Cô láng giềng - Nhạc Hoàng Quí
Dừng gót phiêu linh về thăm nhà.
Chân bước trên đường đầy hoa đào rơi
Tôi đã hình dung nét ai đang cười.
Tôi mơ trời xuân bao tươi thắm.
Đôi mắt trong đen màu hạt huyền,
Làn tóc mây chiều cùng gió ngàn dâng sóng
Xao xuyến nỗi niềm yêu...
Cô láng giềng ơi!
Không biết cô còn nhớ đến tôi.
Giây phút êm đềm ngày xưa kia khi còn ngây thơ.
Cô láng giềng ơi!
Tuy cách xa phương trời
tôi không hề.
Quên bóng ai bên bờ đường quê
Đôi mắt đăm đăm chờ tôi về.
Năm xưa khi tôi bước chân ra đi.
Đôi ta cùng đứng bên hàng tường Vi.
Em nói rằng em sẽ chờ đợi tôi.
Đừng nói đến phân ly.
Cô láng giềng ơi!
Nay bóng hoa bên thềm
đã thắm rồi.
Chân bước vui bên bờ đường quê.
Em có hay chăng giờ tôi về...
LỜI 2:
Trước ngõ vào thôn vang tiếng pháo.
Chân bước phân vân lòng ngập ngừng.
Tai lắng nghe tiếng người nói cười xôn xao.
Tôi biết người ta đón em tưng bừng.
Tan mơ trời xuân đôi môi thắm.
Đôi mắt nhung đen màu hạt huyền.
Làn tóc mây chiều cùng
gió ngàn dâng sóng.
Tan vỡ cuộc tình duyên...
Cô láng giềng ơi!
Thôi thế không còn nhớ đến tôi.
Welcome to Yeucahat.com
Đến phút êm đềm ngày xưa kia.
Khi còn ngây thơ.
Cô láng giềng ơi!
Tuy cách xa phương trời tôi không hề,
Quên bóng ai bên bờ đường quê.
Đôi mắt đăm đăm tìm phương về.
Đành lòng nay tôi bước chân ra đi.
Giơ tay buồn hái bông hồng tường vi.
Ghi chút tình em nói chờ đợi tôi,
Đừng nói tới phân ly.
Cô láng giềng ơi!
Nay mối duyên thơ đành đã lỡ rồi.
Chân bước xa xa dần miền quê.
Cảm nhận âm nhạc: Bài hát "Cô láng
giềng"
Tôi đang trở về, với gia đình,
bè bạn và hơn cả là với em - cô láng giềng của tôi. Ngày ra đi cả hai đều đâu
muốn. Tôi và em, đâu ai biết bao giờ tôi về. Kỷ niệm vẫn còn đó. Phút chia
tay như thể mới hôm qua.
Chiều ấy mưa thật nhiều, mưa giăng mắc trên nẻo đường quê. Dưới gốc cây hò
hẹn, mưa ướt cả em, tôi. Mưa như níu kéo bước chân kẻ ra đi. Phải chăng mưa
tiếc cho một cuộc tình ? Ngày tôi bước chân ra đi, giơ tay buồn hái bông hoa
tường vi, em tặng tôi như thể chẳng chia lìa.
Thời gian cách xa âu cũng là liều thuốc cho tình yêu. Và nay tôi đang trở về, với tình yêu trọn vẹn của ngày chia tay năm đó. Chân bước trên đường đầy hoa đào rơi, tôi đã hình dung nét ai đang cười. Ước ao làm sao, mong chờ làm sao, nơi con ngõ đầu làng, đôi mắt trong đen màu hạt huyền, làn tóc mây chiều- em đứng đó chờ tôi... Con ngõ còn đây. Hàng tường vi vẫn nở. Nhưng bóng người? Đâu rồi cô hàng xóm ngày xưa? Em có biết những ngày một mình nơi miền đất lạ, tuy cách xa phương trời tôi không hề quên bóng ai bên bờ đường quê. Tôi hình dung ra nơi quê nhà em vẫn đang chờ, vẫn nhớ đến phút êm đềm ngày xưa cũ khi còn ngây thơ. Vạn vật đều không bất biến huống chi là con người. Tôi cũng chỉ còn biết tự nhủ lòng mình vậy. Đấy là tất cả những gì tôi còn có thể an ủi riêng tôi. Còn đâu những lời hò hẹn thuở nào, khi em nói sẽ chờ đợi tôi về. Hàng tường vi như ngậm ngùi chứng kiến nỗi buồn tôi. Hôm nay, ngày em lên xe hoa. Em đã xem chuyện đôi mình là cơn gió chiều mưa. Dẫu bước chân phân vân, lòng ngập ngừng tôi cũng quyết ra đi. Ra đi để trả lại nguyên vẹn cõi lòng, để giữ mãi cho mình những kỷ niệm ngày xưa. Trong tôi còn đâu đó mông lung một nỗi buồn. Ai biết cho bao giờ tôi về...
Mạnh Hùng
|



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét