Chỉ chút bọt bèo
Nàng ngồi im như thế không biết bao lâu. Căn nhà vắng lặng
nghe đếm được cả tiếng vòng quay của chiếc kim đồng hồ, âm thanh mỗi lúc càng rỏ
hơn. Gỏ từng nhịp thời gian điều đặn. Đã hơn hai giờ khuya, ngoài trời như bắt
đầu mưa lác đác trên mái ngói. Cơn gió lành lạnh tạt qua khóm trúc, lay động
khu vườn làm cho cây lá vỡ òa xôn xao.
Đang là mùa thu.Những giọt mưa thu đầu mùa, dịu dàng rơi xuống.
Thềm nhà vắng tanh cùng với cõi lòng hụt hẩng chới với đêm sâu.
Nàng biết sẽ có ngày như hôm nay.Sớm muộn gì cũng phải đối diện.
Nàng luôn cố tự đánh lừa chính mình. Đánh lừa sự thông minh bén nhạy mà trời
ban cho nàng.Như một phần thưởng lúc mở mắt chào đời. Khi đối diện với bất cứ
là ai.Sự cảm nhận bằng phiêu linh rất bén nhạy, nàng có thể suy đoán gần như
chính xác, từ ánh mắt nhìn đầu tiên.
Với chàng, thì nàng lại càng rõ ràng hơn bao giờ. Nhưng nàng
không dám đối diện sự thật. Cứ mặc kệ những nguồn dư luận, nói quanh về những mối
quan hệ với chàng. Những điều nếu càng tìm hiểu thêm, chỉ càng chuốc lấy sự đau
đớn buồn bã mà thôi.
Nàng đang là người hạnh phúc.Hạnh phúc từ những bài tình thơ
chàng viết đều đặn cho nàng. Từ lâu lắm,đời sống của nàng rất yên lặng.Nàng như
một người từ ở thế kỷ nào xa xăm,lạc chân bước tới thế giới hôm nay. Cái thế giới
mà những kẻ yêu nhau. Nhìn vào những hào quang danh vọng.Suy tính hơn thua. Có
lẻ nàng là người sống trong hoang tưởng.Bị chi phối vào những cuốn tiểu thuyết
lãng mạn.Mơ mộng những mối tình thiên trường địa cửu. Điều ảnh hưởng lớn nhất đối
với nàng. Đó là dòng máu thủy chung của người Mạ kính yêu. Một tình yêu son sắc
với Ba. Đời sống luôn có những sự tình cờ. Và nàng có may mắn không khi được
quen biết với chàng!?. Hãy để tất cả lại đằng sau những lo âu, nghi ngại. Nàng
thật đang hạnh phúc, có cùng với chàng . Một cuộc tình vô cùng lãng mạn. Nàng
như người đi trong sương mù và không hề muốn thoát ra khỏi vùng trời huyển hoặc
đó.
Cuộc điện đàm hôm nay chỉ vỏn vẹn trong vòng hai mươi phút.
Nhưng chàng phải sắp xếp, bỏ biết bao tâm ý, dằng co giữa lý trí và con tim để
chuẩn bị gần hơn nửa năm nay. Chàng bắt đầu thưa dần những email mà trước đó mỗi
ngày đều đặn gửi. Sự thưa dần của những thời gian hỏi thăm về nhau. Có những
lúc chàng gần như biến mất để cho nàng giận hờn, rồi chán nản từ từ mà quên mất
chàng.
Nàng không phải là người vô tình.Với bản tánh hiền lành nàng
luôn ngụy biện và cảm thông cho chàng. Nàng là hiện thân của con sông êm đềm
trên quê hương của hai người. Là hạt sương ban mai trong lành.Là ánh trăng tỏa
sáng mơ màng mà trong toàn bộ những bài thơ của chàng.Đều đã diễn đạt đến mức
tuyệt vời. Tình yêu cứ lớn dần qua những bài tình thơ .Chàng say sưa yêu nàng rất
ngây ngô bằng cái thứ tình yêu đầu đời. Của một chàng thư sinh áo trắng, tóc
buông lơi ngổ ngáo của thời mới lớn.Thuở mà "làm học trò mà sách chẳng cầm
tay...xếp đạo đức dưới bàn chân ngạo mạn " của thi sĩ Đinh Hùng đã viết.
.Một người đàn bà đi đến sống chung với một người đàn ông.
Khi tuổi đời của họ, đến lúc phải cần thiết cái mái ấm của gia đình .Bình thường,
đơn giản như bao nhiêu người trên thế gian mong muốn.
Tình yêu vốn từ đó tỏa ra muôn nghìn mầu sắc .Ai cũng biết
yêu và yêu theo cách riêng của họ. Nhưng một người đến, để thấu hiểu mọi ngỏ
nguồn trong tâm hồn của một người khác. Thì đó là điều khó tìm bắt được.Đọc bài
thơ hay, có mấy ai hòa cùng nụ cười đồng cảm!?. Có ai cùng nhau se thắt lòng,
khi nhìn theo một nhánh rong trôi, đơn độc trên dòng nước cuồn cuộn dưới bầu trời
đang dần ngã bóng hoàng hôn. Ngậm ngùi cầm trong tay, một đóa quỳnh hoa tàn
rũ.Sau khi đã dâng hết vẽ tươi thắm rực rỡ của một lần đi đến nơi chốn mình hiện
hửu!?.
.Như dòng máu đang luân lưu trong thân thể. Để nuôi lấy sự sống
mà chàng mãi, mong mõi và khát khao kiếm tìm.
Từ nơi nàng,chàng đã có được cái thứ hạnh phúc như sương như
khói đó. Sự mâu thuẩn nội tâm đã dày xéo trái tim chàng.Mỗi khi nàng nói cười rất
đáng yêu . Cuối cùng thì sao!? Thực tế phải bắt chàng chọn lựa. Bỡi nàng quá
thánh thiện, đặt hết niềm tin lao vào tình yêu không nuối tiếc. Một cuộc tình
mà ngay từ phút đầu đã không còn lối thoát. Chàng không thể kéo dài thêm hơn nữa.Phải
ngừng lại, trước khi quị ngã cùng với những hệ lụy buộc ràng vây quanh.
Nàng lấy hết hơi sức,cố kềm lại tiếng nức nở . Đưa tay bấu chặt
lồng ngực, toàn thân lạnh giá. Chia tay!? có thật chia tay!?...Tiếng nói chàng
vẫn nhẹ nhàng, vẫn thiết tha. Bỗng dưng nàng nghe như có tiếng sóng vỗ u buồn,
qua những đám bờ lau sậy trên dòng sông quê hương. Cái góc đời bình yên nhỏ
nhoi trong vùng ký ức êm đềm của nơi nàng được sinh ra. Nơi có hai mùa mưa nắng
khắc nghiệt. Nơi có cùng chung một hơi thở với chàng.
Nàng nhắm mắt . Mường tượng bên dòng sông im trưa. Bóng dáng
một chàng thư sinh áo trắng, tóc loà xoà trước vầng trán thông minh đỉnh ngộ,
lay lay cùng cơn gió thoảng nhẹ trên mặt nước trong veo . Bờ lưng rộng dài, tựa
bên cây khế mướt xanh . Đang trổ mùa bông rơi rụng xuống dòng sông trắng xóa.
Trong tay cầm cây guitar,đệm theo những bản tình ca lãng mạn. Cặp mắt đa tình
màu hạt dẻ, nở trên đôi môi nụ cười nhân hậu. Chàng có nét đẹp hiền lành như một
vị linh mục, đang rao giảng lời kinh. Cả gương mặt đắm chìm đam mê theo từng nốt
nhạc.Hình ảnh đó đã sâu đậm trong tâm khảm. Đã như một dấu ấn,làm sao có thể nhạt
nhòa có thể phôi pha!?...
Cám ơn chàng đã mang lại một thời yêu thương. Viết ra những vầng
thơ đẹp tuyệt vời.Tất cả giờ đây. Chỉ là chút bọt bèo trôi trên cơn sóng lớn của
đại dương mênh mông . Nàng vẫn ngồi im trong bóng đêm. Một vết cứa qua tim từ từ
thấm rát. Tiếng gió mỗi lúc xào xạc lớn hơn trên những khóm cây. Qua khung cửa
sổ.Ánh đèn lờ mờ, hiu hắt . Những chiếc lá vàng mùa thu,rơi rơi là đà xuống mặt
đất. Nàng thấy mình cũng giống những chiếc lá kia, héo úa lìa cành trôi theo
cơn gió vô tình... rơi rơi vào một không gian vô tận.
Ngô Ái Loan
Theo http://vnthuquan.net/
.gif)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét