Thứ Hai, 29 tháng 11, 2021
Tiếng kèn sắc xô
Đó là mùa hè 1963. Tôi học lớp 7 tại một vùng quê miền Tây xa
xôi. Nơi đây có những kinh rạch chằng chịt và vườn cây sai quả. Việc chèo ghe,
cắt lúa, bắt cá thì tôi làm cái rẹt chẳng thua kém ai, còn việc học, tôi thường
đội sổ. Trong học bạ tôi, môn học nào thầy cô cũng ghi yếu, từ trên xuống dưới
yếu, yếu, kém... Tôi cũng chẳng hiểu tại sao mình yếu kém như vậy. Đầu tôi âm u
lắm. Những con Toán, công thức Hóa học, những định lý Vật lý đối với tôi
nó xa xăm như sao Hỏa. Tôi cứ tự hỏi học ba cái rắc rối ấy
làm gì.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giữa “biến tấu lời” và “giấc mơ cây”: Những nỗ lực làm mới thơ Trần Vũ Long (Khảo sát từ góc nhìn thể nghiệm thi pháp và tư tưởng vô thườ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét