Cảm xúc mùa xuân trong những
sáng tác của các nhà thơ Việt Nam
Một mùa xuân tĩnh lặng, đẹp
mà buồn! Đẹp như nỗi buồn thánh thiện của thi nhân trước vận nước, là nỗi đau về
nhân tình thế thái. Buồn mà không hề đập phá, chính bởi thế mà “tâm hồn Nguyễn
Trãi đẹp như thiên nhiên”, như mùa xuân trời đất qua hai bài thơ này.
Mùa xuân về mang cái đẹp,
mang sức sống đến cho cỏ cây hoa lá và mang cả những náo nức, mê say cho lòng
người... Im lặng lắng nghe mùa xuân đất trời, cảm nhận được sức sống nội tại của
nó vươn dậy mãnh liệt, lắng lòng ta sẽ thấy cả những mùa xuân đã qua hiện về đầy
ắp qua những sáng tác thơ văn. Những mùa xuân của thế kỉ XV qua thơ Nguyễn
Trãi, mùa xuân của những nhà thơ lãng mạn và mùa xuân trong lòng người cách mạng.
Mỗi người một vẻ đã dâng tặng cho đời, làm đẹp cho mùa xuân đất nước, quê hương
bởi những vần thơ dào dạt tình người. Khi văn học dân tộc đạt tới những thành tựu
khá rực rỡ, những tập thơ đã đạt đến sự tinh xảo của cảm xúc nghệ thuật, Nguyễn
Trãi hiện ra là cây đại thụ lớn với các sáng tác nổi tiếng về mùa xuân. Một mùa
xuân đẹp, yên bình của làng quê Việt Nam nơi bến đò đầu trại:
Cỏ xanh như khói bến xuân
tươi
Lại có mưa xuân nước vỗ trời
Quạnh quê đường đồng thưa vắng
khách
Con đò gối bãi suốt ngày
ngơi
Ta gặp lại những hình ảnh
quen thuộc thân thương miền thôn dã có mưa và cỏ. Những vạt cỏ mùa xuân gần gũi
bao nhiêu với đời thường và gần gũi ngay trong thơ ca. Nhưng với mùa xuân này
trong thơ Nguyễn Trãi màu cỏ mới thật độc đáo mà cả trước đó và sau đó ta không
hề gặp: “Cỏ xanh như khói”. Khi có bao nhiêu là màu cỏ xanh non, xanh lục nhưng
nhà thơ không cảm nhận thấy như thế. Chính bởi màu sắc rất riêng “xanh như
khói” ta có thể hiểu được đó chính là sắc xanh được làm mờ đi sau làn mưa bụi
mùa xuân. Cái màu xanh của sự giao thời giữa màu trắng non và độ xanh rì, được
phủ mưa trắng nên màu cỏ ấy còn giống cả màu mơ. Vì vậy khi tác giả viết “cỏ
xanh như khói” là gợi được cả cái thực và cái mơ của một sắc xanh. Câu thơ sau
là sự miêu tả cụ thể:
Lại có mưa xuân nước vỗ trời.
Lời thơ như là một tiếng reo
của sự khám phá: “Lại có”. Tác giả tả mưa mà người ta cứ nghĩ đấy là một bức
mành xuân. Những hạt mưa đang bay trong không gian là sự kết tụ những gì tinh
túy nhất của khí xuân, sắc xuân. Chúng phủ lên vạn vật làm mọi thứ trở nên tươi
tắn, đẹp đẽ, đầy sức sống. Mưa giăng mắc trong không gian lên bãi cỏ trải dài,
Sau làn mưa ấy cỏ mờ đi, mềm ra và sức sống căng trào trong mỗi cây cỏ bừng dậy
hợp thành một sức sống mãnh liệt: “bến xuân tươi” và hình ảnh “nước vỗ trời” rất
tính tế hiện ra. Sau mưa trắng, bãi cỏ dài nơi cuối cùng tầm mắt trời nước gặp
nhau: dòng sông dềnh lên, chân trời hạ xuống. Kết hợp hai câu thơ ấy bức tranh
mở ra thật đẹp: làn cỏ xanh thành một vạt sáng mềm mại, sự quyện hòa của mưa,
sông, trời. Mùa xuân còn là âm thanh nở rộ:
Trong tiếng cuốc kêu xuân đã
muộn
Đầy xuân mưa bụi nở hoa xoan
(Cuối xuân tức sự)
Tiếng cuốc là sự báo hiệu,
là tiếng gọi mùa hè, hoa xoan rơi báo trời vẫn còn xuân. Hai câu thơ là cái bản
lề khép mở và cũng là chút tâm tình tiếc nuối thời gian.
Văn học lúc này khi tác phẩm
nổi tiếng Hồng Đức quốc âm thi tập đã hình thành xu hướng “tỏ lòng”, thơ văn
Nguyễn Trãi không dừng ở cảm xúc đưa thiên nhiên vào thơ mà còn là sự gửi gắm rất
tài tình tâm trạng bản thân. Sau bức tranh tinh tế bến đò xuân là cái tâm cảnh
rất gợi:
Quạnh quẽ đường đồng thưa vắng
khách
Và ở Cuối xuân tức sự:
Suốt ngày nhàn nhã khép
phòng văn
Khách tục không ai bén mảng
gần
Một mùa xuân tĩnh lặng, đẹp
mà buồn! Đẹp như nỗi buồn thánh thiện của thi nhân trước vận nước, là nỗi đau về
nhân tình thế thái. Buồn mà không hề đập phá, chính bởi thế mà “tâm hồn Nguyễn
Trãi đẹp như thiên nhiên”, như mùa xuân trời đất qua hai bài thơ này. Đọc những
vần thơ của ông vua thi sĩ Trần Nhân Tông, ta có thể lại gặp một mùa xuân thật
đẹp, tưng bừng náo nức cái tâm trạng mà ta hay có:
Chim hót véo von liễu nở đầy
Thềm hoa chiếu ảnh bóng mây
bay
Khách đến chẳng hỏi chuyện
nhân sự
Chỉ tựa bao lơn đứng ngắm trời
Sẽ không khó lí giải khi đứng
trước mùa xuân mà mỗi thi sĩ lại có những tình cảm rất khác dù họ đều là những
bậc tài hoa. Chốn cung đình, trước cảnh ấm no giàu có của đất nước, là một ông
vua, có cớ gì tác giả không vui. Mùa xuân về chốn cung đình nơi sự tiếp đón dường
như hoàn hảo nhất có âm thanh tươi vui “chim hót véo von”, sắc màu rực rỡ “liễu
nở đầy” và con người với một tấm lòng thực sự trong sạch, rộng mở “đứng ngắm trời”.
Mãn Giác thiền sư tuy là một nhà thơ của cõi Phật, song mùa xuân cũng thức dậy
trong thơ thiền rạo rực, tràn niềm tin:
Đêm qua sân trước một cành
mai
Mặc dù đó là một bài kệ (Có
bệnh bảo mọi người) phục vụ cho thuyết “sinh - tử” của Phật giáo song xét về mặt
khách quan nó lại có ý nghĩa thật đẹp. Đó là yếu tố tích cực của tôn giáo này.
Trước mùa xuân, ta thêm tin yêu cuộc sống, tin vào sự vươn dậy, tồn tại của những
cái thanh cao.
Và một mùa xuân của Nguyễn
Du:
Cỏ non xanh rợn chân trời
Cành lê trắng điểm một vài
bông hoa
(Truyện Kiều)
Những gam màu cực dậm “xanh
rợn” với nét bút tài hoa đã tự tôn nhau lên làm nổi bật nét vẻ điểm xuyết sắc sảo
của bông hoa trên thảm cỏ xuân nối với chân trời...
Ở mỗi thời kì, con người đều
có những quan niệm khác nhau về con người, về cuộc đời. Tình cảm bao giờ cũng bắt
đầu là những suy nghĩ, vì thế theo thời gian tình cảm trong tác phẩm lại phát
triển theo một chiều hướng mới. Tình yêu mùa xuân không nằm ngoài quy luật ấy.
Mùa xuân trong thơ văn cổ cảnh sắc gắn liền với tình yêu của con người: mùa
xuân buồn của Nguyễn Trãi, tươi đẹp ở Trần Nhân Tông theo đúng lời nhận định của
cụ Nguyễn Du;
Người buồn cảnh có vui đâu
bao giờ
(Truyện Kiều)
Sau này xã hội phát triển phức
tạp hơn, văn học có nhiều quan niệm. Ta có thể nhận biết rõ điều ấy qua cảm xúc
thơ của các thi sĩ qua mùa xuân. Những con người của thơ ca lãng mạn như Hàn Mặc
Tử viết về xuân:
Trong làn nắng ửng khói mơ
tan
Đôi mái nhà tranh lấm tấm
vàng
Sột soạt gió trêu tà áo biếc
Trên giàn thiên lí. Bóng
xuân sang
Mùa xuân cảnh vật ở một làng
quê nhưng đẹp đẽ, nên thơ không kém mùa xuân nơi tiên giới, qua sự cảm nhận của
một tâm hồn thật nhạy, thật tinh tế. Khi mùa xuân đã chín, tất cả căng trào bật
dậy một nguồn sinh lực dồi dào chưa từng thấy. Nắng ửng hồng, ấm áp và làng quê
chìm cả trong cái huyền ảo lạ kì của làn khói đang tan trong hơi ấm. Sự hiện diện
của tất cả đều được thi nhân phả vào hồn sống- đợi gió sột soạt trêu đùa tà áo
biếc. Mọi sự chuẩn bị và “bóng xuân sang”. Câu thơ ngắn như một sự thông báo
mùa xuân ấy đã chín trong thiên nhiên và cả trong lòng thi sĩ. Cảnh xuân thật đẹp
nhưng vẫn ẩn chứa một nỗi buồn tiếc nuối, băn khoăn:
Chị ấy năm nay còn gánh thóc
Dọc bờ sông trắng nắng chang
chang
Mùa xuân đã chín rồi sẽ trôi
đi theo quy luật của vũ trụ. Nhưng mùa xuân của lòng người chín một lần liệu giữ
được mãi chăng? “Tiếng ca vắt vẻo” của mùa xuân năm nào con người ấy có được trở
về hát tiếp, hay gửi lại cho những lớp theo sau. Bởi thế mà Hàn Mặc Tử băn
khoăn dường như tiếc cuộc đời trôi mau quá, tiếc cho mùa xuân, tiếc cho câu hát
dở dang của người con gái. Mùa xuân với cảnh mơ của cõi tiên, con người với suy
tư của cõi trần, tình yêu, sự sống thức dậy căng trào... Cũng là mùa xuân nhưng
mùa xuân trong tình yêu của người cách mạng còn có một sức sống, một niềm tin
mãnh liệt vào con người. Mùa xuân yêu đời:
Rằm xuân lồng lộng trăng
soi.
Sông xuân nước lẫn màu trời
thêm xuân
Giữa dòng bàn bạc việc quân
Khuya về bát ngát trăng ngân
đầy thuyền
(Rằm tháng giêng)
Thưởng nguyệt đẹp đêm rằm
xuân nhưng không phải ngâm vịnh thù tạc mà thưởng trăng xuân trên con thuyền
bàn lo việc nước. Cảnh đẹp hùng vĩ và khoáng đạt “lồng lộng trăng soi” và sự
tràn trề sắc xuân trong câu thơ tiếp: “Sông xuân nước lẫn màu trời thêm xuân”.
Đây là một bài thơ chữ Hán và ở câu thơ dịch này đã mất một chữ “xuân” rất ý
nghĩa. Ta hãy trở về nguyên tác câu thơ: “Xuân giang xuân thủy tiếp xuân
thiên”. Sự tiếp nối liên tục của ba đối tượng làm không khí xuân mở ra đến không
cùng. Đẹp nhất là mùa xuân ấy - một mùa xuân chiến đấu cho Tổ quốc quê hương.
Nghe những ước muốn chân
thành trước mùa xuân của Thanh Hải ta thấy được cái cao đẹp của tấm lòng người
chiến sĩ. Mùa xuân không chỉ đẹp về cảnh:
Mọc giữa dòng sông xanh
Một bông hoa tím biếc
Ơi con chim chiền chiện
Hót chi mà vang trời
mà còn đẹp ở tiếng lòng sôi
dậy:
Ta làm con chim hót
Ta làm một cành hoa
Ta nhập vào hòa ca
Một nốt trầm xao xuyến
(Mùa xuân nho nhỏ)
Những ước mơ đơn sơ và cao đẹp.
Đó là ước muốn hiến dâng của những người chiến sĩ. Khi chúng ta tưng bừng đón
xuân, họ chắc tay súng giữ quê hương đất mẹ. Mùa xuân ấy mới thật ý nghĩa biết
bao, đáng trân trọng biết bao! Mùa xuân nhen lên tình yêu, đánh thức những gì đẹp
đẽ nhất trong phần người để mỗi con người sống có ích hơn. Xuân trong thơ cách
mạng là những mùa xuân như thế, mùa xuân cầm súng, mùa xuân ra đồng bảo vệ cho
mùa xuân đời sau được mãi mãi đẹp tươi.
Dẫu cho lịch sử bước tiếp
trên con đường mới, tất cả những cái đã qua sẽ lùi sâu vào trong dĩ vãng, văn học
đi lên theo hướng mới của mình. Mùa xuân vẫn trở về mỗi độ nhưng chúng ta mãi
mãi nâng niu những gì cha anh để lại. Nhớ nỗi buồn thánh thiện của Nguyễn Trãi,
nhớ mùa xuân tưng bừng, say mê của Trần Nhân Tông, Hàn Mặc Tử và tiếp bước tô đẹp
cho mùa xuân đất nước, như ước mơ đẹp tuyệt vời của Thanh Hải
khi nằm trên giường bệnh.




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét