Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2021
Tri thiên mệnh
“Ở đời, khó nhất là biết mình! Năm ấy tôi hai mươi ba tuổi, may mắn đã ngộ ra nhiều điều từ lời dạy và cuộc đời của cha tôi“. Đó là những dòng cuối cùng của truyện ngắn Tri Thiên Mệnh, cũng là dòng cuối cùng Khôi Vũ khép lại tuyển tập truyện ngắn anh viết trong 10 năm từ 1991 đến 2000. Tôi bâng khuâng tự hỏi Khôi Vũ đã “tri“ những gì và đã “ngộ“ những gì trong 10 năm ấy? Và những gì anh cho là “may mắn“?
Trước hết, anh phơi bày ra khá cụ thể những mặt trái của thời kinh tế thị trường, “Cái thời buổi kỳ lạ hết chỗ nói “(tr.34). Bao nhiêu cảnh sống lọc lừa, giả dối, vô luân chà đạp lên những giá trị đạo đức truyền thống. Ở đâu cũng thấy những chuyện tiêu cực, những bất công. Ở đâu cũng thấy những vấn đề thật bận tâm, thật nặng lòng.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giữa “biến tấu lời” và “giấc mơ cây”: Những nỗ lực làm mới thơ Trần Vũ Long (Khảo sát từ góc nhìn thể nghiệm thi pháp và tư tưởng vô thườ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét