Chủ nghĩa hậu hiện đại
và tư duy phê bình văn học
Có thể nói trong thập niên đầu tiên của thế kỷ XXI, việc
tiếp nhận chủ nghĩa hậu hiện đại rõ ràng trở thành một chủ đề học thuật thời sự
nhất. Các thảo luận về hậu hiện đại nhanh chóng trở nên căng thẳng nhưng không
phải là cái căng thẳng của một tinh thần đối thoại được phát triển cao độ.
Những phản biện từ những người hồ nghi trước việc dẫn nhập và
thực hành hậu hiện đại ở Việt Nam thường trở nên lép vế hơn trước khao khát muốn
vin vào hậu hiện đại như một điểm tựa để khuấy động trạng thái trì đọng của văn
hóa nghệ thuật. Bởi vậy, sang đến thập niên thứ hai, các thảo luận này lắng dần.
Chủ nghĩa hậu hiện đại, theo đó, đã được diễn giải, xoay xở, trải qua một quá
trình dịch và cải biên văn hóa để có thể thích nghi với bối cảnh Việt Nam. Nó
không còn là một thuật ngữ lạ lẫm nữa, thậm chí dễ dàng được gán cho rất nhiều
sáng tác, bất kể những sáng tác ấy có kế thừa và thách thức lại mĩ học hiện đại
chủ nghĩa hay không, miễn là trong con mắt nhà nghiên cứu, chúng có một vài dấu
hiệu khác biệt với những khuynh hướng văn học đã định hình như chủ nghĩa lãng mạn,
chủ nghĩa hiện thực hay hiện thực xã hội chủ nghĩa…
Sẽ là thiếu thỏa đáng khi phân tích tác động của việc dẫn nhập chủ nghĩa hậu hiện đại vào đời sống văn học đương đại mà không bàn đến những ảnh hưởng của nó đối với tư duy phê bình văn học. Ở đây lại cần thiết phải đối sánh giữa những chuyển động trong tư duy phê bình văn học ở thời điểm này với giai đoạn đầu Đổi mới.
Sự sôi động của cảnh quan văn học Đổi mới không chỉ được tạo
nên bởi những sáng tác đột phá của Nguyễn Minh Châu, Nguyễn Huy Thiệp, Bảo
Ninh… mà còn bởi những thảo luận về những vấn đề lí luận và sự ra đời của những
công trình học thuật đánh dấu bước ngoặt trong tư duy nghiên cứu. Theo quan sát
của tôi, có ba cột mốc cần phải đặc biệt chú ý khi nghiên cứu về sự chuyển mình
trong tư duy lí luận, phê bình văn học thời Đổi mới:
1/ Cuộc tranh luận về mối quan hệ giữa văn học và hiện thực.
2/ Việc giới thiệu và được đón nhận rộng rãi của thi pháp học,
gắn liền với người khởi xướng – Trần Đình Sử.
3/ Việc dịch và giới thiệu các công trình nghiên cứu của
Mikhail Bakhtin. Ba cột mốc này đều tạo ra những đổi mới quan trọng trong cách
đọc văn và cách đọc mới có khả năng thúc đẩy cách viết mới. Các nhà lí luận,
phê bình thông qua các thảo luận và nghiên cứu của mình đã đòi hỏi một sự nhận
thức lại về lí thuyết phản ánh, gợi mở cách nghĩ khác về quan hệ giữa văn học
và hiện thực, theo đó, tính tích cực chủ quan của nhà văn được nhấn mạnh, chiều
kích của hiện thực được mở mang cả về chiều rộng lẫn chiều sâu. Các nghiên cứu
thi pháp học xóa bỏ định kiến về hình thức nghệ thuật vốn từng bị quan niệm như
là vỏ bọc của nội dung và chứng minh tính tích cực sáng tạo của nghệ sĩ nằm ở
phương diện hình thức. Lí thuyết của Bakhtin giúp công chúng hiểu thêm về tư
duy tiểu thuyết, về cấu trúc đa thanh và xu hướng carnival trong văn học, từ
đó, khiến người viết và người đọc tương tác với nhau theo mối quan hệ dân chủ
hơn. Nhiều hiện tượng văn học đã được hiểu đúng về giá trị hơn nhờ những đột
phá này trong tư duy lí luận, phê bình.
Sang đến đầu thế kỉ XXI, việc dẫn nhập chủ nghĩa hậu hiện đại
trở thành sự kiện học thuật mới. Do việc dịch, diễn giải về chủ nghĩa hậu hiện
đại tập trung vào sự khai thông rộng rãi chưa từng có của nó đối với hoạt động
thể nghiệm, nên phê bình văn học thường tập trung vào các phương diện hình thức,
kĩ thuật của sáng tác. Cách đọc, như đã nói, có thể kiến tạo cách viết. Việc diễn
giải chủ nghĩa hậu hiện đại đã dẫn đến việc nhiều nghệ sĩ Việt Nam đón nhận nó
với tinh thần: với hậu hiện đại, mọi thứ đều được phép, trước hết là các phát
kiến về hình thức và thể loại. Tuy nhiên, sự dẫn nhập chủ nghĩa hậu hiện đại đã
tạo ra điều kiện khả thể để một số thuật ngữ, ý niệm mới xuất hiện, được vận dụng
và đang chứng minh phần nào hiệu năng của chúng trong thực tiễn lí luận, phê
bình. Thí dụ, cặp khái niệm “trung tâm”/ “ngoại biên” vốn hầu như không xuất hiện
trong diễn ngôn lí luận, phê bình những năm 1990 nay lại được vận dụng nhiều
trong việc mô tả trường văn học, theo đó, trung tâm là các hiện tượng, các giá
trị văn hóa được cấp cho vị trí đặc quyền trong hệ thống văn hóa còn ngoại biên
là các hiện tượng, giá trị bị dồn nén, loại trừ bởi trung tâm. Hướng tới cái
ngoại biên trở thành mối quan tâm của nhiều nhà phê bình khi họ nhận thấy đây
chính là khu vực văn học năng động nhất, có khả năng làm rạn nứt nhiều quy phạm
kiên cố nhất. Một khái niệm khác chỉ khi chủ nghĩa hậu hiện đại được dẫn nhập mới
thực sự vận hành trong diễn ngôn lí luận, phê bình ở Việt Nam là “diễn ngôn”.
Cách tiếp cận văn học từ góc độ diễn ngôn trên thực tế thuộc về một hệ hình tư
duy mới thoát khỏi khung của các lí thuyết phản ánh, hình thức luận, cấu trúc
luận, theo đó, văn học được hiểu như một quá trình tạo nghĩa và thương thỏa để
nghĩa này được hiểu, được chấp nhận trong đời sống xã hội, từ đó đi đến chất vấn
các cơ chế quyền lực ẩn chìm cho phép những khả thể tạo nghĩa nào được hợp thức
hóa trong khi lại trấn áp, loại trừ những khả thể khác. Cùng với khái niệm “diễn
ngôn”, giai đoạn này chứng kiến mối quan tâm đến khu vực văn học mà ở thập niên
1990, chúng hầu như nằm ngoài vùng phủ sóng của hoạt động lí luận, phê bình văn
học: văn hóa/ văn học đại chúng. Chủ nghĩa hậu hiện đại chủ trương xóa bỏ lằn
ranh giữa văn hóa đặc tuyển và văn hóa đại chúng, bởi ngay cả thực hành của văn
hóa đại chúng cũng tham gia vào kiến tạo mạng lưới ý nghĩa của đời sống. Không
chỉ các hình thức văn hóa mới xuất hiện của thời đại số như văn học mạng mà cả
một số thể loại ở giai đoạn trước đó còn bị xem là thể loại bình dân, ít giá trị
văn học như tiểu thuyết trinh thám, truyện tranh, văn chương ngôn tình cũng trở
thành đối tượng của nhiều thảo luận học thuật. Có thể nói đến một xu hướng giải
trừ tính đặc tuyển về đối tượng trong nghiên cứu văn học hiện nay. Mặt khác,
cũng phải từ nền tảng của việc dẫn nhập chủ nghĩa hậu hiện đại, một số trào lưu
lí thuyết đương đại mới thật sự bắt đầu được quan tâm và thể nghiệm trên thực
tiễn văn học và văn hóa Việt Nam. Chẳng hạn, công trình Orientalism của
Edward Said đã được dịch và xuất bản ở Việt Nam từ 1994 với tên gọi Đông
phương học. Thế nhưng phải đến những năm đầu thế kỉ XXI, lí thuyết hậu thuộc
địa mới thật sự thành cú chạm tư duy đối với giới nghiên cứu, bởi một trong những
đại tự sự mà hậu hiện đại muốn thách thức nhất chính là tính chất bá quyền của
văn hóa phương Tây được xác lập và củng cố thông qua quá trình thuộc địa hóa
các nền văn hóa ngoài phương Tây. Rộng hơn, lí thuyết hậu thuộc địa cho phép ta
nhìn lại mối quan hệ bất cân xứng giữa các nền văn hóa trung tâm và ngoại vi, từ
đó, thúc đẩy một cái nhìn phức tạp hơn, sâu sắc hơn về những mối tiếp xúc,
tương tác văn học, văn hóa trong lịch sử Việt Nam. Tương tự, sự trỗi dậy của những
mối quan tâm về lí thuyết giới như nữ quyền luận, đồng tính luận được tạo đà bởi
sự thức nhận về tính cần thiết của việc chất vấn các đại tự sự vốn thường đặt
các giá trị văn hóa gắn với nam giới vào trung tâm.
Nhưng cũng chính ở đây, phải nhìn ra được giới hạn lớn nhất trong cách tiếp thu chủ nghĩa hậu hiện đại ở Việt Nam giai đoạn này. Trong khi nó được diễn dịch chủ yếu như một nhiệt tình, một nguồn cảm hứng cần thiết để kích thích sáng tạo, cách tân văn học thì nó lại ít được nhấn mạnh như một phương pháp tư duy phê phán. Chính phương pháp tư duy phê phán này mới là mặt quan niệm của những cách tân của nghệ thuật hậu hiện đại và có lẽ sự thiếu vắng chiều kích này trong văn học Việt ngữ đương đại là điều mà Trần Vũ gọi ra một cách hình ảnh – “chốn vắng tư duy”.
Công trình kinh điển về lí luận hiếm hoi được dịch sang tiếng
Việt là Hoàn cảnh hậu hiện đại của Lyotard và ông cũng là học giả hậu
hiện đại được trích dẫn trong hầu hết các chuyên luận, chuyên khảo về văn học hậu
hiện đại bằng tiếng Việt. Nhiều nhà nghiên cứu ở Việt Nam trong khi thường dẫn
định nghĩa của Lyotard về tâm thức hậu hiện đại như là sự hoài nghi các đại tự
sự thì lại ít quan tâm đến phương pháp mà ông khai triển để phê phán các đại tự
sự này. Đối tượng của tư duy phê phán trong cuốn sách ra đời vào năm 1979 là
hoàn cảnh của tri thức trong mối quan hệ với các tự sự/ các chuyện kể vốn được
xem như hệ quy chiếu lớn nhất để hợp thức hóa một nhận thức. Sự hợp thức hóa một
tri thức, xét đến cùng, là hợp thức hóa một luật chơi và việc phát ngôn được
coi như là một nước đi trong trò chơi, do đó, các phát ngôn luôn sống trong
tình trạng ganh đua, đấu tranh, đối chọi. Một phát ngôn thắng thế luôn bị điều
kiện hóa bởi các bối cảnh, do đó, phê bình tri thức chính là phơi bày được các
cơ chế điều kiện hóa nhiều khi rất bất công này. Đó là lí do phương pháp của giải
cấu trúc lại thường đi liền với tư duy hậu hiện đại. Nó bóc trần những nghịch
lí ngay trong tính mạch lạc của hệ thống, những dị biệt bị làm cho vô hình, vắng
mặt trong cấu trúc của văn hóa, nó phát lộ những bất công, thiên lệch trong các
thiết chế đang tồn tại, đang được duy trì để cấp đặc quyền cho một bộ phận nào
đó. Giải cấu trúc, vì thế, không phải là giải thích cấu trúc như đã thể hiện
trong một số thực hành phê bình ở Việt Nam thời gian qua, mà là phê bình cấu
trúc và các hoạt động cấu trúc hóa. Điều này cũng không có nghĩa phủ nhận cấu
trúc, không cần cấu trúc mà là để ý thức rằng ngay cả cấu trúc cũng có những lỗ
hổng, những mâu thuẫn. Có thể là khắt khe nhưng cũng không hẳn quá lời khi nói
rằng các thực hành phê bình văn học Việt Nam, ngay kể cả khi chúng ủng hộ các
thể nghiệm mang tinh thần hậu hiện đại, cũng rơi vào “chốn vắng tư duy”.
Những giới hạn trong việc tiếp thu chủ nghĩa hậu hiện đại trên cả bình diện sáng tác và lí luận, phê bình mà bài viết đã chỉ ra không đồng nghĩa với việc quy kết rằng đây là một thực trạng ngộ nhận về lí thuyết, đáng báo động. Ngược lại, việc dẫn nhập chủ nghĩa hậu hiện đại vào Việt Nam thời gian qua đã đóng vai trò xúc tác hiệu quả trong việc tạo ra những thay đổi quan trọng trong cảnh quan văn học nghệ thuật. Để có những điều chỉnh hợp lí hơn, cần phải thúc đẩy các công việc dịch thuật cũng như mở ra những không gian rộng rãi hơn cho các thảo luận lí luận, phê bình. Nói một cách khác, cần phải gia tăng ý thức chất vấn hơn nữa trong việc tiếp thu và thực hành hậu hiện đại ở Việt Nam. Và đây chính là khía cạnh quan trọng nhất của tâm thức hậu hiện đại.
27/1/2023
Trần Ngọc Hiếu
Nguồn: Báo Văn Nghệ
Theo https://vanvn.vn/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét