Thứ Tư, 25 tháng 8, 2021
Dòng sông quê mẹ
1. Có giọt nắng ngủ quên triền sông cũ, và đã mấy mùa trôi, con
chưa về thăm lại bến sông xưa. Dòng Hàm Luông mỗi mùa gió chướng thổi tràn, nhấp
nhô hoa lục bình tim tím, và hoa bần rơi trắng. Dường như trong ký ức bất kỳ ai
sinh ra và lớn lên ở miền này, đều có bóng dáng một dòng sông và bóng dáng hàng
dừa đong đưa quả ngọt. Thèm một lần về bến sông rửa mặt, để nghe tiếng róc rách
vỗ về con nước, để thấy trong sự lớn lên của mình có vị ngọt phù sa. Ngót nghét
đã mười năm rồi phải không mẹ, từ buổi chiều mưa trên bến sông quê hôm đó, con
rời xa quê, rời xa mẹ. Thời trai trẻ, ai cũng khao khát được sải bàn chân mình
trên những miền đất lạ, được tự tìm tòi và khám phá cuộc sống với đầy ắp ước mơ
và khắc khoải trong lòng. Tự nhủ, đi rồi sẽ đến. Mười năm, mái hiên xưa nắng
chiều ngủ quên, dáng mẹ trên cánh đồng sớm hôm tần tảo. Mười năm phố thị, không
biết bình minh dậy lúc nào, không hình dung được ánh hoàng hôn mỗi chiều ra
sao. Không hẳn vì lọt thỏm giữa cốt thép bê tông hay những tòa nhà cao tầng, mà
vì thức khuya dậy muộn, vì vật lộn với manh áo, bát cơm, vì nhọc nhằn lòng mình
và những khát vọng cháy bỏng cho sự trưởng thành, đàng hoàng và thiệt thà.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Bẫy tình
Bẫy tình Gã nhận ra con mồi ngay từ lúc chị bước vào. Đàn bà đi thi lái xe mà ăn mặc cứ như lên sàn khiêu vũ. Váy ngắn trên gối. Giày cao gó...

-
Lời kỹ nữ - Xuân Diệu A.TÁC GIẢ: I. Cuộc đời: Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng T...
-
Hoa muộn - Nơi mùa xuân đi qua Vũ trụ này không có bắt đầu và không có kết thúc. Hay nói đúng hơn, con người không biết nó bắt đầu từ đâu ...
-
Sự tích mặt đất và muôn loài Trái đất ngày xưa không được đẹp như bây giờ, một nửa đất sống, một nửa đất chết. Lúc ấy bề mặt quả đất ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét