Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2022

Tôn Nữ Thu Thủy có ngôn ngữ không lời

Tôn Nữ Thu Thủy
có ngôn ngữ không lời

Biển và đá
Khi vui buồn giận dỗi
Chẳng ngăn mình tỏ bày
Biển luôn luôn gần gũi
Rì rầm suốt đêm ngày.
 
Biển bây giờ sâu thẳm
Ru đá ven bãi bờ
Bao giờ thôi nồng mặn
Bao giờ thôi thiết tha.
Đá ngàn năm im lặng
Thời gian trẻ hay già
Xanh nụ cười đón nhận
Thấu hiểu cùng thứ tha.
Có ngôn ngữ không lời
Đi qua biển nước mắt
Nỗi xót thương lâu đời
Thành ánh sáng không tắt.
 
Nhẫn nại và trong suốt
Tràn đầy trong hao gầy
Bản nhạc đời vọng mãi
Biển cùng đá nơi đây.
 
 
Chiếc cổng gỗ trên núi
 
Người lấy củi khô
Trên sườn núi ấy
Nhen lên ngọn lửa
Sưởi ấm đêm ngày.
 
Đơn sơ chiếc cổng
Tay người dựng nên
Những khi xuống núi
Then cài lẻ loi.
 
Về đâu người ấy
Mở lối đi dài
Để lại chiếc cổng
Nay chẳng then cài.
 
Béziers, 12.2011
 
 
Nơi thời gian chưa nhòa
 
Thiếp ngủ trong đêm
Khi mảng trời xám xanh cho khoảng thềm sân cũ
Mái ngói nâu, những bức tường
Các họa tiết bước ra, phù điêu trên đỉnh tường nhà cổ
Khuôn mặt người, hoa lá, nhân sư…
 
Nối dài thời gian
Nỗi buồn vui bao đời người đa lên đấy
Từng đôi mắt ưu tư chưa hề khép lại
Bao đứa trẻ chơi đùa bên hàng rào chạy dài xa khuất
Không gian sáng soi nét đời thường.
 
Gần 400 năm qua
Cái bóng người nhỏ nhoi, những ý tưởng
bao trùm còn lại
Cát bụi bay lên góc đời còn thanh xuân mãi
Vừa đi vừa ngước nhìn
Có ai vừa nghiêng mình
niềm thương mến rưng rưng.
 
Tòa nhà Bourse – Lille, 12.2011
Nhà thơ Tôn Nữ Thu Thuỷ
 
 
Với sông Seine
 
Sông trôi như đa từng trôi
Những khuôn hình xám xanh lóng lánh
Nhiều con thuyền ô cửa
Mở ra bầu trời những cánh chim câu.
 
Sông trôi mang theo dáng cầu
Mang theo bài thơ của Apollinaire
Bài hát về Chàng Gù Nhà thờ Đức Bà
Những dặm đường những kỳ hạn
Bông hồng còn nở bên đôi bờ cổ xưa.
 
Sông trôi như đa từng trôi
Những bóng người áo khăn dấn bước
Ban mai rồi buổi chiều nối tiếp
Dệt nên ô hình khác, tâm trạng khác,
những con người khác.
 
Tôi cúi xuống dòng sông
Vốc nước mềm mại rơi qua kẽ tay
Cùng sông tuôn chảy về cuối trời
Không hẹn mà bắt gặp bản nhạc không lời nốt
trầm xa vắng quặn thắt tiếng cành cây vặn mình
chờ phục sinh.
 
Tiếng nhạc làm bước chân chậm lại
Để còn quay trở lại
Sông Seine, một ngày nào.
 
12.2011
TÔN NỮ THU THUỶ
 
 
1/4/2020
Nguyễn Thanh
Nguồn: Tiền Phong
Theo https://vanchuongphuongnam.vn/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Thơ viết cho ai

Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...