Văn học Nga và Xô viết còn được
đọc ở các nước nào khác?
Những kẻ thích bông phèng nói rằng có hai chủ đề mà mọi
người đều hiểu: chính trị và bóng đá. Tuy nhiên, đã đến lúc nên bổ sung thêm một
điều nữa – chương trình giảng dạy văn học ở trường sẽ như thế nào…
Năm nay, tại Nga một làn sóng tranh cãi mới đã nổ ra. Một nghị viên Duma Quốc gia, ông Dmitry Vyatkin đã đưa ra ý kiến cần loại bỏ cuốn “Quần đảo Guag” của Alexander Solzhenitsyn ra khỏi chương trình văn học nhà trường. Tựa như, nhà văn này đã “hút nhiều máu của sự thật ra khỏi ngón tay của mình” và “bôi nhọ Tổ quốc Nga” để nhận được giải thưởng quốc tế.
Mặt khác, có những nghị viên yêu cầu đưa “Đội thanh niên cận
vệ” của Alexander Fadeev và “Tuyết nóng” của Yuri Bondarev vào danh sách các
tác phẩm bắt buộc học trong nhà trường. Bộ Giáo dục đã có hồi đáp khi thêm vào
chương trình giảng dạy không chỉ những cuốn sách kể trên mà còn cả “Thép đã tôi
thế đấy” của Nikolai Ostrovsky, truyện “Tính cách Nga” của Alexei Tolstoy và
truyện “Pháo đài Brest” của Sergei Smirnov.
Hãy cùng tìm hiểu xem các tác phẩm kinh điển của Liên Xô vẫn
đang được nghiên cứu ở những nước nào khác.
Với các nước thuộc Liên Xô cũ
Văn học Nga vẫn được chú ý đặc biệt ở các nước hậu Xô viết.
Tiêu chuẩn giáo dục ở Belarus có lẽ giống với tiêu chuẩn của Nga nhất. Học sinh
tiểu học được giới thiệu các đoạn trích trong sách của Kir Bulychev, “Chuồng đựng
thức ăn của mặt trời” của Prishvin, truyện ngắn của Paustovsky, truyện vừa “Ba
người đàn ông béo” của Olesha. Thanh thiếu niên nghiên cứu về Gorky, “Sa hoàng
Cá” của Astafiev, những bài thơ của Tvardovsky, “Số phận con người”của
Sholokhov… Vào năm 2021, các tác phẩm của Nabokov và Solzhenitsyn đã bị loại khỏi
chương trình bắt buộc.
Ở Kazakhstan, tình hình cũng tương tự, nhưng ở đây nền văn học
dân tộc được chú ý hơn. Ở trường trung học, việc nghiên cứu các tác phẩm của
các tác giả Liên Xô chỉ còn mang tính chất giới thiệu. Phần lớn được khuyến
khích dành cho đọc ngoại khóa. Một lần nữa, có thể gặp Gorky và Tvardovsky, những
truyện ngắn của Zakhoder, “Timur và đồng đội ” của Gaidar, “Cô giáo cát” của
Platonov, “Vasily và Vasilisa” của Rasputin, truyện ngắn của Shukshin và
Aitmatov, cũng như thơ trữ tình và văn xuôi về Chiến tranh Vệ quốc Vĩ đại.
Thời hoàng kim
Ở hầu hết các nước phương Tây, chương trình giảng dạy ở trường
tập trung vào văn học dân tộc của nước họ. Điều này đặc biệt nổi trội ở Đức, Áo
và Pháp. Những tác phẩm kinh điển phổ biến trên thế giới như “1984”và “Trại súc
vật” của Orwell, “Thế giới mới hoang dại” của Huxley hay các vở kịch của
Shakespeare là cực kỳ hiếm ở Anh hoặc Mỹ trong chương trình đọc tham khảo. “Hài
kịch thánh thần” của Dante có thể được tìm thấy trong các trường học ở Ý và Hy
Lạp.
Việc nghiên cứu các tác phẩm của các nhà văn Nga ở nước ngoài
trong các trường học (và điều này không phổ biến lắm) thường chỉ giới hạn trong
các tiểu thuyết được lựa chọn của Dostoevsky và Tolstoy. Thông thường đó là “Tội
ác và Trừng phạt” và “Anna Karenina”. Đôi khi các tổ chức giáo dục cá nhân cũng
đưa vào chương trình truyện ngắn và kịch của Chekhov.
Việc nghiên cứu thêm các tác phẩm của thế kỷ XX và các tác phẩm
kinh điển của Liên Xô thường được thiết kế cho sinh viên tại các trường đại học.
Các khóa học về văn học Nga được giảng dạy tại các trường rất đa dạng: “Bác sĩ
Zhivago” của Pasternak, truyện và thơ trữ tình của Bunin, thơ của “Kỷ nguyên Bạc”(Akhmatova,
Blok, Belưi, Yesenin, Tsvetaeva) và nhà thơ cách mạng Mayakovsky, truyện của
Nabokov, “Thợ cả và Margarita” của Bulgakov, “Cuộc đời và số phận” của
Grossman, “Một ngày trong đời của Ivan Denisovich” của Solzhenitsyn.
Như nhiều người nước ngoài thừa nhận, việc làm quen văn học Nga của họ không phải ở trường phổ thông hay trường đại học, mà thường do ý thích. Solzhenitsyn đứng đầu bảng các tác giả được lựa chọn.
Tại Hoa Kỳ, nơi không có tiêu chuẩn giáo dục của một bang duy
nhất và mỗi bang đặt ra những yêu cầu riêng, thì ngoài Tolstoy, Dostoevsky,
Turgenev và Chekhov, người ta có thể tìm thấy tiểu thuyết “Một ngày trong đời của
Ivan Denisovich” của Solzhenitsyn, cũng như tiểu thuyết “Bác sĩ Zhivago” của
Pasternak. Người Mỹ bị cuốn hút tới các tác phẩm này trước hết bởi số phận nổi
nênh của các nhân vật chứ không phải bởi bối cảnh lịch sử. Cách mạng, Nội chiến,
sự đàn áp và cuộc sống trong các trại cải tạo – điều này lui xuống hàng thứ hai
đối với sinh viên Mỹ.
Ở Vương quốc Anh, nơi có chương trình giảng dạy quốc gia, thì
một số trường đại học cũng nghiên cứu về Solzhenitsyn. Nhưng trọng tâm là văn học
dân tộc của họ và một số nhà văn Mỹ.
Những chuẩn mực phương Đông
Nếu Solzhenitsyn chỉ có thể tạm được gọi là một tác giả Liên
Xô (đúng hơn là một tác giả chống Liên Xô), thì Nikolai Ostrovsky là một hình mẫu
của Chủ nghĩa hiện thực xã hội chủ nghĩa. Vào những năm 1990 ở Nga, cuốn tiểu
thuyết “Thép đã tôi thế đấy” của ông bị loại khỏi chương trình giảng dạy ở trường,
thì ở Trung Quốc, số phận của anh lính trẻ Hồng quân Pavka Korchagin vẫn làm
cho các cậu các cô học sinh xúc động. Ở một số trường, cho tới nay cuốn
tiểu thuyết này vẫn được học ở cấp trung học.
Cách đây vài năm, ở các trường học Việt Nam, trong các tiết học
văn, học sinh đọc những truyện ngắn của Maxim Gorky, ở cấp tiểu học các em đọc
các đoạn trích trong tác phẩm của nhà giáo, nhà văn Liên Xô Vasily
Sukhomlinsky.
Ở Nhật Bản, mặc dù họ không coi văn học Nga như một phần của
chương trình giáo dục, nhưng trong các thư viện nhà trường, bạn có thể tìm thấy
truyện vừa “Một” của Nikolai Vnukov kể về một thiếu niên 14 tuổi bị lạc trên một
hoang đảo ở Thái Bình Dương. Tác phẩm này của nhà văn Liên Xô đã nhận được một
cái tên khác ở đây – “Cuộc phiêu lưu trên đảo”.
Ở Thổ Nhĩ Kỳ, những truyện ngắn, truyện vừa của Chingiz
Aitmatov, chẳng hạn như “Con tàu trắng” và “Cánh đồng của mẹ”, đã được đưa vào
chương trình giảng dạy bắt buộc ở trường.
Nhận xét thêm của chuyên gia
Yegor Kholmogorov – nhà báo, hội viên Hội Nhà văn Nga cho rằng:
Ở nước Nga văn học kinh điển Nga thậm chí được phục vụ lộn ngược.
Chúng ta cần xác định rõ mục tiêu: Chúng ta đang muốn tạo dựng
nên những công dân, những người yêu nước biết chiến đấu vì Tổ quốc,mà văn học sẽ
rèn luyện cho họ lòng dũng cảm và sức chịu đựng sao đây? Vậy tất cả các tác phẩm
phải được lựa chọn theo yêu cầu này. Giờ đây, trong các tiết học về văn học và
lịch sử, vẫn còn sót lại từ thời Xô Viết, chúng ta đang tạo dựng một người cộng
sản cách mạng sôi nổi hoặc một trí thức tự do hay than vãn.
Chúng ta cần phải cải thiện triệt để chương trình học văn học ở nhà trường, nhưng điều đó không cần phải theo hướng “hãy đả phá các tác phẩm thời Xô Viết”, mà hầu hết thời thơ bé học sinh không được đọc; ngay kể cả chính tác giả của những “sáng kiến” như thế cũng chưa từng ngó mắt tới. Những người ấy đơn giản chỉ dựa trên một tập hợp các tên tuổi.
Theo tôi, sự xuất hiện của cuốn tiểu thuyết “Thép đã tôi thế
đấy” trong chương trình học ở trường là không thể được. Ý nghĩa của tác phẩm là
sự ngợi ca cuộc nội chiến, sự đối lập của phần này với phần kia của đất nước,
là lòng thù hận giai cấp. Ví như trong sách còn có cả cảnh hạ nhục các linh mục.
Trong tác phẩm này không tạo dựng lý tưởng yêu nước, mà là sự chia rẽ nhân quần.
Dường như có ích hơn một chút là các cuốn tiểu thuyết “Số phận
con người” của Solokhov, “Chuyện về một người chân chính” của Polevoy – với hai
tác phẩm này còn có thể tìm được sự kế thừa của các thế hệ (từ phi công của
quân đội đế quốc, người đã bay mà không cần chân). Nếu bạn muốn thông cảm với
chính quyền Liên Xô, bạn có thể đưa “Con đường đau khổ” của Alexei Tolstoy vào
chương trình, trong sách các nhân vật sỹ quan đã chọn lựa phe đỏ. Có liên quan
về mặt tư tưởng là tiểu thuyết “Bạch vệ” của Bulgakov, hiện đang được học ở trường.
Cuốn tiểu thuyết này thể hiện rõ ràng bản chất của chủ nghĩa ly khai Ukraine.
“Vasily Terkin” của Tvardovsky cũng rất quan trọng.
Nhưng ở nước Nga vẫn chưa thực sự đọc các tác phẩm kinh điển của mình. Nó được phục vụ ngược lại: họ không đọc các tác phẩm của Leskov, những vần thơ yêu nước của Tyutchev. Chúng ta cần ngừng tập trung vào Blok và bài thơ “Mười hai” của ông ta, mà nên có những nghiên cứu sâu sắc hơn về thơ của Gumilyov.
25/3/2023
Tô Hoàng dịch
Theo https://vanvn.vn/
.gif)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét