Mùa xuân, thơ và chất thơ trong ca khúc Việt Nam
Nói tới Mùa Xuân và thơ
trong ca khúc Việt Nam, không thể không đề cập tới mảng đề tài mùa Xuân, tuổi
trẻ và tình yêu. Có thể nói những ngân vang của các ca khúc phổ từ thơ về đề
tài này, cho đến nay đã có sức mạnh lớn, làm nức lòng hàng triệu công chúng trẻ
Trường Sơn Đông - Trường Sơn
Tây của Phạm Tiến Duật là bài thơ thuộc loại hay nhất về tình yêu đôi lứa
trong chiến đấu giữa anh bộ đội và chị dân công hỏa tuyến. Vì hay nên khi chỉ mới
là bài thơ nó đã ít nhiều lan tỏa được vào công chúng. Tuy nhiên, sức lan tỏa của
nó được sâu rộng như ngày nay phải nói là nhờ thông qua ca khúc cùng tên của
Hoàng Hiệp.
Tình yêu nói chung là vô
hình, nhưng vẫn có những biểu hiện cụ thể. Săn sóc nhau, lo lắng cho nhau là một
biểu hiện của tình yêu. Chiến tranh đã cướp đi của tình yêu cả những biểu hiện
cụ thể đó. Hai nhân vật chính trong Trường Sơn Đông - Trường Sơn Tây chỉ còn biết
lo lắng, săn sóc nhau, trong mong ước, trong suy tư và gửi gắm những mong ước,
suy tư đó qua không gian “xa thẳm” đang trong khói lửa của chiến tranh:
Trường Sơn Tây anh đi,
Thương em bên ấy mưa nhiều
con đường gánh gạo.
Muỗi bay rừng già cho dài
tay áo.
Hết rau rồi em có lấy măng
không?
Còn em thương bên Tây anh
mùa đông.
Nước khe cạn, bướm bay lèn
đá.
Biết lòng anh say miền đất lạ,
Chắc em lo đường chắn bom
thù...
Yêu nhau mà phải xa nhau nên
càng suy nghĩ nhiều về nhau, càng thương, càng nhớ. Đó là lẽ thường tình. Nghệ
thuật của chúng ta đã có biết bao nhiêu thành tựu trong việc thể hiện điều đó.
Và đây nữa, thêm một đóng góp của Phạm Tiến Duật và Hoàng Hiệp:
Anh lên xe, trời đổ cơn mưa
Cái gạt nước xua đi nỗi nhớ
Em xuống núi, nắng về rực rỡ
Cái nhành cây gạt mối riêng
tư.
Riêng tư phải gác lại,
thương nhớ phải xua đi, thực ra không phải nhờ “cái nhành cây” hay “cái gạt nước” mà
chính là nhờ nơi cái tầm cao mới trong bản lĩnh, trong trách nhiệm, trong lương
tâm của tuổi trẻ Cách mạng. Cái tuổi trẻ vì đất nước bị xâm lăng nên thấy “đường
ra trận... đẹp lắm”, thấy “Từ nơi em đưa sang bên nơi anh, những binh đoàn
nối nhau ra tiền tuyến. Như tình yêu nối lời vô tận”... (Trích theo lời của
ca khúc).
Tuy nhiên, chính nhờ cách thể
hiện cái bản lĩnh ấy, cái trách nhiệm ấy, cái lương tâm ấy... thông qua những
động tác gần như hoàn toàn máy móc của cái gạt nước, gần như hoàn toàn vô tri của
cái nhành cây mà Trường Sơn Đông - Trường Sơn Tây đã đi thẳng được vào khung trời
mỹ cảm của quảng đại công chúng ca nhạc. Nghệ thuật là như thế!.
Cũng nói về cuộc đấu tranh
giữa tuổi trẻ, tình yêu với xa cách vì chiến tranh, có một bài thơ phổ nhạc được
giới trẻ một thời rất ưa thích. Đó là Hành khúc ngày và đêm của Phan Huỳnh Điểu,
lời thơ của Bùi Công Minh.
Sau những nốt nhạc dạo đầu
theo nhịp đi, ca khúc chuyển qua nhịp tự do với lời thơ tình thiết tha, hát mà
gần như là nói:
Rất dài và rất xa là những
ngày thương nhớ
Nơi cháy lên ngọn lửa là
trái tim yêu thương, là trái tim thương yêu.
Đó là hai “trái tim yêu
thương” của hai chiến sĩ: Một chiến sĩ trên mặt trận giết giặc và một chiến sĩ
nữa, trên mặt trận giáo dục: Một cô giáo đang yêu. Nhạc chuyển vào nhịp hành
quân với tiếng hát - lời thơ phấn khởi, hào hùng:
Anh đang mùa hành quân, pháo
lăn dài chiến dịch
Bồi hồi đêm xuất kích chờ
nghe tiếng pháo ran
Ngôi sao như mắt anh trong
những đêm không ngủ
Giáo án em vẫn mở cho ánh
sao bay vào...
Nếu như trong Trường Sơn
Đông - Trường Sơn Tây, tác giả đã mượn “cái gạt nước”, “cái nhành cây” để
xua đi niềm thương, nỗi nhớ trong tình yêu xa cách, thì ở Hành khúc ngày và đêm
nỗi nhớ thương của cô giáo đối với người chiến sĩ pháo binh được thắm dịu lại,
qua một thoáng tưởng tượng thật là sâu và cũng thật là ngộ: Ngôi sao kia là mắt
anh không ngủ và giáo án này, em để mở dưới ánh sao, để cho anh nhìn - anh nhìn
thấy em - chúng ta nhìn thấy nhau rồi đó!.
Ở đây ta lại thấy cái tầm
cao mới trong bản lĩnh, trong trách nhiệm, trong lương tâm của tuổi trẻ cách mạng,
nhưng được tô đậm ở một khía cạnh khác. Đó là sự lý giải rất súc tích về cái mối
liên quan biện chứng giữa tình yêu chân chính với xa cách, hướng tới những hiệu
quả tích cực của mối liên quan đó:
Ngày và đêm xa nhau đâu chỉ
dài và nhớ
Thời gian trong cách trở đốt
cháy ngời tình yêu.
Và thế là biến thương nhớ
thành dũng cảm, thành ý chí, thành tự hào:
Pháo anh lên đồi cao, nã vào
đầu giặc Mỹ
Bục giảng dưới hầm sâu, em
cũng là chiến sĩ
Một niềm tin vững chắc, một
niềm lạc quan và hy vọng chói ngời đã mở ra cho tuổi trẻ, cho tình yêu ngay giữa
cái bóng đen tưởng chừng như vô cùng khủng khiếp của cuộc chiến tranh ấy:
Cái chết cúi gục đầu, cuộc đời
xanh tươi trẻ
Ngày đêm ta bên nhau, những
đêm ngày chiến đấu.
Đêm ngày trong chiến đấu,
anh với em sống vẫn gần nhau. (Trích theo lời của ca khúc)
Một trong những ca khúc phổ
nhạc từ thơ đã ghi được khá đậm nét vào ký ức mỹ cảm của công chúng trẻ nhiều
năm qua là Ngày mai anh lên đường của Thanh Trúc, lời thơ Lê Giang. Bằng những
nét nhạc và những lời thơ tạo nên sự quyện chặt giữa cái thiết tha, đắm say, nồng
thắm với chất trong sáng, lành mạnh, hồn nhiên của tuổi trẻ, ca khúc thể hiện
những khía cạnh thật đẹp trong tình yêu giữa anh bộ đội với cô gái nông trường:
“Dù xa nhau muôn trùng. Mùa
thu xôn xao lá vàng.
Em ơi, anh xa em vẫn gần
thành phố thân thương.
Bàn tay em xây nông trường,
Bàn tay em gieo lúa vàng.
Gửi tình lên biên giới, có
khoảng trời thành phố, mênh mông và trong xanh. (Trích theo lời ca khúc)
Tình yêu, tuổi trẻ và mùa
Xuân vốn là đề tài vĩnh cửu cho văn học, nghệ thuật mà trước hết là cho
thơ và ca. Trong số hơn 400 ca khúc cách mạng Việt Nam được nhiều người ưa
thích qua các cuộc điều tra xã hội học - nghệ thuật được tiến hành sau giải
phóng 10 năm, các ca khúc về tình yêu, về tuổi trẻ, về mùa Xuân chiếm một tỷ lệ
rất lớn. Riêng ca khúc là thơ phổ nhạc về đề tài này có thể kể đến các tác phẩm
của Hoàng Hiệp như: Mùa Xuân chim én bay (thơ Diệp Minh Tuyền), Một
chút thơ tình của người lính biển (thơ Trần Đăng Khoa), Em vẫn đợi anh về (thơ
Lê Giang); Trường Sơn Đông - Trường Sơn Tây (thơ Phạm Tiến Duật); các
tác phẩm của Phan Huỳnh Điểu như: Cuộc đời vẫn đẹp sao (thơ Dương
Hương Ly), Anh ở đầu sông, em cuối sông (thơ Hoài Vũ), Thuyền và
biển (thơ Xuân Quỳnh); Thơ tình cuối mùa thu (thơ Xuân Quỳnh); Hành
khúc ngày và đêm (thơ Bùi Công Minh); tác phẩm của Trương Quang Lục:
Vàm cỏ Đông (thơ Hoài Vũ); của Thanh Trúc: Ngày mai anh lên đường (thơ
Lê Giang); của Phan Thanh Nam: Mùa Xuân và thiếu nữ (thơ Xuân Tửu và
Phan Thanh Nam), ...
Chỉ qua các bài vừa kể tới
chúng ta cũng đã có thể thấy tính chất phong phú và đa diện của thơ trong ca
khúc về mùa xuân, về tuổi trẻ, về tình yêu.
Cùng với cái khát khao, dữ dội
của tình yêu nơi Thuyền và biển, nơi Em vẫn đợi anh về là những xúc cảm dịu
êm qua một thoáng mơn man của ái tình như một “cơn gió nhẹ”, một “cánh én mỏng”
trong Mùa xuân chim én bay. Cùng với lời ước nguyện thủy chung son sắt
đến độ cao chót vót của sự mãnh liệt trong Cuộc đời vẫn đẹp sao là những lời
nguyện ước thủy chung lắng sâu thăm thẳm trong Một chút thơ tình của người lính
biển. Ở đây có nỗi nhớ tha thiết mênh mông lúc Anh ở đầu sông, em cuối sông
của một Vàm Cỏ Đông và có cả nỗi nhớ xa xăm từ Cửu Long Giang đến tận tít sông
Hồng. Còn Mùa Xuân và thiếu nữ là một bức tranh vui, giản dị mà đẹp.
Đẹp tới độ nghệ thuật! Mùa Xuân và sức sống của tuổi trẻ - cái tuổi trẻ vừa mới
thoát ra từ tuổi thơ ngây, bắt đầu tự ý thức về nhan sắc của mình để chuẩn bị
bước vào cái vườn Xuân của tình ái: “Xuân đã đến đây rồi. Cô gái trăng tròn
thèn thẹn. Gạt nhẹ mái chèo. Dừng chân lên bến, cúi đầu mặt nước nhìn soi:
Cô bỗng thấy má mình ửng đỏ.
Suối tóc dài chảy ngập hai
vai.
Giật mình sợ một người đứng
ngó.
Bóng mẹ già cô ngỡ bóng ai.
- Con gái mẹ ngắm gì lâu thế?
- Không! Không! Không! Con…
nhìn đàn cá bơi!
Ôi tuổi trẻ ngắm mình soi tuổi
trẻ. Cả một chân trời xanh thẳm đón mùa Xuân... (Trích theo lời của ca
khúc)
Chất triết lý, những quan niệm
bao quát về luyến ái, về nhân sinh, về thế giới không phải dễ mà thể hiện được
bằng thơ ca. Thật đáng mừng khi nhận thấy không những trong thơ nói chung mà
ngay cả trong một số thơ phổ nhạc của chúng ta đã xuất hiện những biểu cảm nghệ
thuật mà lại mang tính triết lý, thể hiện những quan niệm đúng đắn về những điều
cốt lõi trong thế giới, trong nhân sinh, trong luyến ái.
Giữa không gian nghệ thuật của
chúng ta ngày nay, bên cạnh những lời ca như “Đảng với đời như cây với hoa.
Hương này cũng tự cội này ra”; Hoặc như: “Dẫu rằng trời xanh biết là
mãi mãi; Dẫu rằng biển xanh biết là mãi mãi; mà sao nghe nhói ở trong tim”... như
đã nói, còn có sự hòa âm của biết bao nhiêu tiếng hát, chẳng hạn như: “Nơi hầm
tối lại là nơi sáng nhất. Nơi con nhìn ra sức mạnh Việt Nam”... từ ca khúc Đất
quê ta mênh mông của Hoàng Hiệp phổ thơ Dương Hương Ly; hoặc như là những
lời hát từ ca khúc Khát vọng của Phạm Minh Tuấn viết theo ý thơ của Đặng Việt Lợi:
“Hãy sống như đời sông, để biết yêu nguồn cội. Hãy sống như đời núi, vươn tới
những tầm cao. Hãy sống như biển trào, để thấy bờ biển rộng. Hãy sống và ước vọng
để thấy đời mênh mông...” (Trích theo lời của ca khúc)
Và ngay cả trong ca khúc phổ
nhạc từ thơ nói về tuổi trẻ, về tình yêu cũng đã có những thành công rất đáng
quý về mặt này. Chẳng hạn như hai nhạc phẩm của Phan Huỳnh Điểu phổ thơ Xuân Quỳnh: Thuyền
và biển và đặc biệt là Thơ tình cuối mùa thu:
... Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mang
Mùa thu vào hoa cúc
Chỉ còn em và anh
Chỉ còn em và anh
Là của mùa thu cũ.
Trước cảnh thu tàn; lá vàng
và mây trắng; sương đêm lạnh và gió heo may thổi thời gian đi mãi, đi mãi vào
cái cõi vô cùng của quá khứ... ta bỗng thấy sức bền vững của tình yêu lồng lộng
hiện lên. Và suy ngẫm: Cái gì, cái sức mạnh diệu kỳ nào đã tạo ra được sự bền vững
đó? Ca khúc Thơ tình cuối mùa thu trả lời rằng: Thử thách.
Tình ta như hàng cây
Đã qua mùa bão gió
Tình ta như dòng sông
Đã yên ngày thác lũ.
Mà thử thách khắc nghiệt nhất
đối với tình yêu, đó là thời gian:
Tình đi cùng tháng năm
Tuổi theo mùa đi mãi
Chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em
Cùng tình yêu ở lại. (Trích
theo nguyên bản thơ)
Sự ưa thích của công chúng đối
với các ca khúc phổ nhạc từ thơ đã được giới sáng tác đáp ứng một cách tích cực.
Càng ngày trong đời sống ca nhạc của chúng ta càng có nhiều bài thơ về mùa
Xuân, về tuổi trẻ, về tình yêu được phổ nhạc rất hay thành lời cho các ca khúc
hấp dẫn đến hàng triệu người. Trong Trường Sơn Đông - Trường Sơn Tây, chúng ta
đã gặp mối tình giữa anh bộ đội với chị dân công hỏa tuyến; trong Hành khúc
ngày và đêm người yêu của chiến sĩ pháo binh là một trí thức, một cô giáo; người
yêu của lính trong Ngày mai anh lên đường là một cô gái nông trường... và bây
giờ trong Mùa Xuân bên cửa sổ (Nhạc: Xuân Hồng, Thơ: Song Hảo) cùng với
anh bộ đội đó là một nữ công nhân:
Khi mặt trận bình yên
Anh lính về thăm phố
Cô gái vừa tan ca
Họ hẹn nhau và chờ nhau
Cùng khát khao hạnh phúc
Họ đón nhau và mùa Xuân cũng
theo về...
Ở đây tình yêu cũng bị chia
cách vì chiến tranh. Nhưng không còn là chiến tranh chống Mỹ cứu nước mà là chiến
tranh biên giới Tây Nam. Nếu như trong Trường Sơn Đông - Trường Sơn Tây cũng
như trong Hành khúc ngày và đêm, hạnh phúc, tình yêu đôi lứa chỉ được thể hiện
qua thương, qua nhớ, qua sự gởi gắm vào “cái gạt nước”, “cái nhành cây”, qua một
ánh sao và một thoáng tưởng tượng ngộ nghĩnh nào đó... thì ở Mùa xuân bên
cửa sổ hạnh phúc và tình yêu đã thực sự hiện hình:
Cao cao bên cửa sổ
Có hai người hôn nhau.
Như vậy, quả thực cũng có
hơi quá cụ thể(!). Nhưng, có lẽ vẫn chưa bị lệch hẳn ra ngoài cái phạm vi tế nhị
cần có trong mô tả hạnh phúc, tình yêu.
Hạnh phúc, tình yêu được hiện
hình và được nâng niu, bảo vệ. Ở đây thì sự tinh tế trong việc mô tả hạnh phúc,
tình yêu đã đạt tới độ nghệ thuật:
Chim ơi! Đừng bay nhé.
Hoa ơi! Hãy tỏa hương
Và cây ơi! Lay thật khẽ
Cho đôi bạn trẻ đón Xuân về.
Nói chuyện với chim, thậm
chí nhắn nhủ cả với hoa, với cây là loài vô tri giác... Ai cũng biết là vô lý,
thế mà ai cũng chấp nhận, cũng đồng cảm, cũng thấy hay. Bởi vì ai cũng yêu hoặc
cũng đã từng yêu. Ai cũng muốn cho mình hạnh phúc, cho những người sống quanh
mình được hạnh phúc. Hơn nữa, hạnh phúc cụ thể ấy, tình yêu cụ thể ấy là hết sức
chân chính, là cao và đẹp. Đó là hạnh phúc và tình yêu của người thợ và người
lính đang ở trong vị trí trách nhiệm cao cả của những con người xây dựng và bảo
vệ Tổ quốc với niềm lạc quan, tin tưởng:
Khi tạm biệt mùa Xuân
Anh lính về biên giới
Cô gái vào ca ba
Họ tạm xa, từng ngày qua
Càng thiết tha thầm nhớ
Họ vững tin rồi mùa Xuân sẽ
quay về...
Lòng tin ấy, niềm lạc quan ấy
sở dĩ có được là nhờ chúng bắt nguồn từ những quan niệm đúng đắn về nhân sinh,
từ những cơ sở vững chãi về triết lý:
Ôi, hạnh phúc đâu chỉ có cơm
ngon và áo đẹp
Mùa Xuân đâu chỉ có hoa thơm
và nắng hồng
Cuộc đời còn có cả những nụ
hôn... (Trích theo lời của ca khúc)
Ca khúc Việt Nam vẫn trên đà
vươn tới những thành tựu thuộc vào hàng lớn nhất trong đời sống nghệ thuật của
đất nước chúng ta. Trong những thành tựu ấy, ca khúc có lời là thơ phổ nhạc đã
góp một phần rất đáng kể. Mong sao càng ngày thành tựu của ca khúc, nhất là của
ca khúc phổ nhạc từ thơ càng nở rộ hơn nữa. Âm vang của mùa Xuân, của tuổi trẻ,
của tình yêu trong thời gian tới sẽ cùng với những lời thơ mới về Tổ quốc Việt Nam, sẽ thông qua nhiều ca khúc mới mà gây được những rung
động mạnh hơn nữa trong tâm hồn và trí tuệ của công chúng, tạo nên những niềm lạc
quan, hứng khởi mới để vượt qua khó khăn, đạt những thắng lợi mới.
TTĐĐ





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét