Thứ Hai, 25 tháng 4, 2022
Da diết hương quê: Đọc tập thơ "Những cọng rau tập tàng" của Cảnh Trà
Da diết hương quê: Đọc tập thơ
Bất ngờ vào một buổi làm việc, tôi nhận một phòng bì dày cộm.
Mở ra, giật mình. Tập bản thảo của Cảnh Trà. Cả trăm bài. Hai tập được đóng bìa
hẳn hoi. Còn vài bài lẻ cũng gởi kèm. Thế mà có lúc tôi cứ ngỡ Cảnh Trà đã gác
bút, đã yên phận với công việc của xã Hoà Thạnh (Châu Thành- Tây Ninh). Thậm
chí có lúc còn nghĩ tệ hơn: ông này lo làm ăn còn biết gì đến thơ với phú nữa.
Thế mà cả trăm bài. Có ý đồ hẳn hoi. Tập bản thảo thứ nhất anh dành để viết về
quê hương, về những người thân quen, ruột thịt mà anh nhớ đến. Tập thứ hai, anh
dành cho nơi anh đang sống, cùng với một số bài nhớ về những ngày chiến đấu
xưa, khi anh còn là một anh lính trụ bám ở đất lửa Vĩnh Linh. Những bản thảo rời
là những bài mới viết. Thì ra thế, cái người đã vướng vào nghiệp văn chương rồi
thì dễ gì mà bỏ cho được, nhất là với Cảnh Trà, người đã một thời cận
kề với khốc liệt chiến tranh mà vẫn làm thơ. Những bài thơ đã lọt vào con mắt
tinh tường của Hoài Thanh, một trong những nhà phê bình hàng đầu của Việt nam,
rung động mà viết một bài giới thiệu khá dài có cái tên rất ấn tượng: CẢNH
TRÀ, MỘT TIẾNG THƠ TỪ TUYẾN LỬA VĨNH LINH. Đó là vào những năm 70- 80
của thế kỷ trước. Ngay từ ngày ấy, thơ Cảnh Trà thực sự đã có vị trí trong làng
thơ Việt Nam rồi. Còn hôm nay, sau gần hai chục năm trời, thêm một tập thơ mới
của Cảnh Trà: NHỮNG CỌNG RAU TẬP TÀNG, là những bài thơ chắt ra từ những bản
thảo vừa nói ở trên.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Khi bất an trở thành hình thức cao nhất của tỉnh táo Có những cuốn sách được viết ra để giải trí. Có những cuốn khác được viết để kể một...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét