Thứ Bảy, 31 tháng 7, 2021
Thơ tình và con người riêng tư trong thơ Xuân Diệu sau 1945
Thơ tình và con người riêng tư
Chữ bình thường vốn có thể hiểu với nhiều nghĩa khác nhau. Thời tiền
chiến, bình thường ở Xuân Diệu có hàm ý thiên về cuộc sống trần tục
mà ai cũng thấy hàng ngày. Ông đã có dịp bộc lộ điều này qua những lời chê
trách Hàn Mặc Tử. Với ông, thơ Hàn nhiều khi như tiếng nói của kẻ trần truồng
đi ngoài phố, đột nhiên mà khóc, đột nhiên mà cười, miệng kêu tôi điên
đây, tôi điên đây. Ông cho Hàn là quá đáng. Và là những gì gì nữa không thể
hiểu được. Dưới cái bề ngoài giống như một bà già lắm lời khó tính, ở đây (cũng
như nhiều lần về sau), Xuân Diệu đã nói thực. Ông không chịu được những gì siêu
việt, tức vượt lên thông thường, hư vô, xa lạ.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Thi pháp của Đặng Tiến trong tập tiểu luận Thơ - Thi pháp và chân dung
Thi pháp của Đặng Tiến trong tập tiểu luận Thơ - Thi pháp và chân dung Đặng Tiến là một trong số hiếm nhà phê bình văn học Việt ở hải ngoạ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét