Thứ Bảy, 7 tháng 8, 2021
"Nhớ rừng", một kiệt tác của Thế Lữ
Bài thơ mượn lời một con hổ ở vườn Bách thú. Đề tài đầy
kịch tính. Cảnh ngộ là một thân tù hèn mọn, bất lực, hồn vía là một chúa sơn
lâm. Ông chúa này đã hết thời đập phá hung dữ đòi tự do. Ông đã thấm thía sự bất
lực và ý thức được tình thế của mình, cam chịu cảnh gậm nhấm một khối căm hờn,
nằm dài trông ngày tháng qua, mặc cho thân thế bị tụt xuống ngang cấp với các loài
hèn kém. Nhìn bề ngoài, người ta có thể nói con hổ này đã được thuần hóa, chịu
ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi, với cặp báo chuồng bên vô tư lự. Nhưng đấy chỉ
là bề ngoài thôi, còn thế giới bên trong của mãnh thú, tội nghiệp thay, vẫn
ngùn ngụt lửa. Bút pháp lãng mạn của Thế Lữ có dịp tung hoành, có dịp chứng tỏ
sức diễn đạt phong phú của thơ mới khi dựng lại khung cảnh kỳ vĩ trong mộng tưởng
của chúa sơn lâm.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Sử thi Phượng Hoàng: Mong một thế giới có ánh sáng, tự do và tình yêu bất tử Vượt qua rào cản về ngôn ngữ, qua bản dịch của nhà thơ Nguyễn...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét