Tản mạn chuyện buồn vui
Trong đời người có lắm chuyện buồn vui! Chuyện buồn vui kể
sao cho xiếc, nhưng tôi cũng xin được chia sẻ với mọi người những chuyện xảy ra
cho tôi trong mấy ngày hôm nay! Tôi không bao giờ dám than oán bởi vẫn biết
“sông có khúc người có lúc”! Dẫu biết rằng “áo quần còn có số, huống chi con
người”, chuyện hên xui may rủi trên đời không thiếu gì! Tôi tin tưởng “trời kêu
ai người đó dạ”, chỉ là khi ông trời cắc cớ kêu đến tên mình, tôi sẽ giả vờ như
chưa hề nghe thấy!
Kể từ khi bị thôi việc ở công ty điện toán HP, vì cảm nhận
cái ngành chuyên môn đầy bạc bẽo “Commercial Desktop Tenhical Support Engineer”
của mình không còn chỗ đứng trong cái thế giới cạnh tranh xả láng này, mà đã
“ôm cầm sang thuyền Ấn Độ”, tôi mở trường dạy võ. Tất cả những lớp dạy đều vào
buổi chiều tối. Ban ngày tôi có khá nhiều thì giờ rảnh rỗi, khi thì nhận dạy thế
(Substitute Teacher) ở các trường Trung học, khi thì làm việc cộng đồng. Ăn cơm
nhà vác và đánh bóng ngà voi. Khi thì văn thơ, lúc lại hội hè! Những nhiễu
nhương này cũng làm tôi tất bật. Sợ tôi “ở không sinh chuyện” nên “nhà tôi” –
my house/my wife - khuyến khích tôi tiếp tục như thế để bớt thấy trống vắng khi
số tuổi chưa kịp già! Vâng, tôi quyết định không thèm già mặc dù tôi vẫn biết
đang nhích dần trong hàng đi về hướng mặt trời lặn! Lòng tôi sẵn sàng bao dung,
độ lượng cho những ai muốn chen lấn, cắt hàng phía trước mặt tôi. Tôi cũng dự định
khi tới gần đầu “cầu định mệnh”, sẽ rất lịch sự tránh đường quanh lại khúc sau!
Sở dĩ tôi chọn nghề dạy học vì biết rằng “đang dạy gọi là còn
dạy, hết dạy sợ bị mất... mát”! Đi “dạy thế” mới đầu cũng vui, nhất là dạy môn
mình thích. Dạy các lớp 6, lớp 8 còn có uy nhưng gặp những lớp 11, 12 ở khu trường
nhiều Mỹ đen và Mễ thì nản ơi là nản! Ở trường võ, học trò kỷ luật nghiêm minh
bao nhiêu thì ở đây trái ngược hoàn toàn. Lũ học trò những lớp này, con trai đứa
nào cũng cao to như con bò mộng, ăn nói bất kể, chửi thề xoành xoạch! Con gái
thì đỏm dáng ra phếch, áo quần “nghèo nàn”, rách chỗ này, thiếu vải chỗ kia. Mỗi
lần chúng vào lớp thì đứa nào cũng cell phone, cũng gương, cũng lược! Đôi khi
chúng còn ôm nhau xà nẹo trước mặt thầy; thầy có la rầy cũng vô dụng, thầy nói
thầy nghe! Đôi khi có đứa còn nhảy lên bàn thầy ngồi, head phone hai bên tai,
ipod trên tay nhún nhún giựt giựt như khỉ mắc phong, thiệt không ra cái thể thống
gì hết! Thầy giảng bài cứ giảng, trò ngồi đấu láo như không! Thầy tự hỏi những
học trò như thế này mai mốt trưởng thành sẽ đi về đâu! Tôi chợt hiểu ra tại sao
nước Mỹ có rất nhiều gầm cầu và ngữ tư đèn xanh đèn đỏ! Nghĩ lại thời học trò
xưa kia của mình, của bạn bè trang lứa mà thấy thương mến vô vàn!
Đùng một cái cơn bão Katrina kéo tới! Bà con người Việt, bạn
bè bên New Orleans tay xách nách mang, hớt ha hớt hãi chạy về! Ai có người thân
thì ở tạm nhà người thân; ai có bạn bè trú ngụ với bạn bè; ai không có, hoặc
không liên lạc được thì xông vô khách sạn nếu có sẵn một số tiền trong túi, nếu
không thì nằm la liệt trong khu chợ Hongkong Mall, đường Bellaire; hoặc các
chùa chiền, nhà thờ vùng Southwest Houston. Những nơi tạm trú to lớn như Georg
R. Brown Convention Center dưới phố, hoặc sân Football Reliant chất chứa cả mấy
chục ngàn người; vì thế cũng xảy ra lắm chuyện bi hài và vô cùng hỗn tạp lẫn hiểm
nguy; thôi thì người Việt sống trong lòng người Việt an toàn hơn.
Giữa lúc dân Houston đang nổ lực cứu giúp nạn nhân bão
Katrina, bão Rita lại hung hăng xông vào vùng Vịnh Mexico! Ôi cái kinh nghiệm
đau thương của Katrina qua giới truyền thông Texas, dân Houston và các vùng lân
cận, nhất là các vùng bờ Vịnh, bàng hoàng hoảng hốt bồng bế nhau chạy về phương
Bắc làm nghẽn tất cả mọi lối ra. Mẹ tôi và các gia đình các em sống gần
Galveston nên cũng chạy theo đoàn xe lũ lượt trên đường xa lộ xuyên bang North
45 và Freeway North 59. Tôi nghĩ tôi liều lĩnh có thừa nhưng rốt cuộc cũng gần
như hoảng hốt, muốn chạy nhưng không biết chạy cách nào vì tất cả con lộ tiến về
phía Bắc đều kẹt cứng những xe và người! Hàng ngày, hàng giờ mỏi mắt ngồi trước
đài truyền hình, nghễnh tai âu lo trên các làn sóng phát thanh Việt Mỹ để theo
dõi tin tức với bao nhiêu thảm cảnh xảy ra trên đường; phần tiếp tục liên lạc với
Mẹ và các em. Sau 11 tiếng đồng hồ vượt qua quãng đường 42 dặm, Mẹ tôi và các
em, các cháu bé tý xuất hiện trong vóc dáng hốc hác, xanh xao vàng vọt trước cửa
nhà tôi! Tội nghiệp Mẹ tôi phải đứng lại một lúc anh em tôi mới dìu vào nhà được!
Ôi nỗi mừng vui có khác nào những ngày chạy giặc năm xưa! Thế là mọi người quyết
định không chạy đâu nữa cả! Cũng may ông trời độ lượng cho dân Houston và các
vùng lân cận nên bão Rita giảm hẳn tốc độ và đổ vào Beaumont và Port Arthur
thay vì Galveston! Gần chục ngày sau mọi người mới lục tục trở về chốn cũ, cùng
nhau thu dọn chiến trường!
Phần đang chán ngấy cảnh “thầy trò thời đại”, phần lại ham
vui giống như chính hiệu con nhà hãng xăng, thích chạy lui chạy tới; tôi tình
nguyện làm việc tại một cơ quan thiện nguyện lo việc cứu giúp nạn nhân của hai
cơn bão hiện đang còn sống rải rác khắp vùng. Càng đi sâu vào trong chương
trình tôi càng gặp phải những điều chướng tai gai mắt! Sau vài tháng làm việc
không ngừng nghỉ, cuối cùng tôi đã phải đầu hàng, phải mất hết bình tỉnh để
chào thua và trả lại những rác rưởi về cho đại dương hung hiểm!
Buổi sáng vào sở làm - Vâng sở làm, dù chỉ là sở làm thiện
nguyện – người ta hô hào, giương cao khẩu hiệu “chương trình giúp nạn nhân lánh
bão ổn định cuộc sống”! Nghe rất cao thượng, rất tình người! Thực chất là có
quá nhiều việc, nhiều người không nhằm phục vụ cho những khẩu hiệu đã cố tình
giương cao mà chỉ nhằm phục vụ cho những mưu đồ, lợi lộc riêng tư! Sự làm việc
không nhằm tận lòng giúp nạn nhân mà chỉ loanh quanh chơi trò chính trị. Họ cố
tìm đủ mọi cách để tự đánh bóng mình, để làm vui lòng cấp trên, để cho đủ “con
số” theo sự vẽ vời trong nội dung xin tài trợ!
Hầu hết những người trách nhiệm khi nhận lãnh “project” đều
không có những khái niệm việc sẽ làm, không có kế hoạch khả thi, không đi sát với
thực tế... chỉ biết thúc đẩy nhân viên vừa làm vừa tự học hỏi để công việc
nhanh chóng hơn, hiệu quả hơn! Ví dụ đưa một người Mỹ trắng từ một phương trời
xa lạ, không có một kinh nghiệm nào về văn hóa, tập quán người Việt, về Houston
để giữ vai trò phục vụ nạn nhân người Việt đang cư ngụ trong thành phố! Ví dụ
như đưa một cô tóc vàng vừa xong đại học lãnh trách nhiệm giao tiếp với Cộng đồng
Việt Nam trong chương trình tìm kiếm cho đủ “con số” nạn nhân Á châu đang sống
rải rác trong lòng thành phố! Chưa kể tới những lủng củng trong chương trình của
các sắc dân khác. Lý do “cấp trên” đặc biệt qua tâm đến người Việt Nam vì sự
đóng góp tích cực và to tát của cộng đồng người Việt khắp nơi trong các vụ
thiên tai vừa qua và số nạn nhân người Việt lánh nạn qua hai vụ bão rất đông ở
những ngày đầu tiên. Thực tế số nạn nhân người Việt dự định ở lại Houston không
nhiều. Các cha, các anh trong gia đình thường chạy đi chạy về vùng bão lụt để
lo sửa chữa nhà cửa, lo dọn về chốn cũ. Các bà, các chị trong khi chờ đợi thì học
nghề, học sử dụng máy điện toán, học tiếng Mỹ, hoặc lùng kiếm những sự trợ giúp
thức tế. Chưa có người Việt Nam nào than oán chính quyền, kêu gọi biểu tình,
trách cứ dân cư sở tại! Nội cái chuyện tổ chức Đại Hội Mừng Xuân Bính Tuất ở
Khu Vực Sâu vừa rồi cũng đã gây sự ngưỡng phục và kính nễ của chính phủ và các
sắc dân khác! (Khu Versaille, nơi dân Việt sống đông đúc nhất Louisianna, vùng
thiệt hại nặng nề nhất, ít có bảo hiểm tàu bè, nhà cửa, đồ đạc trong nhà)
Tôi đã cố gắng hết sức để giúp họ tìm phương cách khả thi; đã
đưa ra những đề nghị thực tế những mong đồng bào mình có thể được nhờ vả phần
nào! Càng làm việc với những người thiếu kinh nghiệm, thiếu hiểu biết như thế
càng nản chí. Càng giao tiếp với những nông cạn càng ngã lòng! Dường như họ dồn
nổ lực chơi trò chính trị, cố tìm cách “chu toàn” những ràng buộc của cơ quan
tài trợ bằng những phương pháp dễ dàng nhất, có lợi nhất cho họ. Họ dồn hết những
trách nhiệm xuống người bên dưới mà không có một sự chỉ đạo nào rõ ràng, mạch lạc!
Thay đổi quyết định như chóng chóng, nhảy loi choi trước những đổi thay thực tế
như con chim biển đứng trên bờ cát ướt mỗi khi có đợt sóng đập vào bờ!
Tôi rời sở bất chợt về tới trường để buổi chiều hôm đó biết rằng
cả ba đứa học trò học giỏi nhất, dễ thương nhất phải dọn nhà cùng gia đình đi xứ
khác! Hơn 30 năm trong nghề, tôi đã có nhiều kinh nghiệm về việc học trò vẫn đến
và đi không ước hẹn, mà thường thì những đứa học trò có nhiều triển vọng nhất lại
sớm rời trường nhất vì nhiều lý do khác nhau!
Tại sao chẳng biết tại sao
Chẳng biết cách nào, chẳng biết vì đâu!
Buổi tối về tới nhà nghe vợ bảo thằng con đi lính bị thương ở
cánh tay trong lúc tập trận! Cũng may là không nặng lắm nhưng khi nghe cũng xót
ruột thương con. Tôi liền gọi điện thoại hỏi thăm, nó cười nói với tôi: “Ba
don’t worry, I’m alright! Just an accident, bạn con made a mistake, con bị ra
nhiều máu nhưng đã much better now!” Tôi đã trưởng thành trong chiến tranh, đã
đối diện với sự sống chết hàng giờ, hàng ngày chưa từng chùn bước nhưng nghĩ tới
khi thằng con sẽ phải đi Iraq làm tròn nhiệm vụ quân nhân cũng thấy se lòng!
Tôi gạn hỏi thằng con:
“Bao giờ con đi Iraq?”
“Khoảng tháng 10 sắp tới”
“Ba tưởng dân Irap đâu có nói tiếng Quan Thoại?”
“………”. Một khoảng yên lặng, chắc tại thằng con không biết tôi
muốn nói gì.
“Thì con được học tiếng Trung Hoa gần hai năm, bây giờ lại biệt
phái sang Iraq?”
Thằng con giờ mới hiểu ra cười ha hả trong phone.
“Con đi Iraq có lo không?”
Nó cười nói “Everybody phải do the same mà Ba! It’s a duty,
đi lính là phải accept chứ! Nervous đâu có help được gì!”
Nó nói chuyện nửa Việt nửa Mỹ nghe buồn cười như vậy nên tôi
cười theo con và cảm thấy bớt lo lắng phần nào qua sự trưởng thành của nó.
“Vậy mới phải chứ, con nhà lính không giống tính cũng giống...
oai... của bố chứ”
Hình như tôi nghe có tiếng “hứ” của nhà tôi!
Hôm qua vào lại cơ quan bàn giao hết công việc, tôi về thẳng
nhà chờ đợi nhà tôi từ sở về để nói lời tiễn biệt! Nhà tôi đã vào sở làm từ 4
giờ sáng để thanh toán công việc tồn đọng trước khi cùng bốn chị em lên đường
trở về Việt Nam thăm thầy xưa bạn cũ trong kỳ Đại Hội cựu học sinh nhóm Trường
Pháp Việt tổ chức ở Saigon (tôi hay nói đùa là nhà tôi và các chị em ngày xưa học
trường “Con Chim” ở Đà Lạt). Tội nghiệp nhà tôi đêm qua đã thức trọn đêm để thu
xếp hành lý sau khi lo bữa ăn tối cho gia đình.
Mãi tới bốn giờ chiều nhà tôi mới về đến nhà, rộn ràng với
hành lý, giấy tờ để chuẩn bị lên phi trường đi chuyến tám giờ tối; tôi loanh
quanh giúp cân hành lý và chuẩn bị ra trường dạy lớp sáu giờ. Lời tiễn biệt
không nói được suông câu, một vòng tay ôm vội, một nụ hôn giã từ phớt qua, rồi
việc ai người ấy tiến hành! Trên đường lái xe ra trường lòng tôi nao nao chùng
xuống, tự nhiên thấy trống vắng lạ thường!
Nhà tôi là một người vợ mẫu mực và hiểu biêt. Trong suốt khoảng
thời gian dài chung sống, tôi không có gì để than phiền về bổn phận, trách nhiệm
làm vợ, làm mẹ, làm con dâu, làm chị em dâu trong một đại gia đình người đông kẻ
tây vì những chia ly, mất mát nghiệt ngã sau khi Việt Cộng cưỡng chiếm miền
Nam! Đây là lần đầu tiên nàng rời xa bố con chúng tôi. Chương trình mấy chị em
đi với nhau năm tuần lễ, riêng nhà tôi cắt bớt đi một tuần, nấn ná lại để đưa Mẹ
tôi về thăm con cháu còn ở bên nhà. Và cũng sắp đặt để đưa Mẹ tôi trở lại Mỹ.
Theo nhà tôi “được cùng bốn chị em trở về chốn xưa lần này là một chuyến đi hằng
mong ước!”
Nhà tôi xứng đáng được nghỉ xả hơi sau những tháng năm tận tụy
với bổn phận và trách nhiệm. Tôi hỗ trợ chuyến đi của nhà tôi mặc dù trong thâm
tâm tôi rất bất an, rất buồn bã, lo lắng! Không bất an lo lắng sao được sau mấy
chục năm tùy thuộc vào nhà tôi! Từ việc cơm nước tới con cái một tay nhà tôi đảm
nhận một cách vui vẻ. (Nhà tôi cho là tôi rất “vụng về chuyện nội trợ” như rửa
bát thì bát vỡ, nước tung toé ra ngoài, tay chân quờ quạng; giặt đồ thì hỏi tới
hỏi lui; ẵm con thì con cứ khóc thét từng hồi). Mặc dù bây giờ không phải bận
tâm vì con cái nhưng bốn tuần lễ tới chúng tôi sẽ ăn uống làm sao đây! Nơi
chúng tôi ở lại cách xa khu phố, hàng quán Việt Nam hàng tiếng đồng hồ lái xe!
Con gái tôi được mẹ nuông chìu, lúc còn đi học chỉ biết sách vở trường lớp,
sinh hoạt xã hội; bây giờ đi làm chỉ biết việc sở và các công tác thiện nguyện;
việc bếp nước kể như pha, cùng lắm chỉ biết nấu món macroni and cheese, và giúp
mẹ rửa bát sau buổi cơm tối mỗi ngày. Bố con chúng tôi lo lắm khi mẹ chúng ngỏ
lời sẽ đi chơi mấy tuần với các chị em. Bố con bàn luận với nhau là cứ “phớt tỉnh”
để cho mẹ đỡ bận tâm kém vui, nhưng trong đầu cứ hình dung tới những chiếc
hamburger nhảy múa... mỗi ngày mà ê ẩm bao tử!
Sáng nay dậy sớm chạy đưa Mẹ tôi ra phi trường đi California
trên đường về Việt Nam. Tôi ở cách xa Mẹ tôi khoảng một tiếng đồng hồ lái xe. Sở
dĩ Mẹ tôi đi một mình về San Francisco (điểm hẹn với nhà tôi để cùng đi Việt
Nam) vì nếu đi cùng chuyến “Frequent Mileage” của nhà tôi thì rất đắt tiền –
Frequent Mileage là vé được hãng máy bay tặng sau khi mỗi một người sử dụng
phương tiện di chuyển của họ nhiều lần. Trung bình, mỗi người mua vé khoảng hai
mươi lần sẽ được tặng một vé với giá trị tương đương.
Mẹ tôi năm nay đã 85 tuổi. Bà cụ vẫn rất minh mẫn và khoẻ mạnh.
Sau khi đến Mỹ năm năm, để giúp bảo lãnh mấy đứa con đi theo diện PIP hợp pháp,
Mẹ tôi miệt mài học tiếng Mỹ ở hội cao niên dưới phố! Sau thời gian gần một
năm, Cụ bắt đầu nói và hiểu được tiếng Mỹ dù nghe rất “ba xí ba tú” nhưng hàng
xóm hiểu, ông xe bus hiểu, bà phát thư cũng hiểu. Khi được gọi phỏng vấn quốc tịch,
Cụ lại càng miệt mài học mấy chục câu tủ bằng tiếng Mỹ. Ngày đi thi chúng tôi
lo lắm! Vậy mà Cụ thi đậu ngay lần đầu! Những năm trước Cụ vẫn đi Việt Nam một
mình! Bên nhà nào là mồ mả, hương khói ông bà; nào là con cháu; nào là họ hàng,
anh chị em. Thế nên mỗi năm Cụ vẫn đi một lần thường vào dịp Tết hay những dịp
cúng giỗ lớn. Mẹ tôi rất thích ăn trầu. Cụ nói bà Ngoại tôi đã dạy Cụ đã ăn trầu
từ năm 16 tuổi. Năm xưa, khi Cụ mới qua Mỹ đoàn tụ, tôi có thử đề nghị Cụ bỏ trầu
vì khó kiếm! Cụ đồng ý... nhưng chỉ được mấy hôm! Nhớ có một lần Cụ về mang trầu
cau qua Mỹ, bị bắt phạt ở phi trường Los Angeles, không biết Cụ nói năng làm
sao mà họ tha, chỉ bị tịch thu hết Cụ tiếc lắm! Hỏi Cụ làm sao không bị phạt, Cụ
nói “nó nói tiếng Mỹ nó nghe, Mẹ cứ nói tiếng Việt và ra dấu, chắc nó nản lòng
nên tha Mẹ”; nói xong Cụ cười ngất! Năm nay Cụ không về thăm vào dịp Tết Nguyên
Đán vì sứa khoẻ không cho phép. Cụ đã tính cuối năm nay sẽ đi nhưng khi nghe
nhà tôi đi, Cụ thay đổi ý định liền, mặc dù Cụ biết là sẽ phải đi một mình tới
San Francisco.
Tôi đưa Mẹ tôi ra phi trường và xin được tiễn Cụ ra tận cổng
phi cơ vì Cụ đi đứng khó khăn. Tôi xin cho Cụ được ngồi xe lăn vì khoảng đường
ra phi cơ rất xa. Khi người phục vụ đẩy xe Cụ gần khuất qua lần cửa, Cụ còn cố
quay lại dặn tôi ăn uống đàng hoàng! Vâng, Mẹ tôi vẫn xem anh chị em chúng tôi
như con nít. Mỗi cuối tuần chúng tôi tụ họp về bên Cụ, Cụ vẫn tất bật, lăng
xăng trong bếp với mấy mợ con dâu và một O con gái; chúng tôi nói cách nào cũng
không thay đổi được, riết rồi quen luôn. Khi ngồi vào bàn ăn, Cụ hay gắp miếng
này, múc miếng khác bỏ vào từng chén cho mấy thằng con trai! Nhà tôi cắc cớ nói
“Mẹ đối xử không công bình, sao Mẹ không gắp cho mấy con dâu”, Mẹ chỉ cười nói
“Mẹ chỉ làm giúp các con dâu thôi mà”!
Chúng tôi có một lũ anh em trai, vài đứa em gái. Thế nhưng
bao năm thăng trầm của gia đình Ba Mẹ tôi đều có các cô em dự phần. Lũ con trai
chúng tôi hết đi học lại đi lính. Đứa nào còn nhỏ thì ở với gia đình một thời
gian rồi cũng được Ba Mẹ tôi cho đi học xa, vì gia đình Ba Mẹ tôi ở một quận lỵ
nhỏ. Có lẽ vì ít được ở gần Ba Mẹ nên lũ chúng tôi lúc nào cũng được cưng chìu.
Hơn nữa, xưa kia Ba Mẹ tôi quan niệm con gái không cần học nhiều nên các cô cứ
mãi loanh quanh với hai Cụ. Tôi tự nghĩ, phong tục Á Đông thường trọng nam
khinh nữ; nhà nào cũng mong có con trai để nối dõi tông đường... thật là bất
công! Vì nhan nhản trước mắt, qua thời gian chiến tranh, và cả ngay trên đất nước
văn minh này... thường người gần gũi nhất, khổ cực nhất, lo cho Ba Mẹ nhiều nhất
lại là con gái. Như các em gái tôi chẳng hạn; hai đứa đã cùng Ba Mẹ tôi trôi nổi
suốt cuộc đời, cùng Ba Mẹ tôi chạy giặc bao lần; qua bao nhiêu hoạn nạn gia
đình đều do các cô gánh vác, ngay cả lần Ba tôi nằm xuống; trong khi lũ con
trai chúng tôi kẻ đông người tây, hoặc đi học xa nhà hoặc mải mê chinh chiến; rồi
đứa ở trong tù, đứa chạy sang Mỹ khi giặc về! Tôi đã mải mê trong chiến trận,
không về thăm được gia đình gần hai năm sau cùng vì chiến trận mỗi ngày thêm khốc
liệt. Thế rồi miền Nam bị cưỡng chiếm và tôi lưu lạc quê người suốt mấy mươi
năm! Khi hay hung tin Ba tôi nằm xuống, tôi đã không thể về để được nhìn mặt
người Cha yêu quý lần cuối! Như vậy là tôi đã không thấy mặt Ba tôi gần 17 năm
dài trước khi Người nhắm mắt lìa đời!
Bây giờ gần 12 giờ khuya. Mấy đứa con đã an giấc nồng. Tôi ngồi trong phòng một mình, rất tĩnh lặng. Ngó qua vuông cửa sổ, dưới ánh đèn đường vàng vọt, cỏ cây cũng yên tịnh lạ thường. Tôi quay lại nhìn lên bàn thờ, nhìn rất kỹ vào bức hình của Ba tôi! Râu tóc Người bạc phơ, đôi mắt như đang lung linh soi rọi tấm lòng tôi buồn bã! Tôi bỗng giật mình... vì vài ngày nữa đã là ngày giỗ thứ 17 của Ba tôi! Tôi đứng lên thắp nhang lên bàn thờ Phật, bàn thờ Ba và các anh tôi. Trong lòng thành khẩn nguyện cầu, xin cho Mẹ và nhà tôi đi đường bình an, sức khoẻ tốt lành, đi tới nơi về tới chốn. Quay lại bàn viết, lật bài thơ cũ đã viết cho Ba tôi năm nào, vừa đọc lại vừa rưng rưng trong lòng với nhớ thương vời vợi!.
Yên Sơn
Theo http://vietnamthuquan.eu/

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét