Chủ Nhật, 11 tháng 12, 2022

Trúc Linh Lan nhan sắc mùa giông bão

Trúc Linh Lan
nhan sắc mùa giông bão

NHAN SẮC MÙA GIÔNG BÃO
Mẹ sinh ra em đẹp
Hạnh phúc vô cùng.
Những bông hoa rực rỡ sắc màu
Không hương
Tiếc!
Ngoài kia bão Damrey vừa đi bão Haikui lại về
Ngoài kia lũ đang tới
Cuốn trôi nhà cửa, làng mạc
Cuốn trôi những bé gái chưa kịp nhận ra cái đẹp của mình…
Thương!
 
Truyền thuyết
Sơn Tinh – Thủy Tinh tranh nhau vì cái đẹp
Cái đẹp của mỹ nhân,
Cái đẹp của sự công bằng.
Dâng nước, gió, mưa… ngập thành trì, sinh linh đồ thán.
Nghìn đời sau trận chiến chưa lúc nào ngưng…
Giận!
 
Bao người dân áo rách co ro phơi mình trong gió lạnh
Các em áo tắm khoe thân thể mình ngạo mạn với nhân gian
Biết bao người lặn hụp cố vượt qua con sóng dữ,
nước mắt nuốt vào trong để sống sót
Em cười thật tươi, thật duyên để cố giành vương miện đăng quang
Ngày giỗ của những phận người bị nước cuốn trôi hôm nay
Ngày em được tụng xưng là người đẹp nhất
Trên bao nhiêu trang báo…
Ôi!
Nhan sắc mùa giông bão.
 
8.11.2017
 
 
NÓI GÌ VỚI THÁNG MƯỜI MỘT
 
Tháng 11
Chưa kịp làm bài thơ nào
Cơn bão 12 thổi bay vèo con chữ
Chỉ còn lại nỗi đau
Thương từng căn nhà bị sập
Thương từng phận người bị lũ cuốn đi
Cát bụi là đây!
Tang… hoang!
Đổ nát.
Giọt nước mắt đâu còn để khóc
Chim bìm bịp không còn sức để kêu.
Ám ảnh nỗi sợ con đập chuyển mình
Xả lũ.
Mùa màng còn đâu để mơ ước
Khi nước tràn về tối cả bờ xa
Ấm ???
No ???
Cơ cực…
Cơn rét đang về,
Co ro ký ức,
Co ro nỗi buồn,
Cơn bão đi qua bỏ lại âu lo cho người nghèo khó.
Con chữ tao tác tìm về
Run rẫy gọi nhau.
Ngoài kia
Áp thấp nhiệt đới đang đi tới đâu!
 
Những ngày cơn bão 12 – 5.11.2017
  Nhà thơ Trúc Linh Lan
 
 
 
ĐI QUA CƠN BÃO
 
Bão về trên cánh chim co ro bên song cửa
Cơn mưa xối xả nụ cười tím tái mùa thu
Cánh hoa chuông rưng rưng gợi mùi hương cũ
Níu ngọn nắng muộn màng nhuộm chút lá sang đông.
 
Ràn rạt, ràn rạt… triền nước mênh mông
Đổ xuống cây mạ buồn khóc một thời đói khổ
Sóng cứ vỗ những giấc mơ không ngủ
Tiếng mẹ ru mỏi mòn trong nhịp ầu… ơ
 
Em nhặt cho mình những sợi ước mơ
Nó mong manh như giọt sương trên lá
Miếng trầu bà nhai sao nghe buồn quá
Từng cơn bão rớt ngậm ngùi treo ngược ca dao
 
Trơ trụi rừng trên cao
Phong phanh rừng phòng hộ
Và nước cứ thế tràn về
Vượt qua ngọn núi,
Lao xuống…
Những con chiến mã thủy trắng xóa phi nước đại
Qua cánh đồng con gái,
Qua dãy ruộng no đòng
Qua từng ngôi nhà lênh đênh, người chết chênh vênh
Để lại tiếng gió thổi hoang mang,
Tiếng cha hú vang cả mùa vàng
Những giọt nước mắt rơi một thời cay đắng.
Bàn tay gân guốc
Bàn chân to bè,
Đan nhau, đoàn người lầm lũi trong gió, trong mưa chặn dấu chân bầy ngựa hoang.
Đuổi hết chúng ngược về nguồn cội.
 
Và con sông trở về thời thiếu nữ đôi mươi
Con chuồn chuồn bay cao
Rủ nắng về xua bão,
Gió gọi ráng buổi chiều
Gói kín những giọt mưa
Hạt giống ba gieo bắt đầu vụ mùa
Bà têm lại miếng trầu đỏ môi con gái
Vườn xưa sẽ đơm đầy hoa trái
Những vạt phù sa hồng hứa hẹn bội thu.
 
Mùa lũ tháng 10.2011
TRÚC LINH LAN
 
1/4/2020
Nguyễn Thanh
Nguồn: Tiền Phong
Theo https://vanchuongphuongnam.vn/

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Thơ viết cho ai

Thơ viết cho ai? Trước tiên, nhà thơ viết cho chính anh ta. Theo kiểu nói của Đức Phật, tôi là bằng hữu của chính tôi. Trong con người của...