La
Trung - Chút hương ấm
ru nửa đời say tỉnh
ru nửa đời say tỉnh
Thôi em ạ! buồn chi... tôi cũng chỉXác thân mê lặng lẽ cuộc yêu người
Nghe gió gọi ngỡ ngàng cơn mộng mị
Rót cạn tình nuôi chiếc bóng đơn côi...
Thơ - Ở một
số người là những vỉa đớn đau tích bồi qua tháng năm tự ngún mình thành lửa. Chủ thể không tìm
kiếm thơ bằng trò chơi của trí uẩn thông
qua ngôn ngữ biểu đạt. Mà mặc nhiên thơ rơi ra từ quá trình
sống qua những thăng trầm cuộc mưu sinh được chủ thể ứng
nghiệm và hóa thân vào ngôn ngữ biểu cảm. Ở dạng
thức này thơ chính là những hạt phù sa
lắng bồi từ vô vàn lớp sóng vô tâm trong cuộc tìm
kiếm phù sinh đầy mộng ảo:
Cuộc bình sinh kiếm tìm chân cội rễ
Ngọn lá lay thổi rát buổi đăng trình
Chén đời cay lầm lụi nẻo quê hương
Vòng cương tỏa vây quanh miền cố quận
Ngọn lá lay thổi rát buổi đăng trình
Chén đời cay lầm lụi nẻo quê hương
Vòng cương tỏa vây quanh miền cố quận
Đấy là La Trung trong cuộc "bình
sinh kiếm tìm chân cội rễ" anh đi tìm
kiếm cái nơi chốn mà ở đó mình thấy mình
nguyên vẹn. Là cái nơi chốn mà tại đó khi vừa
lỡ một bước
chân thì cái bóng phù hoa vụt lướt qua
buông bỏ sa mù khiến quờ quạng bước chân... và càng bước càng xa khuất càng mờ mịt vào nhân
sinh đầy chướng ngại với bao nghi án phiền ưu
rập rình sẵn sàng chờ bắn tỉa... Anh đang đi... hay thực ra đang tìm lối quay về:
Nghe đời thực có bàn tay kẻ mất
Bóng ươn hèn sám hối cửa vô ngôn
Là mây thôi đâu dám phủ mắt trời
Mới biết gió vẫn còn trong ruột gió
Cánh chim di mấy phen cầu vô ngại
Nước nguyên màu thao thức giữa nguồn trôi
Thì dám đâu đem tục gói trong lời
Cho con lận khoét sâu bờ nhân nghĩa
Đời sống vốn là nắng còn lòng người vốn là gương! Chỉ hiềm một nỗi gương kia có tấm ráo khô có tấm mờ hơi nước. Tấm gương khô thì càng gặp nắng càng trong sắc phản chiếu càng long lanh càng thật. Tấm mờ hơi nước thì càng nắng càng bốc lên mờ đục rồi thì cũng trong thôi nhưng phải một quá trình... Những tấm gương khô không có trong đời hoặc giả có cũng làhiếm lắm! Bởi trong khoảng không kia có biết bao là hơi nước hơi nước ấy chính là nước mắt nhân sinh tan vào trong hệ lụy. Với La Trung anh cũng đang trong quá trình lau khô những bụi nước ấy nhìn cái cách anh lau để thấy cái nhọc nhằn:
Bóng ươn hèn sám hối cửa vô ngôn
Là mây thôi đâu dám phủ mắt trời
Mới biết gió vẫn còn trong ruột gió
Cánh chim di mấy phen cầu vô ngại
Nước nguyên màu thao thức giữa nguồn trôi
Thì dám đâu đem tục gói trong lời
Cho con lận khoét sâu bờ nhân nghĩa
Đời sống vốn là nắng còn lòng người vốn là gương! Chỉ hiềm một nỗi gương kia có tấm ráo khô có tấm mờ hơi nước. Tấm gương khô thì càng gặp nắng càng trong sắc phản chiếu càng long lanh càng thật. Tấm mờ hơi nước thì càng nắng càng bốc lên mờ đục rồi thì cũng trong thôi nhưng phải một quá trình... Những tấm gương khô không có trong đời hoặc giả có cũng làhiếm lắm! Bởi trong khoảng không kia có biết bao là hơi nước hơi nước ấy chính là nước mắt nhân sinh tan vào trong hệ lụy. Với La Trung anh cũng đang trong quá trình lau khô những bụi nước ấy nhìn cái cách anh lau để thấy cái nhọc nhằn:
Thôi hãy cứ xuôi dòng sông hỉ nộTuổi tên đâu chỉ để mất hay còn
Sóng hư vô vỗ về cơn đánh đố
Giọt mưa nào lắng nhẹ giữa hồn trong
Gót chân quê sợ đau đời sỏi đá
Dốc cạn lòng sống thật với trần ai
Có lạ chi cơn cớ cuộc vui sầu
Đã lôi kéo hơn nửa đời say tỉnh.
Khi tỉnh thức tim rung niềm hỉ lạc
Quy cố hương chưng cất nụ hôn đời
Lời mưa nắng trái mùa xin gởi lại
Thả hồn nhiên về ngõ phố rong chơi.
Anh đã "Thả hồn nhiên về ngõ phố rong chơi" sau
bao lần nâng lên những "chén đời cay" để
mà "chưng cất nụ hôn đời" thành hương cho ấm
thơm lòng qua nửa đời say tỉnh. Thế nhưng ngẫm cho cùng thì cái
nơi chốn mà anh cho là vẹn nguyên thực
ra nào có vẹn nguyên gì bởi ở đó ngay
từ lúc vẹn nguyên nó đã âm thần
từng mảnh rã bởi những hình ảnh với quê
với mẹ ... đã ám vào tấm gương anh như màu
rêu ám vào mái quê buồn trĩu xuống đời
mưa nắng Mẹ. Mới biết anh vừa chỉ mới "hồn
nhiên" trong mơ ước thôi còn dáng anh đi vẫn xiêu
một phía đời:
Mặt trời đổ nắng ra phơi
Cỏ cây bỏ xứ rong chơi mái nhà
Thì thầm dế gọi tường hoa
Nghe như hồn phố về qua chốn nầy
Cỏ cây bỏ xứ rong chơi mái nhà
Thì thầm dế gọi tường hoa
Nghe như hồn phố về qua chốn nầy
Ngập ngừng tà áo trắng bay
Tan trường bên dáng mẹ gầy sớm trưa
Trên đường tiếng guốc lưa thưa
Gánh hàng rong mẹ cũng vừa chợt rao
Tan trường bên dáng mẹ gầy sớm trưa
Trên đường tiếng guốc lưa thưa
Gánh hàng rong mẹ cũng vừa chợt rao
Phố nhìn mẹ thấy nao nao...
Mấy trăm năm vẫn cồn cào áo cơm
Vai sờn áo giữ còn thơm
Mẹ đi giữa phố cao hơn mỗi ngày!
Mấy trăm năm vẫn cồn cào áo cơm
Vai sờn áo giữ còn thơm
Mẹ đi giữa phố cao hơn mỗi ngày!
Trời cho con người tuổi tác rồi lại lấy đi
bằng sự già nua còn đời thì mang đến
sự nhận cho để lấy đi bằng nước mắt. Ở chốn
được mất ấy dáng người dáng Mẹ dáng quê hương
mỗi ngày cứ lậm vào "gạo chợ nước
sông" vào thời gian để níu về gần với.... đất. Thì hỏi trước những hình ảnh "Mấy trăm năm vẫn
cồn cào áo cơm" và "Mẹ đi giữa phố cao hơn mỗi ngày!" làm
sao một tâm hồn yếu mềm như cỏ lá của người
thơ có thểkhông náo cồn chao động.
Tình người vốn là như thế có mấy
người đi qua một chữ Tình. Ở khía cạnh tích
cực cái Tình làm cho nhân
thế đỡ trống trải hơn đỡ vô nghĩa hơn.
Trong cái khoảng lặng đó chúng ta có
lúc ngoảnh lại nhìn nhau thân
thiết và độ lượng có dịp cho ta
đo lại lòng mình mấy quãng sâu nông:
Vô ý
Cha khép vào dĩ vãng "Lời đau"
Nụ cười ông nội gãy hai
Rơi trên mặt ruộng rạn dấu chân chim
Đất rùng mình
Ôm gốc rạ nói lời chung thủy
Cha đi tìm gặp mảnh cười rơi
Dấu chân chim gọi đời
Cha thương quá tay sần ôm mặt...
Chạm nét thời gian
Hối hả lên đường
Chân đất - in từng dấu ấn quê hương!
Thiếu nghĩ
Con ôm ghì hiện tại
Nụ cười cha gãy hai
Rơi bên tượng đài
Giật mình...
Nghiêng tai hứng âm thanh nguồn cội
Tiếng cười ông và cha dội vào trí não
Con nhận ra lối mòn
Tất tả đi tìm...
Nụ cười gãy thiêng liêng!
Cha khép vào dĩ vãng "Lời đau"
Nụ cười ông nội gãy hai
Rơi trên mặt ruộng rạn dấu chân chim
Đất rùng mình
Ôm gốc rạ nói lời chung thủy
Cha đi tìm gặp mảnh cười rơi
Dấu chân chim gọi đời
Cha thương quá tay sần ôm mặt...
Chạm nét thời gian
Hối hả lên đường
Chân đất - in từng dấu ấn quê hương!
Thiếu nghĩ
Con ôm ghì hiện tại
Nụ cười cha gãy hai
Rơi bên tượng đài
Giật mình...
Nghiêng tai hứng âm thanh nguồn cội
Tiếng cười ông và cha dội vào trí não
Con nhận ra lối mòn
Tất tả đi tìm...
Nụ cười gãy thiêng liêng!
Cái sự giật mình nhận ra này
không phải ngẫu nhiên trong đời ta có được bởi từ lúc ta
ra đi đã có quá nhiều ảo
tưởng và lầm lạc. Ảo tưởng chính là con
mắt còn lầm lạc vốn là cái chân của con
người. La Trung trong bước đi của mình anh
một lúc nào đó đã nghe sỏi găm dưới chân
đau nhói suýt làm té ngã vậy
mới có thời gian ngồi lại ngắm vết thương mình mà chậm lại hành trình vào... mưa gió:
Thôi em ạ! buồn chi... tôi cũng chỉXác thân mê lặng lẽ cuộc yêu người
Nghe gió gọi ngỡ ngàng cơn mộng mị
Rót cạn tình nuôi chiếc bóng đơn côi
Có khi nào em thức để cùng tôi
Khi tỉnh giấc nghe lời giun dế nói
Em sẽ hiểu những điều tôi để lại
Bởi vô thanh đâu dễ dệt bằng lời!
Tôi có nghe qua một câu chuyện: một ông già đi trong mưa lũ thanh niên chạy nhanh về phía trước tránh mưa khi ngang qua ông thấy ông vẫn cứ chậm rãi đi trong mưa chúng gọi: Này ông già ông điên à trời mưa lớn sao ông không chạy nhanh lên mà tránh mưa. Ông già mỉm cười và trả lời: Phía trước cũng mưa đấy thôi...Đọc thơ La Trung tôi thấy anh cũng giống như ông già ấy nếu không như thế dễ gì có đêm thức giấc gặp mình:
Cũng toan kéo sợi tơ trời
Cột chân hư ảo nói lời thương em
Ai ngờ thức giấc nửa đêm
Mới hay mình đã say mềm chiêm bao!
Cột chân hư ảo nói lời thương em
Ai ngờ thức giấc nửa đêm
Mới hay mình đã say mềm chiêm bao!
mà định vị mình trong bồi lở dòng đời bằng
những hạt phù sa cắm vào đất đai châu thổ cho
một ngày xanh bónh làng thôn:
Gió chở hương lành qua ngõ thật
Đầu ghềnh vọng lại tiếng thông reo
Chùm thơ trở dạ trong trời đất
Đời dẫu "rét"căm vẫn cứ trèo...
Đầu ghềnh vọng lại tiếng thông reo
Chùm thơ trở dạ trong trời đất
Đời dẫu "rét"căm vẫn cứ trèo...
mà "lay đời mấy bận" cho tha
nhân thức giấc lau lại tấm gương đời cho khô bụi nước để
nhìn thật mặt mình tròn méo bấy lâu nay:
Ve sầu rớt nhịp cô đơnNgẩn ngơ bờ hạ
Lang thang mỗi độ thu về
Lúc tỉnh
Lúc say
Lay mùa mấy bận
Cược với thân đem thân lập hạnh
Nhặt lá vàng dựng tháp tình si !
Chút hương đời ra mắt cuộc trần ai
Mặc tháng năm thì thầm kén chọn
Thôi nhé!
Tình riêng...
Riêng tình đã trọn
Khắc lời thương lên sắc màu lận đận
Hát ru người qua ngõ thị phi.
Chỉ để "Hát ru người qua ngõ
thị phi" nên thơ La Trung anh viết có lẽ chỉ
để cho anh trú ngụ vào một quãng lòng
lặng sóng. Bởi không phải viết để phân bua lại càng
không viết cho một cuộc chơi phù phiếm nên ngôn
ngữ của anh cứ chân chất thật thà như. ... chính lòng anh vậy.
Và một cách khác như đã cảm nhận thơ
anh rơi ra từ quá trình sống qua những thăng trầm cuộc mưu
sinh được ứng nghiệm và hóa thân vào ngôn
ngữ anh không tô hồng cũng chẳng khi bôi lấm cứ thế... cứ thế như dòng sông khi đục khi trong thay đổi giữa vơi
đầy cảm xúc tự riêng anh.
Mặc dù có thể chỉ là anh
viết cho anh thôi (ý nghĩ chủ quan của tôi). Nhưng với
tôi từ cách cảm của riêng mình thì nghe
ra hình như là anh đã viết cho nhau vậy. Xin mượn
một bài thơ anh để thay cho lời tri cảm mùa thơ
anh gieo cấy... Rồi sẽ ươm xa.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét