Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2021
Nước chảy hoa trôi 3
Uống một vài ly với bạn cũ cũng là khách hàng kỳ cựu đối với siêu thị của gia đình, Du cảm thấy hơi lâng lâng. Đang định tìm cách cáo từ về sớm thì anh thoáng thấy hai bóng dáng quen thuộc đi dọc hành lang hẹp phía trước và rẽ vào một trong những phòng karaoke hai bên Nhìn theo hướng mắt của anh, người bạn vỗ vai anh cười đáng khá khá chứ, phải không? Nghe nói là Á hậu gì đó. Bộ lọt vào cặp mắt săn lùng người đẹp của anh rồi ha?
Nghiêng người tránh tia nắng hắt quái ác, anh lười biếng
xuống giường. Hôm qua anh lại saỵ Những ngày gần đây hầu như thế Người ta bảo
rượu có thể giúp ta quên được. Du muốn tìm quên lãng, nhưng không hiểu sao anh
lại càng uống chỉ càng say, mà càng say anh lại càng nhớ nhiều hơn Hai tay luồn
vào tóc, Du như muốn làm dịu bớt cơn nhức đầu dai dẳng. Anh tặc lưỡi. Hôm qua
có lẽ anh uống quá nhiều. Nhiều đến nỗi dường như anh còn nhớ mình đã ảo tưởng
rằng có cô bên cạnh, mỉm cười một nụ cười thật xinh với anh và bảo rằng sẽ trở
về bên anh mãi mãi Du cười chua xót, chỉ là một cơn mộng ảo mà thôi Chợt tay
anh như vướng một cái gì cồm cộm ở góc trán. Anh sờ lại và nhíu mày ngạc nhiên
khi quay người soi vào kiếng Một miếng băng gạc ư? Quả thật một miếng băng gạc
đã gọn gàng nằm đó, được đính bở i hai miếng băng dán Có một tiếng động lớn ở
dưới nhà, HDu nín thở trợn mắt nhìn quanh mình. Rồi như kịp với tia suy nghĩ vừa
lóe lên trong đầu, anh tuôn chạy xuống lầu và xông thẳng vào phòng ăn Hạnh Quân
giật mình trước sự xuất hiện đột ngột của Dụ Còn anh, anh cũng sững sờ đứng trơ
ra ở giữa phòng Đúng là cô rồi. Là cô bằng xương bằng thịt không phải mộng ảo,
không phải anh mê sảng Chỉ là cô đang đứng trước mặt anh mà. Cô mặc một cái áo
sơ mi củ của anh. Cái sơ mi rộng và dài chấm đầu gối cô, giống như một cái đầm
thùng thình, trông rất ngộ nghĩnh Anh cứ đứng khờ mặt ra đó ngó cô trân trân,
như sợ chớp mắt là bóng hình cô sẽ biến mất, như sợ bóng cô tiên nhỏ trước mặt
sẽ vụt đi Và cô, cô có bình tĩnh gì hơn anh đâu, cô cứ loay hoay mãi để cuối
cùng hắng giọng bật ra một câu nói hy hữu - Cái đĩa to bị … em làm bể rồi - Ờ -
Du đáp một cách máy móc Liếc mắt xuống những mảnh vỡ dưới sàn, anh cũng có thể
biết rồi, nhưng còn cái giọng nói dễ thương của cô, trời ơi, hàng đêm anh đều
mơ ước nghe được âm thanh này. Câu nói của cô bây giờ quý giá với anh biết chừng
nào. Có rớt bể thêm hết chục cái đĩa Pháp đó mà được nghe thêm đủ chục câu
"thông báo" ngọt ngào ấy anh cũng vui lòng Phút bối rối rồi cũng lắng
dịu, Hạnh Quân tự nhắc mình theo đúng lập trường mà đêm qua cô đã cân nhắc. Cô
hằng giọng chỉ tay vào đĩa trứng ốp la chiên jambon trên bàn - Em đã làm điểm
tâm cho anh rồi. Anh rửa mặt rồi ra dùng Du sực tỉnh, anh quay người vào phòng
rửa mặt. Nhưng chỉ mới mấy bước, anh đã hấp tấp quay lại - Với em chứ?
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Vui buồn đất khách
Vui buồn đất khách Bruxelles - Belgique - Tháng 6 năm 1985 Tôi đang ngủ ngon giấc thì nghe chập chờn tiếng chuông điện gắn tường reo vang. C...

-
Lời kỹ nữ - Xuân Diệu A.TÁC GIẢ: I. Cuộc đời: Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng T...
-
Hoa muộn - Nơi mùa xuân đi qua Vũ trụ này không có bắt đầu và không có kết thúc. Hay nói đúng hơn, con người không biết nó bắt đầu từ đâu ...
-
Sự tích mặt đất và muôn loài Trái đất ngày xưa không được đẹp như bây giờ, một nửa đất sống, một nửa đất chết. Lúc ấy bề mặt quả đất ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét