Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2023
Lẽ nào bóng đã bỏ rơi ta
“Sáng ra mơ tận hồn vét cạn/ Sót vạt hơi sương đọng giữa
nhà/ Lẽ nào bóng đã bỏ rơi ta?”. Đến chiếc bóng cũng bỏ rơi mình thì con người
quả là quá cô đơn. Ngay cả trong chiêm bao mơ hồ gặp bóng người nhưng “Chưa kịp
nhìn nhau tên người chưa hỏi/ Đã khuất xanh dâu bãi mờ sương khói/ Người ở
phương nào ngày mai có tới?”. Nỗi cô đơn trong thơ 1-2-3 của Đỗ Quảng Hàn cũng
là nỗi buồn của kiếp người và khi thức nhận được nỗi cô đơn ấy con người soi lại
mình để sống đẹp hơn!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tượng sáp Trần Văn Khê rút khỏi bảo tàng
Tượng sáp Trần Văn Khê rút khỏi bảo tàng Chị Nguyễn Thị Diện, giám đốc Công ty Cổ phần Tượng Sáp Việt cho biết tôn trọng ý kiến của 3 người ...

-
Lời kỹ nữ - Xuân Diệu A.TÁC GIẢ: I. Cuộc đời: Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng T...
-
Hoa muộn - Nơi mùa xuân đi qua Vũ trụ này không có bắt đầu và không có kết thúc. Hay nói đúng hơn, con người không biết nó bắt đầu từ đâu ...
-
Sự tích mặt đất và muôn loài Trái đất ngày xưa không được đẹp như bây giờ, một nửa đất sống, một nửa đất chết. Lúc ấy bề mặt quả đất ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét