Hoa tầm gởi 1
– Mai chủ nhật rồi nè Dung Chi!
Nhỏ Thư Hương lại đằng phòng khách coi lịch rồi về nói cho em
biết. Dịp này, vì nghỉ hè, chúng em như quên hẳn ngày tháng. Và ở đây, công việc
ngày nào cũng như ngày ấy, dù thứ hai, dù thứ ba …, dù chủ nhật. Cứ sáu giờ
sáng, khi nghe một hồi chuông đổ dài, tất cả phải thức dậy. Bọn chúng em, những
đứa lớn đã đi học đằng trường, không bao nhiêu, chỉ có mười tám đứa, lớn nhất
là anh Bảy, nhỏ nhất là nhỏ Lan. Mười tám đứa như có một mối liên lạc vô hình,
mật thiết với hồi chuông sáu giờ sáng, không bao giờ dậy trễ.
Bọn trẻ nhỏ, nhiều, có đến mấy chục đứa, phải đợi được đánh
thức mới chịu dậy. Chúng em đánh răng, rửa mặt xong xuôi, kéo đến phòng tắm thì
bọn trẻ nhỏ cũng lục tục kéo đến. Dì Năm, dì Tiễn, ngày nào cũng vậy, không biết
thức tự lúc nào, vào giờ đó, đã đun xong ba nồi nước lớn để pha tắm cho bọn trẻ
nhỏ. Dì Năm, tính hay la lối nhưng rất tốt bụng, không ngày nào không hò hét bọn
em, lúc hối thúc nhỏ Chung tắm em nhỏ lè lẹ lên một chút – nhỏ này vốn chậm chạp
– lúc rầy nhỏ Lộc tắm mạnh tay làm em nhỏ khóc; anh Thành thì bị la hoài, rằng
kỳ cọ em nhỏ không kỹ. Riêng em, thỉnh thoảng lại bị dì Năm cú đầu vì tội vừa tắm
cho em nhỏ, vừa trò chuyện, đùa giỡn với nó.
Dì Tiễn vừa lo coi chừng bọn em tắm cho các em nhỏ, vừa lo xịt
nước rửa phòng. Ngoài hiên, dì rửa thật kỹ, nền gạch men lúc nào cũng bóng
láng.
Chú Mộng, quanh năm ngày tháng chỉ mặc thay đổi mấy bộ đầu
nâu, lo quét dọn rác rưởi ngoài sân, bắt sâu, tưới nước, chăm nom mấy chậu kiểng
bầy dưới chân tượng Đức Quan Âm giữa sân và mấy khóm hoa mười giờ ngoài hiên,
trước phòng khách.
Em hỏi:
– Mầy ra ngoài phòng khách, chú Mộng có biết không?
Nhỏ Thư Hương le lưỡi, nhún vai, chừng như còn sợ sệt:
– Trời ơi, tao tưởng chú đang làm ngoài sân, ai ngờ đâu mới
lén lên hiên nhà để dòm tấm lịch trong phòng khách, thì chú ấy từ trong đó bước
ra. Chú chỉ tao mà la: “Làm gì mà lên đây? Coi chân mầy đó, làm dơ hết nền gạch
rồi”. Tao hoảng hồn co giò chạy thẳng về đây.
Em mỉm cười, hình dung ra cảnh chú Mộng đứng la nhỏ Thư
Hương.
Nhỏ Thư Hương bảo em:
– Tao nghe cô Lý nói ngày mai đoàn anh Phong tới …
Em ngắt lời:
– Thì cũng như những chủ nhật khác, đoàn anh Phong tới dạy
hát và chơi đùa với tụi mình …
Nhỏ Thư Hương lắc đầu:
– Lần nầy khác với những lần trước.
– Khác gì?
– Cô Lý nói có cả ba má các anh chị trong đoàn cùng tới với
các anh chị ấy.
Em reo lên, hỏi:
– Cô Lý nói với mầy như thế thật hả?
Nhỏ Thư Hương chắp hai tay để vào giữa hai đùi, nói với bờ
môi cười:
– Thế nào tụi mình cũng được nhiều quà bánh.
Em nghe tiếng nuốt nước bọt của nhỏ ấy. Nhỏ ấy vẫn giữ tính
ham ăn, và có lẽ, khó có thể chừa được, cho dù sau này, nhỏ ấy lớn lên. Cũng
như em, chắc em khó chừa được cái tật ăn chậm, thật chậm, mà nhiều lần dì Năm
phải nổi giận hối: “Ăn lè lẹ một chút coi, con quỷ nhỏ”. Những lần như vậy, em
nhìn dì cười: “Đợi con chút xíu nữa thôi dì”.
Nhưng sáng nay, em có quyền ăn chậm, chậm cách mấy cũng được.
Cô Lý thưởng em, thưởng công em chiều hôm qua đã tìm được bé Mạnh, chẳng hiểu tại
sao lại đi lang thang lạc vào trong xóm. Sáng nay, em khỏi phải tắm cho các em
nhỏ, lại được ăn miếng bánh mì dài hơn, uống ly sữa lớn, đầy, chứ không phải ăn
bánh mì với đường hoặc với cá mòi như mọi ngày.
Nhỏ Thư Hương:
– Ngày mai, tao với mầy phải hát cho thật hay đó nghe. Hát có
hay, mình mới được thưởng nhiều quà.
– Mình hát bài gì?
Nhỏ Thư Hương im lặng suy nghĩ một chút rồi nói:
– Bài … “Con sáo sang sông”?
– Bài ấy ngắn quá.
– Thế bài … “Một đàn chim yến”?
– Tao chưa thuộc hết.
– Mình còn thì giờ để tập mà.
– ...
– Anh Phong có vẻ thích bài này lắm đấy. Nhất là cái đoạn “Giờ
là giờ em khóc, em ngồi khóc, em khóc to này. Giờ là giờ em khóc, em ngồi khóc,
em buồn ghê. Hu hu hu hu hu, híc híc híc hu hu” (nhỏ cười), chẳng bao giờ tụi
mình lại không khúc khích cười. Ngộ ghê Dung Chi há, hu hu mà lại cười ...
Nhỏ dừng lại một chút rồi lại hỏi em:
– Hát chung với tao nghe, Dung Chi!
Em gật đầu. Em nhớ đến anh Phong, đến mái tóc không chải của
anh. Em cũng nhớ đến chị Hằng Thu với cái răng khểnh thật dễ thương, với nụ cười
của đôi môi nhỏ, đỏ, với tiếng hát thanh thanh.
Trong bọn chúng em ở đây, anh Phong và chị Hằng Thu dành cho
em nhiều cảm tình hơn cả. Nhờ thế, em biết được nhiều chuyện về anh chị mà các
bạn khác của em không biết. Chẳng hạn như em biết gia đình hai anh chị đã ước hẹn
với nhau về chuyện mai sau của hai anh chị. Cho nên, đôi lúc, em gọi đùa chị Hằng
Thu là “chị Phong”. Những lần như thế, chị Hằng Thu đỏ bừng mặt, kéo em vào
lòng, đưa tay bụm miệng em, bảo: “Dung Chi nói bậy đi nào, chị giận cho xem”.
Em còn cố trêu thêm: “Chị giận, em mách anh Phong”. Có khi, chị xuống nước năn
nỉ, nói nhỏ để em đừng kể lại với anh Phong. Nhưng cũng có lần, chị làm mặt giận
khiến em phải xin lỗi mãi chị mới chịu làm lành trở lại.
Nhỏ Thư Hương hối em:
– Ăn bánh mau đi chứ, ngồi nghĩ gì thế?
Em gật đầu, xé một miếng bánh nhỏ, chấm vào ly sữa, đưa lên
miệng. Nhỏ Thư Hương vẫn ngồi trong thế cũ, hai tay chắp lại để trong hai đùi,
hỏi em:
– Mầy thử đoán em má anh Phong như thế nào?
Em vừa nhai bánh, vừa hỏi lại nhỏ ấy:
– Mầy đoán thế nào?
– Tao đoán nhé … Tao đoán má anh Phong cũng … gầy gầy như anh
ấy … đeo sợi chuyền vàng mặt hình trái tim … và … và nụ cười, nụ cười thì hệt
như của anh Phong … ngồ ngộ ...
– Tao lại đoán má anh Phong là một người có dáng hao hao chị
Hằng Thu, xem vừa phải, má anh ấy mặc cái áo dài mầu nâu này … cổ đeo … xem nào
… a … tao nhớ ra rồi …, má anh ấy đeo một chuỗi tràng hạt bằng gỗ trầm. Mầy
không nhớ anh Phong hay kể má anh ấy có cỗ tràng hạt bằng gỗ trầm quý lắm đó
sao?
Nhỏ Thư Hương gật đầu:
– Ừ nhỉ. Mà không biết má anh ấy có hiền như anh ấy không nữa?
– Mầy hỏi để làm gì?
– Để nếu má anh ấy hiền, tao sẽ khoe tao vẫn được anh ấy khen
là vũ giỏi nhất … (nhỏ Thư Hương cười mỉm) … Chắc má anh ấy sẽ cho tao nhiều
bánh kẹo lắm …
Em vỡ lẽ, cười to:
– Mầy lúc nào cũng chỉ ăn …
Nhỏ Thư Hương khúc khích cười, biện hộ:
– Không ăn làm sao sống?
Nắng đã trải dài ngoài sân. Cô Trí tâm dẫn một đám trẻ nhỏ ra
phía cầu tuột. Bọn trẻ cô Trí Tâm trông nom đã bắt đầu đi học. Mười mấy đứa, đi
làm hai hàng, vừa vỗ tay, vừa hát bài “Con voi”. Tiếng hát vang vang:
Trông kìa con voi
Nó đứng rung rinh
Nghiêng mình trong nắng
Nhện đang vò tơ
Anh chàng voi ta
Thích chí mê tơi
Bèn mời anh khác
Đằng xa lại chơi.
Nhỏ Chung, Nhỏ Lan, rất thích chơi cầu tuột, nhưng cũng rất sợ
cô Trí Tâm, thấy cô dẫn bọn trẻ nhỏ tới, vội vàng rời khỏi cầu tuột. Nhỏ Chung
dáng mập map, chạy chậm hơn nhỏ Lan, nhìn thật ngộ.
Nhỏ Thư Hương bước ra sân, vẫy tay gọi:
– Chung!
Nhỏ Chung cười trả, đang định chạy về phía chúng em thì đổi
hướng, khoát tay ra dấu bảo chúng em chờ. Nhỏ Thư Hương bảo em:
– Cô Lý gọi nó!
Rồi nhỏ trở vào phòng, ngồi cạnh em. Nhỏ kêu lên:
– Trời ơi! Ăn gì mà lâu dữ vậy Dung Chi? Vẫn chưa hết ly sữa
với miếng bánh.
Em cười không đáp, nói sang chuyện khác:
– Không biết nhỏ Chung bị cô Lý gọi làm gì vậy?
– Không chừng nó bị cô la về tội bỏ đi chơi vào giờ đút cháo
em nhỏ hồi chiều hôm qua.
Nhỏ Thư Hương đoán sai, vì liền sau đó, nhỏ Chung đã trở lại.
Nhỏ nhìn em nói:
– Cô Lý nói mầy sửa soạn lên gặp sư cô Trí Huệ!
Em kêu lên sửng sốt:
– Gặp sư cô Trí Huệ?
Nhỏ Chung:
– Ừ!
Em nghe nỗi sợ man mác trong lòng. Xưa nay, chúng em vẫn sợ
nhất sư cô Trí Huệ. Sư cô là Giám đốc viện, đứng tuổi, hiền, nhưng cũng rất
nghiêm. Đứa nào bị sư cô phạt thì nhất định lần sau, có cho kẹo, cũng không dám
tái phạm lỗi lầm. Em bâng khuâng không hiểu có phải sư cô gọi em lên để phạt
hay không?
Nhỏ Thư Hương lo lắng cho em:
– Mầy có làm gì bậy không?
Em lắc đầu. Nhỏ Chung hối em:
– Lên mau đi, sư cô đợi mầy ở phòng khách đó.
Em nghe tiếng trống ngực đập thình thịch. Lo sợ, hồi hộp quá
chừng đi. Ly sữa trong tay em run run. Em nói với nhỏ Thư Hương:
– Tao lo quá …
Nhỏ Thư Hương trấn an em:
– Chắc sư cô gọi mầy vì chuyện gì khác chứ không phải gọi mầy
lên để phạt đâu. Mầy mới được cô Lý thưởng mà.
Em bước những bước thật chậm về phía phòng khách. Nơi này,
chúng em ít đến, cho nên dù sống ở đây, phòng khách vẫn là một chỗ xa lạ với
chúng em. Thật ra, sư cô Trí Huệ không cấm cản, nhưng chúng em cùng sợ chú Mộng.
Chú ngăn không cho chúng em đến gần phòng khách chơi vì sợ chúng em làm dơ bẩn
nền gạch hoặc phá rầy khi có khách đến thăm viện và đang được các sư cô tiếp
trong đó.
Cô Diệu Lý, mà chúng em quen gọi là cô Lý, là người trông nom
mười tám đứa chúng em về việc học, đứng đợi em ở cửa phòng khách. Cô nhìn em mỉm
cười. Nụ cười của cô làm em thấy bình tĩnh lại phần nào. Em chắp tay thưa:
– Thưa cô gọi em.
Cô Lý dẫn em vào phòng khách, nơi đó, sư cô Trí Huệ đã ngồi đợi
sẵn. Em chắp tay làm lễ chào sư cô rồi đứng cạnh nghe dạy. Gương mặt sư cô thật
hiền, mà lúc này lại làm em thấy sợ, tay em hơi run.
Sư cô hỏi em:
– Con là Dung Chi phải không:
Em run giọng:
– Vâng.
– Có phải sư cô gặp con trong một trại tạm cư ở Mỹ Tho không?
– Vâng.
– Dường như trại tạm cư chiến tranh? Ba má con mất vì bị đạn
lạc trong lúc hai bên đang đánh nhau?
Em cúi đầu, nghe nồng nơi mắt. Những hình ảnh ghê rợn, những
tiếng đạn vèo inh tai, tiếng kêu thất thanh của má em, cái xác nằm úp sấp của
ba em …
Có lẽ sư cô biết em buồn khi nghe sư cô nhắc lại chuyện cũ.
Sư cô im lặng theo.
Ngoài sân, bọn trẻ nhỏ đã được phép chơi cầu tuột. Tiếng hát
lanh lảnh của chúng thôi còn vang vang, trả lại bầu không khí tươi mát, êm đềm
của buổi sang. Trong im lặng, thỉnh thoảng lại vang lên một tiếng cười ròn.
Sư cô Trí Huệ hỏi em:
– Con buồn phải không?
Em không đáp. Sư cô tiếp:
– Sở dĩ hôm nay sư cô nhắc lại chuyện cũ vì lâu lắm rồi, kể từ
ngày sư cô nhận con về nuôi, sư cô giao con cho cô Diệu Lý trông nom thay, ít
có dịp săn sóc con. Mà mới đây, có một chuyện khá quan trọng xảy đến cho con …
Em nghe nhẹ nhõm hẳn. Đến lúc này, em đã biết chắc không phải
sư cô gọi em lên để rầy phạt điều gì, mà là để cho em biết một chuyện nào đó
liên quan đến em. Một chuyện khá quan trọng. Chuyện gì kìa? Từ ngày ba má em mất
đi, và em được đem về đây, chung quanh em, gắn liền với cuộc sống của em, chỉ
có các sư cô, những dì Năm, dì Tiễn, chú Mộng, những đứa bạn đồng trang lứa,
các em nhỏ cô nhi khác. Thì chuyện gì xảy đến với em? Lại là chuyện quan trọng
nữa chứ!
Em nóng lòng muốn biết ngay mà sư cô Trí Huệ lại như không để
ý điều đó, người hỏi em:
– Sư cô nghe cô Diệu Lý bảo con ngoan lắm, Sư cô mừng cho con
được ơn trên ban cho tính tốt. Mà con .. có bao giờ con nghĩ rằng con sẽ được
hưởng một phép lành không?
Trước câu hỏi bất ngờ này, em lúng túng:
– Thưa sư cô … con …
– Sư cô muốn hỏi là con có mơ tưởng được sống trong một mái
nhà có cha, có mẹ, có chị, có anh, có em không?
– Thưa sư cô, đó là điều con hằng mong muốn, ..
Sư cô nhìn em với ánh mắt thật trìu mến. Cái nhìn của sư cô
kéo dài, thật lâu. Em cúi đầu, thỉnh thoảng lại liếc nhìn sư cô. Sư cô nói:
– Có một gia đình muốn xin con về nuôi.
Em ngẩng đầu lên nhìn sững sư cô. Em không nghe lầm đó chứ?
Sư cô tiếp:
– Được người tốt bụng xin về nuôi là một diễm phúc cho con.
Nhưng sư cô vẫn lo, biết người ta có giữ mãi lòng tốt đó hay không? Nếu lòng tốt
chỉ là một thứ tình cảm bộc phát một cách dễ dàng trong một lúc nào đó, thì nó
cũng chóng tàn. Trong trường hợp đó, không phải con gặp một diễm phúc nữa, mà
là đã gặp một điều vô phúc …
Sư cô nói có vẻ cao hơn tầm hiểu biết của em. Nhưng em lờ mờ
hiểu được ý câu nói. Em hiểu là sư cô lo lắng cho em, nếu chẳng may em làm con
nuôi một gia đình mà tình thương không phải là thứ tình cảm chân thật, thì lâu
ngày, tình thương chỉ còn là lòng thương hại.
Mà về lòng thương hại thì em hiểu nhiều. Hiểu qua những người
đến đây thăm chúng em. Tình thương của họ được biểu lộ bằng những gói quà, những
tặng phẩm, những câu nói đầu môi, xúc cảm nhất thời. Những ông mặc đồ lớn sang
trọng, những bà quần là, áo lụa, vòng vàng, môi son, má phấn, đến với chúng em,
hỏi han vài câu, chép miệng nói “tội nghiệp” khi nghe chúng em kể hoàn cảnh của
mình. Để rồi sau đó, hai tiếng tội nghiệp được thay bằng những chuỗi cười ròn
rã khi chiếc xe hơi bóng lộn đưa họ ra khỏi cô nhi viện. Có lẽ, đó là những nụ
cười tự thưởng, sau khi đã làm được một việc “từ thiện” – việc ban phát quà
bánh, những tiếng tội nghiệp, ít câu hỏi han, để đổi lấy những tấm ảnh chụp
chung với chúng em, đem khoe với mọi người.
Thứ tình thương quà bánh ấy, những lòng thương hại ấy, làm
sao thay thế được những lo lắng, chăm sóc của các sư cô; những lời la mắng đượm
thương yêu của dì Năm, dì Tiễn, chú Mộng; những bàn tay thân ái kết thành vòng
tròn, những bờ môi điểm nụ, tiếng hát vui xen lẫn tiếng đàn bập bùng, giọng
hát, lời kể chuyện của các anh chị trong đoàn anh Phong, nhóm người trẻ tuổi đến
với chúng em bằng hai bàn tay trắng, không bánh quà, mà là những chia xẻ, dạy dỗ,
khuyên bảo, hòa đồng; nhất là tấm lòng, tấm lòng của những người đến đây không
phải vì muốn được ghi tên lên bảng ân nhân của cô nhi viện.
Sư cô Trí Huệ:
– Ngày mai, khách sẽ đến đây. Con nên tìm hiểu về họ rồi cho
sư cô biết ý. Bây giờ, con trở về phòng được rồi.
Em chắp tay chào sư cô rồi lui ra khỏi phòng khách. Cô Diệu
Lý đứng gần cửa hướng mắt về phía cầu tuột, nghe tiếng chân em, cô quay lại hỏi:
– Sư cô cho em về rồi à?
Em nhìn sững cô Lý. Em nhớ ngày em mới vào đây, em xưng “con”
với cô, cô dặn đi dặn lại, bắt em phải xưng “em” và gọi cô là “Cô Lý”, cô nói,
cô chỉ đáng tuổi chị em. Em nhớ đến lần cô khen thưởng, quở phạt, những lần cô
giới thiệu em với khách đến thăm, rằng “Em Dung Chi ngoan lắm”. Nếu em nhận lời
với người khách ngày mai, đâu còn những tháng ngày kế tiếp sống bên cô Lý nữa,
một người chị, một người mẹ.
Thấy em không nói, cô Lý hỏi:
– Sư cô Trí Huệ đã cho em biết chuyện rồi phải không? Em biết
không, lúc nào các sư cô và mọi người lớn trong này đều muốn cho các em được
sung sướng, nhất là em. Theo chỗ cô được biết, gia đình muốn xin em về nuôi vốn
là một gia đình tốt ...
– Thưa cô, thế ra cô đã biết họ rồi?
– Ừ, cô biết khá nhiều về họ, và chính cả em nữa … à nhưng
thôi … chút nữa cô lại quên mất lời họ dặn rồi …
– Thưa cô, ai?
Cô Lý lắc đầu:
– Cô đã hứa với họ là sẽ không cho em biết trước. Vội gì,
sáng mai họ đến, em tha hồ mà tìm hiểu ...
Em im lặng. Cô Lý thêm:
– Cô tin là em sẽ bằng lòng. Rồi em sẽ được sung sướng.
Em nghe giọng nói của cô Lý thoáng nghẹn ngào. Dường như cô
đang cố dằn cảm xúc để em khỏi vương nhiều quyến luyến. Em bỗng ôm chầm lấy cô,
khóc òa.
Cô Lý đưa tay vuốt mái tóc xõa của em như muốn xoa dịu lòng
em. Cô nói:
– Cô biết, phải xa nơi này, em sẽ buồn lắm. Nhưng nếu so cái
buồn bây giờ và cuộc sống của em mai hậu, thì cái buồn này chẳng đáng kể gì. Em
biết đấy, các sư cô ở đây dù có nhiều thiện chí cũng không đủ phương tiện để lo
lắng đầy đủ cho các em được. Chỉ có một gia đình với lòng thương sẵn có, với
phương tiện đầy đủ, mới đem lại cho các em một đời sống tương lai bảo đảm ...
Em nín khóc nhưng vẫn gục mặt vào ngực cô Lý. Cô gỡ tay em ra
và nói:
– Em về phòng chơi đi. Cô có chuyện phải bàn với sư cô Trí Huệ.
Cô Lý đi rồi, em đưa tay quệt những giọt nước mắt còn sót lại
trên mi. Em cảm thấy mình đang ở một cõi xa lạ nào đó, không hiểu nổi mình đang
vui hay buồn?
° ° °
Về đến phòng, nhỏ Thư Hương và nhỏ Chung hỏi thăm em rối rít:
– Mầy có bị sư cô phạt không?
– Sư cô nói với mầy chuyện gì vậy?
Em ngồi xuống, nhìn nhỏ Thư Hương, nhìn nhỏ Chung, mắt em lại
rướm lệ. Nhỏ Thư Hương ngồi sát bên em, hỏi:
– Sư cô phạt mầy hả?
Em lắc đầu. Nhỏ lại hỏi:
– Có chuyện gì vậy?
Mãi một lúc lâu, em mới nói được:
– Tao sắp phải xa tụi mầy rồi.
Nhỏ Thư Hương và nhỏ Chung ngạc nhiên khi nghe em nói câu
này. Hai đứa hỏi thêm và em kể cho bạn nghe mọi chuyện xảy ra đằng phòng khách.
Nhỏ Thư Hương rất dễ khóc, nghe em kể xong, nước mắt đã nhòa
tràn trên mi, lăn dài trên má. Nhỏ ấy nói với em:
– Mầy đi, tao buồn lắm.
Nhỏ Chung nắm tay em:
– Tao cũng nhớ mầy nữa.
Nhỏ Thư Hương:
– Chắc ba má nuôi của mầy giàu lắm? Lâu lâu mầy nhớ xin phép
xuống chơi với tụi tao nghe.. Tao không cần mầy đem bánh kẹo theo đâu…
Nhỏ Chung:
– Chắc mầy sẽ có nhiều đồ chơi, mầy cho tao xin một con búp
bê nghe. Con cũ cũng được, để tao nhận nó làm em, ru nó ngủ mỗi đêm cho đỡ nhớ
em Hiền của tao ngày xưa…
Em nghe những lời của nhỏ Thư Hương và nhỏ Chung mà càng thấy
buồn hơn. Hay là …? Em từ chối? Em sẽ được ở lại với các sư cô, với bạn bè, với
các em nhỏ. Những kỷ niệm êm đềm từ sau ngày em trở thành đứa trẻ mồ côi ở nơi
đây sẽ không xa rời em nữa. Nhưng còn người khách muốn xin em? Họ sẽ buồn biết
bao. Và sư cô Trí Huệ, dường như người muốn em nhận lời, người sẽ giận em biết
bao nếu em từ chối, từ chối một cơ hội có thể đem sung sướng cho đời em, điều
mà mọi người ở đây, như lời cô Lý nói, đều mong muốn, chẳng những cho riêng em,
mà còn cho cả các bạn em, các em nhỏ cô nhi khác.
Em thấy như mình không còn gì để suy nghĩ nữa. Có lẽ em phải
nhận lời. Cô Lý nói cô biết về gia đình này, và cả em, hình như lúc nãy cô định
nói là cả em, em cũng biết? Và họ là người tốt.
Em chỉ còn biết cầu nguyện và chờ mong ngày mai. Cầu xin có
được nhiều cảm tình với người mẹ, người cha nuôi trong lần đầu tiên gặp gỡ.
Em nói với nhỏ Thư Hương:
– Mình tập hát đi.
Nhỏ Thư Hương lắc đầu:
– Thôi. Mầy đang buồn, tao cũng không được vui, chắc ngày mai
tao chẳng còn lòng dạ nào ca hát nữa…
Em nắm chặt tay nhỏ Thư Hương lắc mạnh:
– Tao có buồn gì đâu. Còn mầy nữa, có gì để mầy không vui? Nếu
tao theo ba má nuôi rời nơi đây ngay ngày mai, thì còn dịp nào để tụi mình hát
chung với nhau nữa? Mầy không muốn cùng tao tập hát để ngày mai mình hát bên
nhau, lần hát kỷ niệm khi hai đứa còn ở đây sao?
Nhỏ Thư Hương nhìn em. Mắt nhỏ ấy vẫn còn long lanh ngấn lệ.
Nhỏ ấy bỗng cười, nụ cười gượng:
– Ừ, thì mình sẽ tập hát… Nhưng mà… Mầy nói với tao là mầy
không buồn, sao mắt mầy lại ướt?
Em cười theo bạn, đưa tay lau nước mắt.
Cô Diệu Hằng đã bắt đầu lên khóa lễ buổi sang. Tiếng chuông
trầm buồn ngân dài, lan rộng.
Chương 2
Em và nhỏ Thư Hương cùng đoán sai. Má anh Phong không có dáng
hao hao chị Hằng Thu, cũng không có dáng gầy gầy như anh Phong, mà bà khá đẫy
đà, thấp hơn anh Phong cả một cái đầu. Chỉ có một điểm em đoán đúng, là cổ bà
có đeo chuỗi tràng hạt bằng gỗ trầm.
Đoàn anh Phong đến cô nhi viện lúc chín giờ rưỡi. Hôm nay,
đoàn có thêm má anh Phong, ba chị Hằng Thu, má các anh Lương, Đạo, các chị Phụng,
Diệu, Phương. Những người lớn, tuy là ba má của các anh chị vẫn đến chơi với
chúng em nhưng cũng làm chúng em e dè đôi chút. Tự nhiên, đứa nào cũng có vẻ
trang nghiêm, cái vẻ trang nghiêm phải có mỗi khi có khách đến viếng viện.
Lúc anh Phong giới thiệu chúng em, đến em, anh nhìn má. Bà gật
gù:
- Dung Chi đấy à? Xinh lắm!
Rồi bà đến bên em, dắt ra ghế ngồi hỏi chuyện. Bà hỏi em bao
nhiêu tuổi, học lớp mấy, vì sao phải đến viện...
Em nhớ những lời sư cô Trí Huệ hỏi em sáng hôm qua. Trong một
thoáng, em nghĩ má anh Phong chính là người hỏi xin em làm con nuôi. Lạy trời,
phải chi ý nghĩ của con là đúng. Con sẽ có được niềm tin rằng mình không phải
là kẻ vô phúc, lọt vào một gia đình xin con nuôi không phải vì tình thương chân
thật, để đời con phải chịu thêm những khổ sở đắng cay như sư cô Trí Huệ lo lắng.
Lạy trời cho ý nghĩ của con là đúng, con sẽ cố tỏ ra ngoan ngoãn, làm vừa lòng
mọi người trong gia đình mới, để khỏi phụ lòng những người muốn gầy dựng tương
lai cho con. Anh Phong sẽ thôi than thở: "Tiếc quá, anh không thể đến đây
thường ngày để dạy Dung Chi học." Chị Hằng Thu sẽ thôi nói; "Phải chi
Dung Chi ở gần chị, chị sẽ dạy Dung Chi hát thật nhiều bài."
Nhưng từ lúc đoàn anh Phong đến, chưa một sự kiện nào có thể
cho em nghĩ rằng mình mơ tưởng đúng.
Má anh Phong bắt đầu chuyển sang chuyện sinh hoạt hằng ngày
trong cô nhi viện. Đằng kia, mọi người đang sửa soạn trở lại phòng khách. Mười
bảy đứa còn lại trong bọn chúng em chắp tay, đọc câu cảm ơn, những tiếng rời, đều,
tiễn chân khách:
- Chúng con xin cảm ơn ông bà...
Má anh Phong đứng lên, xoa đầu em:
- Con ở lại đây nhé, bác lên phòng khách.
Cô Diệu Hằng đợi má anh Phong đi trước rồi mới theo sau. Em đứng
lên, chắp tay đọc:
- Chúng con xin cảm ơn ông bà.
Câu nói máy móc ấy thốt xong, em ngồi phịch xuống ghế, thẫn
thờ nhìn theo đoàn người đang nối gót nhau hướng về phòng khách.
Ý nghĩ khi nãy trở lại với em. Hình ảnh má anh Phong và gia
đình anh thì thật rõ rệt, nhưng hình ảnh người sẽ nhận xin em, theo lời sư cô
Trí Huệ, hôm nay đến đây, lại mù mờ, lẩn khuất.
Có bàn tay đặt lên vai em, rồi giọng chị Hằng Thu:
- Dung Chi ngồi nghĩ gì đấy?
Em ngước mặt lên. Khuôn mặt ngược chiều của chị Hằng Thu đang
cúi xuống. Chị nhoẻn miệng cười, hỏi em:
- Có phải Dung Chi đang nghĩ đến gia đình mới không nào?
Em ngạc nhiên:
- Chị cũng biết chuyện rồi?
Chị Hằng Thu ngồi xuống chiếc ghế má anh Phong vừa ngồi, đáp:
- Chuyện gì của Dung Chi chị lại không biết.
- Anh Phong nói với chị phải không?
Chị Hằng Thu liếc nhìn về phía anh Phong đang cùng các anh chị
khác chuẩn bị cho bọn chúng em lên phòng khách. Anh Phong dặn nhỏ Thư Hương điều
gì đó, nhỏ ấy nhìn về em. Có lẽ anh Phong và nhỏ ấy nói chuyện về cách trình
bày bài "Một đàn chim yến".
Chị Hằng Thu gật đầu xác nhận câu hỏi của em là đúng. Em thấy
loé lên tia hy vọng:
- Có phải má anh Phong xin em không chị?
Chị Hằng Thu có vẻ ngạc nhiên:
- Sao Dung Chi lại nghĩ thế?
- Tại em nóng lòng quá... mà sao chị lại hỏi em như vậy? Anh
Phong không nói với chị rằng má anh ấy xin em làm con nuôi sao? Em nghĩ không
đúng sao?
- Không. Anh Phong không nói gì với chị về điều ấy.
- Em nóng lòng ghê... Chị biết không? Suốt đêm qua, em suy
nghĩ mãi về việc phải rời viện và tưởng tượng đến gia đình mới của mình. Không
hiểu em có thể sống yên vui nơi đó được không?
- Dung Chi không muốn rời cô nhi viện phải không?
- Vâng. Nhưng em vẫn phải rời khỏi nơi đây. Em biết các sư cô
thương em, muốn em được sung sướng. Em không thể để buồn lòng các sư cô. Em chỉ
sợ, niềm sung sướng chỉ đến với em trong một thời gian ngắn ở gia đình mới...
Giọng của chị Hằng Thu như vướng vất chút gì lơ đãng, mơ màng
kỳ lạ:
- Chị cũng lo do Dung Chi như thế... Biết đâu chỉ trong một
thời gian ngắn...
Tay chị bóp chặt tay em. Dường như chị đang suy nghĩ lung lắm.
Em liếc nhìn chị. Ánh mắt của chị trải dài về phía trước, ánh mắt phóng đi mà
có lẽ không để nhìn gì cả.
Anh Phong lên tiếng gọi:
- Thế nào? Hai chị em tâm sự xong chưa? Còn sửa soạn đi chứ!
Em kéo tay chị Hằng Thu đứng lên. Chị ngắt ngang tia nhìn
mông lung. Bờ môi nho nhỏ của "cái miệng trẻ con" - theo lời anh
Phong - điểm nụ cười tươi. Chị hỏi em:
- Chút nữa Dung Chi hát bài gì?
° ° °
Sau khi ca hát ở phòng khách về, mỗi đứa chúng em được thưởng
một bao bánh kẹo. Bọn con trai theo anh Bảy về dãy phòng phía bên phải viện. Bọn
con gái chúng em về dãy phòng trái.
Các anh chị trong đoàn anh Phong đều ở lại phòng khách với ba
má, trò chuyện cùng các sư cô.
Đồng hồ điểm mười giờ rưỡi. Chúng em còn được thong thả nữa
tiếng nữa mới phải đi "đút cháo" cho các em nhỏ - Thật ra, không phải
tất cả các em nhỏ cô nhi đều ở tuổi phải đút cháo, phần lớn đã ăn cơm. Với những
em này, chúng em chỉ phụ chúng bằng cách lấy cơm, lấy đồ ăn để chúng tự ăn lấy.
Nhưng có một cái lệ chúng em quen, là hay gọi tắt cho dễ nhớ. Dù phụ các em nhỏ
ăn cơm hay đút cháo, chúng em cũng gọi tắt là đút cháo.
Nhỏ Thư Hương mở bao ni-lông bánh kẹo của nhỏ ấy ra đếm được
sáu cục kẹo loại một đồng, tám cục kẹo chanh năm cắc và mười hai cái bánh. Phần
của em ít hơn, nhưng bánh lại là bánh quế, loại bánh mà nhỏ Thư Hương rất
thích. Nhỏ ấy đòi đổi:
- Tao đưa cho mày hết mười hai cái bánh, mày đổi cho tao bốn
cái bánh quế nghe Dung Chi.
Nếu như ngày thường, chắc chắn chẳng bao giờ nhỏ Thư Hương được
toại ý. Nhưng hôm nay, ngày cuối cùng - dù sư cô Trí Huệ có nói là em có quyền
quyết định, nhưng em nghĩ, dù không bằng lòng, em cũng nhận lời để khỏi làm thất
vọng người đã có ý hỏi xin em, để khỏi làm phiền lòng các sư cô, những người
luôn mong mỏi, cầu nguyện một cuộc sống an lành cho em. Ngày cuối cùng còn được
trò chuyện, chơi đùa với các bạn ở đây, thì em còn tiếc gì mấy cái bánh quế em
cũng ưa thích.
Em lấy bánh quế trao cho nhỏ Thư Hương, nhưng từ chối, không
nhận bánh của nhỏ ấy. Nhỏ ấy ngạc nhiên:
- Mày không chịu? Mày muốn lấy thêm kẹo hả?
Em lắc đầu nhìn nhỏ Thư Hương, nhỏ nhìn lên. Bốn mắt chúng em
nhìn nhau. Và có lẽ nhỏ Thư Hương đọc được trong ánh mắt của em câu trả lời. Nhỏ
hỏi em:
- Mày biết ba má nuôi là ai chưa?
Em lắc đầu:
- Chưa thấy sư cô nói cho biết.
Nhỏ Thư Hương:
- Tao cầu trời cho ba má nuôi của mầy không đến.
Nhỏ Thư Hương thương em mà nói vậy. Nhỏ ấy cầu trời.
Cầu trời. Nơi níu kéo hy vọng của con người luôn là một đấng
vô hình. Nguyện xin. Để ôm cái hy vọng trong vòng tay niềm tin.
Em không còn hai tiếng cầu trời và nguyện xin nữa. Em chỉ còn
sự chờ đợi. Người sẽ đến với con như một hạnh phúc hay sẽ đến với con như một
điều con không đợi mong? Người có mặt nơi phòng khách hiện giờ hay đang trên đường
đến cô nhi viện. Người đã thấy mặt con hay đang tưởng tượng đến diện mạo con
như con đang mơ tưởng đến dung mạo người? Người là ai?
Các bạn của em cũng đều đã biết chuyện của em. Những gói bánh
kẹo được mở ra, nỗi háo hức trước món quà rồi cũng mờ dần. Cả bọn nhớ đến em và
kéo đến cả bên em. Nhỏ Chung chậm chạp, nhỏ Lộc mạnh bạo như con trai, nhỏ Hoa
hay hờn dỗi, nhỏ Hoàng, nhỏ Xuân, nhỏ Lan. Tám đứa con gái trong bọn mười tám đứa
lớn ở cô nhi viện này, tối nay chỉ còn bảy đứa. Em...
Nhỏ Lan hỏi em:
- Chừng nào chị Dung Chi đi?
Em lắc đầu:
- Chưa biết nữa.
Đôi mắt của nhỏ Lan, anh Lương khen là thật đẹp, giọng nói của
nhỏ ấy, chị Phương khen là thật dễ thương. Em còn tìm được ở nhỏ ấy một tình
thương, tình thương trìu mến của đứa em với người chị. Nhỏ Lan xem em như chị,
đối xử thật thân tình. Dù nhỏ ấy nhỏ tuổi nhất trong bọn, nhỏ ấy cũng chỉ chịu
gọi mỗi mình em bằng "chị". Có phải vì thế mà em cũng có cảm tình đặc
biệt với nhỏ ấy? Có lẽ không. Mà là bởi có một mối liên kết vô hình nào đó, như
lời anh Phong vẫn nói khi em hỏi anh: "Sao anh thương em hơn các bạn của
em?"
Cô Lý xuất hiện trước cửa phòng. Chúng em đứng lên chắp tay
chào rồi im lặng đợi lệnh. Cô Lý nói:
- Các em khác sửa soạn đi đút cháo cho các em nhỏ, còn Dung
Chi theo cô.
Bọn chúng em chia tay nhau. Em đi sau cô Lý, lòng bồn chồn.
Em hỏi cô:
- Thưa cô, có chuyện gì vậy?
Cô Lý đi chậm lại, đợi em tiến lên ngang hàng mới nói:
- Có người muốn gặp em.
Em bật thốt:
- Ba má nuôi của em?
Cô Lý gật đầu:
- Má chứ không có ba nuôi em.
Em run lên:
- Người vừa tới?
Cô Lý không nói mà chỉ khẽ mỉm cười.
Cũng vừa đến phòng khách. Em đảo mắt nhìn một lượt, tưởng sẽ
gặp khuôn mặt lạ của má nuôi em vừa tới. Nhưng không thêm ai, vẫn những người
trong đoàn anh Phong. Sư cô Trí Huệ ngồi giữa cô Diệu Hằng và cô Trí Tâm. Bốn
người khác lớn tuổi ngồi phía đối diện và các anh chị chia nhau ngồi ở hàng ghế
kê sát tường. Mọi người cùng hướng về em. Em thấy chị Hằng Thu nhìn em và cười.
Dường như chị đã biết má nuôi em là ai rồi.
Cô Lý dẫn em đến bên sư cô Trí Huệ. Vị sư cô già với gương mặt
khả ái hiền từ đặt tay lên vai em, thong thả nói:
- Hôm qua, sư cô đã cho con biết mọi chuyện. Vậy bây giờ, trước
mặt các sư cô, trước mặt các ông bà và các anh chị đây, con có thể cho sư cô biết
quyết định của con. Người muốn nhận xin con đang chờ con nói một lời.
Em nhìn về phía bốn người lớn. Má anh Phong? Má anh Lương? Má
anh Đạo? Hay ba chị Hằng Thu? Ý nghĩ trước kia trở lại với em. Con nguyện xin.
Vâng, bây giờ đã hết sự chờ đợi. Con nguyện xin ý nghĩ của mình là đúng.
Cô Lý dẫn em đi vòng ra phía bốn người khách. Và dừng lại trước
má anh Phong. Cô Lý nói:
- Má nuôi em đó!
Chuỗi tràng hạt bằng gỗ trầm tỏa mùi thơm ngát. Dáng dấp má
nuôi em chợt phóng đại, mờ đi. Hai mắt em nhòa hẳn. Người nói với em:
- Bác nghe thằng Phong nói nhiều về con. Dường như con cũng
quý mến nó lắm thì phải. Gia đình bác tuy không khá giả lắm, nhưng cũng không đến
nỗi nào. Con có thể tin là con sẽ được sống một đời đầy đủ. Cả vật chất lẫn
tinh thần. vì muốn xin con về, là bác mến con qua những lời kể của thằng Phong.
Vừa rồi, gặp mặt con lần đầu, bác thấy mình nghĩ tốt về con quả không sai. Dung
Chi! Con có tin được những lời bác vừa nói là thành thật không?
Em cúi đầu. Chừng như em khóc thì phải. Những giọt lệ sung sướng
ứa ra, tràn đầy. Như một lúc, biển cả ngập tràn nước biếc, lòng em ngập tràn
yêu thương.
Thấy em không nói gì, cô Lý nhắc:
- Dung Chi, em nói đi chứ!
Má anh Phong:
- Con cứ suy nghĩ cho kỹ. Dù thương mến con, bác cũng phải
tôn trọng ý của con. Cũng như con bác, thằng Phong, đã không dám cho con biết
trước chuyện này, sợ con sẽ bằng lòng không phải vì mến và tin ở bác, ở gia
đình bác, mà chỉ vì con mến nó...
Em ngẩng mặt lên. Nước mắt vẫn còn làm những hình ảnh trước mặt
em nhạt nhòa. Tự nhiên, chung quanh em im lặng quá.
Con còn biết nói gì đây. Niềm mong ước của con là một gia
đình, với những thương yêu, trìu mến thành thật. Một anh Phong, mẫu người anh
không gợn chút ý nghĩ xấu trong con. Một bác, qua những lời nói, cử chỉ lần đầu
tiên gặp gỡ, cho con thật nhiều thiện cảm. Và con cũng hy vọng những người khác
trong gia đình bác cũng đối xử với con như bác và anh Phong. Thì con còn biết
nói gì nữa đây. Anh Phong! Anh hiểu em đang nghĩ gì không? Bác hiểu con đang
nghĩ gì không? Con đang muốn gọi tiếng "má" thương yêu mà đã quá lâu
con không được gọi. Con gọi má đó má! Má ơi! Mùi trầm thơm của chuỗi tràng hạt
mà má đeo trên ngực kia, có phải cũng thoảng thêm những thương yêu ngào ngạt?
Má chở che, dùm bọn con nghe má! Cho con tìm lại tình thương người mẹ, tình
thương người cha, tình thương gia đình, mà con tưởng không bao giờ con còn tìm
lại được.
- Con nghĩ sao, Dung Chi?
Em đáp lại câu hỏi bằng những giọt nước mắt lăn dài trên mặt.
Em gục mặt vào ngực má anh Phong, má nuôi của em. Mùi trầm thơm ngào ngạt. Một
tay người ôm gọn vai em, tay kia người xoa nhẹ lên mái tóc. Em nghe lòng ấm lại.
Em nghe muôn vàn điệu nhạc vang lừng.
Có những tiếng cười. Em tưởng tượng trên môi sư cô Trí Huệ và
các cô Diệu Hằng, Trí Tâm, Diệu Lý, bốn đóa cười đang nở.
Ba chị Hằng Thu nói:
- Tôi thành thật mừng chị có thêm một cô con gái ngoan.
Má anh Lương, má anh Đạo:
- Ao ước mãi, bây giờ thì mừng nhé!
- Xem kìa, chưa gì mà con gái đã nũng nịu với má rồi!
Em vẫn úp mặt vào ngực má nuôi. Nước mắt em đã thôi trào. Em
nghe mặt nóng bừng vì những lời trêu ghẹo của má anh Đạo.
Chị Hằng Thu bảo em:
- Dung Chi theo chị về phòng chơi nhé!
Em đang muốn rời khỏi nơi đây - mắc cỡ quá chừng đi - nghe chị
Hằng Thu hỏi, mừng lắm.
Em rời khỏi má nuôi. Người bảo em:
- Ừ, con theo chị đi...
Em cúi đầu chào tất cả một lượt, mặt em đỏ bừng. Rồi em nối
gót theo chị Hằng Thu. Có những tiếng chân đuổi theo sau hai chị em. Em nhìn lại.
Các anh chị khác đang bước vội theo. Chị Phụng nói:
- Gớm, đợi người ta một chút coi, làm gì mà vội thế?
° ° °
Em bước những bước vội vàng ra phía chiếc xe hơi màu xanh da
trời của anh Phong. Nắng đã trốn khỏi vòm trời từ lâu. Chiều xuống, bầu không
gian lặng lẽ và buồn tênh.
Trong lòng em thì ngổn ngang những niềm vui, nỗi hồi hộp, sự
lo lắng, buồn phiền. Những bước vội của em như trốn chạy những giọt nước mắt tiễn
đưa của nhỏ Thư Hương, những lời nhắn của nhỏ Chung: "Có búp bê cũ, mầy nhớ
để dành cho tao nghe, để tao ru nó thay em Hiền của tao". Những lời dặn dò
của nhỏ Lan: "Lâu lâu, chị nhớ về thăm em nghe". Em trốn chạy cả những
cái vẫy tay của các sư cô, những lời chúc của dì Năm, dì Tiễn, chú Mộng. Trốn
chạy khung cảnh quen thuộc nơi đây.
Sau khi dùng cơm trưa, mọi người ra về trên hai chiếc xe hơi,
chỉ còn lại má nuôi em, anh Phong và chị Hằng Thu giúp em thu xếp đồ đạc và đợi
em từ giã mọi người. Cô Diệu Hằng cũng đã dẫn em lên điện thờ để đọc kinh lần
cuối. Tiếng chuông mõ, lời kệ kinh giúp em tạm quên trong giây lát. Em cũng xin
được đút cháo cho các em nhỏ lần cuối rồi mới chịu ra xe. Và ra xe với những bước
vội vàng.
Em ngồi ở băng sau cùng chị Hằng Thu. Anh Phong cầm lái và má
nuôi em ngồi cạnh. Xe từ từ lăn bánh. Cổng cô nhi viện chạy lùi dần đến trước mặt
em rồi mất hút sau lưng. Tự nhiên, em nhớ lại ngày mới đến đây, với những mệt
nhọc của quảng đường dài từ Mỹ tho đến, với đôi mắt cay sè vì khói xăng của chiếc
xe lam.
Em không dám quay lại nhìn viện lần cuối, sợ lòng dâng niềm
quyến luyến. Chị Hằng Thu gợi chuyện để em quên cảnh biệt ly:
- Dung Chi biết không, lần này là lần đầu tiên anh Phong giấu
chị đấy. Anh ấy cứ nằng nặc bảo là không biết ai sẽ đến xin em về.
Em hỏi:
- Thế chị có giận anh ấy không?
Chị Hằng Thu chưa trả lời, anh Phong đã đáp:
- Còn lâu chị ấy mới dám giận anh.
Chị Hằng Thu:
- Ai bảo anh thế?
- Dung Chi bảo thế. Phải không hở cô em gái cưng của anh?
Em bật cười. Gió lùa qua cửa xe làm mái tóc anh Phong bềnh bồng.
Vài sợ tóc của em trôi về phía chị Hằng Thu, lướt trên vai chị, em nói:
- Mát quá!
Chị Hằng Thu vòng tay ôm em, "cái miệng trẻ con"
hát khe khẽ:
- Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình rạt rào...
Em nhìn má nuôi em, lòng nao nao.
Đã hết đường ngoại ô, xe vào thành phố. Xe cộ mỗi lúc một nhiều
hơn. Những tiếng động cũng gia tăng, ồn ào, náo nhiệt. Đèn đường cũng vừa bật
sáng. Em nhớ lại lời ru của má em ngày xưa khi em còn ở dưới Mỹ Tho:
Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ
Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọ lu
Anh về anh học chữ nhu
Chín trăng em đợi, mười thu em chờ...
Tự nhiên, em chắp tay trước ngực. Con cầu xin được mãi mãi an
lành.
Chương 3
Thời gian rồi cũng làm mất dần những bỡ ngỡ, ngại ngùng buổi
đầu tiên. Em rồi cũng quen dần với những người xa lạ, với khu phố ồn ào, với những
con đường nhiều xe cộ.
Gia đình mới của em trú ngụ trong một căn biệt thự biệt lập
trong một khu đất rộng, có hàng rào xây bao bọc. Khu đất nằm ngay một ngã tư
nên sự ồn ào càng gia tăng, so với sự ồn ào của đường phố Sài Gòn và sự im lặng
của con đường ngoại ô ngang cô nhi viện.
Nhà chị Hằng Thu ở cùng đường, cách đó chừng nửa cây số. Đến
đây được vài hôm, em đã xin sang ngay bên ấy chơi cho biết. Cũng là một biệt thự
nhưng nhỏ hơn và không có đất trống nhiều. Gia đình chị Hằng Thu chỉ có bốn người:
hai bác Tường - ba má chị - chị và người em trai, anh Thông. Bác Tường trai là
một công chức, ngày hai buổi phải tới sở. Chị Hằng Thu, anh Thông đều còn đi học,
lại cùng học buổi sáng, nên suốt buổi sáng, ở nhà, chỉ có bác Tường gái lo đi
chợ, nấu nướng. Chiều đến, bầu không khí có vẻ bớt tẻ lạnh hơn, nhưng vẫn chẳng
thể đầm ấm và vui vẻ bằng gia đình mới của em.
Ba nuôi em trước kia là một thương gia, sau nhiều năm lăn lộn
với việc bán buôn, lấy tiền dành dụm mua ngôi biệt thự này sống dưỡng già. Người
vừa được năm mươi nhưng nét mặt với những nếp nhăn và mái tóc hoa râm, màu trắng
nhiều hơn màu đen khiến người ngoài thoạt trông, tưởng chừng người đã xấp xỉ
sáu mươi. Tính người ít nói nên thật khó cho em trong việc tìm hiểu tính tình người.
Chỉ biết, người hơi nóng tính và rất cưng chiều nhỏ Thu Mai, đứa con gái út.
Chị Uyên là người con cả trong gia đình, kế đó là anh Phong,
chị Hương, anh Duy. Chị Uyên đã có người hỏi, nhưng còn đợi đến năm chị đậu
xong bằng cử nhân, chị mới xuất giá. Dĩ nhiên, với sức học cao như thế của chị,
em mang một niềm kính phục vô biên. Tính chị cũng tốt, tuy đôi lúc, chỉ tỏ ra
ích kỷ vô cùng. Chị Hương, anh Duy đang ngồi các lớp đệ nhị, đệ tứ, không quá
săn đón, chăm lo cho em như anh Phong, nhưng cũng không quá thù nghịch với em
như nhỏ Thu Mai.
Em thực lấy làm khổ tâm về điều này. Nhưng em không oán trách
nhỏ ấy một lời. Vì em hiểu, sự hiện diện của em đã gây một thiệt thòi cho nhỏ ấy.
Em đã chia xẻ tình thương của nhỏ ấy.
Nhiều lúc, em thấy áy náy vô cùng khi má nuôi em cho em quà
mà không cho nhỏ Thu Mai. Có lần, em lấy phần của mình chia cho nhỏ ấy, tức thì
nhỏ ấy quăng xuống đất, nói "không thèm" rồi bỏ đi. Để lại em, không
biết nghĩ sao, đứng khóc.
Những ngày mới về đây, thì giờ với em thật thừa thãi. Nhưng
hiện giờ, em đã được nhập học - nhờ quen biết, má nuôi em xin cho em được vào học
trường công, cùng lớp với nhỏ Thu Mai - Em đã có một thời khóa biểu đều đặn. Thời
khóa biểu khác hẳn với nếp trầm lặng của cô nhi viện.
Buổi sáng, anh Phong lái xe đưa em và nhỏ Thu Mai đến trường
rồi anh mới đi học, hoặc, về đưa chị Uyên, chở má đi chợ... Trưa, nếu anh bận học,
chưa kịp về, hai đứa em cuốc bộ về nhà. Trường cũng không xa lắm, cách nhà gần
một cây số. Giấc ngủ trưa không bắt buộc như trong cô nhi viện nên em có thể
làm việc này, việc nọ. Chiều đến, sau khi tắm rửa, em và nhỏ Thu Mai đi học
bài. Bữa cơm chiều là chấm dứt những việc thường nhật.
Buổi tối, ngoại trừ những khi đặc biệt, như có chương trình
thiếu nhi, hoặc có lời gọi của má nuôi em, em mới chịu coi truyền hình. Cái thú
của em mỗi khi màn đêm buông xuống là ra sân trước, ngồi trên chiếc xích đu trò
chuyện với anh Phong. Thỉnh thoảng, chị Hằng Thu rảng rang theo má sang chơi,
anh Phong đem đàn ra đệm cho hai chị em hát, thật vui.
Đôi lúc, em nhớ lại chuỗi ngày còn sống trong cô nhi viện. Nhớ
những việc hàng ngày ở đó. Nhớ hồi chuông sáu giờ sáng, những miếng bánh mì đường
hoặc cá mòi, nhớ giờ đút cháo cho các em nhỏ...
Chỉ có hình ảnh của các bạn em thì không nằm trong niềm nhung
nhớ đó. Vì những lần anh Phong cùng các anh chị khác đi xuống cô nhi viện, anh
đều cho em đi theo.
Em nhớ buổi sáng chủ nhật đầu tiên em trở lại cô nhi viện. Những
nôn nóng dần nhường chỗ cho vui mừng như con đường dẫn đến cô nhi viện mỗi lúc
một thu ngắn lại. Chú Mộng là người đầu tiên em gặp lại. Chú đón em với một nụ
cười - nụ cười thật khó tìm trong suốt thời gian em ở đây - Kế đó là cô Lý và
nhỏ Hoa, hôm ấy trực phòng khách. Nhỏ Thư Hương được tin chạy ra sau đó,
"công chúa hay khóc" - biệt danh của nhỏ ấy do anh Lương đặt cho -
đón em bằng những giọt nước mắt. Nhỏ Chung, nhỏ Lan và các nhỏ khác với những lời
hỏi han... Anh Bảy, anh Thành,.. cũng vui mừng thăm hỏi em. Dì Năm, dì Tiễn xum
xoe kheo bộ đồ đầm của em đẹp làm chị Hằng Thu hãnh diện lắm. Vì chính chị đã
đưa em đi mua bộ đồ ấy.
Suốt buổi chủ nhật ấy, em cảm thấy thật vui. Em đã lên điện
thờ để nguyện xin và cảm tạ.
° ° °
Em và nhỏ Thu Mai ngồi cạnh nhau. Nhỏ này tự ái ghê lắm. Làm
toán không ra nhưng nhất định không bao giờ thèm hỏi em. Đã nhiều lần, anh
Phong phàn nàn về nhỏ ấy. Rằng chỉ ham chơi hơn ham học. Một tối, anh có nói một
câu so sánh "Thu Mai không xenm Dung Chi đấy, chăm học nên bài toán nào
làm cũng được." Tức thì nhỏ Thu Mai hờn dỗn: "Ai không biết người ta
học giỏi, không giỏi thì sao người ta được má nhận làm con nuôi con nuôi
cưng."
Tiếng "con nuôi" được nhắc đến lần thứ hai làm em
thấy lòng quặn lên. Có lẽ em đã khóc ngay sau đó nếu anh Phong không kịp nhận
ra điều này, vờ như không nghe nhỏ Thu Mai nói, tiếp tục cho bài toán mới để em
không còn thì giờ suy nghĩ mà buồn.
Cô giáo gõ thước hỏi:
- Các em làm xong chưa?
Vài tiênsg "chưa" vang lên thưa thớt. Cô cau mày, hỏi
lại:
- Vẫn chưa ra? Thế những em nào đã ra rồi?
Hơn nửa lớp đưa tay lên. Không có tay nhỏ Thu Mai. Nhỏ vẫn
chưa làm được chữ nào. Cô có vẻ giận:
- Bài toán cô đã cho làm không biết bao nhiêu lần rồi, mà lần
nào cũng chỉ đổi những con số. Có thế mà các em làm cũng không xong thì còn học
với hành gì nữa? Cô kỳ hạn cho mười phút nữa, cả lớp phải góp hết.
Em thầm lo cho nhỏ Thu Mai. Bên dưới hai chữ "giải
lý" là những hàng kẻ trống, chưa một câu nào cả. Mà bài toán có khó gì. Một
người đi buôn mua một tá trứng, đem về bán được 100 đồng, tính ra được lời 4 đồng.
Tìm giá vốn một trái trứng.
Em khẽ huých tay nhỏ Thu Mai. Nhỏ quay nhìn em. Em nói:
- Dung Chi viết ra giấy nháp để Thu Mai chép nghe!
Nhỏ Thu Mai:
- Không thèm!
- Cô bắt mười phút nữa phải góp rồi, Thu Mai không sợ bị điểm
xấu à?
- Kệ người ta!
- Anh Phong biết, anh Phong rầy Thu Mai chết.
- Đã bảo kệ người ta!
Em định tìm lời để thuyết phục nhỏ Thu Mai chịu chép toán cho
khỏi bị điểm xấu. Cô giáo khó ghê lắm, cô đã nói từ đầu năm, cô rất ghét những
đứa nào góp giấy trắng. Mà nhỏ Thu Mai lại chưa có một câu bài làm, cũng không
chịu chép của em.
Có tiếng cô giáo:
- Dung Chi!
Em hoảng hốt đứng lên. Cô hỏi:
- Em nói chuyện gì đó?
Em ấp úng không đáp, cúi mặt. Cô hỏi tiếp:
- Làm bài xong chưa?
- Thưa cô xong rồi.
- Xong rồi ngồi nói chuyện đấy hả? Chuyện trò gì với em Thu
Mai thế, Thu Mai!
Nhỏ Thu Mai đứng lên, liếc em. Em lo sợ nhỏ ấy bị cô phạt
quá. Lòng em áy náy, chỉ vì em nói chuyện với nhỏ ấy mà nhỏ ấy bị phạt, dù rằng
em nói với nhỏ ấy là bởi em lo cho nhỏ ấy bị điểm xấu.
Cô giáo hỏi nhỏ Thu Mai:
- Em làm toán xong chưa?
Nhỏ Thu Mai run giọng:
- Thưa cô... chưa...
Cô nổi nóng:
- Chưa? Chưa mà ngồi nói chuyện?
- Thưa cô, em đâu có nói...
- Còn chối nữa hả? Chính tai cô nghe rõ ràng mà.
Em chen vào:
- Thưa cô...
- Gì? Còn em nữa đó, Dung Chi.
- Thưa cô, không phải nhỏ Thu Mai nói chuyện với em, mà là em
nói chuyện với nhỏ ấy.
- Ra thế đó.
Cô cầm thước kẻ bước xuống lớp, tiến về phía em và nhỏ Thu
Mai. Vừa đi, cô vừa nói:
- Thì ra em làm bài xong rồi tự cho mình cái quyền được nói
chuyện, coi cô chẳng ra gì.
Cả lớp dồn vào cô giáo và hai đứa chúng em. Nhỏ Thu Mai sợ
xanh mặt lại. Em khoanh tay lại, nói rõ, mong cô giáo tha cho nhỏ Thu Mai:
- Thưa cô, tại em nói chuyện chứ không phải tại nhỏ Thu Mai.
Cô giáo cho nhỏ Thu Mai ngồi xuống. Nohr riu ríu nghe lời, ngồi
xuống nhưng nét mặt vẫn còn tái. Xong xuôi, cô bắt em xoè tay ra, đánh cho ba
thước. Bàn tay em đỏ bừng lên vì la lằn roi. Mắt em nhòa đi. Cô giáo:
- Còn oan lắm sao mà khóc? Ngồi xuống!
Cô trở lên bàn, gõ thước nói với cả lớp:
- Làm bài đi! Năm phút nữa cô góp bài.
Lớp học vang lên một loạt tiếng động rời rạc rồi trở lại im lặng.
Em đưa tay quyệt nước mắt. Nhỏ Thu Mai nhìn em cười, nói khẽ:
- Đáng đời chưa! Ai bảo nói chuyện với người ta.
Em thấy ghét nhỏ Thu Mai ghê. Nhưng nhì vào tập của nhỏ ấy, với
những dòng kẻ trống bên dưới hai chữ "giải lý", em quên ngay. Em lo
cho nhỏ ấy quá!
° ° °
Trời đổ mưa. Những cơn mưa đầu mùa thường hay bất chợt như thế.
Sáng này, khi em đi học, trời còn trong xanh không gợn một bóng mây lạc loài. Vậy
mà, đúng lúc chuông reo tan học, trời tối sầm lại. Em và nhỏ Thu Mai chạy nhanh
ra cổng trường với hy vọng anh Phong đến đón kịp lúc. Nhưng chẳng thấy bóng chiếc
xe màu xanh quen thuộc đâu cả. Mưa lại bắt đầu đổ hột.
Hai đứa đứng nép vào quán nước bên cổng trường. Nhỏ Thu Mai mở
cặp lấy áo mưa ra. Em cũng mở cặp, nhưng ngăn đựng áo mưa cặp em trống không.
Em trách mình sao lại sơ ý quá, mùa mưa, trời có thể đổ mưa bất ngờ, bất cứ lúc
nào, lại không đem theo áo mưa.
Nhỏ Thu Mai đã mặc áo mưa vào. Em đứng lặng thinh một lúc,
không biết tính sao. Bỗng em nhớ ra một điều. Thì ra không phải em lấy áo mưa
ra rồi bỏ quên ở nhà, mà là nhỏ Thu Mai mượn áo của em mặc chiều hôm qua, khi
vào nhà, đem phơi, lại quên gấp trả em.
Nhỏ Thu Mai:
- Không đem theo áo mưa à?
Em lắc đầu:
- Hôm qua Thu Mai mượn áo của Dung Chi mà Thu Mai quên trả.
Dung Chi cũng sơ ý không coi lại trước khi đi học, thành ra bây giờ đành không
có áo mặc...
Nhỏ Thu Mai sừng sộ:
- Rồi đứng đấy trách người ta đấy hở? Không coi lại thì gắng
chịu chứ!
Em biết tính nhỏ Thu Mai, chẳng bao giờ chịu nhận phần lỗi về
mình. Em năn nỉ:
- Cho Dung Chi khoác chung áo với...
- Cho khoác chung áo để người ta bị ướt lây ấy à?
- Dung Chi không sợ ướt, nhưng sợ má mắng...
- Gắng chịu lấy một mình.
- Cho Dung Chi khoác chung với đi.
Nhỏ Thu Mai còn đang dùng dằng thì từ trong màn mưa, một ánh
đèn quét ngang. Chiếc xe hơi màu xanh quen thuộc hiện ra mờ mờ. Trong xe, anh
Phong đang đưa mắt tìm hai đứa chúng em. Em mừng rỡ kêu to:
- Tụi em đây nè anh Phong!
Rồi đứng đợi anh đậu xe vào lề. Nhỏ Thu Mai không biết nghĩ
sao, bỗng cởi áo mưa ra, đẩy vào tay em, rồi băng mình vào màn mưa, về phía chiếc
xe hơi đã mở cửa sẵn. Em ngẩn người ra một chút, rồi ở trong một tâm trạng
không giải thích được, em cầm cái áo mưa trong tay băng mình theo nhỏ Thu Mai.
Nhỏ ấy đã ngồi vào một góc xem, đầu tóc ướt nhẹp. Anh Phong hỏi:
- Sao Thu Mai không mặc áo mưa?
Nhỏ Thu Mai nhìn em nói:
- Người ta dành mất rồi còn đâu mà mặc!
Em nghe cay nơi mắt mà không nói được lời nào. Cổ em như mắc
nghẹn.
Trưa hôm ấy, anh Phong gọi em vào phòng anh, nơi đây đã có sẵn
nhỏ Thu Mai. Anh Phong nhắc lại cách đối xử của em với nhỏ Thu Mai lúc về học,
rồi hỏi em:
- Dung Chi nghĩ lại xem, em làm như thế là phải hay trái?
Trong phép dạy dỗ, anh Phong vẫn hay đặt những câu hỏi tương
tự thế. Em cúi đầu. Em không nghĩ về nhỏ Thu Mai và câu chuyện dành áo mưa do
nhỏ ấy dựng đứng lên, mà em nghĩ về anh Phong cùng sự lo lắng của anh dành cho
em. Em cảm thấy được an ủi rất nhiều vì biết rằng mình còn có anh Phong chăm lo
săn sóc, dạy dỗ.
Anh Phong nhắc:
- Dung Chi! Em nói cho anh nghe xem. Em làm như vậy là đúng
hay sai?
Em nói nhỏ:
- Thưa anh em biết lỗi...
Rồi em quay sang nhỏ Thu Mai:
- Dung Chi xin lỗi Thu Mai...
Nhỏ Thu Mai mỉm cười đắc chí. Nụ cười của người thắng cuộc.
Và em. Vâng. Em cam nhận là người thua cuộc. Để nhỏ Thu Mai được vui, em hy vọng
nhỏ ấy sẽ hiểu em, sau này đối xử với em hòa nhã, thân thiện hơn. Em cam nhận
làm người thua cuộc, cố dẹp chút tự ái nhỏ nhen để anh Phong được vui, nghĩ rằng
em biết phục thiện. Một đức tính anh cho là cần thiết trong đời sống mỗi người.
Anh Phong bảo em:
- Chỉ có một cách để giữ vững thiện cảm với nhau, là biết nhường
nhịn nhau.
Vâng. Em xin nghe lời anh. Tự ái chẳng nên có ở em. Chẳng nên
có ở một đứa trẻ mồ côi như em. Em đang là người ngửa tay xin xỏ tình thương
mà. Em phải biết nói những lời của kẻ cầu xin. Cho dù em không hành động trái lẽ
phải. Cho dù em có lý. Em sẽ cố nhường nhịn nhỏ Thu Mai. Em thấy thật là vô lý
nếu em đi chấp nê với nhỏ ấy. Vô lý thật. So với nhỏ Thu Mai, người con ruột,
và tình thương em đón nhậb được ở những người trong gia đình này, như má nuôi
em, như anh, thì em, đứa con nuôi, kẻ đón nhận tình thương, làm sao đứng ngang
hàng được. Em cũng nghĩ đến hai chữ nhường nhịn. Có lẽ không dùng hẳn là nhường
nhịn. Nhường nhịn là khi nào một người trên đối với một người dưới kia chứ! Còn
em... em chỉ là một đứa con nuôi!
Không đâu, anh Phong ơi! Không phải em tủi thân đâu. Mà là em
nhìn thẳng sự thật. Sự thật vẫn hay gây đau lòng, phải không anh?
° ° °
Anh Phong hỏi em:
- Trưa nay, anh la Dung Chi, em có buồn không?
Em lắc đầu:
- Không. Em có lỗi nên không dám buồn gì cả.
- Anh không muốn em và Thu Mai không thân thiện với nhau. Dù
sao hai đứa cũng cùng sống chung với nhau một nhà, học chung một lớp.
Em nhớ đến chuyện nhỏ Thu Mai không làm ra toán hồi sáng,
cùng những ý nghĩ của em về việc này. Em nói:
- Em muốn thưa với anh một chuyện, nhưng sợ anh hiểu lầm.
- Chuyện gì?
- Xin anh đừng nghĩ là em nói xấu Thu Mai, cũng đừng nghĩ xấu
về nhỏ ấy.
- Anh hứa.
- Buổi sáng nay, Thu Mai không làm được toán, nhỏ ấy góp giấy
trắng cho cô...
-... thì cũng như nhiều lần trước?
- Và cũng như những lần trước, em đợi Thu Mai hỏi để em nhắc,
nhưng Thu Mai không hỏi. Em ngỏ ý cho Thu Mai chép, Thu Mai giận, nói không
thèm...
- Anh đã nói với Dung Chi nhiều lần. Rằng Thu Mai có nhiều tự
ái lắm. Lại nữa, em cho Thu Mai chép bài, đó không phải là em giúp ích cho nó.
Nhưng em không biết làm cách nào khác hơn. Em sợ Thu Mai bị
điểm xấu.
- Mặc nó.
- Em không an tâm...
Anh Phong im lặng. Tiếng ghế xích đu đưa qua đưa lại nghe thật
rõ. Trong nhà, tiếng hát của một ca sĩ từ máy truyền hình vang ra, cao vút. Gió
thổi nhẹ làm đu đưa nhánh trúc đào. Chỉ có những cành hoa đại khẳng khiu, với
những phiến lá dày, vô hồn, nhuộm bóng đêm đen đủi, lạnh lùng, trơ trọi.
Lâu lắm, anh Phong mới nói:
- Anh hiểu ý em, anh biết em là một đứa trẻ tốt...
Em hỏi:
- Anh bảo em phải làm sao mỗi khi gặp trường hợp tương tự như
sáng nay?
Anh Phong lắc đầu:
- Em không phải làm gì cả. Anh sẽ cố nói cho Thu Mai hiểu rằng
nó phải chăm học hơn. Thời gian sau này, tự dưng nó sút kém quá...
- Có lẽ vì sự có mặt của em...
- Gì?
-...
- Đừng nghĩ như thế. Anh không muốn nghe Dung Chi nói thế. Nhận
lỗi khi mình có lỗi là một việc cần và đúng. Nhưng không phải bất cứ chuyện gì
cũng nhận lỗi về phần mình...
Không đâu anh Phong. Em lại cho là đúng. Nhận lỗi tất cả, dù
không phải mình làm lỗi. Trường hợp em là phải thế. Em ví mình như một kẻ sắp
chết đuối, may mắn lạc vào một hoang đảo. Thì những ngày sống sót kéo dài sau
đó, cũng phải được xem là một ân huệ mình đón nhận. Gia đình anh đã cho em cảm
giác mình lọt vào một tổ ấm, đôi lúc, em thấy nỗi sung sướng ngập tràn, thì có
sá gì một nhỏ Thu Mai và những chuyện ganh ghét, những lồi lầm em tự nhận.
Im lặng lại ngự trị. Không biết anh Phong nghĩ gì? Riêng em,
em nghĩ về anh và chuyến đi cô nhi viện chủ nhật tới. Em nghe nỗi mừng reo khẽ
trong lòng. Em hỏi:
- Chủ nhật tuần này không biết có đủ các anh chị không? Chứ
như lần trước thiếu anh Lương, mất vui đi nhiều...
- Ừ đấy, thiếu anh Lương là mất vui đi khá nhiều... Nhưng
Dung Chi à, chủ nhật này mình ở nhà.
- Sao?
- Chủ nhật này có anh Ân, chồng sắp cưới của chị Uyên từ Đà Lạt
vào chơi.
Em vỗ tay:
- Thế à? Chắc anh ấy có đem theo nhiều mận Đà Lạt, anh nhỉ?
Em tưởng tượng đến những trái mận vàng ươm, mọng chín. Tưởng
tượng đến những cái nhăn mặt khi ăn phải quả chua. Em nhớ lại lần đầu tiên em biết
thế nào là mận Đà Lạt ở cô nhi viện. Lần ấy, khách đem cho cũng khá nhiều,
nhưng chía ra, mỗi đứa chỉ được vài trái. Thôi thì quý hơn vàng. Nâng niu, hít
hà cất giữ mãi mới ăn.
Em hỏi:
- Anh Ân có dữ không anh?
- Không. Hiền lắm. Anh ấy viết thư bảo anh ấy nóng muốn biết
mặt em lắm đấy.
- Sao anh ấy biết có em ở đây?
- Chị Uyên viết thư kể.
Em nở nụ, tựa lưng sát thành ghế xích đu, hình dung gương mặt
của anh Âm. Anh Phong nói:
- Trước kia, anh Ân theo học ở Sài Gòn, sau ra trường, anh ấy
được bổ dạy học trên Đà Lạt. Gia đình ba má anh ấy ở mãi Hà Tiên nhưng cũng có
người quen ngoài Đà Lạt, nên gửi anh ấy ở ngoài đó để làm việc. Chính anh Ân đã
gợi ý cho anh thực hiện những việc như việc đến cô nhi viện với các em đó. Tiếc
là anh ấy không có phương tiện thực hiện như anh.
- Nếu anh Ân còn ở lại, thế nào anh cũng mời anh ấy đi cô nhi
viện viếng một lần nghe anh Phong?
- Thứ hai, anh ấy đã phải về Đà Lạt rồi.
- Tiếc nhỉ.
Em ngồi im. Thoáng trong tâm tưởng, em ước mong sẽ gặp được
thêm một người biết cảm thông và thương xót mình. Có phải suốt đời em, chỉ có một
thứ em phải đi tìm, là tình thương?
Chương 4
Nhỏ Thu Mai nhất định không chịu cho em cùng đi ra phi trường
đón anh Ân. Nhỏ ấy ra điều kiện, nếu em đi thì nhỏ ấy sẽ ở nhà. Em đành chịu
thua. Anh Phong an ủi em: "Thôi, Dung Chi chịu khó ở nhà đợi vậy, tí nữa
anh Ân đến, anh sẽ nói với anh ấy cho em nhiều quà."
Chị Uyên cằn nhằn nhỏ Thu Mai:
- Sao mầy khó tính thế Thu Mai! Cho Dung Chi nó đi thì mầy mất
mát gì?
Chiếc xe màu xanh da trời đem anh Phong, chị Uyên và nhỏ Thu
Mai ra đi được hơn một tiếng thì trở lại.
Nghe tiếng còi xe, em chạy nhanh ra mở cổng. Cửa xe bật mở.
Người thanh niên mặc âu phục bước xuống trước tiên. Nụ cười trên môi anh nở, hướng
về phía em. Em đáp lại bằng một lời chào và chút ngạc nhiên, bâng khuâng. Em bắt
gặp trên nét mặt người này những nét quen quen. Em cố moi trí nhớ để tìm trong
một kỷ niệm xa xưa cái tên Ân...
Chị Uyên giới thiệu:
- Dung Chi đấy anh!
Anh Ân nhìn em thật kỹ, anh chợt cau mày rồi quay sang chị
Uyên:
- Em này là Dung Chi?
Chị Uyên:
- Sao anh:
- À! Anh ngờ ngợ như đã gặp em ấy ở đâu rồi...
Anh vẫy tay gọi em lại gần, có lẽ muốn hỏi chuyện. Em cũng muốn
nói chuyện với anh để xác định rõ sự ngờ ngợ cùng hiện diện nơi em. Em bước
nhanh về phía anh. Nhỏ Thu Mai chợt nhìn em với ánh mắt ganh tị, nhỏ ấy nắm tay
anh Ân, kéo đi, vừa nói:
- Vào nhà đi anh, ba má đang đợi trong đó.
Anh Ân bị nhỏ Thu Mai níu kéo, đành bước theo nhỏ ấy. Em đứng
lại, anh Ân đưa tay vẫy, em đành bước theo anh. Anh nắm tay em cùng bước vào
nhà.
Trong nhà, chị Hương bước ra, thấy anh Ân, chị quay vội vào,
kêu ba má rối rít. Ba má nuôi em bước ra trước cửa vừa lúc anh Ân đi trở tới.
Anh lên tiếng chào kính cẩn. Má nuôi em vui vẻ hỏi han:
- Thế nào, đi đường có mệt lắm không?
Anh Ân:
- Cám ơn bác, con chỉ hơi phiền chiếc phi cơ cất cánh hơi trễ
một chút thôi ạ.
Người lớn lần lượt vào cả trong phfogn khách. Em gỡ nhẹ tay
khỏi tay anh Ân. Anh mãi trả lời những câu thăm hỏi của ba má nuôi em nên không
hay biết gì.
Em trở ra cổng, đóng cổng lại. Lúc này, bỗng dứng em thấy
lòng trống trải lạ thường. Bỗng dưng em có cảm tưởng mình là người thừa thải ở
nơi đây.
Có tiếng anh Phong gọi:
- Vào anh bảo này, Dung Chi!
Em bước về phía anh Phong đứng đợi. Anh giấu hai tay sau
lưng, nhìn em cười nói:
- Có quà của Dung Chi đây. Anh Ân nhờ anh đưa lại cho em. Đặc
biệt lắm...
- Cho em xem đi.
- Khoan đã, Dung Chi đoán thử xem.
Em đứng chắp tay sau lưng suy nghĩ, rồi đưa ngón trỏ lên miệng,
đáp:
- Cái nơ!
Anh Phong cười:
- Anh Ân làm gì biết mua nơ để tặng em.
- Cái kẹp tóc hình con bướm?
- Sai luôn rồi. Anh cho nói thêm tiếng nữa đấy.
- Em chịu thôi.
Bấy giờ anh Phong mới chịu đưa món quà ra. Anh hỏi em:
- Thích không nào?
Em sững mặt nhìn. Trong tay anh Phong, một chiếc vòng đeo tay
bằng đồi mồi. Anh Phong:
- Anh Ân đã công phung viết thư về tận Hà Tiên dặn người nhà
gởi ra Đà Lạt cho anh ấy, rồi từ Đà Lạt anh ấy em vào đây tặng Dung Chi...
Em vẫn dán mắt vào chiếc vòng đồi mồi. Cái vòng tròn nhỏ ấy
xoắn mấy vòng, phóng lớn ra, xoay tít. Cơn lốc xoáy ấy kéo em về một kỷ niệm xa
xưa.
Thấy em không nói gì, anh Phong hỏi:
- Sao thế Dung Chi? Em không thích món quà này à?
Em lắc đầu:
- Không... Em đang nghĩ đến một chiếc vòng tương tự chiếc
vòng này.
- Dung Chi cũng có một chiếc vòng như thế này?
Em gật đầu và không nói gì thêm. Em đang miên man trong ý
nghĩ. Hay là...? Có lẽ đúng rồi...
Em nói với anh Phong:
- Anh đợi em một chút nghe.
- Dung Chi đi đâu thế/
Em không đáp, đi thẳng về phòng mình.
Lúc em trở lại chỗ cũ, anh Phong đã vào phòng khác. Nơi đó,
không còn ba má nuôi em, chị Uyên, anh Ân, anh Phong đang ngồi trò chuyện.
Thấy em, anh Ân hỏi ngay:
- Dung Chi chê quà của anh phải không?
Em cười lắc đầu, đưa cho anh xem chiếc vòng đồi mồi trong tay
em. Chiếc vòng kỷ niệm em cất kín trong đáy rương. Anh Ân nhìn chiếc vòng có vẻ
ngạc nhiên. Anh nhíu mày suy nghĩ, anh hỏi:
- Có phải em... em ở... Mỹ Tho?
Quả thật ý nghĩ của em là đúng. Anh Ân. Cái tên Ân nghe quen
quen, gương mặt với nhiều nét quen thuộc, và câu nói của anh lúc mới gặp em:
"anh ngờ ngợ..." giờ đã được giải thích. Em đến đứng cạnh anh và kể:
- Lần ấy, anh đi cùng mấy người bạn vào trại tạm cư ghi chép
giấy tờ dùm những người bị nạn. Buổi chiều, anh đi đến một căn lều tạm trú chơi
và gặp em. Anh cho em chiếc vòng đồi mồi này, mà anh bảo là anh định tặng một đứa
bé nào đó...
-... Thu Mai. Nhưng gặp em, đứa trẻ ngồi một mình trong góc lều,
nghe em kể, em không còn cha mẹ gì cả, anh đổi ý, trao chiếc vòng cho em.
Chị Uyên:
- Té ra anh em đã biết anh rồi?
Anh Ân giải thích thêm:
- Cách đây hai năm, vào dịp hè, anh về dưới Hà Tiên chơi. Khi
trở lên Sài Gòn, đến Mỹ Tho, anh gặp mấy người bạn đi cứu trợ đồng bào nạn nhân
chiến tranh, anh liền nhập bọn. Và nơi đây, anh đã gặp Dung Chi. Để anh nhớ xem
nào... hình như tên của em có bốn chữ thì phải... để xem nào... có phải là...
Trần Nguyễn Dung Chi không?
Anh Phong:
- Hoan hô trí nhớ của nah Ây đấy. Tên Dung Chi đúng như vậy.
Trần Nguyễn Dung Chi.
Em nói với anh Ân:
- Lúc nãy mới gặp anh, em đã nhận ra những nét quen quen...
- Anh cũng thế. Em chẳng thay đổi bao nhiêu, ngoại trừ bây giờ
em lớn hơn trước và cũng.. xinh hơn trước nữa.
Em cười mỉm.
Em quên hẳn sự có mặt của chị Uyên và anh Phong, kể cho anh
Ân nghe những chuyện của em sau ngày em gặp anh. Chuyện em được sư cô Trí Huệ gặp
và đem về nuôi trong cô nhi viện, chuyện em được gia đình anh Phong nhận nuôi.
Anh Ân cũng vui, chăm chú lắng nghe em kể chuyện. Hai anh em hàn huyên đến lúc
chuyện tàn, mới nhớ đến những người chung quanh. Chị Uyên đã bỏ đi đâu mất! Anh
Ân hỏi:
- Chết? Uyên đi đâu rồi?
Anh Phong:
- Chị ấy về phòng thì phải. Lúc nãy anh mãi nói chuyện với
Dung Chi, chị ấy định nói với anh điều gì đó mà anh không nghe. Có lẽ chị ấy giận
nên mới bỏ đi...
Em nghe nỗi vui mừng gặp lại anh Ân như tan biến hẳn. Anh Ân
có vẻ lo lắng:
- Phong dẫn anh đi gặp chị Uyên đi.
Em nắm tay anh Ân:
- Để em dẫn anh.
Chị Uyên ngồi một mình nơi bàn học, mặt buồn rượi. Anh Ân
nói:
- Uyên giận anh đấy phải không? Tại gặp lại Dung Chi bất ngờ
quá, hai anh em mãi chuyện trò nên...
-... nên quên hết mọi người phải không?
Anh Ân xoa tay:
- Anh xin lỗi.
Em đến bên chị Uyên:
- Em cũng xin lỗi chị.
Nhưng chị Uyên hất tay em ra:
- Cám ơn!
Em muốn khóc. Và không hiểu nghĩ sao, em bỏ ra khỏi phòng chị
Uyên. En bước thật nhanh như chạy trốn. Tiếng anh Ân trong đó:
- Sao Uyên lại làm thế? Không sợ Dung Chi nó buồn à?
Tiếng chị Uyên:
- Anh sợ nó buồn hơn sợ em buồn hở?
Em gục mặt vào hai lòng bàn tay. Em nghe xót xa phận mình
quá. Niềm vui chừng như là một cái gì thật xa tầm với của em. Không bao giờ niềm
vui hiện diện lâu dài trong em. Em nghĩ đến chị Uyên. Và em lại thấy mình có lỗi.
Không. Sự thừa thãi của em trong nhà này là có lỗi. Chính em đã phá đi niềm vui
của chị, chia xẻ với chị sự thân mật của anh Ân. Cũng như với nhỏ Thu Mai, em
đã chia xẻ của nhỏ ấy phần nào tình thương của gia đình.
Hôm chủ nhật em rời khỏi cô nhi viện, em có nói với chị Hằng
Thu: "Em sợ niềm vui chỉ đến với em trong một thời gian ngắn." Và chị
Hằng Thu lập lại câu ấy với ánh mắt suy tư. Niềm sung sướng. Thương thân em.
Làm sao em có thể tìm được nơi tất cả mọi người trong gia đình này? Ngoài một
má nuôi, một anh Phong với những tình thương chân thật, là một chị Uyên, một chị
Hương, một anh Duy, một nhỏ Thu Mai với những tị hiềm, tự ái vì tình thương bị
loãng nhạt chỉ vì em. Còn ba nuôi em, người chẳng hề bao giờ để ý đến em. Bên cạnh
sự thương yêu của người dành cho nhỏ Thu Mai, thì em chỉ là một bóng hình mờ nhạt
không đáng để người quan tâm đến.
Em linh cảm như má nuôi em và anh Phong càng tiến lại gần em
chừng nào, thì những người khác trong gia đình lại càng lùi xa khỏi em chừng
đó. Chị Uyên đã khởi sự lùi xa khỏi em từ khi em gặp anh Ân, và vì vui mừng, ngạc
nhiên trước sự gặp gỡ bất ngờ, vô tình em khiến anh bỏ quên chị, khiến chị buồn.
Con lạy trời cho ý nghĩ của con không đúng. Vì con, con còn
muốn xin ở ba nuôi con, chị Uyên, chị Hương, anh Duy và nhất là nhỏ Thu Mai, những
tình thương ban phát, hoặc không, những cảm thông tâm hồn.
Sáng thứ hai, anh Ân sửa soạn về sớm. Chuyến vào Sài Gòn kỳ
này, ngoài việc viếng thăm gia đình chị Uyên, anh còn có một việc cần khác .
Cho nên, thời gian anh có mặt trong gia đình thật ngắn. Có lẽ chẳng phải riêng
em, mà ai cũng cảm thấy thời gian như trôi quá nhanh.
Chị Uyên vẫn còn giận em. Lúc anh Ân từ giã em, chị đứng quay
mặt đi nơi khác. Anh Ân bảo em:
- Dung Chi thích quà gì, ra ngoài ấy, anh sẽ mua gởi vào cho.
Em lắc đầu, nhìn về phía chị Uyên. Anh Ân hiểu ý em, anh nói:
- Anh vẫn mến em như dạo nào. Với anh, em vẫn là đứa bế ngồi
co ro trong góc lều dạo nào. Anh sẽ viết thư cho em, nhận được, em trả lời ngay
cho anh nhé!
Em gật đầu, chúc anh lên đường bình yên.
Lần này, cả em cùng nhỏ Thu Mai cùng không được đi theo. Vì
hai đứa phải đi học. Băng trước, chỗ ngồi của nhỏ Thu Mai lần trước, thay bằng
má nuôi em.
Anh Phong cho xe chạy. Anh Ân quay lại đưa tay vẫy. Em đưa
tay vẫy trả. Xe ra khỏi cổng, quẹo trái rồi mất hút. Em đứng tần ngần ngoài cổng,
nghe nuối tiếc vô vàn.
Chị Hương gọi em:
- Dung Chi! Vào sửa soạn đi học!
Em "dạ" rồi quay vào. Chị Hương đang quét bụi bàn
ghế nơi phòng khách. Ánh mắt chị nhìn em hơi khác lạ, chị quát:
- Mau lên! Biết giờ này là mấy giờ rồi không?
Em vội vàng trở lại phòng học lo thu xếp sách vở. Nhỏ Thu Mai
đã xong xuôi tất cả, bỏ đi trước. Em gọi nhỏ ấy:
- Đợi Dung Chi với!
Nhỏ ấy quay lại nói:
- Đợi lâu rồi, người ta không còn thì giờ đợi ai nữa...
Rồi nhỏ ấy đi thẳng. Ngoài phòng khách, em nghe tiếng nhỏ ấy
thưa chị Hương đi học, rồi tiếng chị Hương hỏi:
- Sao không đợi Dung Chi?
- Cô con nuôi cưng còn sửa soạn, em đợi không được...
Tiếng của nhỏ ấy nhỏ dần, loãng dần. Nhưng em nghe tai mình ù
lên vì mấy tiếng "cô con nuôi cưng".
Em ôm cặp đi ra phòng khách. Chị Hương đang quét dọn xong
xuôi, đứng tựa cửa nhìn mông lung ra sân. Em thưa:
- Thưa chị em đi học.
Chị Hương quay nhìn em, vẫn với ánh mắt lạ khi nãy, chị nói:
- Không dám, cám ơn!
Em nhớ đến hai tiếng cám ơn và cái hất tay của chị Uyên ngày
hôm trước. Và em liền hiểu ngay vì sao chị Hương không còn thái độ thân thiệ với
em như trước nữa.
Những ngày dài nối tiếp, trong chịu đựng, em âm thầm tìm hiểu
và em tin là mình nhận xét đúng về chị Hương. Một người luôn coi chị Uyên là thần
tượng để bắt chước theo. Chị Uyên thích nhà văn nào thì chị Hương thích nhà văn
ấy, chị Uyên ghét ca sẽ nào, chị Hương cũng ghét ca sĩ ấy. Hôm chủ nhật, em đã
vô tình làm chị Uyên buồn, giận em. Chị đối xử với em lạnh nhạt từ đó. Hẳn chị
Hương nhận ra điều này, và chị đã đối xử lạnh nhạt với em tương tự.
Em tiến ra cổng, đá vụn xanh dưới chân em lao xao. Con đường
dẫn đến trường em lúc một thu ngắn. Em ước sao mãi lâu, em vẫn chưa đi hết con
đường. Để có đủ thì giờ suy nghĩ về thân phận mình. Hai chữ hồi hận vụt hiện
trong trí em. Không đâu! Dung Chi ơi! Mầy không được hối hận. Phải cố mà chịu đựng.
Mầy quyết định về đây chưa hẳn là sai đâu. Nào phải mọi người trong nhà này đều
đối xử với mầy như chị Uyên, chị Hương, nhỏ Thu Mai. Còn má nuôi mầy kia! Còn
anh Phong mầy kia! Những người khác liên hệ với gia đình này như anh Ân, chị Hằng
Thu, cũng đâu có khinh ghét mầy. Làm gì có sự tuyệt đối được. Đừng đòi hỏi thêm
nữa. Cố mà vui với những gì đang có. Đủ rồi. Má nuôi, anh Phong. Đủ rồi. Cố mà
vui. Cố mà quên đi. Cô Diệu Hằng đã dạy mày rồi đó, mầy còn nhớ không Dung Chi?
Mỗi khi gặp điều gì khó nghĩ, khổ tâm, hãy chắp tay mà cầu nguyện.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét