những khúc vải rẻo của đầu cây vải cắt bỏ đi trước khi bán cho
khách hàng, bà nội tôi thật khéo tay với đường kim mũi chỉ để cho tôi với những
ngày tết xênh xang áo đẹp đi khoe với lũ bạn trong xóm.Tôi nhớ tới người chị yểu
mệnh văn thơ tuyệt sắc với những mối tình của chị nhẹ tựa như sương. Sao lạ quá
tôi chỉ nhớ tới những người đã chết!? Tôi cũng muốn nhớ tới một người nhưng sao
đầu óc trống trơn, gương mặt của người ấy như có một bức màn băng giá trùm phủ,
muốn nhớ ư! tôi phải dùng tới đầu óc làm thành một cái đẻo đá để đục để nạy cho
ra...
Thật đáng sợ khi nhận biết ra cái chết của một cõi lòng...
chiều nay nhìn đám tàn tro tản bay quanh góc vườn, nhìn những mảnh vụn mong
manh sẽ rơi rụng yên nằm ở một nơi nào đó.Giống như những mảnh đời tôi đã đi
qua, thôi thì cứ để những mảnh vụn vỡ với khoảng thời gian đã trở thành quá khứ.
Ừ thì cứ vậy đi, tôi ngước mắt nhìn lên bầu trời... lại cạn hết
một ngày, tôi lại bị hao đi một nhịp đập của trái tim...
23/10/2012
Ngô Ái Loan
Theo http://vnthuquan.net/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét