Thứ Bảy, 28 tháng 8, 2021
Tiểu thuyết Việt Nam đương đại và những "Tiếng gọi nghệ thuật"
Tiểu thuyết Việt Nam đương đại
Từ những năm 60 của thế kỷ XX, trên thế
giới người ta đã bàn về “cái chết” của tiểu thuyết và cố gắng tìm ra giải pháp để
tiểu thuyết “hồi sinh”. Nhưng theo M. Kundera - nhà văn, tác giả của tiểu luận
Nghệ thuật tiểu thuyết, nếu tiểu thuyết đi đến cái “mút đường” của nó không hẳn
là nó đã khai thác hết khả năng, các tri thức, các hình thức của nó như một hầm
mỏ đã khai thác cạn kiệt mà là bởi tiểu thuyết đã bỏ lỡ những cơ hội. Đó là
không nghe thấy được “những tiếng gọi nhạy cảm”: Tiếng gọi của trò chơi, tiếng
gọi của giấc mơ, tiếng gọi của tư duy và tiếng gọi của thời gian. Điều này gợi
cho chúng tôi những liên tưởng thú vị đến tiểu thuyết đương đại Việt Nam.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nguyễn Xuân Thâm – Một tâm hồn thơ mến thương, hồn hậu “Tôi đọc anh là để mến yêu anh” [1] Không biết bắt đầu từ đâu để bày tỏ cảm thứ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét