Có
nhiều tài liệu cho rằng giữa nhạc sĩ tài hoa họ Trịnh và "Người em sầu
mộng" Thanh Thúy có một mối giao tình đặc biệt ở "cái thủa ban đầu
lưu luyến ấy".
Trong giới nữ ca sĩ thành danh và nổi tiếng trước năm 1975 có
một giọng ca rất đặc biệt, không lẫn lộn với ai dù khán thính giả chỉ nghe thôi
không cần nhìn thấy mặt người nữ ca sĩ đó cũng nhận biết rõ ràng, chính xác là
Thanh Thúy. Cô ca sĩ này là người Huế, nói rặt tiếng Huế nhưng hát giọng Bắc,
chất giọng trộn lẫn giữa Huế và Hà Nội vốn đã đặc biệt, nhưng khi con chim họa
mi Thanh Thúy cất lên bằng giọng hát thì càng đặc biệt hơn. Đó là một chất
giọng hơi khàn nhưng không đục, được Thanh Thúy luyến láy như phù thủy, nhấn
nhá nhiều cung bậc trầm bổng rất liêu trai. Dường như Thanh Thúy sinh ra là để
hát boléro và nếu nói Thanh Thúy là "nữ hoàng của điệu boléro" cũng
không ngoa.
Nữ
hoàng của điệu boléro
Thanh
Thúy tên họ đầy đủ là Nguyễn Thị Thanh Thúy, cô sinh năm 1943 là người con xứ
Huế thơ mộng, thuộc gia đình nền nếp theo đạo Phật. Do thân mẫu cô bị bệnh nan
y nên Thanh Thúy cùng với gia đình vào sống ở Sài Gòn để tìm cách chữa trị. Gia
đình Thanh Thúy ngụ tại một ngôi nhà phía sau chùa Kỳ Viên đường Phan Đình
Phùng (Nguyễn Đình Chiểu ngày nay). Ca sĩ Thanh Thúy đi hát rất sớm, năm 16
tuổi. Lần đầu tiên Thanh Thúy xuất hiện trên sân khấu phòng trà Đức Quỳnh cạnh
rạp chiếu bóng Việt Long đường Cao Thắng vào cuối năm 1959, khi vừa 16
tuổi. Rạp Việt Long sau được xây lại mang tên mới là rạp Văn Hoa Sài Gòn, bây
giờ là rạp Thăng Long. Thanh Thúy xuất hiện ở đây cùng với ca sĩ Minh Hiếu và
lập tức tiếng hát "liêu trai" của cô đã chinh phục được khán thính
giả phòng trà vốn rất khó tính trong việc thưởng thức âm nhạc.
Ướt mi - Thanh Thúy
Sau đó
Thanh Thúy thường xuyên xuất hiện ở phòng trà Anh Vũ rồi các chương trình Đại
nhạc hội, chương trình phụ diễn Ca nhạc kịch của các rạp chiếu bóng. Những năm
đầu của thập niên 1960 tên tuổi của ca sĩ Thanh Thúy đã lẫy lừng không chỉ trên
các sân khấu phòng trà mà cả trên sóng đài phát thanh, đĩa nhạc, băng nhạc.
Những ca khúc đã gắn liền với tên tuổi Thanh Thúy lúc bấy giờ như: Nửa đêm
ngoài phố, Kiếp nghèo, Người em sầu mộng, Ngăn cách, Tàu đêm năm cũ… Hầu hết
những tác phẩm âm nhạc được Thanh Thúy thể hiện thành công đều là điệu boléro
của nhạc sĩ Trúc Phương và một số ca khúc của Y Vân.
Giữa
lúc tiếng hát Thanh Thúy đang bay cao cùng với tên tuổi của cô trên bầu trời
nghệ thuật và trong lòng khán thính giả ái mộ thì mẹ cô đột ngột lâm bạo bệnh
và qua đời. Cái chết của mẹ đã ảnh hưởng rất nhiều tới con đường sự nghiệp và
cuộc sống của Thanh Thúy trong giai đoạn này. Đêm đêm dưới ánh đèn sân khấu,
trong tà áo dài tha thướt, mái tóc buông vai, đôi mắt sâu buồn, Thanh Thúy cất
giọng hát đầy tâm trạng ấy khiến người nghe như nghẹn đi và Thanh Thúy quả thật
là "Người em sầu mộng" của… bao người.
Nghi án
tình yêu" với nhạc sĩ họ Trịnh
Trong
số lượng sáng tác khổng lồ của người nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn để lại cho
đời có hai ca khúc mà dư luận cho rằng chàng nhạc sĩ họ Trịnh viết để gửi gấm
tâm sự mình đến với ca sĩ Thanh Thúy từ năm cô 16 tuổi, lúc mới bắt đầu đi hát.
Đó là hai ca khúc đầu tay "Ướt mi" và "Thương một người".
Trong hai ca khúc này, có nhiều ca từ khiến người ta liên tưởng đến hình bóng
Thanh Thúy như "đừng khóc trong đêm mưa, đừng than trong câu ca…",
"thương ai về ngõ tối, sương rơi ướt đôi môi, đôi vài gầy ướt mềm, người
lạnh lắm hay không?", "thương ai tà áo trắng, trông như ánh sao băng,
thương ai cười trong nắng, nhẹ nhàng áng mây tan".
Nhạc sĩ
họ Trịnh thì đã mất, ca sĩ Thanh Thúy chắc không bao giờ nói ra uẩn khúc này
nên có lẽ "nghi án" sẽ không bao giờ được làm rõ và cũng sẽ đi vào
quên lãng. Tuy nhiên trong lúc tìm tư liệu để viết về ca sĩ Thanh Thúy, người
viết bài này đã may mắn tìm thấy trong tác phẩm "Về một quãng đời Trịnh
Công Sơn" của Nguyễn Thanh Ty có đề cập một giai thoại liên quan tới ca sĩ
Thanh Thúy và nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cũng như hai ca khúc "Ướt mi" và
"Thương một người".
Theo tư
liệu này thì có lần Trịnh Công Sơn đã tâm sự rằng lúc ông đang ở trọ tại Sài
Gòn để đi học, đêm nào cậu học trò mê giọng ca Thanh Thúy cũng tìm đến phòng
trà cô cộng tác để nghe cô hát. Theo thời gian, hình ảnh cô ca sĩ có giọng hát
như hút hồn người này đã in đậm vào lòng Trịnh Công Sơn, chính ông cũng tự hỏi
rằng có phải mình đã yêu cô ca sĩ ấy chăng? Ông không dám trả lời vì lúc đó
Trịnh Công Sơn chỉ là một anh học trò nghèo, chưa phải là nhạc sĩ, lại nhút
nhát, trong khi Thanh Thúy đã là cô ca sĩ đang nổi tiếng, mỗi đêm kẻ đón người
đưa tấp nập.
Thương một người - Ánh Tuyết
Không
thể khẳng định được tình cảm của mình nhưng đêm đêm cậu học trò nghèo chỉ đủ
tiền mua ly đá chanh cũng không thể thiếu vắng được tiếng hát và hình ảnh của
Thanh Thúy. Một đêm nọ, Trịnh Công Sơn tới nhà hàng nổi Mỹ Cảnh nghe Thanh Thúy
hát và đánh bạo viết vào mảnh giấy nhỏ yêu cầu Thanh Thúy hát bài "Giọt
mưa thu" của Đặng Thế Phong. Lời yêu cầu của Trịnh Công Sơn được Thanh
Thúy đáp ứng hết sức bất ngờ với cảm xúc mãnh liệt. Và trong lúc hát bài này,
Thanh Thúy đã không cầm được nước mắt khi tới đoạn: "Vài con chim non
chiêm chiếp kêu trên cành như nhủ trời xanh, gió ngừng đi, mưa buồn chi cho cõi
lòng lâm ly…".
Có lẽ
Thanh Thúy nhớ tới mẹ cô với chứng bệnh nan y đang mỏi mòn chờ cô trở về nhà
trong con hẻm nhỏ. Những giọt nước mắt xúc động mà Thanh Thúy cố kìm giữ đã
đọng lại trên hai hàng mi đen dài của người ca sĩ đã khiến Trịnh Công Sơn vô
cùng thương cảm. Sau đêm ấy nhạc sĩ họ Trịnh đã thức trắng để viết ca khúc đầu
tay "Ướt mi" điệu slow, với ca từ rất buồn, rất đẹp và tuyệt hay.
Chàng
nhạc sĩ đa tình họ Trịnh đã nắn nót chép ca khúc này cẩn thận luôn mang theo
bên mình để có dịp là đưa tặng ca sĩ Thanh Thúy. Nhưng do tính nhút nhát, rụt
rè, có chút mặc cảm nên bài hát "Ướt mi" cứ mang đi rồi lại mang về
mấy lượt. Một hôm không dằn lòng được nữa, Trịnh Công Sơn đã đánh bạo tới ngồi
sát sân khấu để chờ dịp thuận tiện đưa tặng bài hát. Sau vài lần "quyết
tâm" thì dịp thuận tiện đã tới, Trịnh Công Sơn vội vã tiến lên sân khấu
chỉ kịp đưa bài hát tặng Thanh Thúy, nói lí nhí mấy câu không rõ lời, rồi quay
xuống hàng ghế khán giả với sự hồi hộp khó lường. Đêm đó Trịnh Công Sơn không
ngủ được vì hồi hộp, lo lắng, không biết số phận "đứa con tinh thần "
của mình ra sao, có được Thanh Thúy đón nhận? Phải mất đến 3 tuần lễ, giữa lúc
hoàn toàn tuyệt vọng thì một đêm kia đến phòng trà nghe Thanh Thùy hát, Trịnh
Công Sơn hoàn toàn bất ngờ khi Thanh Thúy xuất hiện, ra hiệu cho ban nhạc ngưng
khúc dạo đầu để cô nói mấy lời.
Thanh Thúy đã nói rằng đêm nay sẽ trình bày một ca khúc mới của một
nhạc sĩ rất lạ, chưa có tên tuổi đã có nhã ý gửi tặng cho cô. Đó là nhạc phẩm
"Ướt mi" của Trịnh Công Sơn và hy vọng đêm nay sẽ có mặt tác giả ngồi
phía dưới để Thanh Thúy được nói mấy lời cảm ơn. Thế rồi Thanh Thúy đã đưa bản
chép tay bài hát "Ướt mi" cho ban nhạc đệm và cô cất giọng hát:
"Ngoài hiên mưa rơi rơi, lòng ai như chơi vơi. Người ơi nước mắt hoen mi
rồi, đừng khóc trong đêm mưa, đừng than trong câu ca…". Khỏi phải nói,
người sung sướng nhất chính là tác giả bài hát đang ngồi phía dưới. Thanh Thúy
hát xong, cố ý nán lại sân khấu để chờ người đã tặng nhạc. Lúc này, Trịnh
Công Sơn thu hết can đảm bước lên nói lời cám ơn Thanh Thúy vì đã hát bài hát
"Ướt mi" rất hay. Thanh Thúy đã rất ngạc nhiên và tỏ ý muốn nói
chuyện riêng với tác giả. Cô mời luôn Trịnh Công Sơn về nhà và cả hai ra đón
taxi. Nhà Thanh Thúy ở sâu trong con hẻm nhỏ và đây chính là hình ảnh, cảm xúc
để chẳng lâu sau đó Trịnh Công Sơn sáng tác ca khúc " Thương một
người".
Như vậy, về phần tư liệu đã có đủ cơ sở để chứng minh giữa Trịnh
Công Sơn và Thanh Thúy có một mối giao tình đặc biệt khi tên tuổi cô vừa mới
nổi lên dưới ánh đèn sân khấu. Đồng thời, Trịnh Công Sơn cũng báo hiệu một tài
năng âm nhạc qua hai tác phẩm đầu tay "Ướt mi" và "Thương một
người". Sau này cả hai đều nổi tiếng. Còn chuyện tình cảm, yêu đương phát
triển hay dừng ở mối duyên văn nghệ thì chỉ có người trong cuộc mới biết rõ. Dư
luận đã đặt ra nghi án có một chuyện tình thật đẹp gữa nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
và ca sĩ Thanh Thúy từ lúc hai người còn khá trẻ có lẽ cũng từ giai thoại và tư
liệu này chăng?
Giọng hát "không đụng hàng"
Có thể nói cuối thập niên 1950 đầu thập niên 1960 ca sĩ Thanh
Thúy nổi lên như một hiện tượng đặc biệt và độc đáo bởi giọng hát thiên phú
của cô. Thật sự, trước năm 1975, giới ca sĩ không có hiện tượng trùng lắp,
mỗi người sở hữu một giọng ca riêng không ai giống ai mà ngôn ngữ bây giờ gọi
là " không đụng hàng" ở giọng ca nam cũng như nữ. Từ Anh Ngọc, Duy
Trác, Sĩ Phú, đến Jo Marcel, Evis Phương… từ Thái Hằng, Thái Thanh, Lệ Thanh,
Kim Tước, Hà Thanh, Quỳnh Dao đến Thanh Thúy, Minh Hiếu hay Lệ Thu,
Khánh Ly sau này khi nghe giọng ca họ cất lên không cần nhìn thấy mặt cũng
biết ca sĩ ấy là ai. Trong đó, giọng ca Thanh Thúy là một sự độc đáo hiếm có,
bởi lẽ sau giọng ca Thanh Thúy khó tìm được một giọng ca thứ hai nào tương tự
như vậy.
Năm 1962 Thanh Thúy được bầu chọn là Hoa hậu Nghệ sĩ. Đến giữa
thập niên 60, chính xác là năm 1964 người ái mộ giọng hát của cô bất ngờ khi
được tin Thanh Thúy "theo chồng bỏ cuộc chơi". Những tưởng giọng
hát Thanh Thúy sẽ chỉ còn vang vọng trong băng, đĩa, còn "người em sầu
mộng" sẽ không bao giờ xuất hiện trở lại. Nhưng không ngờ, sau khi sinh
con trai đầu lòng, Thanh Thúy đã trở lại với sân khấu ca nhạc và đêm đêm đứng
dưới ánh đèn màu tiếp tục sự nghiệp ca hát của mình. Thanh Thúy cùng gia đình
sang Mỹ định cư những ngày cuối tháng 4/1975.
|
Từ Kế Tường





.jpg)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét