Mùa sương mù 2
Chương 5
Mọi người đang nóng lòng chờ đợi thì mẹ tôi về. Mẹ tôi cho biết
chuyện Thiện bị mất tích đã lan truyền khắp thị xã. Người ta bàn tán xôn xao về
chuyện này. Có người cho rằng Thiện đi chơi với bạn bè rồi sợ mẹ la rầy không
dám về nhà. Có người nêu giả thiết Thiện đi tắm biển và bị chết đuối. Người
khác lại cho rằng Thiện bị bắt cóc để đòi tiền chuộc, lấy cớ rằng bà Võ Hữu
Danh là một người giầu có nên bọn làm tiền để ý.
Mẹ tôi cũng cho biết từ sau khi chúng tôi ra đi, không có ai
đến nhà chúng tôi cả. Nghĩa là chưa có ai nghi ngờ gì chúng tôi và bà Hồng đã
không khai mối liên hệ giữa Thiện và tôi. Mẹ tôi ghé lại nhà lấy thêm ít đồ đạc
nữa rồi mới chịu ra xe về Sài Gòn cho nên mới hơi trễ một chút. Cũng may nhà
tôi ở biệt lập, nhà láng giềng ở gần nhất cũng cách cả chục thước, nên mẹ đến
và đi chẳng ai để ý.
Chú Tám cho mẹ con tôi biết :
- Thằng Thiện không chịu ăn uống, nó khóc sưng cả mắt.
Mẹ tôi chép miệng :
- Tội nghiệp ! Để rồi tôi sẽ tính lại cho nó !
Tôi bàn :
- Hay là mẹ cho nó về đây ? Có con, con tin là nó sẽ bớt buồn...
Nhưng mẹ tôi lắc đầu :
- Về đây thì không được rồi !
- Sao vậy mẹ ?
- Con quên rằng cho đến lúc này, trong thâm tâm nó vẫn nghĩ rằng
nó đã bị mẹ con mình bắt cóc sao ? Nếu cho nó về đây rồi thừa lúc mình vô ý, nó
trốn được hoặc kể chuyện này cho mọi người lối xóm biết thì chuyện gì sẽ xảy ra
sau đó ?
- Vậy mẹ tính sao ?
- Để thủng thẳng đã.
- Con thấy tội nghiệp nó quá mẹ à.
Mẹ tôi lắc đầu :
- Đáng lẽ con phải tội nghiệp mẹ mới phải...
Tôi ngạc nhiên vì câu nói này hết sức.
° ° °
Tối hôm ấy, mọi người vây quanh ngọn đèn dầu cùng bàn bạc.
Chú Tám hỏi mẹ tôi :
- Chị tính sao về chuyện tương lai ? Chị ở lại Sài Gòn này với
vợ chồng em chứ ?
Mẹ tôi lắc đầu :
- Tôi tính ra... Nha Trang chú thím à.
- Ra tuốt Nha Trang ?
Thím Tám ngạc nhiên hỏi. Tôi cũng sững sờ không kém, tôi hỏi
:
- Sao phải đi xa vậy mẹ ?
Mẹ tôi giải thích :
- Mẹ muốn mình đi thật xa để yên tâm làm ăn. Mẹ không muốn
dính dáng chút gì với bà Hồng nữa...
- Rồi chừng nào mình đi ?
- Chưa biết nữa, còn tùy ở việc đưa trả thằng Thiện về...
- Chị tính ra ngoài đó làm ăn thật sao chị Chín ?
Mẹ tôi gật đầu. Chú Tám :
- Rồi chị lấy tiền đâu mà sinh sống ?
Nghe chú Tám nói tôi mới nhớ ra. Mẹ tôi chỉ còn trong tay hơn
hai trăm ngàn bạc mặt và ít vật dụng, nếu đem cầm bán cũng chỉ được thêm vài
mươi ngàn. Bao nhiêu vốn liếng tạo lập được, mẹ tôi dồn cả vào căn nhà ở bãi
Dâu. Ra Nha Trang xứ lạ quê người, với mấy trăm ngàn trong tay, liệu mẹ tôi có
thể kiếm sống được không ?
Mẹ tôi nói :
- Trời sinh voi sinh cỏ, hơi đâu mà lo chuyện đó. Biết bao
người tay trắng mà vẫn làm nên, ăn thua là ở mình có biết cố gắng hay không...
- Còn chuyện thằng Thiện ?
- Tôi định sẽ trả nó về Vũng Tàu trong vòng vài ngày nữa.
Rồi mẹ quay sang tôi :
- Mẹ thấy như vậy cũng đủ rồi con ạ. Mấy ngày phải xa thằng
Thiện chắc bà Hồng cũng đã thấm thía... Con thấy mẹ tính vậy có được không ?
Tôi gật đầu. Và tôi thấy thương mẹ tôi quá ! Không ngờ tình mẹ
thương con lại thật bao la. Chỉ vì không muốn gặp lại bà Hồng e có chuyện lôi
thôi, khi đó, ắt tôi phải chịu khổ, đồng thời, chiều ý tôi, thực hiện một cuộc
trả thù đầy ý nghĩa, mẹ tôi đã không ngần ngại hy sinh căn nhà, hành động một
việc nguy hiểm hết sức : bắt cóc Thiện !
Chú Tám nói với mẹ tôi :
- Chị đã quyết như vậy thì em cũng không dám cản ngăn nữa. Em
chỉ cầu mong thấy chị làm ăn khấm khá. Riêng phần vợ chồng em, tuy tụi em không
khá nhưng cũng xin được phụ chị một tay... Em muốn xin được giúp chị ít vốn...
Mẹ tôi lắc đầu, giọng cảm động :
- Tôi biết chú thím thương mẹ con tôi lắm. Nội việc chú giúp
tôi bấy lâu nay cũng đủ chứng minh điều đó rồi. Riêng về chuyện tiền bạc thì
chú thím cho tôi được từ chối... Tôi lo cho thằng Hòa, con Lộc được...
- Hay là chị chê chúng em...
- Chú nói vậy mà không sợ tôi giận sao ?
- Em xin lỗi chị...
- Sáng mai tôi sẽ mua vé ra Nha Trang, sau đó trở về tôi sẽ
thu xếp công chuyện.
Rồi mẹ quay sang tôi :
- Con cũng nên đi ngủ sớm đi, rán giữ sức khỏe.
Tôi nghe lời, đi ngủ trước. Ngoài nhà, mẹ tôi nói với chú Tám
:
- Sáng mai chú nhớ mua cho thằng Thiện tô phở hay tô mì gì đó
và nhớ dỗ nó ăn dùm tôi nghe. Tội nghiệp nó.
Tôi nhớ đến Thiện. Tôi bỗng nảy ra một ý. Hay là ngày mai tôi thử lén theo chú Tám đến nơi Thiện bị giữ xem sao ? Tôi thấy cũng cần phải gặp Thiện lắm. Tôi phải nói để Thiện hiểu rõ mọi chuyện hầu giúp nó vơi buồn phần nào trong những ngày chờ đợi được trở về với mẹ.
Sáng hôm sau, khi mẹ tôi sắp đi mua vé và chú Tám cũng sửa soạn
đi mua quà sáng cho Thiện thì tôi đi ăn sáng trước. Mẹ tôi hỏi tôi có muốn đi
theo mẹ không ? Tôi đáp hơi mệt nên muốn ở nhà.
Tôi ăn được nửa tô mì thì chú Tám cũng đem ga men ra mua. Tôi
vờ như không biết gì, hỏi :
- Chú mua đem đi đâu vậy ?
- À… Tôi mua về nhà chứ có đem đi đâu đâu.
Làm như tin lời chú, tôi đùa :
- Mua về cho thím phải không chú ? Chú cưng thím ghê...
Chú Tám cười giả lả. Lúc chú bước đi, tôi thấy chú hơi tần ngần
có lẽ sợ tôi nghi ngờ khi thấy chú không đi vào ngõ rẽ về nhà mà lại đi đường
khác. Tôi vờ cắm cúi ăn để chú yên tâm, nhưng ngay sau đó, khi thấy chú Tám đã
đi khá xa, tôi đứng dậy trả tiền và bước vội theo sau.
Nhờ đường phố đông người, tôi lẩn tránh được ánh mắt trông chừng
của chú Tám thỉnh thoảng quay lại. Tôi thấy chú đi dần về phía đường Cao Thắng.
Tôi nghĩ rằng Thiện bị giữ tại một nhà nào đó trên đường này. Thảo nào hôm trước
chú chẳng nói với anh Lê Phong rằng đường Cao Thắng, chú rất rành.
Chú Tám chợt dừng lại trước một ngõ rẽ. Tôi vội vàng tấp vào
một mái hiên, ẩn mình sau chiếc xe lam đậu nơi đó. Chú Tám nhìn quanh rồi mới rẽ
vào ngõ. Tôi bâng khuâng không biết có nên theo chú hay không ? Nếu nơi chú vừa
rẽ vào là một con ngõ ngoắt ngoéo như ngõ nhà chú thì chắc tôi đành hoài công,
chẳng thể nào tìm được nơi giữ Thiện.
Nhưng nếu nơi chú vào lại ở ngay đầu ngõ thì tôi dám đụng đầu
chú như chơi và kế hoạch của tôi sẽ đổ bể. Tôi đành đứng yên một chỗ cho chắc
ăn. Lát sau chú Tám trở ra. Chú đi trở lại đường cũ, dần tiến về phía tôi. Tôi
hụp người khuất hẳn sau chiếc xe lam. Chú Tám đi ngang qua không hay biết gì cả.
Chú huýt sáo ra dáng vui vẻ lắm. Tay chú không còn xách ga-men nữa, có lẽ chú để
lại cho Thiện ăn, trưa đem cơm tới mới lấy về.
Chú Tám đi xa rồi tôi mới tiến tới nơi chú vừa rẽ vào. Tôi mừng
rỡ nhận ra nơi đây là một ngõ cụt. Chặn ngang con ngõ là một kho hàng. Tôi đọc
những hàng chữ trên tấm bảng thật cũ, treo lệch một bên trước cửa :
Kho hàng Văn Minh
Đường Cao Thắng
Không nghi ngờ gì nữa, nhất định Thiện bị giữ nơi này. Tôi hồi
hộp lại gần, tim nhẩy thình thịch. Tôi tưởng tượng đến lúc tôi gặp Thiện, Thiện
mừng rỡ ôm chầm lấy tôi hỏi han và sau đó, lắng nghe tôi kể đầu đuôi câu chuyện.
Tôi bước đến bên cửa và thất vọng vô cùng. Cánh cửa bị khóa
trái.
Tôi nhìn quanh, không thấy ai, tôi liền đập cửa, hy vọng Thiện
nghe được rồi hai anh em cùng tìm cách gặp nhau. Tôi gọi :
- Thiện ! Em có trong ấy không ? Thiện !
Không có tiếng trả lời. Tôi ghé mắt nhìn qua một khe hở - kho
hàng là một căn nhà vách ván, lợp tôn - bên trong tối om. Tôi lại gọi :
- Thiện ! Anh đây ! Em có nghe không ?
Không có tiếng Thiện trả lời mà đằng sau tôi, một giọng nói
quen thuộc vang lên :
- Đang làm gì đó ? Cậu bé !
Tôi giật mình quay phắt lại.
Chương 6
Anh Lê Phong đứng sau lưng tôi tự lúc nào. Anh chìa một tay
cho tôi bắt, miệng nói :
- Không ngờ mình gặp nhau ở đây. Chào em Long !
Tôi miễn cưỡng bắt tay anh và chuẩn bị tư tưởng để đóng vai
trò cậu học sinh tên Long như đã tự giới thiệu trong lần gặp trước. Tôi lí nhí
nói :
- Chào anh.
Anh Lê Phong hỏi tôi :
- Em tìm ai trong nhà này thế ?
Tôi không biết phải nói dối ra sao. Thấy tôi lúng túng, anh
nói :
- Có lẽ em ngại ? Em cứ nói, dù gì mình cũng cùng là dân Vũng
Tàu với nhau. Có chuyện gì nếu anh có thể giúp được, anh rất sẵn sàng...
Tôi đã tìm được câu trả lời :
- Em... em tìm một người bạn...
- Mới lên đây mà em đã có bạn rồi à ?
- Vâng, bạn lối xóm... Anh ta giữ kho hàng này...
- Chắc anh ta hẹn em đến chơi chứ gì ?
Tôi chẳng cần đính chính :
- Vâng, đúng như thế.
Anh Lê Phong đưa mắt nhìn cánh cửa. Và bỗng bật cười :
- Em gọi anh bạn đã lâu chưa ?
- Mới đây thôi, vừa xong là anh đến.
Anh Lê Phong vẫn cười :
- Ừ, may là anh đến chứ nếu không, cho dù em có gõ cửa đến sưng
tay, có gọi đến khan tiếng cũng chẳng có anh bạn nào của em ra mở cửa cả…
Tôi còn chưa hiểu rõ vì sao anh ta lại nói thế thì anh đã chỉ
vào ổ khóa trên cửa :
- Em xem này. Cửa đã bị khóa trái. Làm sao anh bạn của em có
trong ấy mà gọi.
Tôi thầm phục tài nhận xét của anh Lê Phong. Tôi vờ như mới
hiểu ra :
- Ừ nhỉ, em thật là... ngốc ! Có thế mà không chịu để ý nữa.
Cám ơn anh đã cho biết...
Anh Lê Phong vẫn giữ nụ cười trên môi hỏi tôi :
- Thế bây giờ em về chứ ?
Tôi nghĩ nhanh. Việc tôi muốn làm sáng nay là tìm gặp Thiện.
Nhưng sự thể đã ra thế này, tôi lỡ gặp anh Lê Phong và bịa chuyện rằng đến đây
thăm một người bạn. Thiện có mặt trong kho hàng Văn Minh - tôi tin chắc như thế
- nhưng "người bạn tưởng tượng" của tôi không có trong đó, "anh
ta" đã khóa trái cửa. Tôi chẳng còn cớ gì để ở lại. Tôi gật đầu :
- Vâng, em đành về vậy.
Anh Lê Phong hơi ngần ngừ một chút rồi lại hỏi :
- Em có rảnh không ? Đến nhà anh chơi nghe !
Tôi chưa kịp trả lời thì bỗng mặt tái đi. Có lẽ anh Lê Phong
nhận ra điều này nên cùng nhìn về phía tôi đang nhìn.
Chú Tám đang tiến lại phía chúng tôi.
Anh Lê Phong bước tới bắt tay chú Tám :
- Chào ông. Rất hân hạnh được gặp lại ông. Hôm trước nhờ có
ông chỉ đường tôi mới tìm được địa chỉ của người bạn. Thành thật xin cám ơn ông
một lần nữa...
Chú Tám :
- Có gì đâu. Đó là bổn phận của tôi mà.
Rồi chú quay sang tôi nãy giờ đang lo lắng chưa biết phải trả
lời ra sao nếu chú hỏi về sự hiện diện của tôi ở nơi này. Chú Tám hỏi :
- Cậu làm gì mà đi tuốt xuống dưới này lận ? Bộ quên lần trước
đi lạc rồi sao ?
Tôi nhìn anh Lê Phong cầu cứu :
- Tôi... tôi gặp anh Lê Phong ở đầu đường, rồi... chúng tôi vừa
thả bộ xuống đây, vừa trò chuyện đó chứ...
Thông cảm với tôi, anh Lê Phong đỡ lời :
- ... Nhân tiện chỗ này vắng vẻ, hai anh em dừng lại nghỉ
chân một chút, kế là ông đến...
Chú Tám thở phào nhẹ nhõm như vừa trút được nỗi lo sợ :
- Tôi tưởng cậu đi một mình xuống dưới này thì không nên...
Anh Lê Phong bảo tôi :
- Thôi, mình chia tay ở đây thôi em nhé ! Khi khác gặp nhau,
mình sẽ nói chuyện lâu hơn. Anh có chuyện phải đi...
Rồi anh quay sang bắt tay từ giả chú Tám :
- Chào ông.
Chú Tám đáp lễ, đoạn, quay sang hỏi tôi :
- Sao ? Giờ về chứ ?
Tôi hơi bất mãn về giọng hỏi của chú Tám nhưng cố nhịn. Tôi gật
đầu. Tôi tiếc là việc dự định làm hôm nay bị hỏng. Thiện... Tôi lại nghĩ đến
Thiện...
Mẹ tôi đã mua được vé. Ba ngày nữa chúng tôi sẽ khởi hành ra
Nha Trang. Mẹ tôi cho tôi biết mẹ sẽ nhờ thím Tám đem bán hay cầm cố dùm vài
món đồ đáng giá để có thêm ít tiền mặt. Cũng trong thời gian ba ngày còn lại, mẹ
sẽ thu xếp để đưa Thiện về Vũng Tàu. Tôi có xin mẹ cho tôi gặp Thiện một lần,
nhưng mẹ nhất định không cho.
Buổi trưa, tôi đang lim dim ngủ thì nghe có tiếng chú Tám nói
với mẹ tôi :
- Sáng nay em bắt gặp cậu Hòa đứng nói chuyện với một người
mà cậu ấy bảo là người quen trước kho hàng Văn Minh, nơi em nhốt thằng Thiện.
Em nghi rằng cậu ấy đã lén theo dõi em đến đó, nhưng vì cửa đã khóa nên không
vào được. Em định bàn với chị, mình sẽ dời thằng bé đi nơi khác, chị nghĩ sao ?
Tiếng mẹ tôi :
- Chú định dời đi đâu ?
Tôi cố lắng tai nghe, nhưng chú Tám nói nhỏ quá. Lại có tiếng
mẹ tôi :
- Tôi cho chú trọn quyền và có lẽ chuyện đưa trả thằng Thiện
về Vũng Tàu tôi cũng nhờ chú lo liệu dùm đó.
Tiếng chú Tám hơi ngập ngừng :
- Chị Chín à... Em có điều này muốn nói với chị...
- Chuyện gì thì chú cứ nói đi...
- Em tính thưa với chị rằng... chị đừng đem trả thằng Thiện về
với mẹ nó nữa.
Tôi suýt kêu lên một tiếng. Ngoài kia mẹ tôi cũng kêu lên với
vẻ ngạc nhiên :
- Chết ! Chuyện đó thì không được đâu... mà tại sao chú lại
có ý nghĩ đó ?
- Em thú thật với chị là không phải tới bây giờ em mới có ý định
đó đâu. Em đã tính sẵn từ khi mới xuống Vũng Tàu và nhận lời giúp chị. Em tiên
đoán thế nào rồi chị cũng phải bỏ căn nhà dưới đó để đi xa, mà đi xa vào thời
buổi này, không có tiền nhất định không xong. Em đề nghị với chị bắt thằng Thiện
theo chính là để chờ lúc này. Nếu chị bằng lòng giao nó cho em thì chỉ trong
vòng một ngày em có thể đem về cho chị một món tiền lớn để chị ra Nha Trang làm
vốn gây dựng cơ nghiệp.
Giọng mẹ tôi cảm động :
- Tôi biết chú thương tôi nên tính vậy. Nhưng tôi nghĩ rằng với
số tiền hiện có tôi có thể sống được. Hơn nữa, tôi đã hứa với thằng Hòa là cho
thằng Thiện về.
- Thì chị cứ nói là chị đã giao Thiện về với mẹ nó rồi, làm
sao cậu Hòa biết được.
Mẹ tôi im lặng. Tôi hồi hộp chờ quyết định của mẹ. Đến lúc
này tôi mới hiểu rõ mọi chuyện. Mới biết rằng sở dĩ Thiện bị bắt là vì ý định của
chú Tám muốn giúp mẹ tôi một số vốn làm ăn chứ không phải để giúp tôi thực hiện
ý định trả thù bà Hồng.
Tiếng mẹ tôi :
- Chú để tôi tính lại coi...
- Thôi, chị đi nghỉ một chút đi. Buổi trưa cũng nên nằm một
chút cho khỏe.
Tiếng chân mẹ tôi bước vào phòng. Tôi nằm xoay người vờ ngủ
say. Kỳ thực, tôi đang suy nghĩ về những điều vừa tình cờ nghe được. Nếu chẳng
may mẹ tôi nhận lời với chú Tám. Trời ơi ! Thiện sẽ khổ biết chừng nào ? Số phận
nó rồi cũng như số phận của đám trẻ mẹ tôi nuôi trước kia hoặc sẽ tệ hại hơn ?
Như vậy thì làm sao tôi yên tâm được. Thà rằng tôi không biết, đằng này...
Chiều hôm ấy, mẹ tôi nói với tôi rằng chú Tám muốn giúp mẹ
con tôi bằng cách hỏi vay dùm một số tiền và hỏi ý tôi có bằng lòng không ? Tôi
biết mẹ tôi muốn biết tôi có ý cần tiền không để mẹ quyết định trả lời với chú
Tám về đề nghị của chú.
Tôi trả lời :
- Con thấy cũng không cần lắm đâu mẹ. Làm phiền chú ấy quá
cũng kỳ.
Tôi hy vọng câu trả lời này khiến mẹ tôi có quyết định dứt
khoát.
Nhưng sau đó, tôi thất vọng não nề khi thấy mẹ tôi như có vẻ
xiêu lòng trước những lời thuyết phục của chú Tám. Chú bảo với mẹ tôi rằng đã lỡ
bắt Thiện theo, nếu để Thiện về chắc chắn nó sẽ kể lại mọi chuyện và công an sẽ
dò theo dấu vết. Như vậy chưa chắc mẹ đã sống yên ổn được ở Nha Trang. Điều đó
khiến mẹ tôi lo sợ. Mẹ kệ chú muốn làm gì thì làm... Tôi thầm lo cho Thiện và
thấy rằng việc tìm gặp Thiện là một việc cần. Biết đâu mẹ tôi sẽ nhận lời với
chú Tám ? Và lúc đó, tôi sẽ phải giúp Thiện về với bà Hồng...
Chương 7
Chỉ còn hơn một ngày nữa là chúng tôi sẽ khởi hành. Buổi sáng
nay, mẹ tôi dẫn tôi và con Lộc đi chơi một vòng quanh Sài Gòn. Mẹ hẹn sáng mai,
mẹ sẽ dẫn đi xem Thảo Cầm Viên. Ngày còn ở Vũng Tàu, tôi vẫn hằng ao ước được
lên Sài Gòn đi chơi Thảo Cầm Viên để được nhìn tận mắt những con vật mà xưa nay
tôi chỉ thấy trong sách vở như voi, sư tử, cọp... Còn Lộc thì khỏi nói, náo nức
đòi đi ngay. Tôi lại thấy lòng dửng dưng, khó hiểu. Có lẽ vì nỗi lo sợ xâm chiếm
tâm hồn.
Mẹ tôi kêu mệt vì suốt buổi sáng phải đi bộ. Chú Tám chạy đi
mua cho mẹ tôi mấy viên thuốc. Lúc mẹ tôi nằm nghỉ trưa, tôi xin phép được đến
nhà anh Lê Phong chơi. Mẹ tôi bằng lòng và không quên căn dặn tôi phải về trước
sáu giờ chiều để lo cơm nước.
Đến nhà anh Lê Phong. Đó chỉ là một cái cớ. Sự thật là tôi đi
tìm Thiện. Buổi trưa tình cờ tôi nghe thấy chú Tám dặn vợ đem cho Thiện bộ quần
áo mới mẹ tôi mua cho để thay. Tôi nảy ngay ý định lén theo dõi.
Tôi đem theo một con dao bấm vì nghĩ rằng mình sẽ phải dùng đến.
Ngồi đợi đến gần hết ly nước trong một chỗ khuất ở quán nước gần nhà, tôi mới
thấy thím Tám với một gói đồ trên tay. Thím đi thẳng, không nghi ngờ gì cả. Tôi
theo sau, thận trọng giữ đều khoảng cách. Thím dẫn tôi đi qua những con đường lạ,
cuối cùng, dừng lại trước một căn nhà vách gỗ có gác lửng.
Thím Tám mở cửa bước vào rồi khép lại. Tôi hồi hộp nghĩ không
biết trong nhà có người không ? Và lát nữa, khi thím Tám đi rồi, tôi phải làm
sao để vào trong đó ? Bỗng thím Tám trở ra, không khóa cửa mà chỉ khép hờ rồi
đi thẳng về phía quán nước bên kia đường. Tôi thu mình gọn sau một gốc cây,
nghĩ thật nhanh. Có lẽ thím Tám đi mua nước cho Thiện. Như vậy nghĩa là trong
nhà không có người, nếu có, thì cũng đi vắng. Cánh cửa chỉ khép hờ… Đúng là một
cơ hội tốt.
Tôi bước nhanh đến trước cánh cửa. Hết sức liều lĩnh và hồi hộp,
tôi đẩy cửa bước vào rồi khép lại như cũ. Nhà hơi tối nhưng chỉ trong một khoảnh
khắc ngắn, tôi nhận được đầy đủ mọi vật chung quanh : Bốn bức vách gỗ trống trải
của một căn nhà bỏ hoang.
Tôi nhìn lên phía cầu thang, đoán chắc họ ở trên đó. Người
tôi bỗng run lên vì hồi hộp. Những bước chân mất bình tĩnh đưa tôi tiến lên từng
bậc thang. Ngay lúc đó, có tiếng mở cửa của thím Tám. Tôi hoảng hốt bước hằn
lên căn gác và cũng vừa đúng lúc để đôi mắt mở tròn kinh ngạc : căn gác cũng trống
trơn !
Thím Tám đã vào nhà thì phải. Tôi nằm dài trên sàn gác, trườn
mình ra phía đầu cầu thang hồi hộp nhìn xuống dưới nhà. Sự ngạc nhiên trong tôi
được giải thích. Thím Tám, sau khi treo bịch ni lông nước đá lên một cây đinh
nơi vách, đang ra sức khuân mấy bao xi măng ở giữa nhà sang một bên. Một cái nắp
hầm bằng gỗ lộ ra. Thím gỡ bao nước đá rồi giở nắp hầm, bước xuống. Từ dưới đó,
những tia sáng vàng vọt hắt lên đồng thời với tiếng của thím Tám :
- Đó, nước đá đó, uống gì thì uống đi ! Có thay quần áo mới
thì thay ngay đi để tôi còn đem đồ cũ về giặt !
Có lẽ Thiện thay quần áo nên một lúc sau, tôi mới thấy thím
Tám nhô ra khỏi căn hầm. Thím đậy nắp hầm lại, khuân những bao xi măng đè lên
như trước rồi tiến ra phía cửa. Tôi nghe rõ mồn một tiếng khóa.
Nghe ngóng một lúc sau, không còn thấy động tĩnh gì, tôi mới
dám rời căn gác xuống nhà dưới. Tim tôi nhảy thình thịch như muốn thoát khỏi lồng
ngực. Chưa bao giờ tôi làm một việc mạo hiểm như lần này. Tôi tiến lại phía những
bao xi măng, di chuyển chúng sang một bên. Không khí oi bức buổi trưa và những
bao xi măng khá nặng làm tôi đổ mồ hôi dầm dề.
Tôi run run mở nắp hầm. Tôi nhìn thấy ngay Thiện trong bộ quần
áo mới. Nằm trên một chiếc chõng tre kê sát góc hầm, một căn hầm dài chừng ba
thước, ngang hơn hai thước và xây xi măng đàng hoàng.
Thấy tôi, Thiện nhổm ngay dậy :
- Anh Hòa ! Tôi bước xuống hầm. Thiện ôm lấy tôi khóc nức nở.
Nó hỏi :
- Anh đến đây với thím Tám của anh phải không ?
Tôi lắc đầu :
- Không, anh đến có một mình.
- Anh có gặp thím ấy không ? Thím ấy vừa ở đây ra đó.
Tôi lắc đầu và thuật cho Thiện nghe tất cả những gì tôi biết
về số phận của nó. Kế đó, tôi cho Thiện rõ lý do nó bị đưa lên đây. Tôi mong nó
hiểu cho mẹ con tôi.
Nghe xong, Thiện vừa thút thít vừa hỏi tôi :
- Mẹ anh đã quyết định chưa ?
- Anh chưa biết, nhưng theo anh nghĩ rất có thể mẹ anh bằng
lòng giao em cho chú Tám lắm.
Thiện lại khóc òa lên :
- Nếu vậy thì làm sao em còn được gặp mẹ em nữa…
Tôi an ủi Thiện :
- Bởi vậy anh mới tìm đến đây để giúp em.
- Anh giúp em cách nào ?
Tôi lắc đầu :
- Anh... anh cũng chưa biết nữa...
Thiện nói :
- Hay là anh đưa em... trốn về Vũng Tàu nghe anh ?
Tôi bàng hoàng trước lời đề nghị của Thiện. Đưa Thiện trốn về
Vũng Tàu, đó là một điều hết sức nguy hiểm và là điều chưa bao giờ tôi dám nghĩ
tới. Thiện về Vũng Tàu trong lúc mẹ con tôi còn chưa ra Nha Trang thì số phận của
chúng tôi sẽ ra sao ? Phần tôi, công an có để yên cho tôi không ? Hay họ sẽ giữ
tôi để bắt luôn mẹ tôi và chú Tám ?
Thiện cũng khá thông minh, thấy tôi ngần ngừ, nó vội nói ngay
:
- Anh sợ bị lôi thôi phải không ? Anh đừng lo, em xin hứa với
anh là sẽ xin má em bỏ qua chuyện này. Em tin rằng má em bằng lòng vì má em rất
thương em, thấy em về được là má mừng lắm rồi, em xin điều gì lại không được.
Tôi đâu dám tin vào lời hứa của Thiện. Tôi đâu dám căn cứ vào
lời hứa đó mà quyết định một việc liên quan đến tính mạng của mẹ con tôi và chú
Tám. Tuy nhiên, tôi đã nghĩ ra cách giải quyết :
- Hay là anh sẽ giúp em thế này, Thiện nhé. Anh đưa em thoát
khỏi nơi đây rồi em tìm đến bến xe Vũng Tàu và về một mình. Anh có đem theo ít
tiền đủ để em đi xe... Em thấy sao ?
Thiện chẳng suy nghĩ gì cả :
- Vâng, em bằng lòng.
Tôi nói :
- Nhưng anh xin Thiện giữ lời hứa với anh nghe. Về Vũng Tàu rồi,
em nhớ xin má bỏ qua chuyện này cho mẹ con anh...
Thiện hăng hái :
- Em xin hứa danh dự với anh.
Tôi nhìn sâu vào ánh mắt Thiện :
- Anh tin Thiện ! Có vậy, khi đi xa, anh mới yên lòng...
Thiện ngạc nhiên hỏi :
- Anh không trở lại Vũng Tàu nữa sao ?
- Không Thiện à... Mẹ con anh sẽ đi...
Tôi kịp dừng lại vì nhớ ra rằng địa điểm mẹ con tôi đến là một
nơi phải giấu kín để tránh sự rắc rối sau này. Tôi nói tránh đi :
- Mẹ con anh sẽ đi xa... xa lắm...
Rồi không muốn để Thiện hỏi thêm, tôi bảo Thiện :
- Mình đi thôi, Thiện !
Tôi lên trước. Thiện nối gót theo sau. Kế đó là lúc con dao bấm
được sử dụng. Hai anh em loay hoay một lúc mới phá được ổ khóa, thoát ra ngoài.
Thiện reo lên mừng rỡ khi thấy cảnh nhộn nhịp của đường phố.
Tôi góp với niềm vui của Thiện một nụ cười. Tôi móc hết tiền túi trao cho Thiện
:
- Em cầm lấy để đi xe… Nhớ lời hứa với anh nhé ! Cho anh gởi
lời tạ lỗi với má em...
Thiện nắm tay tôi bịn rịn. Tôi cảm động muốn khóc.
Một chiếc taxi chạy ngang, tôi đưa tay vẫy. Nhưng chiếc xe có
khách nên chạy thẳng. Trời đã về chiều, đường phố khá vắng vẻ. Chúng tôi đứng
im lặng bên nhau chờ xe. Tôi đưa mắt nhìn về phía cuối đường và chợt run lên.
Thiện cũng đã nhận ra chú Tám đang đi về phía chúng tôi. Chú
chưa nhận ra chúng tôi thì phải. Tôi hoảng hốt kéo Thiện đứng nấp sau một gốc
cây, nhưng một chiếc taxi đang tiến tới, tôi lại nhô ra vẫy xe.
Chú Tám vừa trông thấy tôi mặt đã biến hẳn thần sắc. Chú chạy
như bay về phía tôi :
- Cậu Hòa ! Ở lại !
Có lẽ chú Tám tưởng tôi trốn theo Thiện. Tôi rối lên, vẫy tay
lia lịa. Chiếc taxi đã có người nhưng vẫn đậu lại. Tôi chỉ chờ cửa xe bật mở là
đẩy Thiện lên. Nhưng khi cửa mở, một người trong xe nhảy xuống đã thay tôi, đẩy
Thiện vào trong xe. Kế đó, tôi cũng bị đẩy vào theo. Người này đóng mạnh cửa xe
lại rồi mở cửa trước ngồi gọn, dục tài xế cho xe chạy.
Tôi ngoái nhìn về phía sau thấy chú Tám đứng bên đường nét mặt
đầy lo âu và thất vọng. Dường như chú Tám đang tìm xe để đuổi theo chúng tôi.
Tôi quay lại. Từ băng trước, người khách lạ cũng vừa quay ra sau. Tôi nhận ra
hàm râu quai nón trước tiên. Tôi bật thốt :
- Anh Lê Phong !
Lê Phong nói với tài xế :
- Ông cho chúng tôi ra thẳng xa lộ. Bao nhiêu tiền cũng được.
Rồi anh lấy thuốc lá ra châm hút. Anh rít một hơi rồi nói với
tôi :
- Có lẽ chú Tám của em bực mình lắm thì phải. Thế nào ông ta
cũng đón xe tìm bọn mình ở bến xe Vũng Tàu... Nhưng làm gì có mình ở đó mà
tìm... Em nhỉ !
Rồi anh quay lại nhìn tôi lần nữa, nhếch mép cười.
Tôi tự cố trấn tĩnh. Tôi biết mình sắp phải đương đầu với những
khó khăn sắp đến.
Chương 8
Suốt quãng đường dài Sài Gòn - Vũng Tàu anh Lê Phong không
nói một tiếng. Tôi thì lặng thinh vì lo sợ không biết rồi số phận mình ra sao.
Thật không thể nào ngờ rằng anh Lê Phong đã theo dõi tôi từ đầu để rồi vào giờ
phút cuối xuất hiện, khiến tôi phải theo về Vũng Tàu. Tôi nhìn qua Thiện, chừng
như nó muốn nói chuyện lắm nhưng thấy Lê Phong cứ lầm lầm lì lì hút hết điếu
thuốc này đến điếu thuốc kia, còn tôi thì buồn bã cúi đầu nên đành phải nhìn
qua cửa xe ngắm phong cảnh.
Đến Vũng Tàu, anh Lê Phong bảo xe đưa chúng tôi về thẳng nhà
bà Hồng. Căn biệt thự nhà bà Hồng đã lên đèn sáng trưng. Anh Lê Phong để Thiện
bấm chuông gọi cửa và đứng cạnh tôi như để canh chừng.
Bà Tư ra mở cổng. Bà rú lên :
- Trời ơi ! Cậu Thiện về !
Rồi bà chạy vội vào trong kêu rối rít :
- Bà chủ ơi ! Cậu Thiện về ! Bà chủ ơi !
Bà Hồng chạy ra như một cơn gió. Bà Tư vội vàng mở cổng. Thiện
nhào lại phía mẹ. Hai mẹ con ôm lấy nhau cùng khóc nức nở. Tôi đứng tránh sang
một bên. Giờ phút này tôi mới thấy cô độc và hối hận việc mình lén đi gặp Thiện.
Tôi nhớ đến mẹ tôi, không biết giờ này ở Sài Gòn sau khi nghe chú Tám thuật
chuyện, mẹ tôi phản ứng ra sao ? Mẹ tôi sẽ buồn khổ biết dường nào.
Sau cơn xúc động, bà Hồng mới để ý đến anh Lê Phong và tôi.
Bà nhìn tôi nghẹn ngào nói :
- Cậu lại cứu em Thiện lần nữa... Tôi thật không biết lấy gì
để cảm ơn lòng tốt của cậu...
Tôi ngắt lời bà Hồng :
- Thưa bà, đấy là công của anh Lê Phong. Còn cháu... cháu....
Anh Lê Phong nghiêng mình chào bà Hồng, anh nói :
- Chắc bà còn nhớ tôi ? Lê Phong, trưởng phòng điều tra.
Bà Hồng :
- Vâng, tôi nhớ ra rồi... Thành thật cám ơn ông đã giúp tôi
tìm được cháu Thiện...
Anh Lê Phong nói :
- Thưa bà, đó là phận sự của tôi.
Rồi quay sang tôi :
- Bây giờ mới đến chuyện của anh em mình...
Tôi chờ đợi giây phút này từ lúc nhận ra anh Lê Phong trên
chiếc taxi ở Sài Gòn. Tôi thầm bảo mình phải bình tĩnh. Nhưng khi anh nói :
- Anh mời em về phòng điều tra của công an Vũng Tàu.
Tôi run lên, định bỏ chạy. Nhưng anh Lê Phong đã giữ tay tôi
kéo lại. Anh nói :
- Em đừng sợ, anh không làm gì em đâu. Anh chỉ muốn tìm ở em
vài lời khai thôi...
Bà Hồng trấn an tôi :
- Cậu cứ theo ông ấy đi, chắc không sao đâu. Tôi hứa sẽ xin bảo
lãnh cho cậu.
Tôi không nói được hai tiếng cảm ơn mà chỉ đưa mắt nhìn bà Hồng.
Tôi hy vọng ánh mắt đủ khiến bà Hồng hiểu tất cả.
Anh Lê Phong nhờ điện thoại của nhà bà Hồng gọi về sở xin xe
đến đón. Ít phút sau, có tiếng còi xe rú lên và một chiếc xe jeep ngừng trước
nhà bà Hồng. Anh Lê Phong chào bà Hồng rồi dẫn tôi ra xe. Tôi đưa mắt nhìn bà Hồng
và Thiện. Tôi dừng nơi Thiện rất lâu rồi mới chịu bước theo anh.
Ra đến xe, tôi thấy một đám đông vây quanh. Họ nhìn tôi và
anh Lê Phong như muốn thôi miên. Xe chạy. Tôi nhớ đến mẹ tôi và nước mắt tôi ứa
ra, lăn dài...
Anh Lê Phong ra lệnh đưa tôi xuống phòng tạm giữ vì tôi không
chịu khai gì cả. Anh hỏi có phải mẹ tôi chủ mưu vụ bắt cóc Thiện ? Hiện nay, mẹ
tôi ở đâu ? Tôi sợ mẹ tôi bị bắt và tin vào lời hứa của Thiện rằng sẽ xin bà Hồng
bỏ qua vụ này. Vì thế, tôi lặng thinh mặc anh Lê Phong đe dọa hay dỗ dành.
Anh Lê Phong cũng cho tôi biết rõ rằng ngay sau khi nhận được
lời thưa của bà Hồng, anh đã tức tốc đến trường để dọ hỏi tin tức. Một giáo
viên ở trường cho biết đã thấy Thiện đi với tôi lúc về học. Anh bèn đến nhà tôi
để điều tra nhưng khi anh đến nơi, chúng tôi đã rời Vũng Tàu lên Sài Gòn. Anh
ra bến xe hỏi thăm và biết được lộ trình của chúng tôi. Anh đặt ngay nghi vấn rằng
mẹ con tôi có liên quan đến vụ mất tích của Thiện. Anh theo chúng tôi lên Sài
Gòn và lần gặp tôi ngoài phố, nghe tôi nói là người vừa ở Vũng Tàu lên, anh đã
biết ngay tôi là người anh muốn tìm. Anh theo dõi tôi từ đó. Gặp tôi ở kho hàng
Văn Minh, anh biết Thiện bị giữ trong đó nhưng chưa ra tay vì còn chờ cơ hội để
bắt trọn những người liên can. Thiện bị dời đi nơi khác, tôi lén gặp Thiện... tất
cả những việc này đều không lọt khỏi mắt anh Lê Phong. Khi tôi đưa Thiện ra đón
xe thì anh cũng đi thuê một chiếc taxi định đưa chúng tôi về Vũng Tàu. Anh đến
vừa đúng lúc chúng tôi bị chú Tám nhận ra...
° ° °
Người công an gác ở phòng tạm giữ kêu tên tôi. Tôi bước ra và
được đưa lên văn phòng. Đã hai ngày nay, tôi không được gặp ai cả. Tôi cũng
không được biết một tin tức gì ở bên ngoài.
Tôi bước vào phòng, nhìn về phía bàn giấy ở góc. Và tôi bỗng
òa khóc, chạy nhào về phía đó ôm chầm lấy mẹ tôi.
Mẹ tôi ôm lấy tôi hôn lấy hôn để lên trán, lên má tôi. Mẹ ghì
tôi thật chặt trong vòng tay. Thật lâu mẹ mới buông tôi ra và lúc này, tôi thấy
nước mắt ràn rụa mặt mẹ.
Anh Lê Phong bảo tôi ngồi rồi nói :
- Mẹ em đã khai tất cả ra. Từ giờ phút này, em được tự do.
Tôi mừng quá, hỏi thêm :
- Còn mẹ em ?
- Phần mẹ em thì do bà Nguyễn Tuyết Hồng quyết định. Có lẽ bà
ấy cũng gần đến rồi đó.
Trong khi chờ đợi bà Hồng đến, anh Lê Phong cho phép mẹ con
tôi được hàn huyên. Mẹ tôi cho tôi biết ngay sau khi được tin tôi đã về Vũng
Tàu với Thiện, mẹ đáp xe xuống đây ngay. Hay tin tôi bị giữ điều tra mẹ lo sợ lắm
và sau nhiều lúc suy nghĩ, mẹ đã quyết định ra trình diện để khai tất cả sự thật.
Có tiếng gõ cửa. Anh Lê Phong lên tiếng :
- Cứ vào.
Bà Hồng bước vào. Chào hỏi anh Lê Phong xong xuôi, bà quay
nhìn mẹ tôi chằm chặp. Bà bước đến nắm lấy tay mẹ tôi giọng run run hỏi :
- Chị Chín ! Con tôi đâu ?
Tôi còn ngạc nhiên trước câu hỏi của bà Hồng thì mẹ tôi đã
nhìn tôi, mắt mẹ tôi lại nhòa tràn nước mắt. Mẹ tôi chỉ tôi và nói với bà Hồng
:
- Thưa bà chủ... Đó ! Thằng Hòa đó ! Con bà chủ đó.
Bà Hồng nhìn tôi sững sờ trong lúc tôi ngạc nhiên khôn xiết.
Sau đó, bà Hồng chạy lại ôm chầm lấy tôi, bà khóc nức nở nói :
- Con trai của mẹ !
Tôi ngơ ngác vì không hiểu gì cả.
Anh Lê Phong thay lời mọi người kể cho tôi nghe tất cả. Thì
ra người mà tôi gọi bằng mẹ bấy lâu nay không phải là mẹ ruột của tôi. Mẹ ruột
của tôi là bà Hồng. Tôi là con của ông Võ Hữu Danh và bà Nguyễn Tuyết Hồng. Tên
tôi là Hòa, nhưng Võ Hữu Hòa chứ không phải là Trần Văn Hòa.
Chuyện khởi đầu từ một ngày cách đây mười lăm năm. Người mà
tôi gọi là mẹ bấy lâu nay hồi đó còn là chị Chín, một người giúp việc cho mẹ ruột
tôi. Một hôm, bà làm vỡ của mẹ tôi một cái lục bình cổ, mẹ tôi nóng giận buông
lời trách móc bà trước mặt đông đủ khách khứa. Lấy điều đó làm nhục, bà lập tâm
trả thù, tối đến, lén ẵm tôi bỏ trốn, đưa tôi ra Vũng Tàu định đem bán nhưng rồi
vì thương tôi mới giữ lại để nuôi.
Thời gian nuôi dưỡng dài đằng đẵng đã khiến người mẹ nuôi xem
tôi như ruột thịt. Bà thương yêu tôi, không muốn mất tôi. Bởi vậy, khi biết tôi
định đi gặp bà Hồng để trả lại cái xắc tay, bà sợ mẹ con tôi nhận được nhau,
ngăn cản tôi. Rồi sau đó, những hành động kế tiếp như bắt thằng Thiện, bỏ nhà
trốn lên Sài Gòn, mua vé định ra Nha Trang... tất cả chỉ để giữ tôi.
Nghe tin tôi bị bắt, biết trước sau gì cũng mất tôi, bà đã ra
trình diện và khai hết với anh Lê Phong. Anh Lê Phong gọi điện thoại mời bà Hồng
đến văn phòng gấp.
Và bây giờ mẹ con tôi nhận được nhau. Tôi đang ngồi bên mẹ, gục
đầu vào vai mẹ khóc nức nở.
Tôi nhớ lại lần đầu tiên biết tên tôi, mẹ tôi đã sững sờ sau
khi nghe tôi nói. Rồi sau đó, lần trò chuyện với Thiện, Thiện cũng đã cho tôi
biết nó có một người anh tên Hòa. Có lẽ mẹ tôi không muốn Thiện bận tâm, bịa rằng
tôi đã chết. Tôi nhớ lại lần đầu nhìn đôi mắt của mẹ tôi qua tấm hình trong căn
cước. Từ ngày đó, tôi đã thấy đôi mắt rất quen thuộc.
Mẹ tôi ! Mẹ tôi đây rồi ! Và em Thiện của tôi ! Tôi sung sướng
quá, tưởng chừng mình đang mơ, tưởng chừng mình lạc bước vào một cõi thần tiên
hoan lạc.
Đột nhiên bên tai tôi vang lên một tiếng nấc. Tôi nhìn về
phía người đã nuôi nấng tôi mười mấy năm nay. Mẹ nuôi tôi đang ôm mặt khóc. Tôi
cảm động quá, tôi nhớ lại lúc nãy, khi gặp lại tôi, bà đã ôm tôi trong tay đầy
luyến tiếc. Bà đã ghì tôi thật chặt như sợ tôi vuột khỏi vòng tay.
Tôi đã vuột khỏi vòng tay của bà từ đây. Tôi hết còn là Trần
Văn Hòa, con ông Trần Văn Hai và bà Nguyễn Thị Chín nữa. Mẹ nuôi tôi mất tôi
vĩnh viễn rồi sao ?
Tôi không dám nhìn thẳng mặt người mẹ nuôi nữa. Tôi gục đầu mặc
nước mắt ràn rụa. Tôi không hiểu nổi đó là những dòng lệ sung sướng ứa ra vì nhận
được mẹ ruột hay là những dòng nước mắt khóc thương một tình thương vừa chắp
cánh bay xa...
Chương 9
Tôi về sống với mẹ ruột. Mẹ nuôi tôi, theo lời xin của mẹ ruột
tôi, không bị làm rắc rối gì cả. Bà được trở về nhà cũ và sau đó đã lên Sài Gòn
đón con Lộc về chung sống.
Mẹ ruột tôi rất thương yêu tôi, lo lắng cho tôi đủ thứ. Mẹ
tôi mua cho tôi một chiếc áo ấm mới. Hẳn nhiên chiếc áo này phải đắt tiền và đẹp
hơn chiếc áo tôi đang mặc nhiều. Nhưng tôi nhường chiếc áo mới cho Thiện. Tôi
muốn được mặc chiếc áo cũ để nhờ kỷ vật thương yêu này nhớ mãi đến người mẹ
nuôi, người đã nói với tôi lúc trao cho tôi chiếc áo :
- Kỷ niệm những ngày "an hòa" của mẹ con mình đó.
Không ! Mẹ ơi ! Chiếc áo còn là kỷ niệm thương yêu nhất khiến
con nghĩ đến mẹ dù hiện tại, mẹ ruột con đã xuất hiện và con phải sống bên người.
Buổi sáng, trời còn ẩm sương - mùa sương mù vẫn chưa dứt -
tôi thức dậy thật sớm ra trước cổng nhìn về phía cuối con đường mờ mờ trong
sương. Tôi bỗng nhớ đến căn nhà ở bãi Dâu, nơi đó có biết bao kỷ niệm xa xưa của
tôi. Nơi đó tôi có một người mẹ nuôi với tình thương ruột thịt. Nơi đó tôi có
những chiều ra ngồi nơi lan can hứng gió, có những sáng co ro, những lúc đứng
nhìn bãi Dâu chìm trong sương mù.
Tôi mở cổng bước ra ngoài. Những bước chân luyến nhớ đưa tôi
đi về phía bãi Dâu. Đường từ đây ra đó khá xa nhưng lúc này, tôi bất chấp. Tôi
cứ bước đi trên con đường kỷ niệm để tìm về dĩ vãng.
Tôi đã đến trước căn nhà kỷ niệm. Tấm bảng "An Hòa"
đẫm sương mà rạng rỡ. Chiếc xe sinh tố lặng lẽ mà đẹp tươi. Tôi dừng lại. Tôi
nhìn vào nhà, nơi cánh cửa mở hé.
Mẹ nuôi tôi đẩy cửa bước ra. Bà kêu lên :
- Kìa ! Hòa !
Tôi chạy lại. Bà ôm chầm lấy tôi. Nhưng sau đó, bà lại đẩy
tôi ra, giọng gượng gạo nói :
- Cậu... cậu… cậu đến đây... bà có biết không ?
Tôi gục đầu bên vai mẹ, nói :
- Mẹ ! Mẹ hết thương con rồi sao mẹ ? Con vẫn là con của mẹ
hoài... Đừng gọi con bằng những tiếng xa lạ ấy nữa nghe mẹ...
Có tiếng xe hơi ngoài đường. Mẹ ruột tôi và Thiện cùng bước
xuống. Tôi quay lại nhìn. Mẹ tôi nói :
- Con tệ quá ! Đi ra đây mà không cho mẹ biết.
Mẹ nuôi tôi đon đả :
- Mời bà vào chơi ! Hòa vừa mới đến đây thôi...
Chúng tôi vào cả trong nhà. Con Lộc cũng vừa thức dậy nhìn mọi
người ngạc nhiên. Mẹ ruột tôi bỗng nói:
- Chị Chín à, tôi thấy thằng Hòa nó còn mến chị lắm. Nếu chị
bằng lòng, tôi xin mời chị về sống chung với mẹ con tôi cho vui. Trước là để
con tôi được vui, sau để tôi được đền ơn chị đã nuôi nấng nó suốt mười mấy năm
trời.
Tôi không ngờ mẹ tôi có ý định này. Tôi sung sướng quá, nói
tíu tít :
- Mẹ nói thật nghe mẹ… Mẹ bằng lòng đi mẹ... về với con nghe
mẹ...
Mẹ ! Cả hai người trước mặt tôi kia đều là mẹ tôi ! Người cho
tôi xác thân, người nuôi tôi khôn lớn. Tôi chợt nở nụ cười khi nghĩ rằng mình
là một đứa con có đến hai người mẹ.
Nắng vừa lên cao, đuổi dần những màn sương trên mặt biển. Mặt trời đỏ tươi thật rạng rỡ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét