Vết thương tỉnh thức - Trịnh Công Sơn
Những ngày tháng này tình bạn và tình yêu mang đến một niềm
vui sống lạ kỳ. “Hãy yêu như đang sống và hãy sống như đang yêu. Yêu để sự sống
tồn tại và sống cho tình yêu có mặt”.
Có những cánh cửa mở vào hư vô và cũng có những cánh cửa mở
ra những cánh đời nhộn nhịp.
Ta không khước từ hư vô và cũng không xa lìa cảnh nhộn nhịp của
đời. Ta đã may mắn đi qua những tuyến đường đưa đến hạnh ngộ. Hạnh ngộ trong
tình bạn, hạnh ngộ trong tình yêu.
Nếu đã có một ngày sinh nhật dĩ nhiên sẽ có nhiều ngày sinh
nhật nữa . Mà hình như trong cảnh ngộ cuộc đời riêng – chung của chúng ta ngày
nào mà không là ngày sinh nhật, bởi vì cái màu sắc của lễ lạc đã tự bao giờ khoác
lên trên mỗi ngày chúng ta đang sống.
Xin cảm ơn cuộc đời và cảm ơn tất cả mỗi ngày chúng ta đã có
mặt mỗi ngày bên nhau. Ly rượu nồng nàn của đời biết bao giờ uống hết được.
Tình yêu thương mang đến khổ đau nhưng đồng thời tình yêu
cũng mang đến hạnh phúc. Có một lá cờ bay trên hạnh phúc và có một đoá quỳnh
héo úa ngủ trong khổ đau. Cố gắng tránh đừng than thở. Thử thở dài một mình và
quên lãng.Ta không thể níu kéo một cái gì đã mất. Tình yêu khi đã muốn ra đi
thì không một tiếng kèn nào đủ màu nhiệm để lôi về lại được. Tình yêu là tình
yêu. Trong nó đã sẵn có mầm sống và sự huỷ diệt.
Tình yêu tự đến và tự đi, không cần ai dìu dắt. Nó hoàn toàn
tự do. Muốn giam cầm thì nó sẽ bay đi. Muốn thả nó bay đi có khi nó ở lại.
Vì có tình yêu nên có lễ hội. Người ta bắt đầu bằng những cuộc
viếng thăm, lui tới, áo mũ xênh xoang, bánh trái lồng đèn heo ngỗng… Những cuộc
rước dâu pháo nổ đì đùng, trống kèn inh ỏi. Lễ hội mở ra trên đường,trong làng,
trong xóm: lễ hội mở ra cả trong lòng người
Thường vào mùa thu là mùa lễ hội tình yêu. Có những lễ hội
kéo dài suốt cả một đời người. Có những lễ hội có một đời sống đôi khi quá ngắn
ngủi.
Có những người yêu đã ra đi bỗng một ngày nào đó trở lại. Vì
sao? Không vì sao cả. Vì một chọn lựa tưởng rắng đã đúng cuối cùng sai. Và đã
trở lại với một người mình đã phụ bạc để muốn hàn gắn lại một vết thương. Một vết
thương nhiều khi đã lành lặn lâu rồi bất chợt vỡ oà như một cơn tỉnh thức. Tỉnh
thức trên vết thương. Trên một nỗi đau tưởng đã thuộc về quá khứ. Nhưng không,
không có gì thuộc về quá khứ cả.Thời gian trôi đi và vết thương vẫn còn đó. Nó
vẫn chờ được thức dậy một lúc nào đó để sống lại như chính bản thân nó là một vết
thương.
Nhưng vết thương khi đã được đánh thức thì nó không còn là vết
thương cũ vì giờ đây nó là một vết thương tỉnh thức. Một vết thương tỉnh thức
là một vết thương biết rõ nó là một vết thương. Nó thức dậy và nó nhận ra rằng
nó đã được khai sinh trên tâm hồn một con người và đã có một thời gian dài làm
đau đớn con người đó. Vết thương tỉnh thức là một con mắt sáng ngời. Nó nhìn
ngược về quá khứ và ngó thẳng đến tương lai. Nó mách bảo cho chủ nhân của nó rằng
không có một vết thương nào vô tư mà sinh thành cả. Nó là một nỗi đớn đau như
trời đất trở dạ làm thành một cơn giông bão.
May thay trong cuộc đời này có tình yêu vừa có tình bạn. Tình
bạn thường có khuôn mặt thật hơn tình yêu. Sự bội bạc trong tình bạn cũng có
nhưng không nhiều.
Tôi thấy tình bạn quí hơn tình yêu vì tình bạn có khả năng
làm hồi sinh một cơn hôn mê và làm phục sinh một cuộc đời tưởng rằng không còn
tái tạo được nữa.
Cuối cùng không có gì khác hơn là sống và chết. Sống làm thế
nào cho tròn đầy sự có mặt và chết cho ngập tràn cõi hư không. Phải đến tận
cùng hai cõi sống chết để làm tan biến đi những giấc mơ mộng đời không thực.
Trịnh Công Sơn



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét