Chiếc lá thuộc bài 2
Chương 4
Em đã lầm khi nghĩ rằng các bạn cùng lớp không còn hoài nghi
mình. Bởi vì chỉ không lâu sau kết quả thi học kỳ một, lại xuất hiện những lời
làm em phải buồn lòng.
"Con Hương đứng hạng cao nhờ điểm môn toán của cô Thục
Viên và điểm môn lý của thầy Phiên".
"Con Hương mà học giỏi hơn con Châu, ai tin cho được. Chẳng
qua vì con Châu bị bệnh trước kỳ thi chớ không thì con Hương đừng có
mong..."
"Hay không bằng hên. Hãnh diện gì."
Tại sao vậy ? Con Hương hạng năm. Con Hương hạng bảy. Con
Hương hạng ba. Con Hương hạng nhì... Tại sao vậy ? Tại sao bất cứ chuyện gì có
liên quan đến em, thì dù chỉ là chuyện nhỏ nhặt, cả lớp cũng chú ý đến. Những lời
nghi ngờ khi em được điểm cao. Những lời chê bai khi em bị điểm kém... Em chỉ
muốn yên thân để học. Chừng đó thôi. Em có phải là một diễn viên trên sân khấu
đâu mà mọi người cứ nhìn vào em rồi bình phẩm ?
Em từng hứa với cô Thục Viên sẽ bỏ ngoài tai hết thảy những lời
nọ kia của bạn. Nhưng em không thể... Em lại bị ảnh hưởng rồi... Em lại trở về
tình trạng tự hoài nghi...
Cô Thục Viên biết hết. Một hôm, cô kể cho em nghe một câu
chuyện ngày xưa. Ðó là chuyện cha con nhà nọ đi bán lừa. Họ dắt lừa ra chợ. Một
người qua đường nói : "Cha con nhà anh thật ngốc, có con lừa mà lại chịu
đi bộ". Nghe vậy, hai cha con bèn leo lên lưng lừa bắt nó chở đi. Một người
qua đường khác nói : "Có mỗi con lừa mà tới hai người cởi, nó kiệt sức thì
bán với chác gì nữa". Người cha bèn nhường cho con ngồi, mình xuống đi bộ.
Người qua đường thứ ba dèm xiểm : "Ở đời sao có chuyện kỳ khôi, con thì ngồi
ung dung trên lưng lừa để cha già yếu đuối phải đi bộ". Rốt cuộc, hai cha
con cùng xuống cuốc bộ như trước. Người cha ngửa mặt mà than thở : "Biết
làm sao cho vừa lòng mọi người được".
Em hiểu ngụ ý của câu chuyện. Cô Thục Viên muốn khuyên em bền
chí trong việc học. Nhưng... cô Thục Viên ơi ! Chị Thục Viên của Ánh Nga ơi !
Em cảm nhận như trong lòng mình còn thiếu một cái gì đó, cái gì đó giúp em chịu
đựng, giúp em vững vàng...
° ° °
Chủ nhiệm lớp em là cô Oanh. Cô dạy văn lớp em năm nay và
cũng từng dạy năm ngoái, nên cô rất hiểu bọn em. Vì thế khi cô đề cử nhỏ Phụng
làm trưởng ban tổ chức buổi tất niên, cả lớp bằng lòng ngay.
Nhỏ Phụng lên bục giảng để sắp xếp công việc. Trước hết, nhỏ
hỏi cả lớp :
- Năm nay các bạn muốn ăn mặn hay ăn ngọt xin cho biết ý kiến
để tôi ước tính chi phí.
Cả lớp đưa ý kiến hỗn loạn :
- Đồ ngọt !
- Đồ mặn !
- Mặn ngọt đi ! Cổ kim hòa điệu !
Cô Oanh gõ thước giữ im lặng. Nhỏ Phụng lớn giọng :
- Ai muốn ăn mặn thì giơ tay lên ?
Hơn nửa lớp đưa tay. Nhỏ Phụng lại hỏi :
- Thế còn những ai muốn ăn ngọt ?
Chỉ có hơn mười cánh tay giơ cao.
Nhỏ Phụng viết lên bảng : "Quyết định của lớp : ăn đồ mặn".
Sau đó, nhỏ tính toán gì đó ở một góc bảng. Cuối cùng, nhỏ quay xuống lớp tuyên
bố :
- Theo ước tính của tôi, thì mỗi bạn sẽ đóng góp ba ngàn.
Cả lớp nhao nhao phản đối :
- Sao nhiều thế ? Mày có tính sai không hả Phụng ?
- Mỗi đứa ba ngàn, nhân cho năm chục đứa, vị chi một trăm năm
chục ngàn. Mày tính mua bán gì mà nhiều vậy ?
- Mày có tính bớt xén "công quỹ" hay không đó ?
Nhỏ Phụng "hứ" một tiếng :
- Tiền nào của nấy ! Ăn mặn, tối thiểu cũng phải hai ngàn.
- Nó bớt xuống rồi tụi mày ơi.
- Thôi, ngàn rưỡi đi.
- Ngàn sáu cũng được !
Cô Oanh can thiệp :
- Cô nghĩ rằng ta nên liệu cơm gắp mắm. Phụng cho biểu quyết
xem những ai bằng lòng đóng góp hai ngàn đi.
Nhỏ Phụng ra giá "Ba ngàn" trước. Chỉ có năm đứa đồng
ý. Phụng hạ "Hai ngàn rưỡi". Được mười hai đứa. Phụng hô : "Hai
ngàn", cũng chỉ được hai mươi đứa, chưa quá nửa lớp. Nó than :
- Đứa nào cũng muốn ăn ngon mà tiền thì không chịu đóng góp
cho đủ. Biết làm sao bây giờ ?
Em đề nghị :
- Nếu vậy mình sẽ ăn đồ ngọt. Tôi đề nghị mỗi người đóng một
ngàn thôi.
Vài nhỏ đồng ý :
- Con Hương nói có lý. Thôi, ăn đồ ngọt đi.
- Đóng góp một ngàn là vừa túi tiền rồi.
- Hoan hô con Hương. Hoan hô !
Nhưng lập tức có những ý kiến phản đối :
- Hoan hô cái gì ? Ăn ngọt để bị đau bụng ấy hả ?
- Ăn ngọt thì thà không ăn tất niên còn hơn. Hứ !
- Cả lớp đã quyết định ăn đồ mặn rồi. Ăn mặn. Ăn mặn !
Nhỏ Thu nói rồi la lớn, kéo theo một nhóm cùng la rập khuôn :
- Ăn mặn ! Ăn mặn !
Nhỏ Phụng rất khôn. Nhỏ nắm ngay thời cơ và hỏi :
- Tôi xin hỏi lại. Ai bằng lòng góp hai ngàn ?
Thật lạ lùng, lần này, gần hết cả lớp giơ cao tay. Nhỏ Ngân,
một tay giơ cao, tay kia tát nhẹ lên má em, nói :
- Mày thua rồi Hương ơi !
Câu nói hồn nhiên của Ngân lại khiến em chạnh nghĩ tới mình.
Em tự hỏi phải chăng chỉ vì em phát biểu ý kiến mà cả lớp có thái độ khác với
trước đó. Các nhỏ ấy thà chịu đóng hai ngàn đồng còn hơn chịu theo đề nghị của
em ?
Em chẳng muốn góp ý gì nữa khi cả lớp bàn tiếp các việc khác.
Nhưng cô Oanh gọi đến tên em. Cô giao cho em phụ trách phần văn nghệ vì năm
ngoái em đã từng làm việc đó. Cô hỏi cả lớp :
- Các em có đồng ý không ?
Các nhỏ im lặng, nhìn nhau dò ý. Nhỏ Thu nói trước :
- Em phản đối.
Kế đó là nhỏ Hạnh :
- Em cũng vậy.
Các nhỏ khác nhao nhao lên :
- Giao cho đứa khác, thay đổi không khí đi cô.
- Năm nay cho con Hương "về vườn".
Thật lòng, em chẳng ham gì công việc tổ chức văn nghệ cho buổi
tất niên. Nhưng thái độ của bạn bè khiến em thấy mình bị cô lập. Em nhớ lời
khuyên của cô Thục Viên, cố dàn lòng... Hương ơi ! Hãy bỏ ngoài tai tất cả...
° ° °
Thấy em không dự tiệc tất niên, cô Thục Viên đến nhà để hỏi.
Bởi vậy, mẹ em biết mọi chuyện. Cô Thục Viên thấy không thể tiếp tục giấu mẹ
em, đành kể hết những gì em từng thố lộ vớt cô. Mẹ em nhìn em thật lâu, tưởng
như muốn đọc thấu ý nghĩ của em trong tận đáy tâm hồn. Em ôm lấy mẹ :
- Mẹ đừng giận con nghe mẹ !
Mẹ em nói :
- Không, mẹ không giận Hương đâu. Vì cho dù mẹ có biết cớ sự,
mẹ cũng không thể làm gì hơn những gì cô Thục Viên đã làm cho con. Mẹ chỉ biết
khuyên thêm : con đừng quan trọng hóa những chuyện ấy nữa. Bạn bè con nói gì, đối
xử với con thế nào, con cứ lo cho việc học của mình. Mẹ tin rồi thời gian sẽ
giúp bạn bè hiểu con...
Em gục mặt :
- Vâng, con xin nghe lời mẹ. Nhưng... con muốn... mẹ đừng cho
ba biết chuyện này... Lâu lâu ba mới về nhà dăm ngày, con muốn thấy ba vui.
Mẹ em gật đầu :
- Được, mẹ hứa sẽ không cho ba biết.
° ° °
Mấy ngày Tết trôi qua. Ba em chỉ về thăm nhà một ngày trước tết
rồi trở lại công trường. Ba hẹn, hết mấy ngày tết lo cho công nhân, ba sẽ được
nghỉ bù, về ăn tết muộn. Nhờ có cô Thục Viên, không khí những ngày tết trong
nhà em không đến nỗi hiu quạnh lắm.
Ba em về, cả nhà ăn tết muộn. Ba dành hết thì giờ cho mẹ con
em. Ba đưa hai mẹ con đi chơi phố, đi xem phim, ăn kem, nghe nhạc. Tối đến, ba
trải chiếu trước sân, ngồi nói chuyện với mẹ con em bên ấm nước trà nóng, gói đậu
phộng rang và vài cái bánh kẹo. Ba hay pha trò trong các câu chuyện. Một lần,
em kể lại giấc mơ của mình hôm trước :
- Con thấy mấy con rắn to đuổi theo con. Con sợ quá, chạy tuốt
lên gác xép. Vậy mà chúng vẫn không buông tha, phóng theo sau. Bỗng nhiên, con
thấy mình bay bổng, thoát ra khỏi mái nhà...
Ba em thêm :
- Hèn chi ba nghe tiếng ngói vỡ !
Mẹ con em cười vui.
Em tạm quên đi những lo lắng, ưu phiền về việc học của mình.
Có lẽ mẹ em đã giữ lời hứa không cho ba em biết chuyện gì, nên xem ba thật vui.
Không nghe thấy ba nhắc chuyện học hành. Đôi khi, mẹ em hoặc chính em có nói đến
chuyện này, ba gạt đi ngay :
- Thôi, ai chẳng biết Hương học giỏi. Chắc lại muốn khoe điểm,
khoe hạng chứ gì ? Ba thuộc hết rồi. Ta nói chuyện khác đi.
Tận đến tối cuối cùng, trước khi trở về công trường vào sáng
hôm sau, ba em mới nói với em về việc học hành. Ba mở đầu :
- Dạo này Hương học hành thế nào, kể cho ba nghe đi nào.
Em cười :
- Ba nói ba biết hết rồi mà !
- Đúng. Ba biết hết. Thôi, để ba nói cho Hương nghe xem có gì
sai hay không nhé !
- Ba nói đi.
- Hương đã vượt lên những hạng đầu lớp.
- Đúng rồi.
- Hương đã phải gắng sức ghê lắm. Trước khi thi học kỳ, Hương
đã học ngày học đêm ?
- Vâng.
- Nhưng Hương vẫn chỉ xếp hạng nhì. Vẫn kém một bạn học trong
lớp.
- Vâng, con đã cố gắng hết sức mình nhưng vẫn không vượt được
nhỏ Hạnh. Nó giỏi quá.
- Vậy Hương có muốn học bằng rồi vượt bạn Hạnh không ?
- Có chứ ba !
- Ba sẽ giúp Hương.
Em hỏi đùa :
- Bằng cách làm bài hộ con ?
Ba tát nhẹ lên má em :
- Muốn vậy thì Hương phải gọi điện báo bài tập cho ba, rồi ba
gửi điện báo bài giải về !
- Nhưng ba nói đi. Ba sẽ giúp con bằng cách nào ?
Ba em đứng lên :
- Hương ngồi yên đây, đợi ba một chút.
Em ngạc nhiên trước sự bí mật của ba. Một chút xíu sau, ba em
trở lại với một cuốn tập trong tay. Cuốn tập bao bìa xanh lá cây còn mới tinh.
Ba ngồi xuống đưa cuốn tập ra trước mặt em và nói :
- Đây, ba giúp Hương đây. Ba tặng Hương cuốn tập này, một món
quà mà ba tin chắc không có món quà nào quý hơn với Hương.
Em thấy vui vui :
- Ba không quảng cáo với con đó chớ ? Cuốn tập này mà quý giá
đến vậy sao ?
Ba em giải thích :
- Đúng, nó rất quý. Vì nhờ có nó, Hương sẽ học giỏi bằng bạn
Hạnh của con.
- Ba không đùa con đó chớ ?
Ba em nghiêm giọng :
- Ba không đùa đâu.
Em ngạc nhiên hết sức. Không hiểu trong cuốn tập có gì mà ba
bảo là quý giá. Ba em đã kịp giải thích :
- Thực ra thì cuốn tập này chẳng có gì là quý. Nhưng vật có
trong cuốn tập mới là đáng quý. Hương thử đoán xem vật gì ?
Em lắc đầu. Ba em lấy tay lật nhẹ cuốn tập từng tờ một. Em ngạc
nhiên thấy ngay trang đầu là những trang giấy trắng. Sau đó em thấy một cái
bóng mờ mờ hiện lên giữa một trang khác. Cái bóng mờ ấy có hình trái tim. Ba em
dừng tay, nhìn em mỉm cười, rồi ba lật tờ giấy lên. Em kêu lên :
- Cây gì vậy ba ?
Ba em cười :
- Hương lầm rồi. Một chiếc lá đó chớ.
Em nhắc lại :
- Một chiếc lá ?
Em nhìn chăm chăm vào chiếc lá lạ. Quả đúng là một chiếc lá
thật. Có điều, một chiếc lá không có phiến mà chỉ gồm những nhánh nhỏ, hệt như
một chiếc lá bình thường đem ngâm bùn lâu ngày chỉ còn gân lá. Nhưng những
nhánh của chiếc lá lạ này lại được xếp đặt rất đều đặn. Ngoài nhánh chính với
đoạn dưới lớn, màu nâu nhạt của thân cây, đoạn trên màu xanh đọt chuối, em còn
đếm được tất cả sáu nhánh khác chia đều hai bên nhánh chính đó. Sáu nhánh này xếp
xen kẽ nhau thật đều.
Chiếc lá với những nhánh màu xanh lục, phân chia chi chít đó
làm em liên tưởng tới hình dáng của những cây thông mà chưa một lần em nhìn tận
mắt. Em hỏi ba :
- Có phải lá thông không ba ?
Ba em lắc đầu :
- Không ! Chiếc lá này Hương chưa nghe nói đến bao giờ đâu.
- Lá gì vậy ba ?
Ba em đáp chậm rãi và rõ ràng :
- Lá thuộc bài !
- Lá thuộc bài ?
Em lặp lại rồi cầm cuốn tập lên, nhìn cho rõ hơn chiếc lá thuộc
bài. Ba em nói :
- Ai có chiếc lá thuộc bài này, người ấy sẽ học giỏi. Đấy,
Hương đã biết vì sao ba nói nó quý chưa ?
Em vẫn còn ngờ vực lời ba em :
- Ba nói thật ?
- Ba biết là Hương chưa tin. Nhưng rồi sau này, Hương sẽ phải
tin. Bây giờ, Hương nghe lời ba dặn đây. Hương cất cuốn tập này vào cặp thật kỹ.
Khi nào học bài hay làm bài thì Hương để cuốn tập này dưới cuốn tập bài học hoặc
bài làm và cầu xin. Ba cam đoan Hương sẽ học bài chóng thuộc, làm bài có kết quả
tốt.
Em bị lôi cuốn dần vào những lời nói của ba. Có cái gì huyền
bí nơi chiếc lá thuộc bài vậy ? Ôi ! Tới một lúc nào đó em được chứng nghiệm sự
linh ứng của chiếc lá, chắc em sung sướng lắm !
Có tiếng mẹ em gọi ngoài cổng. Ba nói thêm với em :
- Chút nữa ba quên mất. Ba dặn Hương điều quan trọng nhất là
muốn cho chiếc lá thuộc bài còn linh ứng, Hương không được cho người thứ ba nào
được biết, kể cả mẹ. Hương nhớ lời ba dặn chưa ?
Em gật đầu. Ba bảo :
- Thôi, Hương cất tập đi. Ba ra mở cổng cho mẹ.
Em cầm cuốn tập chạy nhanh vào phòng. Trước khi bỏ vào cặp,
em còn mở cuốn tập ra, đưa chiếc lá thuộc bài lên hít hít mấy hơi. Sau đó, như
một tín đồ ngoan đạo, em đặt cuốn tập xuống nhìn chăm chăm vào chiếc lá thuộc
bài đặt trên ba chữ : "Hoàng Bảo Hương" do chính tay ba em đề tặng.
Em lẩm nhẩm :
- Cầu xin thần lá thuộc bài giúp con học giỏi !
Cầu xin xong, em bỗng cười một mình. Em nghĩ : Phải chăng
mình đang tin dị đoan ?
° ° °
Ba em lại ra đi. Em cũng đi học lại.
Ngay buổi học đầu năm, thầy Phiên đã cho cả lớp một lô bài tập
Lý để gọi là lì xì. Ngay chiều hôm ấy, về nhà, em lấy ra làm ngay. Em làm một
lúc xong ba bài đầu, đến bài thứ tư thì phải cắn bút. Bài toán rất ngắn, chỉ có
một câu hỏi mà em nghĩ mãi không ra cách giải. Em loay hoay với tờ giấy nháp có
đến mười lăm phút vẫn bí !
Chợt, em nhớ đến chiếc lá thuộc bài. Từ khi ba em đi, em cũng
quên bẵng nó. Ba có nói rồi, khi làm bài thì lấy cuốn tập ba tặng để dưới tập
bài làm rồi cầu xin, thế nào cũng làm được. Đây chính là lần thử thách đầu
tiên.
Em lấy cuốn tập có chiếc lá thuộc bài, mở ra, nhìn chiếc lá một
chút rồi chắp tay lại, thầm nói : "Con cầu xin…"
Gấp cuốn tập để dưới cuốn bài tập lý, em lấy giấy nháp ra
làm. Dù hoài nghi, em vẫn thầm mong những gì ba em nói là sự thật. Em tập trung
suy nghĩ. Em nghiền ngẫm từng câu chữ trong bài tập khó đang thách thức mình.
Phép lạ đã xảy ra ! Không bao lâu em đã nghĩ ra cách giải bài
tập khó kia. Em chép sạch vào tập và ngồi ngẩn ra trước thành quả của mình. Chiếc
lá thuộc bài quả linh ứng. Nó giúp em vượt qua bài tập khó, lại giúp em giải nốt
những bài còn lại khá dễ dàng.
° ° °
Dù không muốn tin, nhưng những sự việc liên tiếp diễn ra đã
buộc em phải tin là chiếc lá thuộc bài có tác dụng. Em quý chiếc lá vô cùng. Những
bài toán khó, những bài tập Lý rắc rối, những bài học khó nhớ... nhờ chiếc lá
thuộc bài, hết thảy, em đều vượt qua được. Em thầm cảm ơn ba đã tặng em một vật
báu. Em không còn mặc cảm trước một nhỏ Hạnh, em bình thản trước sự ganh tị của
bạn bè. Mà dường như cả lớp cũng đã bớt đi cái nhìn soi mói vào em, thay vào đó
một nỗi ngạc nhiên.
Cô Thục Viên cũng phải hỏi em :
- Dạo này cô thấy Bảo Hương vui hẳn ra. Cô mừng lắm. Nhưng nhờ
cái gì mà em được như vậy, nói cho cô biết được không nào ?
Em cười lắc đầu không trả lời câu hỏi của cô Thục Viên. Ba em
đã dặn rồi : không được cho người thứ ba biết chuyện, nếu không, chiếc lá sẽ
không còn linh ứng nữa.
Mẹ em thì nói với em :
- Thấy Hương không còn buồn rầu như trước, mẹ sung sướng lắm.
Nếu con cứ được như thế này, ba mẹ chẳng còn gì phải lo lắng nữa. Thế nào ba mẹ
cũng phải thưởng cho con một món quà gì đó. Hương đã tự cố gắng vượt qua được
những khó khăn...
Em bật thốt :
- Không phải vậy đâu mẹ...
May mà em kịp dừng lại. Suýt chút nữa em đã nói ra sự thật, rằng
không phải em đã tự cố gắng vượt khó như mẹ nghĩ, mà chính nhờ chiếc lá thuộc
bài thần diệu.
Mẹ em hỏi :
- Hương định nói gì ?
- À không. Con chỉ định nói với mẹ một chuyện vui... Mẹ biết
không, tháng này, con đã được đồng hạng nhất với nhỏ Hạnh rồi...
- Ôi ! Hương được nhất à ?
Mẹ em ôm chầm lấy em. Mẹ hôn lên trán, lên má em. Nỗi mừng của
mẹ khác nào niềm vui đang rộn rã lòng em. Em lại nhớ đến ba. Khi ba em ghé thăm
nhà, em cũng sẽ báo tin vui cho ba biết. Chắc ba sẽ hỏi : "Sao ? Bây giờ
Hương đã tin lời ba chưa ?" Em sẽ gật đầu và nói : "Con tin rồi. Chiếc
lá thuộc bài linh lắm". Em không ngại dù lúc ấy có mặt mẹ bên cạnh hai cha
con. Chắc mẹ chẳng đoán được chuyện gì rõ ràng...
° ° °
Bỗng dưng nhỏ Ngân tìm đến em để xin lỗi. Em ngạc nhiên hỏi :
- Nhưng mày xin lỗi việc gì ?
- Cái vụ tao nghi ngờ mày chép bài hồi đầu năm ấy mà.
Em cười lớn :
- Tao quên chuyện ấy rồi. Mà tao cũng đâu có giận mày.
Nhỏ Ngân mở lớn đôi mắt :
- Mày nói thật hả ?
Bẵng một dịp khá lâu, em với nhỏ Ngân có vẻ xa cách nhau dù
hai đứa vẫn ngồi cạnh nhau, vẫn trò chuyện với nhau. Bây giờ Ngân xin lỗi em
chuyện đầu năm, chắc chắn nó muốn nối lại tình thân năm ngoái. Quả vậy, nó nói
:
- Tao nghĩ là tụi mình nên chơi thân với nhau như trước. Nói
tụi mình là tao với mày thôi. Tao nghỉ chơi với tụi con Thu, con Điệp, con Nga
rồi. Bây giờ tao đã tin chắc là mày học giỏi. Mày học giỏi thật đó Hương. Mày
đã là kỳ phùng địch thủ của con Hạnh rồi...
Em cầm tay nhỏ Ngân :
- Mày hiểu được tao, tao mừng lắm.
- Chưa hết đâu. Mày nghe tao nói thêm điều này nữa. Tao đã
quyết định sẽ cố học như mày. Rồi mày coi. Tao sẽ vươn lên nhóm dẫn đầu lớp.
Em reo lên :
- Mày nói thì phải giữ lời nghe chưa.
Em vui quá. Điều em mong muốn từ đầu năm học, mong nhỏ Ngân
cũng chịu chăm học như mình, nay không ngờ em lại được chính đứa bạn nói với
mình. Ngân tâm sự :
- Ba má tao mới rầy tao dữ lắm. Tao nhất định sẽ học hành
đàng hoàng để theo kịp mày tao mới chịu.
Em vẫn cầm tay Ngân :
- Rồi mày sẽ đuổi kịp tao Ngân ạ.
° ° °
Em định sẽ dành cho nhỏ Ngân một ngạc nhiên. Em sẽ tặng nhỏ ấy
một cuốn tập có chiếc lá thuộc bài như ba đã tặng em. Em mong nhỏ ấy học giỏi
như mình.
Nhưng có một điều khó khăn là em không biết phải tìm chiếc lá
thuộc bài ở đâu. Nếu hỏi xin ba thì chiếc lá của nhỏ Ngân đã có ba người biết,
liệu nó có linh ứng không ?
Cuối cùng, em nghĩ ra một cách. Em sẽ ngắt một nhánh chiếc lá
thuộc bài của mình để tặng nhỏ Ngân. Em đã cẩn thận hỏi ba : "Nếu con lỡ
làm gẫy một nhánh lá, nó có mất linh ứng không hả ba ?". Ba em đáp :
"Không sao đâu Hương ạ. Chiếc lá chỉ mất tác dụng khi có người thứ ba biết
được".
Em lấy một cuốn tập mới, cũng bao tập bằng giấy bóng màu xanh
lá cây. Gài nhánh lá thuộc bài vào tập rồi, em nắn nót viết ba chữ "Lê Thị
Ngân" xuống bên dưới. Em tin là nhỏ Ngân sẽ vui mừng và ngạc nhiên khi nhận
món quà này.
Em tưởng tượng : đôi mắt nhỏ Ngân sẽ mở thật lớn mà nhìn
nhánh lá thuộc bài. Có thể, cái miệng nó sẽ há tròn. Sau đó, em sẽ nói cho Ngân
biết công dụng kỳ diệu của chiếc lá thuộc bài :
- Ai có chiếc lá thuộc bài, người ấy sẽ học giỏi.
Chương 5
Im lặng giữa em và nhỏ Ngân. Có lẽ nhỏ ấy cũng hồi hộp như em
vậy. Em thì hồi hộp đợi xem phản ứng của nhỏ ấy, còn nhỏ hồi hộp vì không biết
có vật gì trong tập.
Nhỏ Ngân đã lật đến trang có nhánh lá thuộc bài. Em nhìn
Ngân, chờ nghe tiếng kêu ngạc nhiên, đôi mắt mở tròn. Nhưng lạ quá, Ngân không
một chút ngạc nhiên. Nhỏ nhìn em cười mỉm và nói :
- Cảm ơn mày. Tao hiểu ý mày rồi.
Người ngỡ ngàng lúc này lại là em. Nhỏ Ngân đã phản ứng khác
hẳn với ước tính của em. Lại nữa, câu nói của nhỏ khiến em phải phân vân khó hiểu
"Tao hiểu ý mày rồi". Em có ý gì đâu ? Nhỏ ấy hiểu gì ?
Nhỏ Ngân nói :
- Mày cho tao chiếc lá thuộc bài này là có ý khuyên tao cố
chăm học để trở thành học sinh giỏi trong lớp phải không ?
Nhỏ Ngân lại biết cả tên chiếc lá thuộc bài ! Lạ quá !
Em hỏi :
- Mày cũng biết chiếc lá thuộc bài à ?
Nhỏ Ngân chu môi :
- Chớ chẳng lẽ tao là người trên cung trăng xuống nên không
biết !
Em mới là người từ cung trăng rớt xuống !
Nhỏ Ngân vui miệng kể :
- Mày biết không, hồi tao còn nhỏ xíu, anh Hai tao đã từng
cho tao chiếc lá này rồi. Ảnh nói : muốn thuộc bài nào cứ để chiếc lá vào trong
tập có chép bài ấy, khỏi cần học cũng thuộc. Tao nghe lời làm thử. Rốt cuộc,
tao bị lãnh trứng vịt vì không thuộc bài. Vậy đã hết đâu, tao còn bị cô bắt quỳ
cả buổi nữa chớ...
Nhỏ Ngân kể mà em chỉ nghe loáng thoáng. Em tưởng như tai
mình đang ù đi. Nhỏ Ngân vẫn vô tư tiếp :
- Lớn lên tao mới biết anh Hai tao nói dối. Người lớn họ ưa
bày đặt nói nọ kia để con nít tin ghê !
Ba em đã lừa dối em đó sao ? Phải rồi. Đúng là ba đã lừa dối
em. Chính vì thế ba không muốn em cho người thứ ba được biết. Ba khéo bịa đặt
thì thôi : "Nếu để người thứ ba biết được, chiếc lá sẽ hết linh ứng".
Em thấy mặt mình bừng nóng.
Nhỏ Ngân hỏi :
- Kìa ! Mày sao vậy Hương ?
- Tao... tao hơi nhức đầu.
Nhỏ Ngân mở cặp lấy chai dầu khuynh diệp trao cho em :
- Nè, bôi dầu đi. Chắc mày bị trúng gió độc rồi.
Em nhận chai dầu :
- Cảm ơn mày.
Ánh mắt của em lại chạm phải cuốn tập của nhỏ Ngân với nhánh
lá thuộc bài em tặng nhỏ. Em muốn hờn trách ba. Không hiểu sao, em bật khóc. Nhỏ
Ngân hốt hoảng :
- Chuyện gì vậy Hương ? Mày giận tao à ?
Em lắc đầu. Em nghĩ đến ba em. Ba ơi ! Sao ba nở lừa dối con
gái của ba ?
° ° °
Em đem chiếc lá thuộc bài ra hỏi nhiều nhỏ bạn khác. Cũng có
nhiều đứa không biết, nhưng những đứa khác chẳng lạ gì. Chúng còn kể cho em
nghe những kỷ niệm thuở nhỏ của chúng với chiếc lá thuộc bài. Những câu chuyện
đều tương tự như chuyện của nhỏ Ngân : tin lời người lớn để lá thuộc bài vào tập
bài học mà chẳng thuộc gì cả.
Nhỏ Hiếu còn cho em biết tên thật của chiếc lá thuộc bài nữa.
Nhỏ khoe, nhà nhỏ có trồng một cây làm cảnh. Ba má Hiếu gọi là cây trắc bá diệp.
Em ngồi thẫn thờ trước cuốn tập có chiếc lá thuộc bài. Không,
chiếc lá cây trắc bá diệp mới chính xác.
Sau những khoảnh khắc ban đầu ngỡ ngàng trước sự thật và oán
trách ba, em đã thấy lòng mình lắng hơn. Em tự hỏi : "Ba nói dối mình với
dụng ý gì ?"
Em phăng dần manh mối.
Đầu tiên, em gặp cô Thục Viên và hỏi cô có biết lá thuộc bài
không ? Cô đáp :
- Lá trắc bá diệp chớ gì.
Vậy là cô biết rất rõ. Em lại hỏi :
- Thưa cô, tại sao người lớn lại bịa đặt với trẻ con rằng ai
có chiếc lá thuộc bài sẽ học giỏi ?
- Đâu phải vậy. Người ta nói là ai có chiếc lá thuộc bài để
vào bài học nào sẽ thuộc bài học ấy mà khỏi phải học chớ.
- Sao vậy cô ?
- Hương không biết thật à ?
- Vâng.
- Thế Hương có biết chuyện chuồn chuồn cắn rốn ba lần thì biết
bơi không ?
- Em biết.
- Thì đấy, chuyện ấy hay chuyện lá thuộc bài đều nhằm tạo cho
đứa trẻ một niềm tin...
- Tạo một niềm tin ?
- Đúng vậy. Theo cô, đáng lẽ người ta nói như thế này mới
đúng : "Nếu để chiếc lá thuộc bài nơi bài học, sẽ học bài dễ thuộc
hơn", hoặc là : "Cho chuồn chuồn cắn rốn ba lần, sẽ mau biết bơi
hơn"...
Cô Thục Viên lại cho em biết thêm nhiều chuyện khác :
- Cô đố Bảo Hương chớ tại sao người ta lại bảo trẻ con mà ăn
chân gà thì tay run, viết chữ xấu ?
- Viết chữ xấu thật đó cô.
Cô Thục Viên cười ngặt nghẽo :
- Đó, thấy chưa. Bảo Hương mà còn tin thì khỏi nói những đứa
trẻ ít tuổi hơn. Sự thật là thế này : Chân gà có rất nhiều xương nhỏ, ăn không
khéo có thể bị hóc xương. Vì sợ trẻ con bị hóc xương, người ta mới nói "Ăn
xương gà tay run, viết chữ xấu". Đứa trẻ nào đi học mà không sợ viết chữ xấu,
thành ra chẳng đứa nào dám ăn chân gà cả...
- Thì ra vậy...
- Lại còn chuyện ăn ốc nói mò nữa...
- Cô giải thích đi cô.
- Cô đoán là thế này. Khi ăn ốc, người ta thường dễ bị dị ứng
như nổi mề đay, nếu cơ thể không hợp. Một lý do khác có thể là ăn ốc, người ta
dễ bị... nhột bụng. Bởi vậy mới bịa ra câu "ăn ốc nói mò".
Cô Thục Viên dừng lời một chút rồi hỏi em :
- Nhưng mà Bảo Hương chưa cho cô biết tại sao bỗng dưng em lại
hỏi cô chuyện lá thuộc bài ?
Em chưa muốn cho cô Thục Viên biết chuyện ba em cho em chiếc
lá thuộc bài. Em nói :
- Tại... em nhặt được một chiếc lá thuộc bài. Em hỏi nhỏ bạn,
nó nói tên và công dụng của chiếc lá. Em chưa tin nên phải hỏi cô cho rõ...
- Phải đó. Tin làm sao được mà tin. Nếu quả đúng ai có lá thuộc
bài thì học giỏi, thì làm gì có người phải xếp hạng... bốn mươi lăm trong lớp !
Em cười khúc khích theo cô Thục Viên.
Về nhà, em gặp mẹ đang ngồi vá áo. Em ngồi xuống bên mẹ và rồi
em đã kể cho mẹ nghe hết mọi chuyện. Từ chuyện ba tặng em cuốn tập tới chuyện
em bắt chước ba tặng nhỏ Ngân để rồi biết được sự thật. Nghe em kể xong, mẹ em
lặng thinh một lúc mới nói :
- Mẹ không ngờ... Thì ra chỉ với một chiếc lá thuộc bài mà ba
đã giúp Hương thoát khỏi tâm trạng buồn chán...
- Vậy là mẹ cho ba biết chuyện con bị dao động tinh thần vì bạn
bè trong lớp sao ?
Mẹ ôm em vào lòng :
- Hương bỏ lỗi cho mẹ. Mẹ đã hứa sẽ giấu ba nhưng rồi mẹ lại
nói cho ba biết hết. Với ba, mẹ không thể giấu giếm bất cứ chuyện gì...
Em nhìn mẹ hỏi :
- Mẹ có biết ba nói dối con chuyện chiếc lá thuộc bài với dụng
ý gì không ?
Mẹ em nói thật dài, giọng hồi tưởng, thiết tha :
- Mẹ biết. Tuy ba không cho mẹ biết chuyện ba cho Hương chiếc
lá thuộc bài nhưng mẹ vẫn hiểu. Hương nhớ lại đi nào. Ngày xưa, ba mồ côi,
không thân bằng quyến thuộc. Ba vừa đi làm cho một cửa hàng nọ, vừa đi học
thêm. Sự cố gắng của ba không tránh khỏi những khó khăn như Hương đã gặp thời
gian qua. Nhiều người đã mỉa mai ba là không biết an phận, là học đòi, là thế
này thế kia... Những lời bàn tán, dè bỉu như thế đã có lúc khiến ba chán nản, định
bỏ học. Nhưng rồi nhờ có nghị lực, ba đã vượt qua tất cả. Ba thi đậu vào đại học,
trở thành một kỹ sư xây dựng... Mẹ tin rằng dựa vào kinh nghiệm bản thân, ba biết
rằng chỉ có nghị lực mới giúp Hương trong tình cảnh tương tự ba ngày xưa. Ba
nói "Ai có chiếc lá thuộc bài, người ấy sẽ học giỏi" để giúp Hương tự
tin, vững tâm mà học tập...
Em đã hiểu ra. Ngày nào đó, em đã nghĩ rằng mình còn thiếu một
cái gì đó. Bây giờ, em biết đó chính là nghị lực.
Mẹ em hỏi :
- Hương còn thắc mắc gì nữa không ?
- Có mẹ à.
- Hương nói mẹ nghe nào.
- Con vẫn chưa hiểu về sự linh ứng của chiếc lá thuộc bài. Nếu
nó không linh ứng thì tại sao khi con gặp bài toán khó hoặc bài khó thuộc, con
nghe lời ba cầu xin "thần lá" thì sau đó con lại làm bài, học bài được
như ý ?
Mẹ em giải thích :
- Đó là một hiện tượng tâm lý. Sở dĩ Hương làm toán, học bài
chóng thuộc, một phần do niềm tin trong lòng con, phần khác, con đã vô tình tự
kỷ ám thị mình...
- Nghĩa là sao hả mẹ ?
- Tự kỷ ám thị là một phương pháp luyện ý chí. Chẳng hạn,
Hương muốn uống một viên thuốc đắng, Hương sẽ tự nhẩm trong trí rằng :
"Tôi sẽ uống được viên thuốc dễ dàng", thế là Hương uống dễ dàng được
thật. Tương tự, trong lúc tin tưởng vào chiếc lá thuộc bài, Hương đã tự bảo
mình : "Mình sẽ làm ra bài này," hoặc "Mình sẽ học thuộc bài học
này". Kết quả là sự việc đã diễn tiến tốt đẹp...
- Con hiểu hết rồi. Mẹ giải thích hay lắm. Và ba nữa, ba cũng
hay ghê vậy đó…
Mẹ em vui vẻ hỏi :
- Vậy Hương sẽ đền ơn ba thế nào đây ?
- Con tính thế này. Ba có về, con cũng không nói cho ba biết
là con đã hiểu sự thật về chiếc lá thuộc bài. Con chờ tới cuối năm học sẽ...
- Mẹ đề nghị Hương hãy làm thế này. Con cố học sao dành được
một trong ba thứ hạng đầu lớp để được lãnh thưởng. Về nhà, con sẽ trao gói phần
thưởng của mình lại cho ba, kèm theo cả cuốn tập có chiếc lá thuộc bài. Trong
cuốn tập, Hương ghi thêm dòng chữ này : "Ba ơi ! Con đã biết hết sự thật rồi.
Ba nói dối con bấy lâu nay. Con bắt đền ba đó".
Em vỗ tay :
- Hay lắm. Con sẽ làm y như lời mẹ.
Em ngồi ôm gối, cười một mình...
° ° °
Nhỏ Ngân lên được hạng mười hai. Đó là điều em không ngờ. Phần
em, em vẫn đồng hạng với nhỏ Hạnh. Tuy đã biết chiếc lá thuộc bài không có tác
dụng gì cả, em cũng đã vững tâm học tập. Nghị lực đã tràn đầy trong em.
Nhỏ Hạnh không còn ganh tị với em nữa. Giữa hai đứa em bây giờ
chỉ có sự ganh đua học tập. Em hỏi Hạnh những bài mình chưa hiểu rõ. Ngược lại,
đôi lần nó cũng hỏi em về một bài toán hóc búa. Nhỏ Ngân thường rủ em và Hạnh
đi uống nước vào giờ ra chơi, vô tình tạo nên bộ ba mà cô Thục Viên rất hài
lòng.
Thi học kỳ hai lại đến. Tuần lễ thi qua mau. Nhỏ Hạnh học đến
xanh xao. Nhỏ Ngân thức khuya mắt có quầng thâm. Em cũng gắng hết sức mình.
Kết quả cuối năm học khiến em rất vui : ba đứa dẫn đầu lớp và
được nhận thưởng lần lượt là nhỏ Hạnh, em và nhỏ Châu. Nhỏ Ngân cũng làm được kỳ
tích : xếp hạng tám trong lớp !
Mẹ em nhận tin, sung sướng đến không cầm được nước mắt. Em ôm
mẹ mà nhớ lại buổi sáng ngày tựu trường. Mới đó mà một năm học đã qua đi...
Chương 6
Lớp chúng em được lãnh thưởng xong đã lâu. Nhưng bà giám thị
không cho chúng em về trước. Bà bảo khi nào lễ phát thưởng chấm dứt, tất cả mới
được về một lượt.
Đợi lễ phát thưởng xong xuôi thì biết đến chừng nào ? Bởi vì
sau mỗi lần phát thưởng cho một liên lớp, lại là một màn văn nghệ. Em nóng ruột
lắm. Nhận được điện báo của em, ba em lập tức điện trả lời sẽ thu xếp về nhà
vào đúng ngày em đi lãnh thưởng và sẽ có quà đặc biệt cho em. Em liều đến bên
bà giám thị :
- Thưa cô, cô cho em về trước đi cô.
Bà giám thị lừ mắt hỏi :
- Có việc gì ?
Em ấp úng rồi đáp liều :
- Thưa cô... nhà em có ... giỗ !
Em rùng mình khi nói điều dối trá ấy. Nhưng, bà giám thị lại
tin là sự thật và em được cho về.
Chỉ có mẹ em đứng đợi em trước hiên. Em ôm gói phần thưởng
bao giấy bóng kiếng màu vàng, cột nơ đỏ trao cho mẹ và hỏi :
- Ba về chưa hả mẹ...
Mẹ lắc đầu :
- Chưa Hương à. Từ sáng tới giờ, mẹ chờ cả ba lẫn con. Thôi,
mình vào nhà đi Hương...
Em vừa đi bên mẹ vừa nói :
- Nếu ba không về thì buồn ghê phải không mẹ. Hư cả dự định của
mẹ con mình...
Em đến bên bàn học, lấy ra cuốn tập có chiếc lá thuộc bài.
Theo lời bàn của mẹ, em đã viết sẵn dòng chữ : "Ba ơi ! Con đã biết sự thật
rồi. Ba nói dối con bấy lâu nay. Con bắt đền ba đấy."
Không có ba, hàng chữ trở nên vô nghĩa !
° ° °
Ba hôm sau ngày hẹn, ba em vẫn chưa về. Mẹ em bồn chồn lo lắng,
định nhờ cô Thục Viên coi chừng nhà giúp để hai mẹ con lên công trường hỏi thăm
ba.
Nhưng, một chiếc xe díp của công trường xây dựng đã dừng lại
trước cổng nhà em vào buổi sáng hôm ấy. Mẹ con em cùng chạy ra. Không thấy ba
em mà chỉ có bác Kiên, giám đốc công trường cùng hai chú nữa. Nét mặt ba người
như đang suy nghĩ ghê lắm. Mẹ em hỏi :
- Có tin của nhà tôi phải không anh Kiên ?
- Vâng.
Giọng bác Kiên giám đốc như hụt hơi. Em thấy bác lấy khăn tay
ra thấm mồ hôi trên trán. Mẹ em cũng nhận ra điều khác thường nơi bác Kiên. Mẹ
hỏi dồn :
- Anh làm tôi lo quá. Có chuyện gì xảy ra cho nhà tôi phải
không ? Anh ấy đã hứa về ngày con Hương lãnh thưởng. Anh ấy có thất hứa bao giờ
đâu...
Bác Kiên đứng lại giữa sân. Em thấy hai chú đi theo bước tới
phía sau lưng mẹ em như chuẩn bị làm gì. Bác Kiên nuốt khan, giọng nghẹn lại :
- Thưa chị, tôi rất buồn phải báo tín với chị và cháu Hương là...
anh nhà bị tai nạn...
Mẹ em chỉ kêu được hai tiếng "Trời ơi" rồi ngất đi.
Hai chú đi theo bác Kiên vội đỡ mẹ em vào nhà, còn bác Kiên thì ôm lấy em khi
bác ngồi thụp xuống :
- Tội nghiệp cháu ! Các bác sĩ đã tận tình cứu chữa nhưng ba
cháu vẫn không qua khỏi...
Em mở to đôi mắt. Bác Kiên vừa nói gì ? Không ! Bác nói dối.
Ba cháu sẽ về với mẹ con cháu...
° ° °
Ba em đã trở về.
Ba em về nhà, nằm đó, rồi đi.
Đồng nghiệp, bạn bè, bà con... tới tiễn ba em đi lần cuối
trong đời. Mẹ em ngất đi, tỉnh lại mấy lần trong tay cô Thục Viên. Lúc sắp hạ
huyệt, khi bác Kiên đọc điếu văn, mẹ em lại ngất.
Em không hiểu nổi mình. Bỗng dưng em bình tĩnh hơn bao giờ hết.
Trong khi mọi người lo cứu tỉnh mẹ em, em ôm gói phần thưởng của mình đến bên
quan tài ba, đặt lên đó. Cho tới lúc này em mới khóc được.
Ba ơi ! Con không có vinh dự trao tận tay ba phần thưởng của
con, thì thôi vậy, con trao đến ba vào giờ phút cuối cùng này. Ba ra đi, ba
linh thiêng xin phù hộ cho mẹ con được khỏe mạnh, phù hộ cho con có nhiều nghị
lực vượt qua mọi khó khăn. Con hứa lần cuối cùng với ba : con sẽ là một học
sinh giỏi như ba mong muốn.
Em ngước lên nhìn tấm ảnh của ba em đặt gần đó. Nụ cười của
ba trong ảnh tươi và rạng rỡ hẳn lên. Ba đang cười với con phải không ba ?
Mẹ em đã tỉnh lại. Người ta cũng bắt đầu hạ huyệt quan tài ba em. Em bốc một nắm đất đặt vào bàn tay gầy guộc, run rẩy của mẹ em...
Phần cuối truyện
Cô nữ sinh ấy nổi tiếng là học giỏi và ngoan. Liên tiếp nhiều
năm, năm nào cô cũng đoạt giải thưởng học sinh xuất sắc nhất trường.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét