Thứ Tư, 26 tháng 1, 2022
Xin cho một lần
Toa xe điện ngầm lắc lư, lao vun vút trong đường hầm tối đen. Qua khung cửa sổ,
những ánh đèn néon trên vách đường hầm kế tiếp nhau phóng ngược lại rồi mất hút
vào bóng tối. Huy vẫn ngồi nhìn những ánh sáng chớp lòe ấy đã lâu. Trong toa xe
điện từ D.C. về Rockville ngày chủ nhật vắng ngắt. Phía cuối toa, một cặp trai
gái đang hôn nhau. Người con trai đen thì thầm gì đó vào tai người con gái. Cô
gái trắng rụt vai cười khúc khích. Họ đang mãi mê trong một ván bài phé tình ái
mà hai tay chơi vẫn chưa lật được con bài tẩy của nhau, kẻ tố và người theo.
Bên ghế đối diện người đàn bà Mễ mập to ngồi lắc lư theo toa tàu. Bà ta quá mập,
ngồi lấn hẳn qua ghế bên cạnh. Trên nửa cái ghế đó, một cô bé khoảng bảy hay
tám tuổi đang ngồi, chân buông thõng đong dưa theo nhịp xe. Bên cạnh cái thân
xác vài trăm pounds ấy, có lẽ là mẹ của nó, cô bé co rút lại như con chuột nhỏ
bên cạnh một con voi khổng lồ. Đôi mắt tròn thật đẹp của con bé cúi gầm xuống,
tuy sợ sệt nhưng thỉnh thoảng vẫn tò mò nhìn Huy. Anh nháy mắt cười thân thiện.
Con bé mĩm cười bẽn lẻn. Người mẹ cúi xuống nói một tràn tiếng Mễ mà Huy không
hiểu. Cô bé lại cúi gầm mặt xuống, sợ hãi. Một hồi lâu, cô bé lục túi xách dưới
sàn lấy ra một con búp bê tóc vàng đã cũ. Nó ôm con búp bê vào lòng, vờ vĩnh
làm bộ ru con, thỉnh thoảng cúi xuống hôn lên đầu tóc rối của con búp bế. Huy
quay mặt nhìn vào khung kính. Qua bóng gương phản chiếu anh vẫn nhìn thấy đôi mắt
nâu tròn thỉnh thoảng len lén liếc nhìn anh thấp thoáng trên những tia sáng
néon lập lòe vun vút đăp vào mặt...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thơ ca Khmer đương đại ở Nam Bộ - Không gian tự sự tập thể về căn tính tộc người Tóm tắt: Được sáng tác chủ yếu bằng tiếng Khmer và được...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét