Đã có nhiều câu chuyện chia ly, buồn đau xảy đến với chúng ta
trong thời kỳ đen tối sau cuộc chiến thứ 4: Trận chiến ngọn lửa bất ngờ, nhưng
trong tăm tối vẫn còn mầm mống của tia hy vọng, sự ngọt ngào của tình yêu. Một
trong những câu chuyện được nhớ đến nhiều nhất có lẽ là chuyện tình của Beren
và Luthien, câu chuyện về cuộc đời họ đã được ca ngợi qua bài trường ca Lay of
Lethian. Đó là một bài ca lâu đời nhất còn tồn tại trên thế giới này, và là bản
tình ca nổi tiếng, cảm động nhất trong toàn bộ lịch sử Trung Địa.
Chương 1: Beren và cuộc hành trình đến Doriath
Sau khi Trận chiến ngọn lửa bất ngờ kết
thúc, vùng Dorthonion gần như đã bị quân đội của Morgoth chiếm
đóng. Tuy vậy, Barahir, lãnh chúa mới của Landros không muốn từ bỏ Dorthonion,
vì thế ông bị Morgoth săn lùng, cuối cùng chỉ còn mỗi ông cùng mười hai người đồng
hành sống sót. Giờ đây khu rừng Dorthonion kéo dài đến hướng nam, len lỏi vào tận
ngõ ngách của các khe núi. Ở phía đông vùng cao nguyên này có một cái hồ tên gọi
Tarn Aeluin, nơi ấy hoang sơ, vô chủ và không có lối mòn, và kể cả vào thời kỳ
hoà bình lâu dài vẫn không một ai đến đó sinh sống. Nhưng dòng nước ở Tarn
Aeluin trong xanh dưới ánh nắng mặt trời và nó như một tấm gương phản chiếu những
vì tinh tú khi đêm đến, nó được cho rằng đã được Melian phù phép vào những ngày
xa xưa. Vì thế Barahir lấy nó làm căn cứ, và Morgoth vẫn không tài nào tìm ra
hành tung của họ. Nhưng những lời đồn đại về băng nhóm Barahir cuối cùng cũng đến
tai Morgoth và điều đó đã làm hắn bận tâm. Hắn ra lệnh cho Sauron phải tìm mọi
cách truy tìm tung tích và tiêu diệt họ.
Ở trong đoàn đồng hành Barahir có một người tên Gorlim con
trai Angrim. Vợ của ông là Eilinel, tình yêu của họ rất mãnh liệt và không điều
xấu xa nào có thể chia cách họ. Lúc trước khi Gorlin trở về từ trận chiến, khi
về lại căn nhà xưa thì vợ ông ta đã ra đi, có thể bị giết hoặc dĩ đã bị bắt đi.
Ở nơi ẩn thân của Barahir, ông vẫn không an vì vẫn tin rằng vợ mình còn sống.
Ông quyết định bí mật một mình quay trở lại căn nhà xưa một lần nữa, giờ đây nó
hoang tàn và bao quanh là những cánh đồng và rừng, nhưng động tĩnh của ông đã bị
Sauron phát hiện vì hắn đã cho thuộc hạ giám sát nơi ấy từ lâu. Đó là vào một
ngày mùa thu, khi mặt trời dần khuất bóng, khi ông đến gần nhà thì phát hiện có
ánh sáng chiếu qua khung cửa, đoạn ông đến gần và nhìn vào. Ông đã thấy vợ ông
Eilnel, khuôn mặt bà trông đau khổ và đói khát, nhưng khi ông rào thét tên bà
thì một cơn gió lạnh bổng nỗi lên làm tắt ngọn nến, tiếng sói tru vang vội, và
có một bàn tay kẻ nào tóm lấy vai ông bất ngờ, bàn tay ma quỷ của kẻ săn mòi
Sauron. Và thế là Gorlin bị bắt, chúng giải ông đến căn cứ, tra tấn ông bằng mọi
cách để ông khai nơi ẩn trốn của Barahir, chịu nhiều cực hình nhưng ông vẫn
không khai một lời. Cuối cùng chúng hứa với ông rằng ông sẽ được thả ra và hai
vợ chồng sẽ được đoàn tựu nếu ông chịu nói ra sự thật. Có lẽ sự mong mỏi tìm lại
vợ hiền đã làm lung lai ý chí, ông chấp nhận lời đề nghị. Chúng giải ông đến
Sauron, hắn nói: “Ta giờ đã nghe ngươi đồng ý hợp tác, vậy ngươi muốn ta trọng
thưởng như thế nào?” Gorlin đáp rằng ông chỉ cần tìm gặp Eilinel và hãy thả
nàng ra bởi ông nghĩ rằng Eilinel cũng đang bị giam cầm. Sauron cười xảo trá và
nói ”một món quà bé nhỏ như thế thôi sao, thôi được ngươi hãy nói đi!” Gorlin
trở nên do dự, nhưng khi ông nhìn vào cặp mắt của Sauron, như bị bỏ bùa ông mù
quáng theo đôi mắt ấy, ông kể cho hắn nghe tất cả những gì mà mình biết. Sauron
cười ác độc và mỉa mai Gorlin khi cho ông biết sự thật rằng vợ ông Eilintel đã
chết từ lâu. “Tuy nhiên ta sẽ đáp ứng lời hứa, ta sẽ cho hai vợ chồng ngươi
đoàn tựu” Sauron nói. “và ngươi sẽ đến với Eilinel, bọn ngươi sẽ được tự do”.
Gorlim chết một cách thảm thiết. Và như thế chổ ẩn thân của Barahir đã bị bại lộ
và Sauron giăng lưới chờ bắt con mồi, bọn Orcs đến trước khi bình minh chúng tấn
công đột ngột và giết chết bọn họ không chừa một ai. Tuy nhiên Beren con trai
Barahir đã thoát chết vì chàng được cha giao nhiệm vụ dò thám tin tức kẻ thù và
hiện còn ở xa khi những điều kinh hoàng kia xảy đến. Đêm đó khi chàng ngủ trong
khu rừng, chàng mơ thấy một giấc mơ lạ, chàng thấy vô số lũ quạ đậu dưới đất
dày đặc như những chiếc lá rụng quanh thân cây, những chiếc mỏ của chúng đang
rò rỉ những giọt máu, và trong giấc mơ ấy Beren nhìn thấy một hồn ma vượt qua
sông đến bên chàng, đó không ai khác hơn là Gorlin. Gorlin bảo chàng hãy nhanh
chóng cảnh báo cho cha vì hành tung của họ đã bại lộ. Khi Beren thức giấc,
chàng vội vã trở về căn cứ của cha. Khi chàng đến gần, dưới đất một lủ quạ bất
ngờ bay lên và đậu trên cành cây, chúng kêu lên những tiếng kêu ma quái, nguyền
rủa. Beren chôn những mãnh xương còn lại của cha và thề sẽ trả thù. Chàng truy
đuổi bọn Orc và cuối cùng đã tìm ra doanh trại bọn chúng hiện ở trong vùng đẫm
lầy Serech. Vì tài nghệ và chàng vốn sống trong rừng nên khi chàng đến gần
chúng vẫn không hay biết. Trong bóng tối chàng trông thấy tên thủ lĩnh bọn Orc
đang cầm cánh tay cha chàng như một món quà chiến thắng, ngón tay Barahir vẫn
còn đeo chiếc nhẫn mà đức vua Finrod Felagund khi xưa đã ban tặng. Beren hành động
bất ngờ, chàng giết chết tên thủ lình và chiếm lại cánh tay cùng chiếc nhẫn và
kịp thời chốn thoát, có lẽ do số phận những mũi tên bọn Orcs bắn ra đều lạc lối
và không hạ được chàng. Bốn năm trôi qua, Beren lang thang trong lãnh địa
Dorthonion.
Chàng trở thành bạn của các loài chim, của muôn thú và chúng giúp đỡ chàng, chỉ lối chàng, và không phản bội chàng bởi chàng không ăn bất cứ vật thể sống nào vốn không là tay sai của Morgoth. Morgoth đã treo giá cao cho kẻ nào lấy được thủ cấp của chàng hơn cả cái đầu của đức vua Fingon, nhưng bọn Orcs bỏ chạy khi chúng nghe được tâm hơi chàng, vì thế một đội quân được cử đi với nhiệm vụ truy tìm và giết chàng dưới sự chỉ đạo của Sauron. Sauron cũng mang theo Werewolves (sói), những con dã thú có linh hồn đen tối giam giữ trong thể xác tà ma. Tất cả vùng đất giờ đây đầy rẫy ma quỷ, mọi điều tốt lành đã rời xa. Beren bị săn lùng và không còn đường thoát, cuối cùng chàng phải rời bỏ Dorthonion. Đó là vào mùa đông và tuyết bắt đầu rơi, chàng đến bên mộ cha để nói lời giã từ. Chàng trèo lên những ngọn núi cao Gorgoroth, ngọn núi Kinh Hoàng (Mountains of Terror) và tiến vào lãnh địa của vương quốc Doriath. Chàng quyết tâm đến vương quốc thần bí nơi chưa có kẻ phàm trần nào đặt chân đến. Cuộc hành trình về phương nam của chàng rất kinh hoàng, qua dốc đá Ered Gorgoroth, và dưới chân nó là bóng tối bao vây, bóng tối trước khi có sự xuất hiện của mặt trăng. Nằm phía xa kia là vùng đất hoang dại Dungortheb, nơi mà ma thuật của Sauron và thần thông của Melian va chạm, nó kinh hoàng và điên dại, ở đó là những con nhện khổng lồ đang sinh sống, chúng là con cháu của con nhện Ungoliant, chúng giăng những đám tơ vô hình để làm cạm bẩy vây bắt kẻ nào dại dột đặt chân đến; và còn nhiều quái vật được sinh ra nơi ấy vào thời kỳ đen tối xa xưa trước khi có sự xuất hiện của mặt trời. Không thức ăn cho người hay Elf, và ở đó chỉ có sự chết chóc. Chuyến đi đó là một trong những chuyến đi nguy hiểm nhất đời chàng, nhưng chàng không kể lại cho bất kỳ một ai. Và không một ai biết vì sao chàng có thể tìm ra lối đi, vượt qua được vùng đất mà không một Elf hay người nào dám đặt chân đến trước khi vượt vào biên giới Doriath. Và chàng đã vượt qua mê cung do Melian cài đặt nhầm bảo vệ vương quốc của đức vua Thingol.
Chàng trở thành bạn của các loài chim, của muôn thú và chúng giúp đỡ chàng, chỉ lối chàng, và không phản bội chàng bởi chàng không ăn bất cứ vật thể sống nào vốn không là tay sai của Morgoth. Morgoth đã treo giá cao cho kẻ nào lấy được thủ cấp của chàng hơn cả cái đầu của đức vua Fingon, nhưng bọn Orcs bỏ chạy khi chúng nghe được tâm hơi chàng, vì thế một đội quân được cử đi với nhiệm vụ truy tìm và giết chàng dưới sự chỉ đạo của Sauron. Sauron cũng mang theo Werewolves (sói), những con dã thú có linh hồn đen tối giam giữ trong thể xác tà ma. Tất cả vùng đất giờ đây đầy rẫy ma quỷ, mọi điều tốt lành đã rời xa. Beren bị săn lùng và không còn đường thoát, cuối cùng chàng phải rời bỏ Dorthonion. Đó là vào mùa đông và tuyết bắt đầu rơi, chàng đến bên mộ cha để nói lời giã từ. Chàng trèo lên những ngọn núi cao Gorgoroth, ngọn núi Kinh Hoàng (Mountains of Terror) và tiến vào lãnh địa của vương quốc Doriath. Chàng quyết tâm đến vương quốc thần bí nơi chưa có kẻ phàm trần nào đặt chân đến. Cuộc hành trình về phương nam của chàng rất kinh hoàng, qua dốc đá Ered Gorgoroth, và dưới chân nó là bóng tối bao vây, bóng tối trước khi có sự xuất hiện của mặt trăng. Nằm phía xa kia là vùng đất hoang dại Dungortheb, nơi mà ma thuật của Sauron và thần thông của Melian va chạm, nó kinh hoàng và điên dại, ở đó là những con nhện khổng lồ đang sinh sống, chúng là con cháu của con nhện Ungoliant, chúng giăng những đám tơ vô hình để làm cạm bẩy vây bắt kẻ nào dại dột đặt chân đến; và còn nhiều quái vật được sinh ra nơi ấy vào thời kỳ đen tối xa xưa trước khi có sự xuất hiện của mặt trời. Không thức ăn cho người hay Elf, và ở đó chỉ có sự chết chóc. Chuyến đi đó là một trong những chuyến đi nguy hiểm nhất đời chàng, nhưng chàng không kể lại cho bất kỳ một ai. Và không một ai biết vì sao chàng có thể tìm ra lối đi, vượt qua được vùng đất mà không một Elf hay người nào dám đặt chân đến trước khi vượt vào biên giới Doriath. Và chàng đã vượt qua mê cung do Melian cài đặt nhầm bảo vệ vương quốc của đức vua Thingol.
Chương 2: Cuộc gặp gỡ định mệnh giữa Beren và Lúthien. Lời thề
của Beren
Beren sau nhiều năm phiêu bạc cuối cùng chàng đã đến được
Doriath. Vào một ngày mùa hè chàng lang thang trong khu rừng Neldoreth và vô
tình bắt gặp hình bóng nàng Lúthien, con gái của đức vua Thingol và hoàng hậu
Melian. Đó là khi đêm xuống, dưới ánh sáng lấp lánh của mặt trăng Lúthien nhảy
múa trên đám cỏ xanh Esgalduin. Tất cả những ký ức khổ đau dường như đã rời xa
tâm trí Beren, chàng như rơi vào giấc mơ, bởi Lúthien là đứa con xinh đẹp nhất
trong tất cả những đứa con của Illuvatar. Nàng mặc trong người bộ áo màu xanh,
một màu xanh của bầu trời không rợn chút mây, mắt nàng trong sáng như ánh sáng
của những vì sao, tóc nàng đen như những chiếc bóng hoàng hôn. Như ánh sáng phản
chiếu lên những chiếc lá, như những tiếng nước trong veo, những ngôi sao sáng
xuyên qua đám sương mù của thế giới, và khuôn mặt nàng phát ra những tia sáng
lung linh. Nhưng nàng chợt biến mất khỏi tầm mắt Beren, chàng bỗng trở trở nên
điên dại như một kẻ trúng phải bùa mê, chàng lạc lẽo trong khu rừng, mệt mỏi
như dã thú tìm kiếm tung tích nàng. Và trong tim chàng chợt bật lên cái tên
Tinúviel, có nghĩa là chim sơn ca, hay con gái của Hoàng Hôn theo ngôn ngử
Elf-Xám. Bởi chàng không biết tên gọi nào khác của nàng, trông thấy nàng từ xa
như những chiếc lá trong cơn gió của mùa thu, như những ngôi sao tận trên đỉnh
đồi khi đông đến, và dường như có xiềng xích nào đó đang trói buột chân chàng.
Vào thời gian khi hoàng hôn đến, Beren đến gần bờ suối và Lúthien đang nhảy múa
trên ngọn đồi xanh, và bất ngờ nàng cất cao giọng hát. Bài hát nàng xuyên thấu
trái tim Beren, một bài hát phá tan những cánh cổng của màn đêm và mang đến giọng
nói cho những vì sao buồn bã, như thấy được mặt trời từ phía sau bức tường chắn
của thế giới. Bài hát của nàng đã cắt đứt sự lạnh lẽo của mùa đông, dòng nước
băng giá giờ cất cao tiếng hát, những bông hoa từ lồng đất lạnh nở rộ theo bước
chân nàng. Như chợt tỉnh cơn mê chàng gọi tên nàng, réo gọi cái tên Tinúviel
vang dội cả khu rừng. Lúthien chợt dừng bước trong tò mò, nàng không còn chạy nữa
và Beren đến bên nàng. Nhưng khi nàng nhìn vào đôi mắt Beren, nàng chỉ thấy được
trong đó là sự chết chóc và khổ đau, nàng vuột khỏi tầm tay và biến khỏi mắt
chàng. Beren nằm bơ vơ dưới đất trong nỗi sầu khổ, như một kẻ đã bị giết một lần
bởi cả hạnh phúc và khổ đau, chàng rơi vào giấc ngủ như rơi vào khoảng không của
chiếc bóng, chàng thức giấc trong lạnh lẽo như hòn đá cô đơn và trái tim chàng
như tan nát khi không tìm thấy hình bóng Lúthien. Lang thang trong tâm trí như
một kẻ mù loà, tìm kiếm trong tuyệt vòng một bàn tay âu yếm, một bàn tay nâng đỡ
chàng, giữ lấy những tia sáng đang dần mất. Chàng bắt đầu ngẫm nghĩ về số phận
đắng cay của mình, và trong số phận đó có hình dáng Lúthien. Trong cơn tuyệt vọng,
Lúthien đã trở lại nơi chàng đang ngồi trong bóng tối, và dường như rất lâu
trong vương quốc thần bí nàng đã nắm lấy tay chàng.
Và kể từ đó nàng đến bên chàng và họ đi với nhau trong bí mật, cùng nhau qua những khu rừng từ xuân sang hạ. Và dường như không một đứa con nào khác của Illuvatar hạnh phúc như họ, tình yêu mãnh liệt như họ dù cho thời gian họ bên nhau thật ngắn ngủi. Nhưng Daeron một nhạc công cũng đem lòng yêu Lúthien, hắn đã theo dõi và biết được cuộc gặp gỡ của nàng cùng Beren và thuật lại mọi chuyện cho đức vua Thingol. Đức vua vô cùng tức giận bởi ông yêu quý Lúthien hơn mọi thứ trên đời, ông xem trọng nàng hơn tất cả các vị hoàng tử Noldor. Giờ đây một kẻ phàm tục vốn không được mạn phép đặt chân đến nơi này lại chiếm được trái tim con gái ông. Thingol nói với Lúthien trong buồn bả, nhưng Lúthien không tiếc lộ điều gì cho đến khi ông hứa với nàng rằng ông sẽ không giết hay bắt giam Beren. Nhưng ông đã bí mật sai người tìm cách bắt Beren và giải chàng đến như một kẻ tử tù, tuy nhiên Lúthien đã đi trước một bước đưa chàng đến diện kiến đức vua như một vị khách quý. Thingol nhìn Beren giận dữ, nhưng Melian lặng yên không nói. “ngươi là ai” đức vua hỏi, “ngươi đến đây như một tên trộm, dám trái lệnh của ta mà đặt bước đến nơi này.” Beren sợ hãi vì trước mắt chàng là sự lộng lẫy của Menegroth cùng với sự oai nghi của đức vua Thingol, chàng không dám nói một lời. Vì thế Lúthien lên tiếng “chàng là Beren con trai Barahir, chúa tể của loài người, kẻ thù của Morgoth, những câu chuyện về họ đã được ca ngợi nhiều trong dân gian”. “Hãy để hắn nói!” Thingol lên tiếng. “vì sao ngươi đến đây, một kẻ phàm tục bất hạnh, điều gì đã khiến người rời bỏ quê hương mà dấn thân vào chốn này, nơi đây ta đã ra lệnh cấm không cho phép bất kỳ con người nào đặt chân đến. Ngươi có thể cho ta biết vì sao bằng vào sức mạnh của ta lại không thể trừng phạt ngươi thích đáng?” Beren nhìn vào đôi mắt Lúthien, chàng lại nhìn sang khuôn mặt của hoàng hậu Melian, dường như những từ ngữ từ đâu bổng thốt ra từ cửa miệng chàng. Chàng không còn sợ hãi, sự kiêu hãnh của một vị hoàng tử của loài người trở lại với chàng, chàng nói “định mệnh của tôi thưa đức vua, tôi đã vượt qua bao sóng gió, hiểm nguy để đến được nơi này, và tôi tin chắc rằng không được mấy người có đủ can đảm để vượt qua thử thách đó. Dù ở đây tôi vẫn chưa tìm được những gì mình mong muốn, nhưng lại thấy nơi đây một báu vật mà tôi có thể sở hữu suốt đời. Bởi báu vật đó hơn cả vàng, hơn cả bạc, hơn cả tất cả châu báu trên trần gian. Không phải đá, không phải thép, không phải những ngọn lửa của Morgoth, cũng không phải tất cả quyền lực của các vương quốc Elf. Tôi có thể giữ lấy báu vật mà tôi mong muốn, bởi Lúthien con gái của ngài quý giá hơn mọi thứ trên cõi đời này.” Cung điện bỗng trở nên yên lặng đến rợn người, những người nơi ấy vô cùng sững sốt và kinh ngạc, họ e rằng Beren đã chọc giận đức vua Thingol và chàng khó giữ được mạng sống. Nhưng đức vua nói chầm chậm rằng: “Những lời người nói ra cũng đủ cho ta giết ngươi; và cái chết sẽ đến với ngươi bất ngờ bởi ta đã không chỉ đưa ra một lời thề xuống. Những kẻ phàm tục, đê hèn như ngươi đến đây làm gián diệp để dò thám tin tức nơi này đều đáng tội chết.” Nhưng Beren trả lời: “Cái chết ngài có thể ban cho tôi đáng hay không đáng, nhưng dưới tên của tất cả mọi người, tôi không phải là kẻ đê hèn, gián điệp, hay là một tên nô lệ. Bằng vào chiếc nhẫn của đức vua Felagund, ngài đã tặng nó cho cha tôi là Barahir một lần trong trận chiến phương bắc. Gia đình tôi sao lại không lấy được tôn uy từ dòng dõi Elf hay sao, thưa đức vua?” Những lời chàng nói oai nghiêm và rất tự hào, tất cả cập mắt đều hướng về chiếc nhẫn. Ánh sáng từ viên ngọc xanh phát sáng lấp lánh, báu vật của Noldor từ Valinor. Chiếc nhẫn khắc hai con rắn song sinh, mắt chúng bằng ngọc lục, và những chiếc đầu chạm nhau ngay bên dưới vương miện của những bông hoa vàng, bông hoa tượng trưng cho dòng dõi nhà Finarfin. Đoạn Melian tiến lại gần đức vua và thì thầm những lời khuyên nhằm xua đi cơn tức giận của ngài. “đó không phải do ngài có thể quyết định hắn sống hay chết, xin ngài hãy lưu tâm!” Nhưng Thingol lặng lẽ nhìn Lúthien và thầm nghĩ trong lòng: “Người đàn ông bất hạnh, những đứa con của những vị vua nhỏ bé với cuộc đời ngắn ngủi. Ta đã thấy chiếc nhẫn con trai của Barahir, và ta cũng thừa biết ngươi rất can đảm để có thể vượt qua mọi hiểm nguy đến được chốn này, nhưng không vì thế mà ngươi có thể chiếm được con gái ta. Ta muốn có được một báu vật khi xưa đã từng bị từ chối hiến dâng, ta muốn có được nó để chống lại tất cả thế lực của các vương quốc Elf khác. Ta đã nghe ngươi nói những khó khăn, hiểm nguy không làm chùn bước chân ngươi. Hãy nghe này! Ngươi hãy đi đi và mang về cho ta một viên ngọc Silmaril từ trên vương miện sắt của Morgoth, chỉ có thế ngươi mới được phép chạm đến con gái ta. Ngươi phải có được viên ngọc ấy bởi định mệnh của Arda nằm trong tay nó.”
Những người nơi ấy đều thừa biết rằng những lời Thingol vừa nói ra chẳng khác nào đưa Beren vào con đường chết vì không một sức mạnh nào của Noldor có thể chiếm lại những viên ngọc Silmarils bởi chúng đang được đặt ngai trên vương miện sắt của Morgoth, báu vật quý báu nhất của Angband. Balrogs bả vệ chúng, vô số gươm đao, những rào chắn khó bề vượt qua, những bức tường thành khó lòng xâm nhập cùng với tà phép kinh hồn của Morgoth. Nhưng Beren cười và bảo rằng “có phải đức vua Elf muốn bán con gái mình để đổi lấy một viên ngọc, những thứ do bàn tay tạo ra. Nhưng nếu ngài mong muốn tôi sẽ mang nó về cho ngài. Và khi chúng ta gặp lại, trên tay tôi sẽ nắm giữ một viên Silmaril từ trên vương miện sắt, ngài sẽ không còn xem thường Beren con trai của Barahir.”
Và kể từ đó nàng đến bên chàng và họ đi với nhau trong bí mật, cùng nhau qua những khu rừng từ xuân sang hạ. Và dường như không một đứa con nào khác của Illuvatar hạnh phúc như họ, tình yêu mãnh liệt như họ dù cho thời gian họ bên nhau thật ngắn ngủi. Nhưng Daeron một nhạc công cũng đem lòng yêu Lúthien, hắn đã theo dõi và biết được cuộc gặp gỡ của nàng cùng Beren và thuật lại mọi chuyện cho đức vua Thingol. Đức vua vô cùng tức giận bởi ông yêu quý Lúthien hơn mọi thứ trên đời, ông xem trọng nàng hơn tất cả các vị hoàng tử Noldor. Giờ đây một kẻ phàm tục vốn không được mạn phép đặt chân đến nơi này lại chiếm được trái tim con gái ông. Thingol nói với Lúthien trong buồn bả, nhưng Lúthien không tiếc lộ điều gì cho đến khi ông hứa với nàng rằng ông sẽ không giết hay bắt giam Beren. Nhưng ông đã bí mật sai người tìm cách bắt Beren và giải chàng đến như một kẻ tử tù, tuy nhiên Lúthien đã đi trước một bước đưa chàng đến diện kiến đức vua như một vị khách quý. Thingol nhìn Beren giận dữ, nhưng Melian lặng yên không nói. “ngươi là ai” đức vua hỏi, “ngươi đến đây như một tên trộm, dám trái lệnh của ta mà đặt bước đến nơi này.” Beren sợ hãi vì trước mắt chàng là sự lộng lẫy của Menegroth cùng với sự oai nghi của đức vua Thingol, chàng không dám nói một lời. Vì thế Lúthien lên tiếng “chàng là Beren con trai Barahir, chúa tể của loài người, kẻ thù của Morgoth, những câu chuyện về họ đã được ca ngợi nhiều trong dân gian”. “Hãy để hắn nói!” Thingol lên tiếng. “vì sao ngươi đến đây, một kẻ phàm tục bất hạnh, điều gì đã khiến người rời bỏ quê hương mà dấn thân vào chốn này, nơi đây ta đã ra lệnh cấm không cho phép bất kỳ con người nào đặt chân đến. Ngươi có thể cho ta biết vì sao bằng vào sức mạnh của ta lại không thể trừng phạt ngươi thích đáng?” Beren nhìn vào đôi mắt Lúthien, chàng lại nhìn sang khuôn mặt của hoàng hậu Melian, dường như những từ ngữ từ đâu bổng thốt ra từ cửa miệng chàng. Chàng không còn sợ hãi, sự kiêu hãnh của một vị hoàng tử của loài người trở lại với chàng, chàng nói “định mệnh của tôi thưa đức vua, tôi đã vượt qua bao sóng gió, hiểm nguy để đến được nơi này, và tôi tin chắc rằng không được mấy người có đủ can đảm để vượt qua thử thách đó. Dù ở đây tôi vẫn chưa tìm được những gì mình mong muốn, nhưng lại thấy nơi đây một báu vật mà tôi có thể sở hữu suốt đời. Bởi báu vật đó hơn cả vàng, hơn cả bạc, hơn cả tất cả châu báu trên trần gian. Không phải đá, không phải thép, không phải những ngọn lửa của Morgoth, cũng không phải tất cả quyền lực của các vương quốc Elf. Tôi có thể giữ lấy báu vật mà tôi mong muốn, bởi Lúthien con gái của ngài quý giá hơn mọi thứ trên cõi đời này.” Cung điện bỗng trở nên yên lặng đến rợn người, những người nơi ấy vô cùng sững sốt và kinh ngạc, họ e rằng Beren đã chọc giận đức vua Thingol và chàng khó giữ được mạng sống. Nhưng đức vua nói chầm chậm rằng: “Những lời người nói ra cũng đủ cho ta giết ngươi; và cái chết sẽ đến với ngươi bất ngờ bởi ta đã không chỉ đưa ra một lời thề xuống. Những kẻ phàm tục, đê hèn như ngươi đến đây làm gián diệp để dò thám tin tức nơi này đều đáng tội chết.” Nhưng Beren trả lời: “Cái chết ngài có thể ban cho tôi đáng hay không đáng, nhưng dưới tên của tất cả mọi người, tôi không phải là kẻ đê hèn, gián điệp, hay là một tên nô lệ. Bằng vào chiếc nhẫn của đức vua Felagund, ngài đã tặng nó cho cha tôi là Barahir một lần trong trận chiến phương bắc. Gia đình tôi sao lại không lấy được tôn uy từ dòng dõi Elf hay sao, thưa đức vua?” Những lời chàng nói oai nghiêm và rất tự hào, tất cả cập mắt đều hướng về chiếc nhẫn. Ánh sáng từ viên ngọc xanh phát sáng lấp lánh, báu vật của Noldor từ Valinor. Chiếc nhẫn khắc hai con rắn song sinh, mắt chúng bằng ngọc lục, và những chiếc đầu chạm nhau ngay bên dưới vương miện của những bông hoa vàng, bông hoa tượng trưng cho dòng dõi nhà Finarfin. Đoạn Melian tiến lại gần đức vua và thì thầm những lời khuyên nhằm xua đi cơn tức giận của ngài. “đó không phải do ngài có thể quyết định hắn sống hay chết, xin ngài hãy lưu tâm!” Nhưng Thingol lặng lẽ nhìn Lúthien và thầm nghĩ trong lòng: “Người đàn ông bất hạnh, những đứa con của những vị vua nhỏ bé với cuộc đời ngắn ngủi. Ta đã thấy chiếc nhẫn con trai của Barahir, và ta cũng thừa biết ngươi rất can đảm để có thể vượt qua mọi hiểm nguy đến được chốn này, nhưng không vì thế mà ngươi có thể chiếm được con gái ta. Ta muốn có được một báu vật khi xưa đã từng bị từ chối hiến dâng, ta muốn có được nó để chống lại tất cả thế lực của các vương quốc Elf khác. Ta đã nghe ngươi nói những khó khăn, hiểm nguy không làm chùn bước chân ngươi. Hãy nghe này! Ngươi hãy đi đi và mang về cho ta một viên ngọc Silmaril từ trên vương miện sắt của Morgoth, chỉ có thế ngươi mới được phép chạm đến con gái ta. Ngươi phải có được viên ngọc ấy bởi định mệnh của Arda nằm trong tay nó.”
Những người nơi ấy đều thừa biết rằng những lời Thingol vừa nói ra chẳng khác nào đưa Beren vào con đường chết vì không một sức mạnh nào của Noldor có thể chiếm lại những viên ngọc Silmarils bởi chúng đang được đặt ngai trên vương miện sắt của Morgoth, báu vật quý báu nhất của Angband. Balrogs bả vệ chúng, vô số gươm đao, những rào chắn khó bề vượt qua, những bức tường thành khó lòng xâm nhập cùng với tà phép kinh hồn của Morgoth. Nhưng Beren cười và bảo rằng “có phải đức vua Elf muốn bán con gái mình để đổi lấy một viên ngọc, những thứ do bàn tay tạo ra. Nhưng nếu ngài mong muốn tôi sẽ mang nó về cho ngài. Và khi chúng ta gặp lại, trên tay tôi sẽ nắm giữ một viên Silmaril từ trên vương miện sắt, ngài sẽ không còn xem thường Beren con trai của Barahir.”
Chương 3: Đức vua Finrod và cuộc chiến với Sauron
Chuyện kể rằng Beren rời khỏi Doriath và chàng đến vùng đầm lầy
Sirion, trèo lên những ngọn đồi, băng qua con thác Sirion cuồn cuộn sóng trào.
Chàng nhìn về hướng tây qua đám sương mù dầy đặc là vùng đất Tslath Dirnen,
vùng đất nằm giữa Sirion và Narog. Phía xa kia là cao nguyên Taur-en-Farroth,
ngự trị trên đó là đức vua Finrod Felagund của vương quốc Nargothrond. Vào thời
điểm đó Nargothrond được canh phòng cẩn mật, mỗi ngọn đồi đều được phòng thủ với
vô số cung thủ, họ vươn cung và sẵn sàng xạ tiễn giết chết kẻ lạ dám đột nhập
lãnh địa, và mũi tên họ vô cùng chuẩn xác. Khi Beren đến từ phía xa, chàng cảm
nhận được có mối nguy hiểm đang chờ phía trước, cầm chiếc nhẫn Felagund trong
tay, chàng hô to “Ta là Beren con trai Barahir bạn của đức vua Felagund, hãy
mang ta đến gặp ngài.” Các cung thủ nghe thấy đã không xạ tiễn, tuy nhiên họ chặn
lối chàng và ra lệnh cho chàng chờ đợi, nhưng khi thấy được chiếc nhẫn họ quỳ
trước chân chàng. Dưới ánh trăng mờ nhạt, họ đưa chàng băng qua các khu rừng,
vượt qua các cỗng đen và tiến vào vương quốc Nargothrond. Beren đến diện kiến đức
vua Finrod Felagund, ngài không cần nhìn đến chiếc nhẫn cũng biết được chàng
thanh niên trước mặt mình là hậu duệ của Barahir. Beren kể cho ông nghe về cái
chết của Barahir và định mệnh gì đã khiến xui chàng đến Doriath và nhiệm vụ
chàng đang mang trong mình. Felegund nghe câu chuyện và trong lòng cảm thấy bất
an, ông biết rằng lời mình hứa khi xưa giờ đã đến lúc thực hiện. Trong lòng nặng
trĩu, ngài bảo với Beren rằng “Rất rõ là Thingol muốn ngươi chết, nhưng có lẽ
những gì diễn ra sẽ ngoài mong muốn của ông ta, lời thề Feanor năm xưa giờ đây
một lần nữa sẽ dậy sóng, Silmarils đã bị nguyền rủa bời những lời thề độc, những
đứa con của Feanor bằng mọi gía dù có làm suy sụp toàn bộ các vương quốc Elf họ
cũng phải chiếm lại bằng được Silmarils. Giờ đây Celegorn và Curufin con trai
Feanor đang ở nơi đây, tuy ta là con trai Finarfin đồng thời là vua cai trị
vương quốc này nhưng quyền lực của họ cũng không kém ta bởi họ có được rất nhiều
người hậu thuẫn. Họ tỏ ra tôn kính và sẳn sàng giúp đỡ khi ta cần đến, nhưng đối
với ngươi ta chỉ e rằng họ sẽ không có một chút lòng thương mà thay vào đó là sự
căm thù một khi ngươi chiếm được Silmarils. Felagund trước mặt thần dân kể cho
họ nghe lời ông hứa khi xưa khi Barahir đã cứu mạng ông trong trận chiến khi
xưa và bằng mọi cách ông phải giúp đỡ Beren hoàn thành sứ mệnh. Ngài tìm kiếm
trong đám đông sự giúp đỡ của các vị tướng lĩnh. Nhưng Celegorn tiến đến, hắn
rút gươm và hét “hắn là bạn hay thù, là những con quái vật của Morgoth, là Elf
hay người, hay bất kỳ sinh linh nào ở Arda, bất cần luật lệ, bất cần tình
thương, dù cho là địa ngục hay sức mạnh của Valar vẩn không thể giúp hắn chống
lại sự săn đuổi của những đứa con Feanor một khi hắn chiếm lấy và giữ Silmarils,
chỉ có bọn ta những đứa con Feanor mới có quyền giữ chúng.” Sau đó Curufin cũng
lên tiếng nhưng giọng điệu nhẹ nhàng hơn, hắn nhắc nhở mọi người về mối nguy hại
và sụp đổ của Nargothrond, và trận chiến Kingslayer sẽ diễn ra một lần nữa ngay
trên mảnh đất này. Họ bàn tán với nhau rằng con trai Finarfin không phải là
Valar để có thể ra lệnh cho họ, những đứa con Feanor nhớ lại lời thề khi xưa và
trái tim họ trở nên đen tối, họ nghĩ rằng hành động của Felagund chỉ có con đường
diệt vong và đang toan tính âm mưu chiếm đoạt ngai vàng Nargorond. Lời kêu gọi
của mình không ai đáp ứng, Felagund cảm thấy thất vọng và như đang bị bỏ rơi.
Ngài tức giận ném vương miện xuống đất và thốt lên rằng “những lời các ngươi hứa
rằng sẽ trung thành với ta các ngươi có thể quên, nhưng với ta những gì ta hứa
ta nhất định phải làm dù cho ta phải chết”. Vào lúc ấy có mười người đã đứng ra
và quyết theo ông lên đương, đứng đầu trong số họ là một người tên Edrahill.
Edrahill nhặt vương miện lên và bảo rằng nên trao nó lại cho một vị nhiếp chính
để cai quản vương quốc khi đức vua đi xa. Felagund trao vương miện lại cho em
trail à Orodreth, trong khi Celegorn và Curufin không nói lời nào tuy nhiên họ
mừng thầm trong bụng. Một buổi tối mùa thu, Felagund cùng Beren và đoàn đồng
hành rời khỏi Nargothrond, họ tiến đến Nargod, vượt qua con thác Ivrin. Bên dưới
chân núi trong bóng tối họ trông thấy liều trại của một tóm binh Orc. Trong
bóng tối họ tấn công bất ngờ và giết chết bọn chúng, chiếm lấy trang phục và vũ
khí. Bằng vào tài phép của mình Felagund đã biến đổi hình dạng mọi người với
hình hài như bọn Orc, theo con đường họ tiến về phương bắc. Vượt qua giao lộ nằm
giữa Ered Wethrin và vùng cao nguyên Taur-nu-fui.
Vào lúc ấy Sauron trên toà tháp thấy có những biểu hiện bất thường khi hắn trông thấy nhóm Orcs vượt qua lãnh địa của hắn nhưng lại không dừng chân trình báo nên đã đưa binh chặn đường và thế là diễn ra trận chiến nổi tiếng giữa Sauron và Felagund. Felagund tấn công Sauron với bài hát đầy quyền năng, nhưng Sauron vốn là bật thầy về tà thuật, trận chiến của họ được diễn tả qua sử thi Lay of Lethian như sau: Sauron hát lên một bài ca ma quỷ Xuyên thấu, mở tung, dối trá Bại lộ, không hồi phục và phản bội. Nhưng bất ngờ Felagund chống trả Hát vang một bài hát kiên định Đề kháng, mạnh mẽ trên chiến trường Giữ lấy bí mật, sức mạnh như toà tháp, Niềm tin, tự do, và tẩu thoát. Thay đổi và dịch chuyển hình dạng, Vượt khỏi tù đày, phá tan rào chắn Mở toan cửa tù, chặt đắt xiềng xích. Tấn công, phòng thủ, một tiến, một lùi Liên tục và ngày càng quyết liệt Thần thông Sauron càng mạnh mẽ, Felangund càng phản kháng Tận dụng tất cả phép thuật Và thanh kiếm của Elven Trong tâm tối họ nghe tiếng chim hót êm ái Tiếng hót xa xa từ vương quốc Nargothrond Cảnh vật từ xa bên kia bờ biển Theo hướng tây, vượt xa thế giới Những hòn ngọc trên bãi cát Elvenland Lạnh lẽo bao vây, bóng tối bao trùm Trên Valinor, dòng máu đỏ đã chảy Trên bờ biển, nơi Noldor đã chết Tiếng sói tru, tiếng quạ réo Băng đá phủ đầy cửa biển Nỗi u sầu khi bị giam cầm nơi Angband Sấm chớp liên hồi, lửa đỏ bốc cháy Và Finrod Felangund thất thủ trước ngai vàng. Đoạn Sauron tước bỏ bùa phép của họ, họ hiện nguyên hình trước mặt hắn trần trụi và sợ hãi. Nhưng Sauron vẫn không biết được họ là ai, đến đây với mục đích gì. Hắn đẩy họ vào hố sâu đen tối lạnh lẽo. Từ giây phút ấy luôn luôn có hai con mắt đỏ như lửa luôn theo dõi họ, một người trong số họ bị bị con sói dữ ăn thịt nhưng không ai phản bội đức vua.
Vào lúc ấy Sauron trên toà tháp thấy có những biểu hiện bất thường khi hắn trông thấy nhóm Orcs vượt qua lãnh địa của hắn nhưng lại không dừng chân trình báo nên đã đưa binh chặn đường và thế là diễn ra trận chiến nổi tiếng giữa Sauron và Felagund. Felagund tấn công Sauron với bài hát đầy quyền năng, nhưng Sauron vốn là bật thầy về tà thuật, trận chiến của họ được diễn tả qua sử thi Lay of Lethian như sau: Sauron hát lên một bài ca ma quỷ Xuyên thấu, mở tung, dối trá Bại lộ, không hồi phục và phản bội. Nhưng bất ngờ Felagund chống trả Hát vang một bài hát kiên định Đề kháng, mạnh mẽ trên chiến trường Giữ lấy bí mật, sức mạnh như toà tháp, Niềm tin, tự do, và tẩu thoát. Thay đổi và dịch chuyển hình dạng, Vượt khỏi tù đày, phá tan rào chắn Mở toan cửa tù, chặt đắt xiềng xích. Tấn công, phòng thủ, một tiến, một lùi Liên tục và ngày càng quyết liệt Thần thông Sauron càng mạnh mẽ, Felangund càng phản kháng Tận dụng tất cả phép thuật Và thanh kiếm của Elven Trong tâm tối họ nghe tiếng chim hót êm ái Tiếng hót xa xa từ vương quốc Nargothrond Cảnh vật từ xa bên kia bờ biển Theo hướng tây, vượt xa thế giới Những hòn ngọc trên bãi cát Elvenland Lạnh lẽo bao vây, bóng tối bao trùm Trên Valinor, dòng máu đỏ đã chảy Trên bờ biển, nơi Noldor đã chết Tiếng sói tru, tiếng quạ réo Băng đá phủ đầy cửa biển Nỗi u sầu khi bị giam cầm nơi Angband Sấm chớp liên hồi, lửa đỏ bốc cháy Và Finrod Felangund thất thủ trước ngai vàng. Đoạn Sauron tước bỏ bùa phép của họ, họ hiện nguyên hình trước mặt hắn trần trụi và sợ hãi. Nhưng Sauron vẫn không biết được họ là ai, đến đây với mục đích gì. Hắn đẩy họ vào hố sâu đen tối lạnh lẽo. Từ giây phút ấy luôn luôn có hai con mắt đỏ như lửa luôn theo dõi họ, một người trong số họ bị bị con sói dữ ăn thịt nhưng không ai phản bội đức vua.
Chương 4: Huan - con sói thiên đường
Khi Beren bị giam trong hang tối, Lúthien cảm thấy bất an,
trong lòng nặng trĩu nàng tìm đến Melian để xin dạy bảo. Từ Melian nàng biết được
Beren hiện bị giam trong ngục tối Tol-in-Gaurhoth và không còn cơ hội nào để giải
thoát. Lúthien biết rằng không còn ai trên đời này có thể đến để giải cứu chàng
nên đã quyết định lên đường. Nàng tìm đến Daeron để xin hắn giúp đỡ, nhưng một
lần nữa hắn đem mọi chuyện thuật lại cho đức vua Thingol. Sau khi nghe những lời
của Daeron, Thingol lo lắng không yên nên đã ra lệnh cho xây một căn nhà gỗ
giam giữ Lúthien. Không xa từ cổng chính Menegorth, một cây sồi khổng lồ đứng sừng
sững, nó là cây to nhất, có tuổi thọ lâu đời nhất trong khu rừng Neldoreth. Cây
sồi khổng lồ này có tên gọi Hírilorn, nó có ba thân cây, tất cả đều cứng cáp,
trơn trượt và cao chót vót. Phía trên những thân cây, một căn nhà gỗ được xây
và đó là nơi giam giữ Lúthien. Thang đã bị lính canh tháo xuống và họ chỉ sử dụng
nó khi mang những vật cần thiết cho nàng. Chuyện kể rằng Lúthien đã dùng phép
thuật biến tóc mình dài ra, nàng dùng nó đan thành một chiếc khoác đen tàn
hình, một chiếc áo che dấu vẻ đẹp của nàng như một chiếc bóng, nó đồng thời
cũng chứa đựng câu thần chú gây mê. Những mãnh tóc còn lại nàng đan thành một sợi
dây đôi, dùng nó cùng với chiếc áo nàng chốn thoát khỏi Doriath. Vào lúc đó
Celegorn và Curufin đi săn, họ đi săn vì Sauron lúc nào cũng cảnh giác và hắn
cho nhiều sói đến dọ thám khu đất của người Elf. Vì thế họ cũng mang theo những
con chó săn. Thủ lĩnh của bầy chó săn theo Celegorn có tên gọi Huan. Nó không
sinh ra ở Trung Địa mà đến từ cõi thiên đường Aman. Vị thần Orome đã ban tặng
nó cho Celegorn từ thời xa xưa trước khi ma quái đến tàn phá Valinor. Huan đã
theo chủ nhân tha hương đến Trung Địa và nó một lòng trung thành với Celegorm.
Vì thế nó cùng chung số phận với Noldor và chịu lời nguyền của vị thần Mandos.
“Cái chết sẽ đến với nó nhưng phải đến khi trên thế giới xuất hiện loài sói
hùng mạnh nhất.” Chính Huan đã phát hiện ra Lúthien, nàng mặc trong người chiếc
áo khoác, bay lững lờ như một chiếc bóng dưới đám cây khi Celegorn và Curufin
đang nghĩ chân gần biên giới phía tây Doriath. Không vật gì có thể thoát khỏi
ánh mắt cũng như khướu giác của Huan, không một phép thuật nào có thể qua mặc
được nó vì nó không bao giờ ngủ dù ngày hay đêm. Nó mang nàng đến cho Celegorm,
và Lúthien biết được người đối diện mình là hoàng tử của Noldor, kẻ thù của
Morgoth nên trong lòng mừng thầm. Nàng xưng danh tánh và cởi bỏ áo khoác. Vẽ đẹp
của nàng biểu lộ dưới ánh nắng mặt trời làm cho Celegorm trở nên ngớ ngẫn. Hắn
dùng lời lẽ mật ngọt để nói chuyện cùng nàng, hứa sẽ giúp nàng bằng mọi cách nếu
như nàng đồng ý theo hắn về đến Nargothrond. Hắn không biểu lộ chút gì hay biết
về cuộc hành trình của Beren và tỏ ra ngạc nhiên khi nghe nàng kể về câu chuyện
của Beren. Họ ngừng săn bắn và trở về Nargothrond, và cũng nơi ấy Lúthien cũng
biết rằng mình bị lừa gạt. Họ chiếm lấy áo khoác của nàng, và không cho phép
nàng vượt khỏi những cánh cổng nếu không có sự đồng ý của Celegorm và Curufin.
Giờ đây tin rằng Beren và Felagund đã trở thành tù nhân và khó lòng tẩu thoát,
chúng âm mưu xưng vương bằng cách chiếm đoạt Lúthien và buột đức vua Thingol phải
gả nàng cho Celegorm.
Điều đó đồng thời làm tăng sức mạnh cho họ và họ sẽ trở thành những vị hoàng tử hùng mạnh nhất của Noldor. Họ không muốn lấy lại Silamrils bằng vũ lực hay chiến tranh nếu chưa thâu tóm tất cả các vương quốc Elf. Orodreth không có đủ sức mạnh để chống đối họ vì họ đã âm thầm đầu độc trái tim mọi người nơi ấy. Nhưng Huan con chó săn lại có một trái tim nhân hậu, nó thương mến Lúthien ngay từ lần đầu gặp gỡ và u buồn vì nàng bị giam cầm. Nó thường đến thăm nàng và thường nằm trước cửa, nó cảm nhận được tà ma đang đến gần Nargothrond. Lúthien thường nói chuyện với nó trong lúc cô đơn, kể cho nó nghe về Beren vị hoàng tử của loài người, làm bạn cùng muôn thú và các loài chim; và Huan hiểu hết những gì nàng nói bởi nó có khả năng hiểu tất cả các ngôn ngữ của muôn loài. Tuy nhiên nó chỉ được phép nói chuyện đúng ba lần trước khi chết. Giờ đây nó lên một kế hoạch nhằm giải cứu Lúthien, khi đêm đến nó trộm lấy chiếc áo khoác và mang đến cho nàng. Lần đầu tiên nó nói chuyện, đưa ra lời chỉ dẫn để nàng tẩu thoát. Cùng nhau trong bí mật nó đưa nàng thoát qua con đường bí mật, họ chạy cùng nhau tiến về hướng bắc. Bỏ qua sự kiêu hãnh, nó cho phép Lúthien cỡi trên người. Do đó họ đi với tốc độ kinh hoàng bởi Huan nhanh nhẹn và không biết mệt mõi. Trong hang tối Beren và Felagund nằm đấy, tất cả mọi người trong đoàn đồng hành giờ đã chết, nhưng Sauron muốn giữ lại Felagund vì hắn thấy được ông có khí phách phi phàm. Nhưng khi con sói tấn công Beren, còn sức lực còn lại Felagund làm đứt dây trói và chiến đấu cùng nó. Ngài giết nó bằng tay không nhưng bản thân mình cũng bị thương trầm trọng. Ngài nói với Beren lời sau cùng: “Giờ ta sẽ đi và yên nghĩ rất lâu ở phía xa bờ biển Aman. Và không biết bao giờ ta mới có thể trở lại trong hình hài Noldor, và cũng có nghĩa là cho đến sau này dù sống hay chết chúng ta sẽ không còn gặp nhau bởi định mệnh người và Elf rất khác biệt. Xin tạm biệt! Ngài chết trong bóng tối, trong toà tháp Tol-in-Gaurhoth, toà tháp vĩ đại mà khi xưa chính bản thân ngài đã xây. Thế là đức vua Finrod Felegund, vị vua yêu quý của của dòng dõi Finwe đã ra đi, nhưng ngài đã hoàn thành tâm nguyện, giữ trọn lời thề. Beren ngồi bên xác chết ngài trong đau khổ. Vào lúc ấy Lúthien đã đến, đứng trước chiếc cầu dẫn vào hòn đảo của Sauron, nàng hát vang bài hát, một bài hát mà không có bức tường đá nào có thể ngăn chặn. Beren nghe thấy, cứ ngỡ mình trong mơ, những vì sao chiếu sáng trên đỉnh đầu chàng, và trên cành cây chim sơn ca đang hót líu lo. Chàng hát trả lời bằng một bài hát thử thách, chàng cầu nguyện cho Bảy Vì Sao trên bầu trời, bảy vì sao hình trăng khuyết của Valar đang treo lơ lửng ở phương bắc như một dấu hiệu cho sự sụp đổ của Morgoth. Tất cả sức lực rời bỏ chàng, chàng rơi vào bóng tối. Nhưng Lúthien nghe thấy, nàng hát vang một bài hát khác mạnh mẽ hơn. Tiếng sói tru, hòn đảo rung chuyển. Sauron đứng trên toà tháp, đầu óc hắn suy tính trong đen tối và hắn mỉm cười độc ác khi nghe được tiếng hát của nàng vì hắn biết được nàng chính là con gái của Melian. Huyền thoại về sắc đẹp và giọng hát của nàng đã vượt xa biên giới Doriath, và hắn nghĩ rằng sẽ bắt sống nàng và dâng hiến cho chúa tể hắc ám Morgoth. Hắn sai một con sói vượt qua cầu tìm bắt nàng, nhưng Huan đã âm thầm giết nó. Và lần lượt Sauron gởi những con sói khác, chúng đều bị Huan giết sạch. Cho đến khi Sauron ra lệnh cho Draugluin, một con dã thú hung tàn, già nua và tàn ác, chúa tể các loài sói của Angband. Và thế là diễn ra trận đấu kịch liệt, tàn khóc giữa Huan và Draugluin, trận đấu diễn ra rất lâu nhưng cuối cùng Draugluin chạy thoát trở về toà tháp và chết dưới chân chủ nhân nó. Trước khi chết nó nói; “Huan đang ở đây!”. Giờ Sauron đã biết rất rõ những gì đã xảy ra, về sự xuất hiện của chó săn chốn Valinor, và hắn nghĩ rằng sẽ đích thân hắn ra đối phó. Hắn biến hình thành một con sói khổng lồ, một con sói hùng mạnh nhất đã từng bước đi trên trái đất. Hắn tấn công như vũ bão, như một bóng ma. Nỗi kinh hoàng chợt đến với Huan và nó nhảy sang một bên. Sauron nhảy đến tấn công Lúthien và nàng bất tỉnh khi nhìn vào đôi mắt như lửa đỏ của hắn. Nhưng trước khi ngã xuống nàng quăng chiếc áo trước mắt hắn làm cho hắn choáng váng, một cơn mê thoáng qua trong đầu óc hắn. Đoạn Huan phóng đến, và đó là trận đấu giữa Huan và con sói Sauron, tiếng sói tru vang dội cả các ngọn đồi, vượt qua các bức tường thành Ered Wethrin đến các thung lũng ở phía xa. Nhưng không ma thuật, không thần chú, cũng không nanh vuốt, nộc độc, hay sức mạnh của dã thú nào có thể khuất phục được Huan chó săn từ Valinor. Nó cắn kẻ địch ngay cuống họng và giử không cho hắn trốn thoát. Sauron chuyển đổi hình dạng từ sói sang rắn hổ mang, từ quái vật sang hình dáng ban đầu nhưng tuyệt nhiên không thoát khỏi nanh vuốt của Huan trừ khi hắn rời khỏi thể xác. Và không lâu nữa linh hồn hắn sẽ rời khỏi thể xác đen tối, nhưng Lúthien đến và bảo với hằn rằng "ngươi sẽ bị lột trần từ thể xác bằng xương thịt này, linh hồn sẽ run rẩy trở về bên Morgoth, và nơi đó linh hồn trần trụi sẽ bị tra tấn bởi sự khinh miệt và cơn thịnh nộ của Morgoth, sẽ bị đốt cháy bởi đôi mắt của hắn trừ khi ngươi trao lại cho ta quyền năng thống trị hòn đảo này.”
Sauron cuối cùng đã chịu khuất phục, và Lúthien lấy quyền năng thống trị hòn đảo và tất cả sinh linh nơi ấy, Huan đã thả Sauron ra. Ngay lập tức hắn biến thành hình dạng ma cà rồng, như một đám mây đen lướt dưới ánh trăng, khi hắn bỏ chạy những giọt máu đen chảy từ cổ họng nhỏ từng giọt trên đám cây, hắn trốn và ẩn thân nơi Taur-nu-Fuin trong nỗi kinh hoàng. Đoạn Lúthien đứng trước cầu, nàng đọc thần chú làm lung lay những bức tường đá, cánh cổng mở tung. Tất cả tù nhân trong hang tối được giải thoát, mắt họ nhoè nhạt dưới ánh sáng của mặt trăng bởi họ bị nhốt trong hang tối từ rất lâu. Nhưng nàng vẫn không tìm thấy Beren, nàng cùng Huan tìm chàng khắp hòn đảo và cuối cùng thấy chàng bên xác chết của Felagund. Nỗi khổ đau vẫn còn đấy, và chàng không nghe thấy tiếng bước chân của Lúthien. Nghĩ rằng chàng đã chết, nàng chạy đến ôm lấy chàng và rơi vào bóng tối của lãng quên, nhưng Beren đã trở lại với thực tại, họ nhìn nhau đấm đuối và ánh sáng mặt trời cũng bắt đầu ló dạng. Họ chôn xác đức vua Felagund trên ngọn đồi cao ngay trên hòn đảo của ngài khi xưa, Ngôi mộ xanh của đức vua Finrod con trai Finrarfin, thánh thiện nhất trong tất cả các vị hoàng tử Elf. Cho đến khi mảnh đất được làm lại, đại dương bị phá huỷ, nhưng Finrod cùng với cha là Finarfin sẽ một lần nữa bước đi dưới những đám cây trên vùng đất Eldarmar.
Điều đó đồng thời làm tăng sức mạnh cho họ và họ sẽ trở thành những vị hoàng tử hùng mạnh nhất của Noldor. Họ không muốn lấy lại Silamrils bằng vũ lực hay chiến tranh nếu chưa thâu tóm tất cả các vương quốc Elf. Orodreth không có đủ sức mạnh để chống đối họ vì họ đã âm thầm đầu độc trái tim mọi người nơi ấy. Nhưng Huan con chó săn lại có một trái tim nhân hậu, nó thương mến Lúthien ngay từ lần đầu gặp gỡ và u buồn vì nàng bị giam cầm. Nó thường đến thăm nàng và thường nằm trước cửa, nó cảm nhận được tà ma đang đến gần Nargothrond. Lúthien thường nói chuyện với nó trong lúc cô đơn, kể cho nó nghe về Beren vị hoàng tử của loài người, làm bạn cùng muôn thú và các loài chim; và Huan hiểu hết những gì nàng nói bởi nó có khả năng hiểu tất cả các ngôn ngữ của muôn loài. Tuy nhiên nó chỉ được phép nói chuyện đúng ba lần trước khi chết. Giờ đây nó lên một kế hoạch nhằm giải cứu Lúthien, khi đêm đến nó trộm lấy chiếc áo khoác và mang đến cho nàng. Lần đầu tiên nó nói chuyện, đưa ra lời chỉ dẫn để nàng tẩu thoát. Cùng nhau trong bí mật nó đưa nàng thoát qua con đường bí mật, họ chạy cùng nhau tiến về hướng bắc. Bỏ qua sự kiêu hãnh, nó cho phép Lúthien cỡi trên người. Do đó họ đi với tốc độ kinh hoàng bởi Huan nhanh nhẹn và không biết mệt mõi. Trong hang tối Beren và Felagund nằm đấy, tất cả mọi người trong đoàn đồng hành giờ đã chết, nhưng Sauron muốn giữ lại Felagund vì hắn thấy được ông có khí phách phi phàm. Nhưng khi con sói tấn công Beren, còn sức lực còn lại Felagund làm đứt dây trói và chiến đấu cùng nó. Ngài giết nó bằng tay không nhưng bản thân mình cũng bị thương trầm trọng. Ngài nói với Beren lời sau cùng: “Giờ ta sẽ đi và yên nghĩ rất lâu ở phía xa bờ biển Aman. Và không biết bao giờ ta mới có thể trở lại trong hình hài Noldor, và cũng có nghĩa là cho đến sau này dù sống hay chết chúng ta sẽ không còn gặp nhau bởi định mệnh người và Elf rất khác biệt. Xin tạm biệt! Ngài chết trong bóng tối, trong toà tháp Tol-in-Gaurhoth, toà tháp vĩ đại mà khi xưa chính bản thân ngài đã xây. Thế là đức vua Finrod Felegund, vị vua yêu quý của của dòng dõi Finwe đã ra đi, nhưng ngài đã hoàn thành tâm nguyện, giữ trọn lời thề. Beren ngồi bên xác chết ngài trong đau khổ. Vào lúc ấy Lúthien đã đến, đứng trước chiếc cầu dẫn vào hòn đảo của Sauron, nàng hát vang bài hát, một bài hát mà không có bức tường đá nào có thể ngăn chặn. Beren nghe thấy, cứ ngỡ mình trong mơ, những vì sao chiếu sáng trên đỉnh đầu chàng, và trên cành cây chim sơn ca đang hót líu lo. Chàng hát trả lời bằng một bài hát thử thách, chàng cầu nguyện cho Bảy Vì Sao trên bầu trời, bảy vì sao hình trăng khuyết của Valar đang treo lơ lửng ở phương bắc như một dấu hiệu cho sự sụp đổ của Morgoth. Tất cả sức lực rời bỏ chàng, chàng rơi vào bóng tối. Nhưng Lúthien nghe thấy, nàng hát vang một bài hát khác mạnh mẽ hơn. Tiếng sói tru, hòn đảo rung chuyển. Sauron đứng trên toà tháp, đầu óc hắn suy tính trong đen tối và hắn mỉm cười độc ác khi nghe được tiếng hát của nàng vì hắn biết được nàng chính là con gái của Melian. Huyền thoại về sắc đẹp và giọng hát của nàng đã vượt xa biên giới Doriath, và hắn nghĩ rằng sẽ bắt sống nàng và dâng hiến cho chúa tể hắc ám Morgoth. Hắn sai một con sói vượt qua cầu tìm bắt nàng, nhưng Huan đã âm thầm giết nó. Và lần lượt Sauron gởi những con sói khác, chúng đều bị Huan giết sạch. Cho đến khi Sauron ra lệnh cho Draugluin, một con dã thú hung tàn, già nua và tàn ác, chúa tể các loài sói của Angband. Và thế là diễn ra trận đấu kịch liệt, tàn khóc giữa Huan và Draugluin, trận đấu diễn ra rất lâu nhưng cuối cùng Draugluin chạy thoát trở về toà tháp và chết dưới chân chủ nhân nó. Trước khi chết nó nói; “Huan đang ở đây!”. Giờ Sauron đã biết rất rõ những gì đã xảy ra, về sự xuất hiện của chó săn chốn Valinor, và hắn nghĩ rằng sẽ đích thân hắn ra đối phó. Hắn biến hình thành một con sói khổng lồ, một con sói hùng mạnh nhất đã từng bước đi trên trái đất. Hắn tấn công như vũ bão, như một bóng ma. Nỗi kinh hoàng chợt đến với Huan và nó nhảy sang một bên. Sauron nhảy đến tấn công Lúthien và nàng bất tỉnh khi nhìn vào đôi mắt như lửa đỏ của hắn. Nhưng trước khi ngã xuống nàng quăng chiếc áo trước mắt hắn làm cho hắn choáng váng, một cơn mê thoáng qua trong đầu óc hắn. Đoạn Huan phóng đến, và đó là trận đấu giữa Huan và con sói Sauron, tiếng sói tru vang dội cả các ngọn đồi, vượt qua các bức tường thành Ered Wethrin đến các thung lũng ở phía xa. Nhưng không ma thuật, không thần chú, cũng không nanh vuốt, nộc độc, hay sức mạnh của dã thú nào có thể khuất phục được Huan chó săn từ Valinor. Nó cắn kẻ địch ngay cuống họng và giử không cho hắn trốn thoát. Sauron chuyển đổi hình dạng từ sói sang rắn hổ mang, từ quái vật sang hình dáng ban đầu nhưng tuyệt nhiên không thoát khỏi nanh vuốt của Huan trừ khi hắn rời khỏi thể xác. Và không lâu nữa linh hồn hắn sẽ rời khỏi thể xác đen tối, nhưng Lúthien đến và bảo với hằn rằng "ngươi sẽ bị lột trần từ thể xác bằng xương thịt này, linh hồn sẽ run rẩy trở về bên Morgoth, và nơi đó linh hồn trần trụi sẽ bị tra tấn bởi sự khinh miệt và cơn thịnh nộ của Morgoth, sẽ bị đốt cháy bởi đôi mắt của hắn trừ khi ngươi trao lại cho ta quyền năng thống trị hòn đảo này.”
Sauron cuối cùng đã chịu khuất phục, và Lúthien lấy quyền năng thống trị hòn đảo và tất cả sinh linh nơi ấy, Huan đã thả Sauron ra. Ngay lập tức hắn biến thành hình dạng ma cà rồng, như một đám mây đen lướt dưới ánh trăng, khi hắn bỏ chạy những giọt máu đen chảy từ cổ họng nhỏ từng giọt trên đám cây, hắn trốn và ẩn thân nơi Taur-nu-Fuin trong nỗi kinh hoàng. Đoạn Lúthien đứng trước cầu, nàng đọc thần chú làm lung lay những bức tường đá, cánh cổng mở tung. Tất cả tù nhân trong hang tối được giải thoát, mắt họ nhoè nhạt dưới ánh sáng của mặt trăng bởi họ bị nhốt trong hang tối từ rất lâu. Nhưng nàng vẫn không tìm thấy Beren, nàng cùng Huan tìm chàng khắp hòn đảo và cuối cùng thấy chàng bên xác chết của Felagund. Nỗi khổ đau vẫn còn đấy, và chàng không nghe thấy tiếng bước chân của Lúthien. Nghĩ rằng chàng đã chết, nàng chạy đến ôm lấy chàng và rơi vào bóng tối của lãng quên, nhưng Beren đã trở lại với thực tại, họ nhìn nhau đấm đuối và ánh sáng mặt trời cũng bắt đầu ló dạng. Họ chôn xác đức vua Felagund trên ngọn đồi cao ngay trên hòn đảo của ngài khi xưa, Ngôi mộ xanh của đức vua Finrod con trai Finrarfin, thánh thiện nhất trong tất cả các vị hoàng tử Elf. Cho đến khi mảnh đất được làm lại, đại dương bị phá huỷ, nhưng Finrod cùng với cha là Finarfin sẽ một lần nữa bước đi dưới những đám cây trên vùng đất Eldarmar.
Chương 5: Lời khuyên từ Huan
Beren và Lúthien được tự do một lần nữa, họ đi cùng nhau dưới
những đám cây, hạnh phúc bên nhau và dù mùa đông đang đến nhưng vẫn không làm họ
buốt giá, những bông hoa nở rộ dưới bước chân Lúthien, bầy chim đang hót líu lo
dưới ngọn đồi tuyết. Nhưng Huan vẫn trung thành với chủ nhân và quay về bên
Celegorm, tuy nhiên tình cảm giữa họ không còn được như xưa. Có nhiều thay đổi
lớn đang diễn ra ở vương quốc Nargothrond. Rất nhiều tù nhân Elf được giải cứu
từ hòn đảo của Sauron. Họ than khóc cho cái chết của đức vua Felagund và bảo rằng
một người con gái dám làm những chuyện mà những người con của Feanor không dám
nghĩ đến. Nhiều người đã đổi thay ý nghĩ, họ căm phẫn anh em nhà Feanor hơn là
sợ hãi họ, trái tim họ dần hướng về dòng dõi gia đình Finarfin và tuân theo mệnh
lệnh đức vua Orodreth. Nhưng Orodreth không muốn thấy thêm máu đổ, không muốn
chứng kiến dòng tộc chém giết lẫn nhau nên đã tha mạng cho Celegorm và Curufin
nhưng lại đuổi họ khỏi vương quốc. Ông thề rằng sẽ không còn chút tình thương
nào nữa giữa Nargothrond và những đứa con Feanor từ đây và mãi mãi về sau. “Thì
cứ như thế đi!” Celegorm nói, một sự hờn căm trong đôi mắt hắn nhưng Curufin chỉ
mỉm cười. Họ lấy ngựa và bỏ đi như một ngọn cơn bão. Nhưng không ai muốn đi
cùng họ, kể cả những người thuộc dòng dõi Feanor. Vào lúc đó con trai Curufin
là Celebrimbor cảm thấy xấu hổ trước hành động của cha nên quyết ở lại
Nargothrond, nhưng Huan lại trung thành đi theo chủ nhân của nó. Họ cưỡi ngựa
theo hướng bắc và dự định nghĩ chân khi đến gần Dimbar, dọc theo biên giới phía
bắc Dorath tìm đường đến Himring nơi Maedhros anh trai họ đang sống.
Giờ đây Beren và Lúthien đang lang thang trong rừng Brethil
và họ đang đến gần biên giới Doriath. Nhưng Beren chợt nhớ đến lời mình đã hứa,
Lúthien giờ đã an toàn cũng là lúc họ chia tay. Lúthien không muốn phải xa
Beren thêm một lần nào nữa và bảo rằng: “Chàng phải chọn giữa hai con đường
Beren ạ: từ bỏ lời hứa và cùng nhau chúng ta sống cuộc đời phiêu bạc khắp nơi
trên trái đất này; hoặc chàng giữ trọn lời hứa và thử thách cùng số phận, chống
đối lại thế lực hắc ám dưới ngai vàng đen tối của hắn. Nhưng dù chàng chọn con
đường nào, em vẫn theo chàng và chúng ta sẽ sống chết có nhau”. Vào lúc đó,
Celegorm và Curufin đã đến gần, từ xa họ đã trông thấy Beren và Lúthien. Celegorm
giục ngựa tiến về hướng Beren với mục đích đẩy chàng xuống ngựa. Nhưng Curufin
thúc ngựa theo hướng khác và đoạt lấy Lúthien lên yên của hắn. Trước tình hình
trên Beren nhanh chóng đuổi theo Curufin và lôi hắn ngược lại từ phía sau khiến
cho cả hai lăn lộn dưới đất. Con ngựa té nhào và Lúthien bị văng sang một bên
và nằm lăn lóc trên bải cỏ. Beren đã khống chế Curufin nhưng cái chết đang đến
gần chàng bởi Celegorm đang phóng ngựa đến với ngọn giáo trong tay. Vào giờ khắc
đó Huan từ bỏ phục vụ cho Celegorm và nó nhảy đến tấn công khiến cho ngựa kinh
hoàng bỏ chạy. Celegorm nguyền rủa cả ngựa và con chó săn, nhưng Huan vẫn đứng
yên bất động. Cái chết đã gần kề Curufin nhưng Lúthien đã ngăn lại bởi nàng biết
được hậu quả thật khó lường một khi Curufin bị giết. Beren chiếm đoạt vũ khí của
Curufin, trong đó có con dao Angrist một con dao được làm bởi Telchar vùng
Nogrod chém sắt như chém gỗ. Chàng lại nói “Con ngựa của ngươi, ta sẽ giữ nó để
phục vụ cho Lúthien, và ta tin rằng nó sẽ vô cùng vui mừng khi không còn phục vụ
một tên chủ nhân đê hèn như ngươi.” Curufin nguyền rủa Beren dưới mây và bầu trời.
“Ngươi đi đi, và tìm cho ngươi một cái chết đầy đắng cay.” Celegorm mang em
trai bỏ đi trên cùng một con ngựa, nhưng khi họ phóng đi Curufin cảm thấy nhục
nhã và căm phẫn, lấy cung tên của Celegorm hắn giương cung bắn lại họ với mục
đích giết chết Lúthien. Huan nhảy đến đợp lấy một mũi tên trong miệng, nhưng
Curufin bắn thêm một lẫn nữa và Beren hứng trọn mũi tên thay cho Lúthien.
Và chuyển kể rằng Huan đuổi giết anh em nhà Feanor, họ bỏ chạy
trong kinh hoàng. Khi nó trở về mang theo một lá thảo dược mà nó tìm thấy trong
rừng cho Lúthien. Với lá cây cùng và tài phép của mình Lúthien đã chữa lành vết
thương cho Beren và cùng nhau họ quay về Doriath. Nhưng khi đến đó, một lần nữa
Beren bị chi phối bởi lời thề và tình yêu, biết được rằng Lúthien giờ đã an
toàn dưới sự chăm sóc của Huan nên ngày hôm sau trước khi mặt trời mộc chàng đã
lẻn ra đi khi Lúthien còn say ngủ trên bãi cỏ. Chàng chạy về hướng bắc với tất
cả sức lực, đến ngọn đèo Sirion, biên giới Taur-un-Fuin và nhìn sang vùng đất
hoang Anfauglith và thấy phía xa kia là đỉnh đồi Thangorodrim. Chàng giờ đơn độc
và biết rằng thời khắc của số phận đã đến, chàng hát vang một bài hát trong giờ
phút biệt ly, cầu nguyện cho Lúthien và ánh sáng của thiên đường, chàng tin rằng
đã là lúc chàng xa rời cả tình yêu và ánh sáng. Đây là một phần trong lời bài
hát: “Tạm biệt trái đất ngọt ngào và bầu trời phương bắc và nơi đây mãi mãi yên
lành và nơi đây với vòng tay âu yếm dưới mặt trăng, dưới mặt trời, Lúthien
Tinúviel Xinh đẹp hơn những gì người đời có thể diễn tả Dù thế giới có bị tàn
phá Tất cả chôn vùi vào chốn hư không Trở về cát bụi, bình minh, trái đất, đại
dương Nhưng tình yêu ta dành cho Lúthien là vĩnh cửu." Chàng hát thật to,
không màn đến ai nghe nhưng Lúthien đã nghe bài hát của chàng và hát lại trả lời.
Nàng vượt qua khu rừng tìm kiếm trong tuyệt vọng. Huan một lần nữa cho nàng cưỡi
trên người và họ lần theo dấu vết của Beren. Huan biến đổi hình dạng thành con
sói Draugluin, và Lúthien biến thành con dơi Thuringwethil kẻ đưa tin của
Sauron, cùng nhau họ tiến về hướng bắc. Những móng vuốt sắt kinh dị của họ, họ
chạy đi trong hình hài ma quái vượt qua Taur-nu-Fuin và vạn vật kinh hải bỏ chạy
trước mặt họ. Beren trông thấy họ từ xa và chàng tự hỏi bởi chàng đã nghe được
giọng hát của Tinúviel, nhưng Lúthien và Huan đã hiện lại nguyên hình và
Lúthien chạy đến bên Beren.
Thế là Beren và Lúthien lại gặp nhau lần nữa tại nơi hoang dã
của khu rừng. Rất lâu chàng lặng thinh không nói, vừa mừng vừa lo lắng không
yên, chàng khuyên Lúthien nên quay trở về. “Ta phải giữ lời thề với cha nàng”
Beren nói “và ta thà bị xử tử nơi Menegroth còn hơn là đưa nàng đến nơi đen tối
của Morgoth.” Và đấy là lần thứ hai Huan lên tiếng, nó đưa ra lời khuyên cho
Beren rằng “Ngươi có thể thay đổi số phận, sống cuộc sống lưu vong và tìm kiếm
yên bình trong chuỗi ngày còn lại cùng Lúthien. Nhưng nếu ngươi không từ bỏ cái
chết, thì Lúthien cũng thế, hơn là chết một mình nàng sẽ cùng ngươi đối đầu với
thử thách trong tuyệt vọng, nhưng không gì là chắc chắn.” Ta không thể đưa thêm
lời khuyên nào nữa cũng như không thể theo ngươi con đường phía trước. Vì trái
tim ta đã cảnh báo ta biết những gì đang ngụ nơi cánh cổng phía trước vô cùng u
ám đối với ta. Có lẽ sau này trên đường về Doriath chúng ta sẽ gặp nhau thêm lần
nữa. Beren biết được chàng không thể chia cách Lúthien dù con đường phía trước
có ra sao, chàng không còn khuyên nàng từ bỏ những gì nàng mong muốn. Bởi lời
khuyên của Huan cùng phép thuật của Lúthien, chàng biến thành con sói Draugluin
và nàng vươn dài đôi cánh của con dơi Thuringwethil. Mọi thứ trong Beren biến
chuyển trong hình hài sói duy chỉ có cặp mắt của chàng, cặp mắt vẫn còn trong
sáng. Chàng kinh hoàng khi trông thấy một con dơi khổng lồ đang tung đôi cánh với
những móng vuốt sắt. Với tiếng hú dưới ánh trăng, chàng vượt xuống đồi và con
dơi bay theo bên trên.
Chương 6: Cuộc đột nhập vào Angband
Họ vượt qua mọi nguy hiểm với cát bụi của đường dài trong cơn
mệt mỏi và cuối cùng đã đến gần cánh cổng Angband. Màu đen tối phủ trùm con đường
phía trước, con đường quanh co như rắn, cả hai bên vực với những bức tường kỳ
vĩ và nghe văng vẳng đâu đấy tiếng kêu thảm thiết của nhiều con thú sắp chết.
Trước mặt họ là cánh cổng Angband, cánh cổng bất khả xâm phạm
bởi nó được canh giữ bởi một tên thuộc hạ kinh tởm của Morogoth, nó luôn cảnh
giác trước bất kỳ động tĩnh nào dù nhỏ nhất. Có lời đồn rằng nó không giống như
những loài vật đã từng sống ở Angband, vào ngày xưa những tin tức về các vị
hoàng từ Elf đến Trung Địa mang theo một con chó săn từ cõi Valinor, một vũ khí
oai lực của Valar. Morgoth nhớ lại con chó săn tử thần Huan, và hắn đã tìm cách
đối phó. Hắn tìm ra một con chó hùng mạnh nhất trong giống loài sói Draugluin,
và nuôi nó bởi chính bàn tay của hắn từ thịt tươi sống của những tù nhân Elf và
người, hắn đặt một phần sức mạnh của hắn vào con dã thú. Ngay lập tức nó lớn
nhanh như thổi cho đến khi nó nằm trong trong hình hài khổng lồ và đói khát dưới
chân Morgoth. Ở nơi đó, ngọn lửa và sự đau đớn của địa ngục xâm nhập cơ thể nó,
linh hồn nó đốt cháy như lửa thêu, kinh hoàng, khủng khiếp và mạnh mẽ.
Carcharoth hay Red Maw là tên của nó và Morgoth ra lệnh cho nó thức trước cỗng
canh chừng và chờ đợi Huan đến. Giờ đây Carcharoth đã thấy Beren và Lúthien từ
xa, nó cảm thấy ngờ vực bởi tin tức đến Angband rằng Draugluin đã chết. Do đó
khi họ đến gần nó không cho họ tiến vào, nó tiến lại gần và ngửi thấy mùi gì lạ
trong không khí.
Nhưng bất ngờ với quyền năng, Lúthien biến lại nguyên hình đứng nhỏ bé trước con vật khổng lồ kinh dị Carcharoth. Nàng nâng cánh tay và đọc thần chú ra lệnh cho nó đi vào giấc ngủ: “Hỡi linh hồn đã bị lãng quên, giờ hãy rơi vào giấc ngủ, quên đi hiện tại của thể xác tà ma”. Và Carchroth đã ngã xuống như bị đánh trúng bởi một tia sét.
Nhưng bất ngờ với quyền năng, Lúthien biến lại nguyên hình đứng nhỏ bé trước con vật khổng lồ kinh dị Carcharoth. Nàng nâng cánh tay và đọc thần chú ra lệnh cho nó đi vào giấc ngủ: “Hỡi linh hồn đã bị lãng quên, giờ hãy rơi vào giấc ngủ, quên đi hiện tại của thể xác tà ma”. Và Carchroth đã ngã xuống như bị đánh trúng bởi một tia sét.
Beren và Lúthien vượt qua cánh cổng, tiến vào những bật thang mê cung và cùng
nhau đối phó lại kẻ thù mạnh mẽ nhất của loài người và Elf. Họ tiến đến ngai
vàng của Morgoth, mọi thứ xung quanh rùng rợn và kinh hãi, những ngọn đèn lấp
loé, vũ khí chết chóc và tra tấn khắp nơi. Beren nằm dưới ngai vàng trong hình
hài của một con sói, nhưng Lúthien đã hiện nguyên hình bởi tà phép của Morgoth,
hắn nhìn nàng chăm chú. Nàng không loạn trí bởi đôi mắt ấy và vẫn biết nàng là
ai, nàng tự xưng tên và đưa ra lời thỉnh cầu phục vụ cho hắn một bài hát.
Morgoth nhìn theo vẽ đẹp kiều diễm của nàng, trong tim hắn bổng nỗi lên ý nghĩ
đen tối hơn bao giờ hết từ khi đặt chân đến Trung Địa. Hắn cảm thấy xốn xang với
sự thèm khát dục vọng. Hắn trông theo nàng, để nàng được tự do một lúc, và
trong bí mật tâm trí hắn cảm thấy thoả mãn. Bất ngờ nàng biến khỏi tầm mắt của
hắn, và bắt đầu hát một bài hát vô cùng ngọt ngào, một bài hát đầy quyền năng.
Hắn chăm chú lắng nghe và trở nên mù quáng trong tăm tối, hắn dõi mắt rong ruổi
tìm kiếm hình bóng nàng.
Tất cả thuộc hạ của hắn đã bị bài hát quyền năng của Lúthien đưa vào giấc ngủ,
tất cả ánh đèn đang nhoè nhoẹt, nhưng Silmarils trên vương miện sắt của Morgoth
phát ra ánh sáng trắng xóa mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lúthien bất ngờ xuống giọng
như cơn mưa lớn đổ vào biển sâu. Nàng quăng chiếc áo thần trước mắt Morgoth,
đưa hắn vào giấc mơ đen tối, đến một nơi ngoài khoảng không của vũ trụ, lạnh lẽo
và cô độc nơi hắn đã từng bước đến. Bất ngờ Morgoth ngã xuống, như ngọn đồi trước
trận bảo tuyết, té nhào như một cơn sấm sét, nằm xỏng xoài trên mặt đất và mọi
thứ dường như đứng yên. Beren nằm mê như dã thú, nhưng Lúthien đã lay tỉnh
chàng lại và chàng trở lại nguyên hình. Chàng lấy ra con dao Angrist và cắt những
viên ngọc Silmarils từ trên vương miện sắt của Morgoth. Khi chàng giữ viên ngọc
trong tay, ánh sáng phát ra khắp cơ thể chàng, chàng như trở thành một ngọn đèn
sáng chói, nhưng viên ngọc không làm tổn hại thân thể khi chàng chạm đến nó.
Trong tấm trí chàng muốn lấy hết ba viên ngọc của Feanor, nhưng con dao Angrist
vô cùng sắt bén và những mãnh vỡ của vương miện đã cắt vào mặt Morgoth làm hắn
rên rĩ và giậc mình thức giấc, tất cả thuộc hạ Angband cũng chợt tĩnh từ cơn
mê. Nỗi kinh hoàng chợt đến với Beren và Lúthien, họ bỏ chạy với mong muốn nhìn
ánh sáng thêm một lần nữa trước khi chết. Nhưng khi họ tiến đến cánh cổng thì bị
chặn lối bởi Carcharoth bởi nó đã lay tỉnh lại từ cơn mê, nó đã nhìn thấy họ và
tiến lại tấn công. Lúthien đã không còn đủ quyền năng để chống đối lại con sói,
nhưng Beren đã che chở cho nàng. Cánh tay phải chàng giữ viên ngọc Silmaril vẫn
đang phát sáng. Carchargoth trở nên do dự và sợ hãi bởi vật báu kia. “hãy cút
đi, chạy đi” Beren rào thét .” bởi đây là ngọn lửa thần linh, nó sẽ đốt cháy
người và tất cả tà ma”. Và chàng tấn công con quái thú với viên ngọc Silmaril
trong tay. Nhưng Carcharoth nhìn đến viên ngọc thần thánh và nó không còn sợ
hãi nữa, linh hồn tà mà của nó nỗi lên ngọn lửa gian ác. Bất ngờ nó cắn đứt
cánh tay Beren và nuốt chửng cánh tay và viên ngọc Silmarils vào bụng. Ngọn lửa
thần thánh của Silmaril đốt cháy cơ thể nó, dày xéo da thịt nó. Nó bỏ chạy
trong tiếng hú thê thảm, cả thung lũng vang vộ tiếng kêu kinh dị đầy thảm thiết
bởi cơn đơn đớn cùng cực của nó. Nó trở nên điên dại, chạy khắp nơi không định
hướng và giết chết tất cả kẻ nào cản lối nó cho dù kẻ đó là ai.
Nỗi kinh hoàng đã đến khắp nơi trong chốn Beleriand bởi sự hiện
diện của con quái thú Carcharoth với viên ngọc Silmarils đang bừng bừng đốt
cháy trong bụng. Giờ Beren nằm đấy đau đớn trong mối nguy hiểm vây quanh, cái
chết đang đến gần chàng bởi nộc độc của con sói đang ăn sâu vào cơ thể. Lúthien
dùng miệng hút lấy chất độc, nàng dùng chút quyền năng còn lại làm dịu đi nỗi
đau đớn của vết thương. Nhưng ở phía sau, sâu trong Angband, bọn lâu la đã tỉnh
lại trong cơn thịnh nộ. Và như thế là nhiệm vụ của Beren và Lúthien xem như
không những đã thất bại mà còn rơi vào tình cảnh nguy nan khó lường. Vào thời
khắc đó, phía xa kia trên thung lũng, ba con chim khổng lồi đang xuất hiện.
Chúng bay đến phương bắc với những đôi cánh oai hùng vượt qua những cơn bão
táp. Ở trên cao lãnh địa của Morgoth, chúa tể đại bàng Thorondor đã thấy được
những động tĩnh bên dưới, thu hút bởi cơn điên loạn của con sói trước khi Beren
ngã xuống. Ba vị đại bàng đã mang Lúthien và Beren bay qua những đám mây. Bên
dưới họ nổi lên những cơn sấm chớp, ánh sáng chói loà, ngọn núi dường như sụp đổ.
Lửa và khói độc từ Thangorodrim bốc cháy và bay xa đến tận các vùng khác, người
Noldor ở tận Hithlum run rẩy trong sợ hãi. Nhưng Thorondor chúa tể đại bàng đã
giải cứu họ và bay đi xa, tìm kiếm những lối đi của thiên đường nơi ánh mặt trời
còn đang chiếu sáng và mặt trăng vẫn còn du hành qua những đám mây của những vì
tinh tú. Họ bay đến Dor-nu-Fauglith, vượt qua Taur-nu-Fuin và vùng thung lũng kỳ
bí Tumladen. Không một đám mây hay sương mù nào che mờ chốn ấy, và nhìn xuống
bên dưới Lúthien đã thấy từ phía xa nguồn ánh sáng trắng phát ra từ những viên
ngọc xanh, ánh sáng phát ra từ vương quốc Gondolin nơi đức vua Turgon đang cư
ngụ. Nhưng trong lòng Lúthien giờ rối như tơ vò bởi Beren gần như sắp chết,
chàng không nói lời nào cũng như không hề mở mắt, chàng không còn hay biết chuyện
gì.
Cuối cùng đại bàng cũng mang họ đến gần biên giới vương quốc Doriath. Ở nơi đó đại bàng để Lúthien bên cạnh Beren và Huan cũng đến bên nàng và cùng nhau họ chăm sóc vết thương cho Beren. Nhưng vết thương lần này của chàng không đơn giản như Curufin đã từng gây ra bởi nó đầy nộc độc từ loài ác thú của Morgoth. Rất lâu Beren nằm đấy và linh hồn chàng rời khỏi thể xác lang thang nơi biên giới của cõi chết, và biết được rằng sự thống khổ đang đeo đuổi chàng đến tận giấc chiêm bao. Rồi bất ngờ chàng tỉnh lại một lần nữa, thấy những chiếc lá đang che chở bầu trời, chàng lại nghe thấy một giọng hát ngọt ngào âu yếm, và ngồi bên cạnh chàng là Lúthien Tinúviel, và thế là mùa xuân lại đến.
Cuối cùng đại bàng cũng mang họ đến gần biên giới vương quốc Doriath. Ở nơi đó đại bàng để Lúthien bên cạnh Beren và Huan cũng đến bên nàng và cùng nhau họ chăm sóc vết thương cho Beren. Nhưng vết thương lần này của chàng không đơn giản như Curufin đã từng gây ra bởi nó đầy nộc độc từ loài ác thú của Morgoth. Rất lâu Beren nằm đấy và linh hồn chàng rời khỏi thể xác lang thang nơi biên giới của cõi chết, và biết được rằng sự thống khổ đang đeo đuổi chàng đến tận giấc chiêm bao. Rồi bất ngờ chàng tỉnh lại một lần nữa, thấy những chiếc lá đang che chở bầu trời, chàng lại nghe thấy một giọng hát ngọt ngào âu yếm, và ngồi bên cạnh chàng là Lúthien Tinúviel, và thế là mùa xuân lại đến.
Chương 7: Cuộc phiêu lưu tiếp tục
Kể từ đó Beren còn có biệt danh Erchamion, vị anh hùng một
tay. Cuối cùng chàng đã sống lại bởi tình yêu của Lúthien, cùng nhau họ đi dưới
những bóng cây trong khu rừng và không muốn rời xa chốn ấy bởi họ tìm thấy nơi
đó niềm hạnh phúc vô biên. Lúthien mong muốn rời khỏi thế sự của cuộc đời, cùng
Beren ra đi và sẽ không bao giờ quay lại, quên đi phiền tối, quên đi danh lợi.
Nhưng Beren cảm thấy bối rối trong lòng, chàng vẫn không quên lời mình đã hứa
và muốn quay về Menegorth, bởi chàng không muốn làm tổn hại đến danh dự của cha
chàng, và hơn nữa chàng không muốn nhìn thấy cảnh nàng công chúa Lúthien phải sống
chuổi ngày còn lại trong chốn rừng sâu và chịu mọi đắng cay của loài người, nên
đã quyết định cùng nàng trở lại Doriath. Doriath bấy giờ vắng lặng và buồn tẻ bởi
nàng công chúa Lúthien đã mất tích, rất lâu họ tìm kiếm nàng trong tuyệt vọng.
Và chuyện cũng kể rằng Daeron người nhạc công tài ba đã rời khỏi mảnh đất ấy và
không ai còn nhìn thấy hắn nữa. Hắn đã dốc hết cuộc đời để làm nên những điệu
nhạc ngọt ngào dành riêng cho những điệu múa cho công chúa Lúthien. Tình yêu
đơn phương của hắn dành cho Lúthien quá tha thiết, hắn tìm kiếm tung tích nàng
trong tuyệt vọng, lang thang khắp miền đất lạ, qua những ngọn đồi cao đến tận
vùng đất phía đông của Trung Địa. Nơi ấy rất nhiều năm hắn than khóc trong khổ
đau bên dòng nước đen cho Lúthien con gái vua Thingol, nàng công chúa xinh đẹp
và thần thánh nhất trong tất cả những đứa con của Ílluvatar. Vào thời điểm đó đức
vua Thingol đã biết được rằng Lúthien đã phiêu bạc rất xa vương quốc Doraith,
những tin tức bí mật từ Celegorm đến với ngài rằng Felagund và Beren đều đã chết,
nhưng Lúthien thì vẫn còn đang ở tại Nargothrond, và Celegorm muốn kết hôn cùng
nàng. Thingol vô cùng nóng giận với những tin tức trên, gửi người do thám nguồn
cơ và ông muốn gây chiến với Nargothrond, nhưng lại nhận được tin rằng Lúthien
đã trốn thoát và giờ đây Celegorm và Curufin đã bị trục xuất ra khỏi vương quốc
Nargothrond. Ông do dự bởi không có đủ sức mạnh chống lại cả bảy người con của
Feanor. Nhưng những người ông đưa đi khi đến gần biên giới phía bắc đều gặp phải
mối nguy hiểm mà họ không ngờ đến, họ bị hạ sát bởi con sói hung tàn và điên loạn
Carcharoth. Trong cơn điên loạn, nó chạy khắp nơi trong cơn đói khát, vượt qua
Taur-nu-Fuin đến tận bên kia phía đông. Không gì có thể cản trở nó, và kể cả sức
mạnh từ thần thông của Melain vẫn không làm nó chùn bước, định mệnh đã đưa đẩy
nó bởi sức mạnh của viên ngọc Silmaril vẫn bừng bừng đốt cháy và dày xéo cơ thể
nó. Cuối cùng nó đến khu rừng Doriath, vạn vật phải bỏ chạy trong cơn kinh
hoàng. Tất cả người đức vua Thingol phái đi đều bị nó giết sạch duy chỉ có
Mablung, vị cận thần của đức vua là trốn thoát và ông mang tin xấu về cho đức
vua Thingol. Trong giờ khắc đen tối đó, Beren và Lúthien đã trở về, tin tức về
sự trở về của họ đã mang đến những điệu nhạc hân hoan trong lòng mọi người. Họ
cuối cùng đã đến cổng Menegroth và rất nhiều người theo sau họ. Beren đưa
Lúthien đến trước ngai vàng đức vua Thingol, ông nhìn Beren đầy vẻ ngạc nhiên,
kẻ mà ông cứ ngỡ đã chết, nhưng ông vẫn không dành một chút tình thương nào cho
chàng bởi sự tan tác và điêu tàn mà chàng đã mang đến cho Doriath. Nhưng Beren
quỳ trước mặt đức vua và nói “tôi đã quay về và đã giữ vững lời hứa, và đến đây
đế lấy những gì thuộc về mình.” Thingol trả lời “Nhiệm vụ của ngươi là gì? Và
đã hứa những gì?” Beren đáp: “Tôi đã hoàn thành sứ mệnh, và một viên ngọc
Silamril đã ở trong tay tôi.” Thingol đáp; “Hãy đưa nó cho ta!” Beren đưa tay
trái ra, chàng từ từ mở từng ngón tay nhưng bên trong không có vật gì. Đoạn
chàng nâng cánh tay phải; và từ giờ khắc đó chàng tự xưng là Camlost, kẻ trắng
tay. Nhưng Thingol cảm thấy xúc động trong lòng, và Beren ngồi bên trái cùng
Lúthien ngồi bên phải ngai vàng, họ kể lại toàn bộ những gì xảy ra trong cuộc
hành trình đầy gian nan. Tất cả mọi người cùng nhau lặng yên lắng nghe câu chuyện
của họ đầy kinh ngạc. Vua Thingol lặng lẽ nhìn Beren và cảm thấy người đàn ông
này không giống như những kẻ phàm tục tầm thường, và với tình yêu của Lúthien
ông thấy nó vô cùng mới lạ, mầu nhiệm và mạnh mẽ, không một sức mạnh nào giờ
đây có thể chia cách con gái ông với Beren. Cuối cùng ông cũng chấp nhận lời thỉnh
cầu của Beren, Beren nắm lấy tay Lúthien trước ngai vàng của cha nàng. Nhưng niềm
vui không được lâu vì bóng tối đang đến gần Doriath bởi sự xuất hiện của con
quái thú Carcharoth, mọi người trở nên sợ hãi, sự hiểm nguy mà nó tạo ra gây
nên nỗi kinh hoàng khắp chốn. Beren nghe thấy câu chuyện về con sói và hiểu được
rằng nhiệm vụ của mình vẫn chưa hoàn thành. Ngày Carchargoth càng tiến gần
Menegroth, họ chuẩn bị cuộc hành trình săn lùng để tiêu diệt nó. Những người ra
đi bao gồm: Huan chó săn từ Valinor, Mablung cánh tay oai lực, Beleg cung thủ
tài ba, Beren Erchamion và đức vua Thingol của Doriath. Họ khởi hành vào buổi
sáng vượt qua con sông Eschamion. Nhưng Lúthien ở lại phía sau cánh cổng
Menegroth, bóng tối bao vây nàng và cảm thấy có điều gì kinh hoàng đang chờ đợi
nàng.
Chương 8: Sự lựa chọn của Lúthien. Hồi kết
Đoàn người đã chuyển từ hướng đông sang bắc, theo con sông cuối
cùng họ cũng đến gần con sói Carcharoth trong thung lũng đen, bên dưới là con
thác Esgalduin đang ầm ầm sóng dỗ. Ở chân ngọn thác, Carcharoth đang uống nước
để dịu đi cơn khát, nó tru lên những tiếng hú kinh dị, và từ tiếng kêu đó họ đã
phát hiện hành tung của nó. Nhưng nó đã để ý sự xuất hiện của họ từ lâu, chờ đợi
mà không cần tấn công họ bất ngờ. Có lẽ là trái tim gian xảo của loài sói đã thức
tỉnh, và vào thời điểm nỗi đau của nó đã vơi đi phần nào bởi dòng nước ngọt
ngào của Esgalduin, và khi họ tiến đến tấn công nó đã nhanh nhẩu trốn thoát và ẩn
mình chờ đợi. Họ canh phòng khắp nơi, bóng tối bao phủ cả khu rừng. Beren đứng
kề bên Thingol và bất ngờ họ phát giác Huan đã rời khỏi họ từ lúc nào. Bởi Huan
không còn kiên nhẫn đợi chờ và nó một mình ra đi tìm kiếm và tiêu diệt con sói
gian xảo kia. Nhưng Carcharoth đã tìm cách trốn tránh Huan. Nó bất ngờ tấn công
đức vua Thingol, Beren ngay lập tức phóng ngọn giáo để giết nó, nhưng nó đã
nhanh chóng tránh kịp và nhảy đến cắn lấy chàng. Vào lúc đó Huan đã quay trở lại
và đó là trận chiến thảm khốc giữa Huan chó săn từ thiên đường Valinor và
Carcharoth quái thú của Morgoth, kẻ được tạo ra nhằm mục đích tiêu diệt Huan.
Không một trận chiến nào giữa sói và chó săn xảy ra như thế, phía xa bờ biển
Huan nghe văng vẵng tiếng còi của vị thần Orome và những linh hồn của Valar,
nhưng tiếng tru của Carcharoth là sự căm hờn của Morgoth, tàn bạo hơn những chiếc
nanh thép, những tản đá nứt vỡ và rơi rớt từ trên cao vào tận đáy sâu của con
thác Esgalduin. Nơi đó chúng chiến đấu nhau cho đến chết, nhưng Thingol không để
ý để cục diện của trận đấu bởi ngài đang ngồi bên Beren, chàng đang bị thương
trầm trọng và khó bề cứu chữa. Trong giờ khắc ấy, Huan đã giết được Carcharoth,
nhưng cũng nơi đó trong khu rừng Doriath số phận và nhiệm vụ của nó trên cõi đời
đã hoàn thành. Huan đang bị thương rất nặng, những nộc độc của Morgoth đang ăn
sâu vào cơ thể. Nó đến bên Beren và lên tiếng nói chuyện lần thứ ba, nó nói lời
tạm biệt cùng Beren trước khi rời khỏi cuộc đời. Beren không nói được lời nào,
chàng đặt tay vuốt ve Huan, và thế là họ từ biệt nhau mãi mãi. Mablung và Beleg
nhanh chóng đến viện trợ đức vua, nhưng khi đến nơi nhìn vào những gì đã xảy ra
họ quăng vũ khí sang một bên. Đoạn Mablung lấy một con dao và mổ bụng con sói,
bên trong da thịt nó bị đốt cháy bởi ngọn lửa của viên ngọc thần thánh, ánh
sáng Silmaril bắt đầu phát sáng khắp khu rừng. Trong sợ hãi Mablung chạm đến
Silmaril và đặt nó vào tay của Beren. Beren nắm chặt nó trong tay và trao lại
cho đức vua Thingol. “Giờ đây nhiệm vụ tôi đã hoàn thành.” Chàng nói, “và số phận
tôi đã đến hồi kết thúc”. Chàng không còn nói thêm lời nào. Họ mang Beren con
trai Barahir quay về cùng với xác chết của Huan bên cạnh, bóng tối phủ đầy khi
họ trở về Menegroth. Tại gốc cây Hirilorn, cây sồi vĩ đại nơi Lúthien đã trông
thấy họ chầm chậm bước về. Nàng chạy đến ôm lấy Beren, xin chàng hãy chờ đợi ở
phía xa kia bờ biển tây. Beren nhìn vào đôi mắt nàng và linh hồn chàng cũng rời
khỏi thể xác, anh sáng những vì sao cũng nhoè nhạt, bóng tối bao trùm Lúthien.
Thế là Beren đã hoàn thành xong nhiệm vụ chiếm lấy viên ngọc Silmaril, nhưng
câu chuyện trong thiên niên sử Lay of Leithian vẫn chưa đến hồi kết thúc. Linh
hồn của Beren nén lại trong căn nhà của vị thần Mandos, không muốn rời khỏi thế
giới cho đến khi Lúthien đến và nói lời tạm biệt cùng chàng trước bờ biển Outer
Sea, nơi ấy linh hồn con người sau khi chết sẽ đến và sẽ không bao giờ quay trở
lại với cõi đời. Lúthien đã rơi vào bóng tối, và cuối cùng linh hồn nàng rời khỏi
thể xác, cơ thể nàng nằm đấy như một bông hoa lìa cành, nằm bơ vơ trên bờ cỏ.
Và mùa đông đang đến, một màu xám xịt len lõi trong lòng đức vua Thingol. Nhưng
Lúthien đã đến ngôi nhà Mandos, nơi dừng chân của Eldar ở phía xa bờ biển tây của
thế giới. Sắc đẹp của nàng lộng lẫy hơn tất cả những gì đẹp nhất trên đời, và nỗi
khổ đau của nàng hơn cả nỗi khổ đau của Valar. Nàng quỳ trước chân Mandos và
hát cho ngài nghe một bài ca về mối tình ngang trái. Bài hát nàng ca là một bài
ca đẹp nhất mà ngôn ngữ có thể diễn tả, một bài hát khổ đau nhất mà thế giới đã
từng nghe. Không thay đổi, bất diệt và nó vẫn còn được hát trên cõi Valinor vượt
xa thính giác của thế giới. Valar lắng nghe trong buồn bã bởi Lúthien đã xướng
lên hai làn điệu, nỗi khổ đau của Eldar và sự buồn đau của loài người, những đứa
con của Illuvatar được ngài cho trú ngụ trên cõi Arda, vương quốc trái đất với
vô vàn tinh tú. Lúthien quỳ trước mặt Mandos, nước mắt tuôn trào như những cơn
mưa đổ trên những viên đá. Mandos cảm thấy xót xa cho số phận của họ, ngài cảm
động như chưa có chuyện gì có làm thể cảm động đến thế. Ngài kêu gọi linh hồn
Beren, và thế là Lúthien và Beren lại gặp nhau một lần nữa với linh hồn sau khi
chết ở phía xa bờ biển tây. Nhưng vị thần Mandos không có quyền lực cai trị
linh hồn của loài người, hoặc ông có thể thay đổi định mệnh của những đứa con của
Illuvatar. Ngài đến tìm gặp Manwë, chúa tể của Valar người cai trị thế giới
thay cho đấng Illuvatar, và Manwë tìm đến lời dạy bảo của Illuvatar trong tấm
trí của ngài. Và đây là những lựa chọn dành cho Lúthien. Bởi những công sức và
khổ đau của nàng, nàng sẽ được giải thoát từ Mandos và đi đến Valimar, nơi ấy
nàng sống cho đến ngày tàn của thế giới, quên đi những buồn đau mà nàng từng nếm
lấy. Tuy nhiên Beren sẽ không đến cùng nàng bởi Valar không được phép giữ linh
hồn chàng lại bởi đó là món quà mà Illuvatar ban tặng cho loài người. Nhưng có
thêm một lựa chọn khác đó là nàng sẽ quay về lại Trung Địa, và đi cùng với nàng
là Beren, ở đó họ sẽ sống vơi nhau một lần nữa, nhưng sẽ không chắc chắn là hạnh
phúc vĩnh cửu. Lúthien sẽ trở thành kẻ phàm tục, và sẽ chịu đựng cái chết lần
thứ hai, số phận của nàng sẽ như loài người sau khi chết sẽ rời khỏi thế giới
mãi mãi và sắc đẹp của nàng chỉ còn là những gì trong trí nhớ của người đời. Với
số phận đó nàng đã chọn, rời khỏi vùng đất thần linh và chờ đợi dù những gì diễn
ra phía trước cùng với Beren. Sự lựa chọn của nàng đã đem hai giống loài Elf và
Người đến gần bên nhau và là một quyết định quan trọng có thể ảnh hưởng đến
toàn bộ lịch sử của Trung Địa.
25/05/2014
J.R.R.Tolkien Legendarium Wiki
Người dịch: GDQT - Forum Gamevn
Biên tập: Quốc Việt - Legol











Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét