Tiếng gọi nơi rừng thẳm
Trời chập chửng vào đông. Gió liu riu thổi về cánh đồng đương
mùa ngậm hạt, mang theo chút lành lạnh loãng mềm trong hương sữa.
Những ngày như thế. Tôi nhớ vô cùng, nhớ một thời thơ ấu cũ. Dù
đi đâu ở đâu, từ non cao hay trong dặm trùng bão dữ, dẫu trăm ngọn bắc phong
nào có thổi rát qua đầu, tôi vẫn phải quay về, về với căn nhà của mẹ, tìm lại
chút hương xưa bao ngày đã qua đã mất. Tôi soi lại đời mình xuống bóng gương
soi, dẫu mảnh gương có mờ đi trong bụi nhện.
Thành phố nơi tôi đang sống. Tôi luôn ám ảnh, hớt hãi, cứ tưởng
mình là kẻ bị săn đuổi. Săn đuổi đến tận cùng. Cả trong từng hơi thở cũng bị
nghiền ra vụn vã. Tôi bị nhốt trong một hố sâu hun hút. Tôi tìm cách đối phó,
đối phó với cả chính tôi. Nhưng khốn nạn! Càng đối phó tôi càng thất bại. Đôi
khi còn suýt cả vong mạng. Thế nên, tôi mò mẩm tìm cho mình chiếc mặt nạ riêng
để mà hòa nhập, chung cùng vào cuộc hóa trang điên rồ ấy! – Thấy khỉ, thấy cào
cào, thấy châu chấu múa. Tôi cũng múa. Thấy đười ươi lợn lòi thè lưỡi trợn mắt
cười, tôi cũng thè lưỡi trợn mắt cười.
Căn nhà mẹ tôi vẫn còn đó. Vẫn còn đó gốc bằng lăng bên bờ ao
bời bời cỏ dại, hoa tím rơi qua thềm như những vết thương bầm. Nơi gốc bằng
lăng mẹ vẫn thường ngồi thu lu một mình, đưa mắt dõi về bóng núi xa xăm. Mẹ
khóc cho nỗi đa đoan của mẹ.
Nhớ
lại những ngày xa cũ – Tôi lên 6, anh Trí hơn tôi 2 tuổi. Giữa khuya khoắc. Cha
ngồi vỗ về mẹ:
Thôi mình đừng khóc nữa!… Tui chỉ xin mình cho được dẫn thằng
Trí theo để phần nào để nhớ mình, Riêng cu Nhân còn nhỏ quá… Mình cố dạy dỗ
con.
Hôm đoàn quân từ chiến khu về. Cha và anh Trí tôi ra đi. Mười
lăm năm. Người chinh phu ngóng chồng, nhớ con. Tiếng thở dài của mẹ, như cánh
vạc đơn lẻ sướt qua muội mờ giữa đêm sương khói.
Ngày hai miền Nam Bắc trùng phùng, chặt siết tay tay nhau một
nhà. Chỉ mỗi mình anh Trí về. Cha, người đã ra đi mãi mãi không bao giờ trở
lại. Anh Trí về… Niềm vui đan xen cùng nỗi đau từ vết thương khó lành, bàn tay
líu ríu của mẹ thay cho dòng lệ xót. Nước mắt mẹ đã cạn kiệt lâu rồi còn đâu.
Còn đâu mà khóc với cười! Mẹ run rẩy ôm đầu anh vào lòng mếu máo:
“Đúng thằng Trí đây mà. Mày… mày đi đâu giờ này mới dzề.”
Anh Trí nhìn tôi cười, nói nho nhỏ vào tai mẹ:
“Mẹ! Con du lịch nước ngoài thôi mà mẹ.”
Ừ! Có thể anh du lịch thiệt đó?! Cùng ở Chiến khu với cha một
thời gian. Anh Trí và cha lại cũng chia tay nhau, họ chia tay giống như lần
chia tay với mẹ.
Suốt 3 tháng trời ròng rã giữa bom rơi đạn vãi. Cuối cùng anh
cũng đến được nơi anh phải đến – Trung Quốc. Nơi nuôi tạo hạt mầm anh. Một hạt
mầm ưu ái từ miền Nam gửi ra.
Khi đã yên định vị trí lãnh đạo ở một huyện miền núi. Anh Trí
đưa về giới thiệu mẹ một thiếu nữ. Tóc chị thả mượt mà xuống đôi vai khỏe khoắng
như suối nguồn. Nhất là đôi mắt chị, đôi mắt thăm thẳm như bóng hồ thu, vừa
trong vắt vừa tĩnh mịch của rừng chiều. Một thoáng nhìn người Sơn Nữ. Mẹ mừng,
mẹ lệu bệu:
“Trời ơi! Ông ở đâu… Sao không dzề mà mừng dâu hở ông.”
Mẹ ôm chị Li vào lòng.
Ngôi biệt thự cao tầng của vợ chồng anh Trí, kiêu sang hơn cả
các ngôi biệt thự khác nằm kề bên khu du lịch biển, cách huyện núi nơi anh làm
việc ba bốn mươi cây số. Sống trong ngôi biệt thự sang trọng. Chẳng thấy chị Li
biểu hiện chút hảnh tiến kênh kiệu nào, tỏ ra sự đõm dáng bọt bèo nào. Chị
Li vẫn như nhiên như núi như rừng, nơi mẹ chị đã sinh ra chị, vào mỗi sáng sáng
muôn vàn tiếng chim ríu ran ca hót khi mẹ địu chị lên nương.
Chị một mực yêu thương chồng đến độ. Nhất là với mẹ. Chị thương
mẹ tôi, kính mẹ đến vô cùng chân hậu. Tôi mừng thầm cho anh Trí. Nhiều lúc tôi
ngồi lỉnh khỉnh, cười lỉnh khỉnh một mình khi nghỉ về chị Li. Lòng tự hỏi – Ủa…
Trong chồng sách cũ, nhện bám của ngoại, mẹ đặt thờ trên bàn thờ ngoại, mở ra
toàn những con chữ lằng quằng như con trùng, con sâu… Chả lẽ chị Li thấy và đọc
được loại chữ gập ghềnh ấy của ngoại? Tôi cười… Mà giả dụ chị Li có đọc được
chăng nữa, làm sao một sớm một chiều chị thấu nổi cái lẽ vi diệu từ những trang
kinh thư kinh luận ấy, nào là đạo ĐẤT, đạo TRỜI, đạo NGƯỜI cứ rối bung vào
nhau. Cái chính nghĩa, liên ủy, biến pháp của đạo Nho: TRỜI – ĐẤT – NGƯỜI… Tôi
nghĩ, với chị Li chị cần gì phải học ở đâu xa, mò mẩm chi trong sách trong vở,
không khéo rất dễ bị tẩu hỏa nhập ma, dễ biến ta thành kẻ cuồng thủ, cuồng chữ,
cuồng THI, cuồng SĨ…
Ngồi đâu miệng cũng bô bô giải thuyết đầu voi đuôi thằn
lằn. Dạng người ấy tôi gặp nhiều rồi – Trên xe lửa, nơi quán thịt chó, thịt
mèo. Họ còn ị cả vào miệng nhau vì tranh hơn tranh giỏi! Lẫn hết rồi, lịu hết
rồi. Chữ TÂM chữ NHÂN đã có sẵn trong máu chị Li tôi lâu rồi, từ sơ khai khi
chị còn trong bụng mẹ – Chính rừng đã dạy chị, núi đã dạy chị, cây cỏ hoa lá đã
mặc khải dạy chị. Tiếng Anh, chị Li cũng đọc và nói được đôi chút nhưng chỉ
mang tính đối thoại thông dụng. Chị nói với Giang vợ tôi, chị thích tiếng Pháp.
Ngữ phát âm của Pháp với ngữ phát âm của chị đồng chuỗi dễ bề uốn lưỡi hơn.
Thời gian vẫn cứ trôi, lầm lụi trôi như thể mặt trời vẫn mọc ở
đằng đông và khuất dần ở đằng tây. Không hiểu ra sao!? Từ đâu anh Trí tôi
dần đổ đốn, anh đổ đốn đến tồi tệ. Anh trượt dài trong sự tồi tệ đốn mạt đến
thế. Sáng tài xế đánh xe con đón anh đi làm, mãi khuya khoắc anh mới mò về. Anh
về chân này chém chân kia khập khìa dị hợm. Có lần anh còn cặp cổ neo đôi ba
con người lạ lẩm, mắt lam môi tím, áo quần cũn cỡn trông tựa những Vọc bạc má
rõng lạc từ rừng núi Châu Phi về nhà. Hẳn anh Trí lôi chúng ra từ một quán Bar
nào đó.
Chị Li buồn. Mẹ nhìn chị Li mẹ càng buồn hơn, càng thương chị
nhiều hơn. Mẹ thương chị đến lú lẫn. Mẹ nằng nặt đòi về căn nhà xưa của mẹ ở
quê, có con sông chảy qua, nước khi đầy khi cạn. Chị Li khóc không cho mẹ đi,
níu rịt chân mẹ. Chính anh Trí vội vả tự lái xe trả mẹ về. Nhưng mẹ cũng còn
kịp ngoáy lại để chan chắt hứng được những giọt nước thiêng rịn ra từ hồ mắt
thăm thẳm buồn của chị, khiến tim mẹ dột ướt đến chông chênh. Mẹ đi rồi. Đêm
đêm chị Li không ngủ, ôm gối ngồi khóc một mình. Chị có về thăm mẹ đôi lần,
được tựa kề vào vai mẹ, những lần như thế lại ngắn ngủn quá, hai mẹ con chỉ
biết khóc, vin vuốt nhau mà khóc không nói được gì. Như thể, đó là dự báo cho
một chia ly. Và mãi mãi.
Chị Li âm thầm bỏ nhà ra đi. Chợt ra đi không mang theo một thứ
gì, ngoài bộ (xà rông) váy cũ mặc trên người chị, và chiếc khăn len tím mà
Giang vợ tôi thêu tặng chị từ mùa đông năm trước. Chị thích chiếc khăn thêu của
Giang tặng chị lắm. Chị coi đó như một thứ tình thiêng liêng nhất. Chị không
thể rời xa nó, mất nó được. Chị ra đi. Không ai biết chị đi đâu, về đâu. Anh
Trí cũng chả tha thiết tìm kiếm chị, gọi chị về!
Chị giống như bao Sơn Nữ khác thôi. Họ yêu thiên nhiên, yêu núi
rừng từ buổi sơ khai. Sự lãng mạn của họ cũng rỡ ràng thanh sáng như trăng lên
đầu núi vậy. Với họ – Mỗi viên sỏi, mỗi hòn đá đều có máu bên trong. Tâm hồn,
sự sống đều cô chắt trong từng viên đá viên sỏi ấy. Họ yêu sự tĩnh mịch của
rừng chiều như một TỰ DO TÍN NGƯỠNG. Nhưng tại sao! Tại sao anh Trí tôi đốn mạt
đến thế. Sự đốn mạt của anh, tưởng dễ biến chị Li như một đứa trẻ tật nguyền.
Nhưng không! Không… Sự đốn mạt của anh khiến tâm hồn chị càng rực sáng hơn, chị
hiển nguyên như một thánh nữ, một đấng sơ sinh tối thượng. Đấng “Sơ Sinh” toàn
bích toàn năng ấy am đạt cả quá khứ vị lai.
Đấng sơ sinh nghe vanh vách hết
thảy mọi ngữ ngôn của đất của trời, của chim hoang muôn thú. Nhưng khốn nạn!-
Thứ ngôn ngữ thuộc hệ động vật cấp cao của anh Trí, chị Li chỉ biết lắc đầu
không hiểu, mỗi khi anh mắng mỏ chị, quát nạt chị bằng thứ ngôn ngữ của kẻ buôn
heo lái chó, phường búa phường chợ.
Lên xe rồi. Giang vợ tôi vẫn còn vói theo:
“Nhớ anh nhé… Anh nhớ phải tìm cho được thung lũng hoa vàng anh
nhé!… Nơi chị Li đã từng sinh ra và lớn lên… đấy anh nhé.”
Vâng. Giờ thì tôi đang đứng giữa một thung lũng đầy ấp hoa vàng
đây mà. Tôi chiêm bao chăng?! Ôi huyền nhiệm quá. Rừng đang mùa trút lá. Những
chiếc lá mơ hồ rơi đậu lên vai tôi. Tôi mơ hút thẫn thờ đưa mắt nhìn xuyên qua
dòng suối bên kia. Người Thượng già cứ lắc đầu bảo tôi:
“Thôi… Tau mày về thôi. Không đâu mà. Không có Li nào ở rừng núi
này đâu mà. Mày nhìn lưng chừng lên vách đá kìa… Chỉ có con K.Liu ở đó thôi.
Một mình nó ở đó thôi. Đêm nó khóc một mình, cười một mình thôi mà.”
Tôi hốc hối lao đi. Dây rừng chằng chịt cứ cản chân tôi lộn
nhào. Một dòng điện xanh buốt bắn xuyên qua sống lưng tôi tê cóng. Và bầy chim
Chaorao kia nữa, đang đùa vui rộn ràng trong vòm tre gai cũng chợt dưng im
phắt.
Chiếc nhà sàn nằm vắt vẽo trên lưng chừng vách núi dần hiện
trong sương.
Tôi rón rén bước nhẹ lên cầu thang. Một dòng hương thanh khiết
tỏa lên ngời ngợi, lã chã rơi xuống vai tóc tôi. Mùi hương linh dị tổng hợp từ
muôn loài hoa của núi rừng – Mùi hương của loài hoa bất tử. Mơ hồ, tôi cảm nhận
được hơi thở ngọt ngào ai đó đang phả nhẹ lên vai tôi.
Trên chiếc chỏng tre mờ mờ qua sương khói ảo thấp thoảng hình ảnh một Nương tử
mơ mơ màng màng trong điệp mộng.
Nhưng không… Trời ơi! – Một xác ướp, xác ướp toàn hảo đến diệu
kỳ, nguyên bản. Tôi gục xuống khẽ khàng kêu lên… Chị Li… Chị Li… Nước mắt tôi
ứa ra, Ướt đầm lên dãi khăn len thả hiền theo vai chị. Chiếc khăn len tím mà
Giang vợ tôi đan tặng chị năm nào.
Chị K.Liu ơi! Sao chị khéo chọn cho mình cuộc trở về đẹp não
nùng đến vậy! Đôi cánh thiên thần kia cứ bay mãi bay hoài trong tịnh duyệt.
K.Liu… K.Liu… K.Liu…
Núi rừng đã dang tay đón chị về. Đại ngàn xanh thẳm kia dang tay
đón chị về! Và dòng suối kia nữa, vẫn ngọt ngào ru chị. Ru mãi ru hoài khúc
ngàn năm vĩnh tuyệt.





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét