Những bông hoa mùa thu
Mai Văn Phấn
1
Sắp mưa. Những tán lá, mái hiên, chiếc ô nhỏ không che hết
em được. Mọi vật quay cuồng. Chiếc xe tải chạy qua phủ bụi lên mặt người. Lá
cây theo nhau đổ xuống. Gió thổi dạt chú chim sâu vào bờ bụi, mở tung chiếc áo
anh mang thành một cánh buồm.
Mưa sẽ mang hương hoa bưởi chạy vào lòng đất. Đường sẽ trơn.
Con chuồn chuồn rũ cánh cùng ngọn cây mờ nhạt. Tầm nhìn ra mặt hồ và đỉnh tháp
cao cũng dần bị che khuất. Mưa sẽ phá vỡ không gian anh vừa sắp đặt.
Nhưng mảng tường giờ đây vẫn còn khô ráo. Gió quét sạch con
đường trước cửa. Mặt đất còn hằn những vết nhăn khát nước. Vết nhăn mở ra mạch
máu, tế bào.
Hạt mưa đầu tiên hay ngón tay em chạm vào khung cửa, xuyên
qua khoảng không còn ấm nóng mặt trời.
2
Hôn em trời đổ mưa
đất đai hồi sinh tươi tốt
Hạt giống nảy mầm rồi bỏ đi xa
Em ken vào anh mịn màng cỏ mọc
giàn hoa leo vươn tay quấn quýt
giục đại dương mở miệng sông hồ
Giục dầu đèn và ngọn lửa nhỏ
tai nghe và tiếng sấm xa
làm bút mực chạy trên giấy trắng
chiếc cột cao dựng xuống nền nhà
con mãnh sư nuốt con thú nhỏ
thép ra lò, đá núi nung vôi
Giục trái xanh níu cành chín rục
mặc con dơi treo mình ngủ trong chiều muộn
ngàn bông lau theo gió liêu xiêu
Em và anh tụ thành nước mát
mưa xuống những nụ hôn làm lại thế gian.
3
Uống nước lạnh. Hương hồng nhung, áo quần hanh nắng, mùi tóc
em còn quyện quanh ly. Em bảo anh mãi chói chang mùa hạ. Ừ, nắng gắt thường dội
xuống lưng, làm những ngón tay, ánh mắt anh bỏng rát. Chén trà thơm, lọ mực cô
đặc. Bức tranh thêu, cây đèn bàn héo rũ. Chiếc cúc áo trên ngực anh khô nỏ,
cong vênh. Mặt trời lặn vào ly rượu mạnh. Anh khép mắt hình dung em mây trắng
lại bay về. Anh trú ngụ trong hương bưởi ngọt, trong tiếng chim gọi nhau khàn
giọng. Bóng tối rùng mình chạm phải heo may. Anh nhìn lâu vào hoa hoàng thảo,
hoa cúc quỳ, hoa mướp…, cả bức tranh biển khơi mang đậm sắc vàng. Nhìn lâu vào
những kiểu tóc bồng bềnh, tóc ngang vai, tóc xoăn, tóc tém, tóc chuốt keo, tóc
ép… Nhưng thực ra anh có hiểu gì mốt tóc đâu.
Ly nước lạnh cắt ngang từng ý nghĩ, như tra hỏi, theo dõi,
bắt quả tang anh.
Anh là nụ vối, lá tía tô, ngải cứu, hoa hòe, mướp đắng… được
em hái về sao tẩm giữa mùa thu.
4
Chiếc kẹp tóc em mua trong siêu thị. Hàng ngoại nhập, giả
sừng voi, mã não, thạch anh… Anh tặng em chiếc kẹp tóc khác.
Chiếc kẹp tóc anh khắc gọt bằng gỗ, chọn dáng cây mọc thẳng
vươn cao. Mây tụ về tay anh nặng trĩu, trên vai em khép lại tóc mềm. Nắng rực
rỡ xoải trên thềm gạch đỏ.
Anh vội vã xoay quạt điện, vòi nước, bàn tủ… Khép lại ráng
chiều, bếp lửa, bóng cây…
Búi tóc em đan trong ngực anh thành tổ chim ấm áp. Bầy chim
non nở ra ríu rít những hừng đông.
5
Buổi sáng uống cà-phê trên phố. Ly cà-phê đặc sánh hình xoáy
nước trên sông, hình mắt cơn bão xa, mắt gió... Mắt bóng cây không chim chóc im
lìm. Mắt đèn pha ô tô vắng chủ. Chiếc mũ ai rơi thành hố thẳm trên đường. Bắt
gặp sau lưng cái nhìn xa lạ. Mây bay qua để khoảng rỗng trên đầu. Mắt Nhà hát.
Mắt hồ Tam Bạc. Mắt cầu Rào. Đường Lê Thánh Tông....
Ơ này, ly cà-phê màu nâu! Sao để heo may đổ vào giọt sương
đặc sánh? Đặc sánh nắng sớm dựng lũy thành che chở. Tiếng ồn ào chỉ cách ba
bước chân.
Cách ba bước chân là đời sống khác. Chuyện hôm qua cũng khó
hình dung. Là hồi hộp những cơn co thắt khác. Bộ quần áo, tiếng
cười, cái bắt tay cũng khác… Những con sóng khác cuồng điên dai dẳng vỗ vào bờ…
Anh thêm vào ly cà-phê chút đường, viên đá lạnh. Yên lặng
cùng em trong ba bước chân.
6
Em chăm chú đọc sách. Cuốn sách viết về tình yêu xứ sở hoa
Anh đào (nơi ấy cây đang mùa ra nụ?). Những câu chuyện gái trai gặp nhau trong
ga tàu, vào quán bar, trên bãi biển, ăn đồ nguội… Chỉ là chuyện những năm sáu
mươi.
-
Hình như tình yêu ở đâu, bao giờ cũng vậy!
-
Giống nhau sao được! Ngay đồ vật quanh ta giờ đây đã khác. Chiếc chặn giấy cũng
nặng hơn. Computer mở trên mặt bàn rộng. Phích nước em đun hôm qua bỗng sôi rối
rít. Có thể nhìn xa vô tận qua ô cửa hẹp, qua những bức tường che khuất, qua
mùa đông khói lạnh mơ hồ. Bàn tay chúng ta như dài thêm ra, chặn được nước,
ngăn được âm thanh. Nghe thẳm sâu từng tiếng côn trùng thở, tiếng nước khoả đều
từ những đêm xa...
Hôn lên ngực anh và đánh dấu. Trái tim anh đang đập mạnh sau
làn áo mỏng, nơi chiếc túi ngực có lần em muốn giấu cả cánh tay. Chỉ lát nữa
thôi túi áo ngực anh sẽ căng rộng khác thường, em có thể cất giữ mọi đồ vật ưa
thích. Hoặc vào đó thảnh thơi, chải tóc, ngủ ngon…
7
Chiếc cặp em mang thường đựng nhiều thứ: vài ba tập giấy,
mấy loại bút bi, phấn son, gương lược… Bóng nắng xếp những ô sáng hình quả trám
lúc em đi. Hôm sau nắng lại đan thêm nhiều quả trám sáng hơn chờ em qua nữa.
Mỗi ngày em thay một kiểu áo. Mỗi kiểu áo có khăn quàng riêng biệt, găng tay
riêng, riêng biệt son môi... Kiểu nào đi với em cũng hợp. Anh không muốn nói ra
sợ bị chê là kẻ nịnh nọt vớ vẩn. Cũng có thể anh là kẻ vớ vẩn!
Kẻ vớ vẩn thường lẫn lộn màu áo em mang làm nên cảnh quan
thiên nhiên phồn sinh, đa dạng. Làm nên cả đồ dùng, thức ăn, nước uống, làm nên
cơ thể anh…
Mọi câu nói bâng quơ làm bóng nắng đan vào nhau thêm những ô
màu sáng. Chỉ chiếc cặp em mang là hoàn toàn có thực. Đến lúc nào em sẽ mở ra?
8
Anh ôm em, nghe nhạc nước chảy qua triền núi rộng, những vỏ
sò vỏ hến hoá thạch giờ đã thức dậy, tổ chim yến trên vách đá lơ phơ… Ồ cây cỏ,
con đường, cả viên cuội quanh đây rất lạ. Hình như chúng đã cách xa ta, hôm
qua, từ nhiều thế kỷ trước. Hay bóng dáng, hồn vía chúng ta tự kiếp nào chẳng
biết, đang chờ những nụ hôn về tái hiện thế gian.
Môi em mở những đồng cỏ xa xưa mướt xanh trong cơn mưa buổi
sớm, nối liền bầu trời với mặt đất rộng. Bấy giờ, những loài gặm cỏ và ong bướm
còn chưa kịp sinh ra.
Vầng trán em dựng trái núi khổng lồ, đá tảng. Anh cầm viên
cuội nhỏ nhoi ngậm ngùi mưa nắng, biết bao giờ trả lại được cho em!
Chúng ta từng là hai con đường riêng biệt, với bao hàng cây,
bao biển báo, ngã bảy ngã ba… Giờ thành một con đường có viền cỏ mịn và nhân
đôi những bãi mía, dòng sông
9
Soi lên ngực em biết lòng mình ngay thẳng. Anh chợt nhớ lần
đầu ra biển, được hóa thân vào giọt nuớc, hạt cát, lặng im giữa luênh loang vô
tận không gian. Thoáng nỗi sợ vô tình gặp cơn bão lốc, giữa đêm đen dựng dậy
sóng thần. Chạm vào mặt nước, lặn sâu vào trong nước, anh ước mình có thể nín
thở mãi.
Lại nhớ lần đầu gặp giấc mơ được làm người lớn. Lũ trẻ chân
đất, cởi truồng, tóc râu ngô đuổi anh khỏi sân chơi. Anh không khóc mà đứng
bên những người cao lớn. Tập nói to cho giọng nói vỡ ra đến tai người con gái
đang giấu mặt ngoài sông… Rồi những con chuột cắn nhau trong cót thóc làm giấc
mơ tan vỡ. Anh tỉnh dậy trong đầm đìa mồ hôi và tiếng mình thở gấp, nhưng vẫn
nhớ những gì ở cuối giấc mơ… Cuối giấc mơ phun về chân trời những dòng nham
thạch. Chân trời đỏ rực chìm sâu trong vô tận dịu dàng.
10
Khi ấy là mùa xuân
lá vàng hồi sinh xanh tốt.
Nhìn lá
đứng cùng với lá
lỡ để vắng em trong ý nghĩ anh.
Khoảng trống ấy sau mới nhận ra
làm mưa xuống những cơn giông mùa hạ
chớp sáng ngang trời viết vội tên em…
Để con chim lạ hót trong vườn vắng
đàn dê mải mê gặm cỏ úa vàng
con còng trốn biển khơi khi nước rút
mái chèo buông con nước dọc, nước ngang...
Heo may theo tin nhắn qua điện thoại
Ngón tay em lùa từng hơi thở trong cây
Chiếc chăn mỏng, gần sáng trời se lạnh
Ô mai dầm, xí muội, bưởi the…
Năm nay trời lập xuân chắc muộn
Còn 136… 123… 97 ngày.
11
Vào mùa những đàn ong bỏ tổ
nhớ đôi lần lỡ làm em bật khóc
những giọt nước mắt vỡ tan trước ngực
đáy mắt thâm quầng ngơ ngác một bầy ong
Cầm tay, anh nói:
Tia nắng mỏng lọt qua khe cửa
vài hạt bụi rực lên vội vã bay qua…
Chú chim nhỏ trên tổ cao bấy bớt
bộ lông vũ vùi sâu dưới lớp da non…
Kìa gai nhọn và ngây thơ mặt đất!
Nhìn nhau, anh kể:
những đài sen ngơ ngác cuối mùa…
những mâm son… những đôi đũa lệch…
những hang sâu đón được ánh trăng…
những thứ bỏ đi trở thành cổ vật…
những đống củi khô… đám cháy dở dang…
Đàn ong bỏ đi
hay vô tình em khóc?
Em chân thành, thanh thản nhìn anh
Không, hai nửa trái cây, đôi nến sáng?
hai mặt trời lên từ một chân trời?
hai ổ điện, hai gốc cây vừa đốn?
hai vực sâu, hai chiếc loa câm?
hai biển cấm, hai bọng ong mật?
hai hạt giống vừa trổ lá mầm?
hai con số hỏi anh phép cộng?
hai chiếc lá rơi, hai đám cháy dở dang?
12
Nỗi đau riêng
em không san hết được
Ơi giọt nước, hãy rơi về mặt đất
nhờ bóng râm che bớt phần nhói buốt rễ cây.
Không nhìn anh
bờ mắt em run…
Viên sỏi chạm đáy hồ
và sóng nước còn lan đi mãi ….
Em kể về viên sỏi
bàn tay sơ ý liệng lên trời
Anh lặng im
nghe lòng hồ nước…
… có con thuyền cột vào bãi đá
tự tròng trành vỗ sóng qua đêm…
… có tiếng vạc chưa tan vào nước
mặt trời lên vọng mỏi mệt trong sương…
… tiếng ai khua vào hừng đông chạng vạng
đang chờ trời sáng tưới cho cây…
13
Rời thị thành
thương anh về thôn quê
Bếp lửa, Bờ sông theo em vào giấc ngủ
Ký ức hồi sinh thật lạ
Bếp lửa…
Bờ sông…
chập chờn hai đầu quanh gánh chênh chao
chỉ thăng bằng trong cơn mưa tầm tã...
Khi bờ sông mở ra bất tận
từng đám lục bình nương lũ trôi về che kín mặt sông
làm nghẹn thở, làm chiều đến sớm
giăng lưng trời tôm cá lao xao…
Là lúc bếp lửa lập lòe bé nhỏ
mắt mẹ nhìn em từ phía phố xa...
để hạt thóc còn sót trong rơm rạ
gặp than vùi nổ tí tách như mưa…
Bếp lửa soi cơn mơ sáng vội
mình em loay hoay với nhiều củi ướtđám khói xông mù mịt cay
nồng...Bờ sông hiện về đục ngầu xói lởphờ phạc cỏ gai, cỏ ấu, cỏ gà...con cá lơ
ngơ quẫy trong bùn nhão…
Này con vịt bầu, con trâu sứt mũi!Con chó khoang, đom đóm,
mèo đen!Nhớ ở bên em trong mưa dầm nắng tápkim chỉ có đầu, quang gánh liêu
xiêu…
14
Ngọn đèn bàn chiếu sáng áo em. Hiện xa xăm một phần gương
mặt. Những bông hoa li ti lạnh lùng rời tà áo ra đi, trở lại sườn đê, vạt đồi,
đồng cỏ…
Cơn gió đầu mùa bên anh quấn quýt, từ chân mây thơm hương cỏ
mật, chộn rộn ong bay, tiếng
nước thì thào…
Anh lại vào công sở, thăm bè bạn, đi mua sách, uống beer…
Khi beer lạnh chảy vào huyết quản, trong ráng chiều hiện lên
ánh đèn và bông hoa li ti. Ngõ hẻm lùi sâu… lùi vào vô tận. Mấy gã trai bàn bên
uống đã say, tiếng cười nói ngập ngừng vọng từ lưng ngựa. Bát đũa ngổn ngang cỏ
hoang vây lấy những ngôi nhà. Những ly rỗng va vào nhau lanh canh vội vã. Ráng
chiều trôi nhanh trong trang sách vô tình khép lại, cơn gió nhẹ thênh lùa vào
bóng tối.
Gió làm bạt anh, bạt anh…
15
Bên nhau cỏ mọc. Cỏ diễn tiếp giấc mơ triệu năm của đất.
Lưng thấm cỏ, chân tay thấm cỏ. Ta mưa vào nhau cơn mưa cỏ xanh, không cần mây
đen, nắng vẫn trải vàng mặt đất. Mưa cỏ xanh dâng mắt ta ngập tận đỉnh cây. Ta
đan vào nhau nghẹt thở… ngô nghê... ú ớ… Đám mây mang giày dép, đồ trang sức và
quần áo chúng ta vừa trút bỏ trôi nhanh. Thân thể sáng lên trong hương cỏ mặn
mà, trong hoa cúc dại thắp dọc triền đê chi chít những cây nến nhỏ. Con chuồn
kim dính chân vào tảng đá xù xì bên thân gỗ mục hồi sinh. Lũ kiến đen lẫn vào
cát sỏi. Sâu bọ giờ cũng bất động sau tán lá. Đàn sẻ nâu không còn nơi đậu, hốt
hoảng bay lên làm tan vỡ khoảng không. Lá khô rơi lả tả, rộn lên từng hồi
chuông hoan lạc.
Giọng nói chúng ta là mạch ngầm cồn cào lòng đất. Từ xa tít
chân mây dìu dặt dâng lên hơi ẩm đại ngàn.
16
Ăn miếng ngon này, uống ly trà này. Cho em cả hạt muối, khăn
lau, nước chấm. Cả tương cà, đầu đũa, cơm thơm... Lúc xa em dặn anh phải ăn ngủ
điều độ, ăn thêm một thìa cho em. Anh là con sam bơi quanh bàn ăn xếp đầy thực
phẩm. Theo nghi lễ loài sam, trước khi ăn anh luôn đưa thức ăn lên cao. Luôn
nhớ em trên lưng, con sam cái khổng lồ bao trùm mặt đất. Em là đám mây trôi đi
chậm chạp, bình minh rẻ quạt, con sư tử xù lông, con sóc chuyền cành thoăn
thoắt. Gió lùa gió quẩn chân anh. Mưa mịn màng, mưa rây rây lành lạnh... Anh
đang cõng bầu trời bằng đôi chân rắn chắc. Những hạt mầm tìm ra ánh sáng dưới
lưng anh. Tiếng cười trẻ con xổ tung từng chuỗi hạt. Con sâu đo lẩn thẩn bò
quanh cuống lá úa vàng. Bông mẫu đơn đầu ngõ vừa nở vội... Gió mùa, gió mùa...
Và nước chảy, nước chảy!
Có lúc quên lời em dặn. Nhưng đã thành bản năng, anh lại bơi
đi và đưa thức ăn lên cao.









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét