Thứ Sáu, 30 tháng 6, 2023
Sài Gòn khơi những niềm thương nhớ
“Đêm Sài Gòn dịu dàng như mắt người thương/ Đi bên anh
trên những con đường dập dìu xe cộ/ Sài Gòn náo nhiệt, ồn ào lùi lại phía sau”.
Chẳng những với tình yêu nồng nàn hiện tại mà Sài Gòn trong thơ Phạm Tuyết Hạnh
còn như chất men ký ức xa xăm: “Sài Gòn khơi những niềm thương nhớ/ Bầu trời
soi mình trên vũng nước mưa trước hiên ảm đạm/ Cơn gió nhẹ lướt qua vừa đủ thấm
lạnh vai gầy”…
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Cõi nhân gian và tiểu thuyết gia “Anh nghe điện thoại tối nay nhé. Shipper chuyển sách em tặng đấy”. Rất thân tình và không màu mè. Nguy...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét