Lãng mạn hoàng hôn Đà Lạt
Đà Lạt - thành phố của tình yêu, của những mộng mơ với những
khung cảnh say đắm lòng người luôn là điểm đến yêu thích của những cặp đôi yêu
nhau. Mỗi ngày, khi mặt trời dần nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Đà Lạt lại
chìm trong sắc màu có phần u buồn của hoàng hôn. Chính thế, hoàng hôn Đà Lạt lại
càng đẹp hơn.
Những ngày mùa mưa, hoàng hôn Đà Lạt gắn liền với những làn
sương mù, mỏng manh và mờ ảo. Trời có chút màu cam le lói phía cuối chân trời.
Mặt Hồ Xuân Hương, Hồ Than Thở phản chiếu lại ánh sáng, mang chút cam lẫn với
chút màu đen dần của đêm.
Mùa đông, đặc trưng của hoàng hôn Đà Lạt là màu tím. Có khi,
cả trời Đà Lạt nhuộm màu tím đậm, nhưng cũng có khi chỉ là màu tím nhạt mờ, đậm
dần phía mặt trời.
Thời điểm hoàng hôn có lẽ là lúc đi dạo đẹp nhất ở Đà Lạt. Lặng
bước qua Hồ Xuân Hương ngắm màu tím phủ trên mặt hồ kỳ ảo, đi qua thác Camry
nghe tiếng khóc cho mối tình đầu dang dở, qua Hồ Than Thở nghe tiếng gió thở
than qua tán lá thông rừng, hay ngồi trong quán café lặng nhìn sự thay đổi của
thành phố,…
Từng bóng cây màu đen, làn gió se se cho tới ánh mặt trời thầm
lặng nhường chỗ đêm đen, tiếng nhà dân bật đèn thắp sáng,.. tất cả đều làm nên
một chiều hoàng hôn Đà Lạt, có chút u uẩn, có chút đượm buồn, có chút ánh sáng
và có cả một chút bóng tối. Đừng bỏ qua một Đà Lạt như thế bạn nhé. Khoảnh khắc
hoàng hôn Đà Lạt sẽ đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn bao giờ hết.
Lắng nghe chiều xuống thành phố mộng mơ
màu lam tím Đà Lạt sương phủ mờ
từng đôi đi trên phố vắng
bước chân em giữa không gian, hoàng hôn thua màn đêm
Đứng trên triền dốc nhìn xuống đồi thông
Hàng cây thẩm màu đèn lên phố phường
Giờ đây hơi sương giá buốt
Biết ai thương bước cô liêu
Một người đi trong sương rơi
Đà Lạt ơi, có nghe chăng Cam Ly
khóc tình đầu dang dở
Đêm xuống Than Thở vang cung hờn,
thêm sắt se tâm hồn
Người đi trong bóng cô đơn.
Khách du tìm đến thành phố ngàn thơ
Nhặt hoa thấy buồn lòng không bến bờ
Gần nhau, xa nhau mấy nỗi
Hỡi quê hương xứ sương rơi
Đà Lạt ơi, Đà Lạt ơi!.
màu lam tím Đà Lạt sương phủ mờ
từng đôi đi trên phố vắng
bước chân em giữa không gian, hoàng hôn thua màn đêm
Đứng trên triền dốc nhìn xuống đồi thông
Hàng cây thẩm màu đèn lên phố phường
Giờ đây hơi sương giá buốt
Biết ai thương bước cô liêu
Một người đi trong sương rơi
Đà Lạt ơi, có nghe chăng Cam Ly
khóc tình đầu dang dở
Đêm xuống Than Thở vang cung hờn,
thêm sắt se tâm hồn
Người đi trong bóng cô đơn.
Khách du tìm đến thành phố ngàn thơ
Nhặt hoa thấy buồn lòng không bến bờ
Gần nhau, xa nhau mấy nỗi
Hỡi quê hương xứ sương rơi
Đà Lạt ơi, Đà Lạt ơi!.







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét