Khánh Ly kể về cuộc gặp gỡ
Lần đầu tiên, nữ danh ca Khánh Ly kể về cuộc gặp gỡ cuối cùng
giữa hai người và tiết lộ những lý do vì sao cố nhạc sĩ không thể yêu bà…
“Thật xấu hổ nếu nhận vơ tình yêu với Trịnh Công Sơn”
Trở về Việt Nam để tiếp tục thực hiện chuỗi chương trình từ
thiện “Vòng tay nhân ái - Những nẻo đường Việt Nam” và tưởng nhớ 16 năm ngày mất
của Trịnh Công Sơn, lần đầu tiên nữ danh ca Khánh Ly - “người tình định mệnh”
trong âm nhạc của cố nhạc sĩ đã có những chia sẻ rất thật lòng.
Khánh Ly nhiều day dứt, nuối tiếc khi chia sẻ những
chuyện, kỷ niệm về "cố nhân" - nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
chuyện, kỷ niệm về "cố nhân" - nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
“Khi ông Sơn mới mất, có những người nhận mình là người yêu của Trịnh Công Sơn. Tôi có
thể tự nhận điều đó, rất có lý và sẽ không ai thắc mắc cả, thậm chí người ta sẽ
nói: “Đấy thấy chưa, phải vậy chứ!” Nhưng trái tim có lý do của nó, tôi không
thể “ăn cắp” thứ không phải của mình. Tôi không thể nhận vơ được, xấu hổ lắm!”,
Khánh Ly thẳng thắn khi lần nữa được hỏi về tình cảm với cố nhạc sĩ Trịnh Công
Sơn.
Bà nói, nếu yêu thì bà đã yêu ông ngày từ thuở đầu gặp gỡ chứ
không thể nào đợi mấy chục năm sau mới yêu. Thậm chí, bà còn đưa ra những lý do
vì sao Trịnh Công Sơn không thể yêu mình: “Tại sao tôi với ông Sơn không thể
yêu nhau? Lý do: Ông Sơn không bao giờ yêu người nào đã có gia đình. Tuyệt đối
thế! Cũng như ông cho rằng, trong gia đình bạn bè, đến nhà chơi với anh thì
không được yêu em, cũng như ngày xưa thầy giáo không được quyền yêu học trò.
Lúc gặp ông, tôi là người đã có chồng, có con. Không bao giờ
có chuyện ông Sơn yêu tôi mà tôi cũng không thể yêu ông, bởi vì, dù gì tôi cũng
yêu chồng. Tôi chưa biết gì về ông Sơn để tôi có thể hi sinh gia đình mình. Thời
gian qua, tình cảm trượt đi, rồi coi như không có.
Tôi nhớ một lần vì cãi nhau với chồng, đi ngang qua hồ Xuân
Hương (Đà Lạt) tôi rút cái nhẫn ném vèo xuống nước và cắt tóc ngắn. Trước đó,
ngày nào đi chợ tôi và ông Sơn cũng hẹn nhau ở quán café để trò chuyện, hoặc
ông dạy tôi hát. Hôm đó, vừa nhìn thấy tôi, ông Sơn đã quay người đi không nói
năng chào hỏi. Tôi lập tức đuổi theo hỏi: “Tại sao anh thấy em, anh tránh không
nói câu nào?” Ông nói: “Anh không muốn gặp người điên!” Hóa ra, ông giận vì tôi
cắt tóc ngắn.”
Trịnh Công Sơn từng giận Khánh Ly vì bà... cắt tóc ngắn.
Theo Khánh Ly, Trịnh Công Sơn rất thích mái tóc dài. Trịnh
Công Sơn kể với bà, “Như cánh vạc bay” được ông lấy cảm hứng từ lần đi chơi với
một cô người yêu, là ai ông không nói. Cô gái mặc áo dài, mái tóc dài với vai gầy
guộc nhỏ, khi đi qua con suối, cô gái khẽ vén quần lên một tí, trên trời là nắng,
ở dưới là nước… Hình ảnh đó đẹp vô cùng!
Cũng theo chia sẻ của Khánh Ly, cố nhạc sĩ yêu những người có
mái tóc dài, có đôi vai gầy guộc nhỏ. Dễ nhận thấy, đưa tay, đưa tóc, đưa mắt
và cả chân nữa vào trong âm nhạc. “Đó là lý do tại sao, thời gian đó người ta,
đặc biệt giới sinh viên lại yêu ông nhanh đến vậy. Yêu rất nhiều vì ca từ lạ
quá, “ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau”. Điều đó mình vẫn thường nói với nhau,
nhưng chưa ai đưa vào nhạc, lại đưa vào hay như Trịnh Công Sơn. Cho nên, ông
Sơn tạo cho mình một ngai riêng về ngôn ngữ. Chắc phải lâu lắm mới tìm được một
người như Trịnh Công Sơn”, bà bộc bạch. Người yêu của Trịnh Công Sơn có những
ai, điều đó còn mơ hồ nhưng bà biết rõ “người đàn bà mà Trịnh Công Sơn yêu nhất
là mẹ, đó là tình yêu lớn nhất của ông!”
Khánh Ly nói: “Tôi không cạnh tranh được với những người
khác, các cô quá đẹp, quá trẻ, tài năng… Tôi chẳng có gì cả. Nhưng tôi lại thấy
mình là người may mắn. Tôi chỉ là người đi bên cạnh Trịnh Công Sơn, đi dưới
bóng mát của ông. Hóa ra tôi lại là người được sung sướng hơn những người được ông nói tiếng “Anh
yêu em”!
Day dứt sau lần gặp gỡ cuối cùng
Trong buổi trà đàm tối ngày 27/3 tại Hà Nội, Khánh Ly nhớ lại
những kỷ niệm khó quên trong chặng đường đời quá nửa đời người đồng hành cùng với
Trịnh Công Sơn.
Đó là cuộc hẹn ám ảnh của Khánh Ly- Trịnh Công Sơn, nhưng lần
gặp gỡ khiến bà day dứt nhất là lần gặp gỡ trước khi ông mất. Năm 2000, bà một
mình trở về Việt Nam đến thăm Trịnh Công Sơn. Như bao lần gặp gỡ khác, giữa hai
người thường im lặng, Trịnh Công Sơn ngồi uống rượu hoặc ông đệm đàn cho Khánh
Ly hát. Lần này, Khánh Ly bỗng hỏi: “Ai anh Sơn cũng vẽ hết, chỉ có em là anh
Sơn không vẽ bức nào hết”. Nghe Khánh Ly nói xong, Trịnh Công Sơn nổi giận: “Đứa
mô cũng vậy đó” (Tức là mấy đứa em của ông cũng hay như thế, đứa nào cũng thế -
Khánh Ly).
Khánh Ly và Trịnh Công Sơn trong lần
bà cùng chồng về Việt Nam năm 1997.
bà cùng chồng về Việt Nam năm 1997.
“Ông Sơn vẽ tranh, nhưng không nhận đặt hàng, thích thì ông vẽ,
ông không muốn thì có trả mấy ngàn USD ông cũng không bán. Thực ra, ông đã vẽ
tôi rồi nhưng vì tôi muốn nhõng nhẽo nên nói vậy. Ai ngờ, ông Sơn nổi giận lạ
lùng. Tự nhiên tôi tủi thân vì chưa bao giờ bị la như vậy. Lúc ông nạt vậy, tôi
khựng lại, không biết nói gì, tay không biết để đâu.
Tôi nhìn ông rồi đi về. Vừa buồn, vừa giận, vừa đau. Tự nhủ,
nhất định không bao giờ gặp ông Sơn nữa. Mai sẽ đi đổi vé bay về Mỹ. Cả đêm tôi
không ngủ. 6 giờ sáng điện thoại cho cháu đi café, nhưng tới 11 giờ trưa, tôi
chịu không nổi, muốn đi tới chỗ ông, nhưng vì lòng tự ái… Rồi, có chuông điện
thoại, ông Sơn gọi: “Ở đâu?”, tôi nói “Em đang uống café ”. Ông nói, “Sao không
tới?” chỉ chờ điều đó thôi tôi tới liền. Và hai người coi như… không có chuyện
gì xảy ra”, Khánh Ly kể lại.
Nhưng sau khi quay trở lại Mỹ thời gian ngắn thì Khánh Ly điếng
người khi nghe tin Trịnh Công Sơn mất. Bà nhớ lại: “Tôi có linh tính lạ lắm,
người sắp đi thay đổi tính tình lạ. Các cụ ngày xưa vẫn nói là điềm gở, quả thật
chưa khi nào tôi thấy ông Sơn có mặt giận dữ như vậy. Khi về Mỹ, chồng tôi có hỏi
thăm sức khỏe của ông Sơn, tôi nói: “Anh Sơn yếu lắm!” Tôi linh tính điều đó.
Cho nên, sau khi anh Sơn mất. Tôi nghĩ anh Sơn chọn ngày, giờ để đi.
Có lần ông Sơn hỏi tôi: “Bạn bè ngoại quốc rủ anh ở lại đó
thì em nghĩ anh có nên ở lại không?” Tôi có nói, đại ý “chỉ có thể sống và chết
ở Việt Nam”. Ông Sơn chỉ hỏi tôi lần đó, sau này không đề cập vấn đề qua Mỹ nữa!”.
Mỗi lần nghĩ lại những chuyện xảy đến, Khánh Ly nói bà không
đủ sáng suốt để hiểu được nhưng sau đó nghĩ lại thấy day dứt vô cùng: “Tại sao lúc đó mình không biết
người này sắp bỏ mình đi để mình có thể làm những điều tử tế hơn, đẹp đẽ hơn.
Dù chỉ là mời người ta một ly chè, gọi một đĩa trái cây…, những điều mà mình
chưa bao giờ làm. Mọi chuyện xảy ra rồi mới biết, mới tiếc cho nên lần trở về
Hà Nội trước đó, tôi có nói: chuyện ngày hôm qua mình biết, chuyện ngày hôm nay
mình biết nhưng chuyện ngày mai mình không biết. Nếu làm được gì cho nhau hãy
làm, không có để ngày mai. Tại không ai biết ngày mai chuyện gì xảy ra cả. Nhiều
đã người ôm hận, và mình cũng hối hận cả đời, vì điều mình chưa kịp làm cho những
người mình quý…”.
Nữ danh ca chia sẻ, có quá nhiều người hỏi Khánh Ly và Trịnh
Công Sơn có yêu nhau không? Và bà “xin trả lời lần này nữa thôi, với tất cả sự
thật” vì theo bà càng được hỏi khiến bà càng cảm thấy hối tiếc…
“Kiếp sau sẽ yêu Trịnh Công Sơn”
Tại buổi gặp gỡ khán giả tại Hà Nội tối ngày 23/8, nữ danh ca
Khánh Ly đã có những trải lòng nhận được nhiều sự đồng cảm. Buổi trà đàm không
chỉ thu hút cánh báo giới, truyền thông và người hâm mộ mà còn có sự xuất hiện
của Nguyên Bộ trưởng Bộ TT&TT Lê Doãn Hợp, đạo diễn Trần Lực, đạo diễn Phạm
Việt Thanh, NSND Lê Khanh; nhạc sĩ Thụy Kha, diễn viên Lương Giang…
Khánh Ly trở về Đà Lạt, tìm lại ký ức thuở đầu
gặp gỡ Trịnh
Công Sơn (Ảnh: Quang Thành)
Khi nhận được thắc mắc từ đạo diễn Trần Lực, người hâm mộ giọng
ca Khánh Ly từ nhỏ: “Liệu có mối tình nào giữa Khánh Ly và Trịnh Công Sơn?”
Nữ danh ca trải lòng: “Có quá nhiều người hỏi Khánh Ly và Trịnh
Công Sơn có yêu nhau không? Các cụ ngày xưa có câu hay lắm: đã tin thì không hỏi
mà đã hỏi thì không tin. Nếu anh không tin thì bây giờ tôi nói cái gì liệu anh
có tin?
Ít khi nào người ta tin có tình bạn giữa một người đàn ông và
một người đàn bà nhưng mà với tôi thì có đấy. Ông Sơn cho tôi cái tình cảm của
một người cha, tôi cũng nghĩ đến ông như là cha của mình. Đối với tôi, khi tình
yêu đến với mình là yêu ngay không chờ đợi, 5-10 năm chờ đợi, 40 năm chờ đợi để
rồi nói tiếng yêu là vô lý”.
Đây không phải lần đầu tiên, Khánh Ly bộc bạch ví tình cảm giữa
mình và cố nhạc sĩ họ Trịnh giống tình cha con. Trước đây, bà cũng nói: “Đối với
tôi, cái tình dành cho ông Sơn cao lớn hơn cả tình vợ chồng. Đó là tình gia
đình, tình cha con”. Nữ danh ca từ bé đến lớn chưa từng được mẹ yêu thương, thiếu
sự che chở của người cha và thiếu hơi ấm gia đình đã tìm thấy ở Trịnh Công Sơn
tình máu mủ.
Khánh Ly kể rằng, khi bà gặp Trịnh Công Sơn thì bà đã có gia
đình, đã có con. Và Trịnh Công Sơn là người rất có tư cách, người đã có gia
đình không bao giờ ông để mắt đến. Ông Sơn coi bà như người con trai, tính bà
cũng ngổ ngáo chứ không hiền lành, nữ tính.
“Đó là tất cả sự thật. Tôi xin trả lời lần này nữa thôi. Vì
thế giờ các anh chị càng hỏi, tôi càng thấy tiếc: tiếc vì một người tuyệt vời
như Trịnh Công Sơn mà mình không thể trở thành người yêu. Càng nghe hỏi, tôi
càng đau lòng thêm. Tôi tiếc vì chưa kịp yêu ông Sơn, xin để kiếp sau đi!...”,
Khánh Ly nói.
“Người nào lấy Trịnh Công Sơn sẽ khổ suốt đời”
Khánh Ly nhớ lại, bà gặp Trịnh Công Sơn khi bà 18 tuổi và ông
hơn bà 6 tuổi. “Ông Sơn là người rất đẹp trai, mắt bồ câu, răng khểnh, chưa có
râu, tóc bồng bềnh, nói chuyện rất nhẹ nhàng. Trong suốt mấy mươi năm chưa bao
giờ tôi thấy ông Sơn nói tục hay nóng giận”, bà nói.
Khánh Ly nói, sự thật là giữa
bà và Trịnh Công Sơn là tình bạn....
Nhưng Khánh Ly cũng hóm hỉnh nói thêm rằng, lý do để bà cảm
thấy mình “may mắn” vì không yêu Trịnh Công Sơn vì ông quá… cầu toàn. “Tôi nghĩ
người nào lấy Trịnh Công Sơn thì sẽ khổ suốt đời, bởi cái gì đối với ông Sơn
cũng muốn toàn mỹ: tròn phải thật tròn, vuông phải thật vuông, chứ khiếm khuyết
một chút cũng không được. Với một người cầu toàn như vậy, đời sống sẽ rất là khổ.
Ông Sơn là người toàn bích quá, cho nên… cũng là may cho tôi…”, bà cười cho biết.
Trong chuyện tình cảm của cố nhạc sĩ họ Trịnh, ở một góc nhìn
khác, Khánh Ly cũng chia sẻ, Trịnh Công Sơn là người kín đáo, tế nhị, ít thổ lộ
những riêng tư. Là người đồng hành cùng ông suốt chặng đường âm nhạc, đến hơn nửa
cuộc đời bầu bạn nhưng Khánh Ly nói bà chưa nhìn thấy người con gái cụ thể nào
bên cạnh ông. Cho nên, bà có nói: “Trịnh Công Sơn nhớ ai, chỉ mình ông ấy biết
thôi. Nhiều năm ở gần, tôi không thấy Trịnh Công Sơn có ai cả.”
Khánh Ly cũng nói: “Vì sao Trịnh Công Sơn không có người yêu?
Có người ông trời sinh ra không có người yêu vì không muốn dành riêng người đó
cho ai mà dành cho… mọi người”.
Cho nên bà nói vui rằng, bản thân cũng mừng vì nếu nhạc sĩ Trịnh
Công Sơn lấy vợ, ông hạnh phúc thì bà buồn mà ông đau khổ chẳng lẽ bà lại vui?
Cho nên, tốt nhất là không cho Trịnh Công Sơn lấy ai cả!
“Xa Hà Nội, tôi không bao giờ trưởng thành được nữa…”
Ở cái tuổi 72, hơn 60 năm sống xa Hà Nội nhưng Khánh Ly vẫn
giữ được giọng Hà Nội. Bà nói, trong cuộc đời bà, có nhiều thứ thay đổi nhưng
giọng nói tự nhiên vẫn như vậy. Đối với bà, nơi sinh ra là nơi luôn muốn trở về.
“Tôi từng nghĩ rằng chỉ cần mình sống thật tốt, đối xử thật tốt với nơi mình sống
thì đó như là quê hương của mình. Nhưng khi tôi về Việt Nam, nhìn những hàng
cây giờ đã lớn, tôi mới biết, từ lúc rời xa Hà Nội, xa quê hương, tôi đã không
còn lớn, không bao giờ trưởng thành được nữa…”, Khánh Ly bộc bạch.
Khánh Ly bồi hồi khi về Hà Nội khoảnh khắc vào thu
với biết
bao kỷ niệm ấu thơ ùa về... (Ảnh: Dương Đ)
Khánh Ly xa Hà Nội từ khi còn là cô bé con. Hà Nội trong bà
là những câu chuyện nơi phố cổ Hàng Bông, những ngõ nhỏ, phố nhỏ với mái ngói
rêu phong… Hà Nội đẹp đến ngỡ ngàng khi vào thu. Bà luôn nhớ mùa thu Hà Nội!
Theo bà, con gái Hà Nội đẹp bởi Hà Nội có 4 mùa rõ rệt: “Sài
Gòn chỉ có nắng và mưa, bên Mỹ có những mùa không rõ rệt, mùa thu đến hôm nay,
bất chợt đã thấy mùa đông, mùa đông chưa kịp qua đã thấy mùa xuân. Ở nơi 4 mùa
rõ rệt, nét đẹp ấy thật đặc biệt”.
Lần này, trở về khi Hà Nội chớm thu, cảm giác của bà bồi hồi
khó tả. Niềm hạnh phúc càng nhân lên gấp bội khi bà cùng Lệ Thu, Hồng Nhung - 3
“thiếu nữ” Hà Nội ở các thời kỳ sẽ lần đầu tiên cùng nhau đứng chung sân khấu tại
tại Hà Nội vào cuối tháng 8 để cùng hát "Nhớ mùa thu Hà Nội".
Trải qua những sóng gió cuộc đời, cả Khánh Ly, Lệ Thu và Hồng
Nhung có nhiều cảm xúc và sẽ tâm sự nhiều điều khi trở về hát ở nơi “máu thịt”.
Khánh Ly chia sẻ về nỗi buồn
Nửa đời người đồng hành với Trịnh Công Sơn, được coi là “hồng
nhan tri kỷ” nhưng nữ danh ca Khánh Ly thừa nhận nhiều thời gian bên cạnh, họ
chia sẻ với nhau bằng....im lặng. Nỗi buồn sâu kín thấm đẫm trong ca từ của Trịnh,
bà biết nhưng “không đủ sức để giải quyết”...
Để tưởng nhớ cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, vào ngày giỗ ông hàng
năm đều có những chương trình âm nhạc diễn ra. Riêng bà, vào những ngày này, bà
có nghĩa cử riêng tư đặc biệt nào dành tưởng nhớ “nửa đời sống” của mình?
Khi mình nhớ về một người, nhất là người đó không còn nữa,
chuyện người đó đi ra khỏi đời sống này đối với mình rất quan trọng. Mình sẽ nhớ
cả đời chứ không chỉ nhớ một ngày hay giây phút nào đó. Không phải đợi đến ngày
1/4 mình mới nhớ nhau đâu mà nhớ cả đời. Tôi quan niệm người ta là “một nửa đời
sống” vì thế nhớ cả đời.
Mình nhớ người nào đó không nhất thiết phải khóc lóc, kêu gào
hay than thở, lăn lộn. Nhiều khi sự im lặng lại là điều quan trọng dành cho
nhau. Cứ nghĩ đến nhau đi, trong im lặng. Đối với tôi, như Trịnh Công Sơn nói
“một ngày như mọi ngày”, ngày nào cũng giống nhau, nỗi nhớ cũng vậy, ngày nào
mình cũng nhớ.
Khánh Ly vượt "đường xa vạn dặm" về nước tham gia
đêm nhạc tưởng nhớ cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Bà chia sẻ với phóng viên tại Hà
Nội (Ảnh: Kiều Thuận)
Lần đầu tiên về nước tham gia đêm nhạc tưởng nhớ ngày mất Trịnh
Công Sơn, “Đường xa vạn dặm” tại Hà Nội, cảm xúc của bà thế nào?
Nhiều khi mình nghĩ, mình đang hát và ông ấy đang ở nơi nào
đó như Sài Gòn chẳng hạn. Ông đang nghe mình, đang chờ kết quả “hát có tốt
không?”. Từ khi mình biết người đó xa mình lắm rồi, trong lòng mình vẫn có cảm
tưởng đó nhưng mình lại được chia sẻ với những người có liên quan tới đời sống
với ông Sơn. Điều đó nghĩa là mình thêm niềm vui, thêm hạnh phúc, thêm an ủi vì
rõ ràng nỗi cô đơn không phải mình mình gánh chịu. Bên cạnh có Cẩm Vân, Hồng
Nhung, Quang Dũng, Khắc Triệu...., những thế hệ gần trực tiếp với ông Sơn, sau
đó nữa có cô bé ni cô Huyền Trân. Dù là ai, giới nào, tuổi nào cũng yêu nhạc Trịnh
Công Sơn.
Như bà chia sẻ, lúc sinh thời Trịnh Công Sơn như ở đâu đó mỗi
khi bà hát để rồi nghe kết quả, hỏi sau mỗi chương trình của bà. Vậy có khi nào
Trịnh Công Sơn tỏ thái độ về việc bà hát không tốt?
Ông Sơn không nỡ chê ai bao giờ cả. Ông chỉ có thể nói là hát
đúng hay sai thôi. Với tôi, ông không nói gì hết. Tôi hiểu là ông không chê, điều
đó thêm cho mình sự can đảm- hát tới, hát tiếp đi. Tác giả không chê nghĩa là họ
chấp nhận mình. Nhiều lúc có hát sai, ông không nói. Có thể thấy mình hát sai
nhưng ông vẫn chấp nhận. Để đến bây giờ, hát những nốt đó mình vẫn sai...
Hồng Nhung và Khánh Ly, Mỹ Linh tại buổi
tập luyện cho chương
trình âm nhạc năm ngoái
Giọng hát của Khánh Ly, Hồng Nhung gắn liền với nhạc Trịnh và
có rất nhiều gắn bó đời sống với Trịnh...Vậy, có khi nào bà và Hồng Nhung trò
chuyện chia sẻ với nhau về Trịnh Công Sơn?
Chia sẻ bằng lời thì không có nhưng đi diễn chung, ngủ chung
phòng, ăn chung một mâm thì có. Điều đó nói lên tất cả sự đồng hành, đồng cảm đối
với âm nhạc Trịnh Công Sơn. Tôi có nghe Trịnh Công Sơn khen ngợi Hồng Nhung.
Ông Sơn rất mừng khi có Hồng Nhung. Ông Sơn có nói chuyện với tôi, ông bộc lộ
niềm vui khi có Hồng Nhung hát. Khi mình không làm được việc gì cho người ta,
có người khác đến thì mình phải mừng.
Thực sự lúc đó tôi chưa biết Hồng Nhung, chỉ nhìn ảnh, nghe
qua về phong cách Hồng Nhung, tôi rất thích. Tôi nhìn thấy lại mình qua hình ảnh
hơi ngổ ngáo ở cái tuổi đó. Mặc dù khởi đầu tôi không bằng Hồng Nhung vì Hồng
Nhung được đào tạo bài bản qua trường lớp còn tôi bắt đầu từ sự ngẫu nhiên. Từ
sự giới thiệu của Trịnh Công Sơn cho đến giờ cảm tình của tôi đối với Hồng
Nhung chỉ tăng chứ không có giảm.
Bà từng nói không một ca khúc nào Trịnh Công Sơn viết tặng bà
nhưng bà đều tìm thấy hình bóng của mình trong những ca khúc của ông. Còn Hồng
Nhung lại khác, “Bống” được Trịnh viết tặng hơn một ca khúc trong thời gian ngắn...,
cùng gắn bó và được coi là “giai nhân nhạc Trịnh”, thực sự bà không cảm thấy
chút hụt hẫng nào?
Không đâu. Làm sao buộc nhạc sĩ chỉ sáng tác cho một người.
Có thể nhạc sĩ, văn sĩ yêu nhiều người, mình cũng thế. Tình yêu của nghệ sĩ đẹp
và không trần tục. Chính vì điều đó ông viết nhạc được và chính vì điều đó khi
mình hát ca khúc của ông nhiều khi không hiểu gì cả nhưng vẫn thích. Hỏi thì
không dám hỏi nhưng cảm thấy nỗi buồn của mình được an ủi, được chia sẻ. Đó là
lý do tại sao nhạc của ông Sơn đi sâu rộng, lâu dài. Ông Sơn không phải phù thủy
âm nhạc như ông Phạm Duy, không phải như Văn Cao nhưng nhạc ông Sơn có nhiều thứ
người khác không có...
Khi bắt đầu cuộc sống xa cách Trịnh Công Sơn nửa vòng trái đất,
bà còn nhớ cuộc trò chuyện đầu tiên với cố nhạc sĩ không?
Hai anh em lần đầu tiên nói chuyện điện thoại vui lắm. Bên
kia cứ “anh khỏe không?”, bên này trả lời “Mai khỏe không?”. Cứ hỏi khỏe không
là hết cuộc gọi gần tiếng đồng hồ rồi. Tôi còn nhớ cuộc gọi hết 297 USD, số tiền
thời đó lớn lắm. (Cười)
Nghe được giọng ông Sơn là tôi mừng rồi. Giọng ông khỏe lắm.
Lúc mình nói “anh cúp đi”, ông lại nói “Mai cúp đi”, cứ thế... Lần nào cũng thế,
không ai muốn rời điện thoại, cứ muốn hỏi thăm nhau. Lúc nào chúng tôi cũng lo
lắng cho nhau về sức khỏe, còn hạnh phúc của mỗi người là riêng.
Ông Sơn có ngày hạnh phúc riêng tư của ông và tôi có ngày hạnh
phúc riêng tư của tôi. Không ai động chạm tới cả. Biết ông còn sức khỏe là đủ rồi,
biết ông còn viết, còn gặp bạn bè còn vui. Tôi còn sức khỏe là còn đi hát. Chẳng
lẽ lại hỏi, giờ anh yêu ai? Ông lại hỏi, bây giờ chồng em sao à? Điều đó, không
cần phải hỏi.
Lần đầu tiên hai người gặp nhau sau bao năm xa cách thì sao?
Lần đầu tiên gặp ông Sơn là ở bên Pháp năm 88. Tôi không nghĩ
là được gặp ông Sơn và ngược lại, ông Sơn cũng không nghĩ là được gặp tôi. Ông
Sơn khóc, tôi cũng khóc. Hai người muốn gặp mà không dám vì đều sợ. Sau cùng vẫn
gặp và tôi vẫn nhớ lời ông nói: “Anh đi nửa vòng trái đất mà chẳng lẽ bây giờ
anh em mình không gặp được nhau. Bây giờ không gặp thì bao giờ gặp được?” Tôi
nghe ông nói qua điện thoại như thế thì mặc kệ tất cả, ai nói gì thì nói, tôi
đi gặp ông Sơn.
Năm 97, tôi về Việt Nam, vì muốn tạo sự ngạc nhiên cho ông
Sơn nên không báo trước. Tôi đi với chồng. Chúng tôi về khách sạn trước rồi mới
tới nhà thăm ông. Không ngờ ông Sơn biết trước rồi, ông biết tôi xuống máy bay
lúc nào, ở đâu. Bởi vì có người hỏi ông: “Sao, đã gặp cố nhân chưa?”
Trịnh Công Sơn - Khánh Ly:
Sự đồng cảm trong im lặng
Lần gặp gỡ Trịnh đầu tiên trong đời, lần gặp gỡ định mệnh, khi
đó bà đã là bà mẹ đơn thân đi hát ở Đà Lạt, trải qua nhiều trắc trở trong đời sống
riêng. Trong nửa thế kỷ đồng hành, có khi nào Trịnh Công Sơn bận tâm, lo lắng đến
cuộc sống riêng của bà hay đưa ra lời khuyên nhủ?
Tôi và ông Sơn quan tâm đến nhau không giống như mọi người
bình thường. Người khác người ta sẽ nói, “ờ em ơi sống như vậy không được, chồng
như vậy không được” chẳng hạn. Nhưng ông Sơn lại chỉ lẳng lặng theo dõi mình.
Hơn nữa nếu tôi có buồn, khổ chuyện gia đình cũng không bao
giờ tôi nói. Ông Sơn chỉ biết lúc anh em gặp nhau vui vẻ hát hò, chỉ nói chuyện
về nhạc. Còn riêng tư của mỗi người tự giải quyết lấy. Ông Sơn cũng hiểu, ông
nói gì cũng vô ích. Tôi cũng đủ sức hiểu, tôi có than thở cũng chỉ vậy thôi,
ông không thể quyết định cho mình được. Ông Sơn là người tế nhị, không xen vào
cuộc đời của người khác mà để họ tự giải quyết.
Về nỗi buồn riêng, trăn trở riêng của Trịnh Công Sơn- điều
này thấm đẫm trong các sáng tác của ông. Có lẽ bà cũng không bao giờ xâm phạm đến?
Tôi biết nỗi buồn của ông Sơn. Nếu từ ở trong gia đình của
ông Sơn, tôi cũng không đủ sức để giải quyết. Nếu ông buồn chuyện tình cảm, ví
như yêu nhiều quá chẳng hạn, tôi cũng không có cách nào giải quyết. Mỗi người đều
phải chịu trách nhiệm đời sống cũng như quyết định của mình.
Dù sao bà cũng là “hồng nhan tri kỷ” của Trịnh Công Sơn...
“Hồng nhan tri kỷ” cũng có nhiều nghĩa lắm. Im lặng để chia sẻ.
Tôi nghĩ đó là cách chia sẻ tốt nhất. Nhiều khi anh em ngồi với nhau cả tiếng đồng
hồ cũng không nói nhiều. Nếu không quý nhau thì lặng ngồi cả tiếng bên cạnh
nhau để làm gì? Những giây phút ngồi bên cạnh nhau đáng quý, đáng trân trọng.
Dù không nói gì chỉ để “gió cuốn đi”...
Vậy những bóng hồng khác của Trịnh hay những người đàn ông của
bà, họ có bao giờ... ghen với vị trí hai người dành cho nhau?
Nếu có ghen thì tôi không biết. Nhưng có lẽ họ không ghen
đâu, tại vì đối với tôi, cái tình dành cho ông Sơn cao lớn hơn cả tình vợ chồng.
Đó là tình gia đình, tình cha con. Nếu một người đàn ông yêu một người đàn bà
và ngược lại, nó có thể xảy ra nhiều chuyện. Nhưng tôi và ông Sơn không xảy ra
chuyện gì mà là tình nghĩa, không ai có thể lên án hay xuyên tạc tình cảm này.
Đó là lý do tại sao tình cảm lâu dài...
















Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét