Hoa tầm gởi 2
Chương 5
Với những niềm vui mỏng manh, những nỗi buồn bất chợt, em đã
sống trong gia đình mới được hơn năm.
Má nuôi em vẫn với những săn sóc, thương yêu buổi đầu. Anh
Phong luôn cho em những cảm nghĩ tốt.
Ba nuôi em, mái tóc hoa râm ngày một trắng hơn, vẫn sống trầm
lặng, đôi lúc như lạnh lùng. Thật chẳng thể ngờ rằng chỉ cách nay vài năm, người
còn là một mẫu người hoạt động trong những giao dịch bán buôn.
Chị Uyên và chị Hương dần xa cách em hơn. Những vô tình của
em trở thành những cố ý đối với hai chị. Thật không sao em hiểu nổi chị Uyên.
Em chỉ mơ hồ là em đã làm chị cảm thấy chị bị mất đi phần nào cảm tình của anh
Ân. Trong một lá thư viết cho em, anh Ân có nhận xét về chị Uyên sau câu chuyện
chị hờn giận với em hôm anh đến chơi. Rằng chị quả là vô lý, nếu chỉ vì em làm
anh quên bẵng chị trong phút chốc mà chị giận, và chị quả là ích kỷ đến độ nhỏ
nhen, nếu chị tị hiềm và ganh ghét với em về tình cảm của anh. Anh ngỏ ý rất buồn
về chị, và anh thoáng có ý hối tiếc đã hỏi cưới chị. Em hoảng hốt viết lên anh
một lá thư dài. Em lo sợ vì em mà chuyện của anh chị không thành. Em xin anh đừng
quá quan tâm đến em nữa. Em cam đoan chị Uyên thương anh nhiều lắm. Em xin anh
đừng nghĩ đến hai chữ hối tiếc. Anh đáp lại, bảo sẽ cố quên. Em cầu nguyện mong
anh Ân quên được.
Với anh Duy, chưa một lần em có cảm tưởng rõ rệt về anh. Vì cả
ngày, anh chỉ mãi lo việc học. Cuộc sống của anh như một phản chiếu cuộc sống của
ba anh. Trầm lặng.
Riêng nhỏ Thu Mai, mỗi lần nhắc đến nhỏ ấy là em lại muốn
khóc.
Công trình học tập và cố gắng của em suốt một năm đã được đền
bù. Em đậu vào đệ thất trường công. Còn nhỏ Thu Mai, nhỏ ấy bị đánh rớt. Mọi
người chúc mừng và khen thưởng em. Nhưng em càng nhận nhiều những lời khen, những
quà thưởng bao nhiêu, em càng nghe lòng buồn bã bấy nhiêu, vì hố ngăn cách giữa
em và nhỏ Thu Mai vì những lời khen, những quà thưởng khiến thêm sâu rộng, thên
ngăn cách.
Chỉ những lời chúc mừng em của những người nơi cô nhi viện là
làm em thấy sung sướng trọn vẹn.
chủ nhật ấy, em theo đoàn anh Phong trở lại cô nhi viện. Thời
gian đã xóa nhòa trong lòng nhỏ Thư Hương những nỗi nhớ quá sâu đậm về em. Nhỏ ấy
đã hết còn đón em bằng những giọt nước mắt của "công chúa hay khóc" nữa.
Nhỏ Thư Hương chờ em từ ngoài cổng cô nhi viện với gương mặt
tươi vui, rạng rỡ.
Anh Phong vừa dừng xe, nhỏ Thư Hương đã tiến đến kéo tay em
xuống. Nhỏ ấy cười nói tíu tít:
- Tao đậu rồi, mầy có kết quả chưa?
Em đặt tay lên ngực. Mấy tiếng vừa rồi của nhỏ Thư Hương như
một liều thuốc thần giúp em quên hết mọi chuyện và cảm thấy sung sướng, vui mừng
vô ngần. Em run giọng:
- Tao cũng đậu rồi.
Nhỏ Thư Hương ôm chầm lấy em mà khóc. Em cầm lệ không được,
cũng khóc theo.
Hai đứa ôm nhau khóc không biết bao lâu, mãi đến khi có tiếng
của chị Hằng Thu:
- Lêu lêu kìa! Đứng giữa đường mà khóc!
Chúng em mới rời nhau. Nhỏ Thư Hương cười - không phải nụ cười
gượng của người vừa nín khóc, mà là nụ cười tươi điểm trên gương mặt còn đọng lệ
quanh mi - nhỏ ấy nói:
- Bộ chị cấm tụi em khóc sao? Xử ức tụi em. Tụi em mách anh
Phong cho coi.
Chị Hằng Thu cười ròn rã, nắm tay hai đứa hướng về phía phòng
khách. Em bước tung tăng, cười nói thật vui vẻ.
Cô Diệu Lý hỏi em:
- Đậu rồi hở Dung Chi?
Em khoanh tay chào và đáp phải, rồi đến đứng bên cô. Cô Lý nắm
tay em thật lâu mà không nói gì. Em nhớ lại ngày em mới đến cô nhi viện. Hồi ấy,
em học lớp ba, toán nhân còn chưa rành. Cô Lý đã phải bỏ hằng tháng để dạy em.
Em nghe như tiếng cô Lý còn văng vẳng đâu đây: "Bốn lần năm là mấy? Hai
mươi phải không? Viết số mấy? Đúng rồi, viết không giữ hai. Bốn lần tám là mấy?
Ba mươi hai. Giữ hai là ba mươi bốn, viết mấy, giữa mấy?"
Ôi! Kỷ niệm xa xưa tìm về, không phải trong một hiện tại buồn
thương, mà là một hiện tại sáng đẹp. Em sung sướng xiết bao.
Em trở về phòng cũ để báo tin mừng cho nhỏ Chung, nhỏ Lan...
Bọn chúng cũng cho em biết tất cả đều được lên lớp. Bên con trai, anh Thành
cũng thi đậu. Rồi những kỷ niệm học ngày trước được chúng en đem ra kể lại cho
nhau nghe. Đến gần mười rưỡi, cả bọn mới chịu kéo đi tìm các anh chị trong đoàn
anh Phong.
Các anh chị đang kẻ liềm người cuốc, làm cỏ khu đất trước cô
nhi viện. Anh Lương - người vui vẻ nhất đoàn - thấy chúng em kéo ra thì dừng
tay lại, tì cằm lên cán cuốc, nói:
- Chao ơi! Hôm nay các hoàng tử, công chúa tâm sự với nhau
lâu quá nhỉ?
Nhỏ Chung:
- Tại có hai công chúa và một hoàng tử thi đậu mà!
- Lạ nhỉ! Công chúa với hoàng tử mà cũng phải đi thi à? Anh
tưởng đức vua có thể xin cho các hoàng tử, công chúa vào trường công miễn thi
chứ!
- Nhưng vua cha đi vắng rồi.
- Đi vắng à? Thế trong hoàng cung còn những ai là người lớn?
Nhỏ Thư Hương choàng vai em, một tay chỉ các anh chị khác
nói:
- Còn những người này này, hoàng tử Phong, hoàng tử Đại, công
chúa Hằng Thu, công chúa Phương...
- Thế thôi à? Còn anh nữa chi?
- Anh ấy hở? Anh đâu phải là hoàng tử.
-...
- Anh là ông làm vườn lười nhất hoàng cung!
Cả bọn phá ra cười. Anh Lương lắc đầu làm điệu, nhìn các anh
chị khác rồi lững thững bỏ đi. Nhỏ Thư Hương bám em:
- Sao anh ấy lại bỏ đi!? Không chừng anh ấy giận rồi...
Em gọi:
- Đi đâu thế anh Lương? Giận tụi em hở?
Anh Lương quay lại, cười hì hì:
- Giận các hoàng tử, công chúa nhỏ thế nào được mà giận.
- Thế anh đi đâu đấy?
- Ông làm vườn lười nhất hoàng cung đi tìm chỗ mát ngồi nghỉ
để kể chuyện cổ tích cho... cho bươm bướm nghe...
- Bươm bướm đâu nào?
Anh Lương chỉ vào chúng em, vừa vỗ tay vừa hát:
Kìa con bướm vàng
Kìa con bướm vàng
Xoè đôi cánh
Xoè đôi cánh...
Chúng em vỗ tay hát theo anh, vừa ùa đến bên anh, chia nhau
ngồi quây quần chung quanh.
Anh Lương bắt đầu kể chuyện, giọng kể hấp dẫn của anh lôi cuốn
chúng em từ những câu đầu tiên:
- Ngày xưa, ở một nước kia, đức vua rất anh minh, nhân đức,
người đã già mà vẫn chưa có con nối nghiệp...
° ° °
Một trận mưa to kéo dài suốt chiều hôm ấy, giữ em lại cô nhi
viện đến gần tối mới về đến nhà. Niềm vui sướng như còn vướng vất quanh em. Dư
âm những tiếng cười đùa réo rắt đâu đó.
Nhưng chừng như em chẳng thể có được niềm vui lâu dài. Anh
Phong cho xe vào ga ra xong, em xuống xe bước nhanh vào nhà, định tìm má nuôi
em để khoe cánh nơ màu tím thật đẹp của cô Diệu Hằng làm tặng. Má nuôi em không
có ở phòng khách. Em đi vòng ra sau bếp, cũng không. Trong phòng của người,
cũng không. Và đến phòng nhỏ Thu Mai, em ngạc nhiên thấy mọi người có mặt sẵn
nơi đây.
Chị Uyên thấy em, hằn học vô cớ:
- Đi chơi về đấy à? Chắc vui lắm nhỉ? Chẳng có gì phải lo lắng
hết.
Em đến bên má nuôi, nhìn nhỏ Thu Mai trùm chăn trên giường,
em hỏi người:
- Thu Mai sao vậy má?
- Nó đi chơi nắng rồi lại gặp mưa, về nhà kêu khó chịu và nằm
mê man từ chiều đến giờ.
Em đến bên giường, đặt tay lên trán nhỏ Thu Mai. Nóng hừng hực.
Nhỏ Thu Mai nhắm nghiền hai mắt, thỉnh hoảng lăn qua, lộn lại:
- Anh Phong vào tới, anh Duy kể bệnh của nhỏ Thu Mai cho anh
biết, anh lo lắng hỏi:
- Đã gọi bác sĩ chưa?
Anh Duy:
- Chắc bác sĩ cũng gần tới rồi. Lúc em gọi điện thoại báo
tin, ông ta trả lời còn bận vài người khách.
Có tiếng còi xe ngoài cổng. Anh Duy chạy vội ra mở cổng. Ít
phút sau, vị bác sĩ bước vào. Ông nghe kể bệnh, khám, rồi chích cho nhỏ Thu Mai
hai mũi thuốc.
Em thấy lo ngại cho nhỏ Thu Mai. Hằng ngày, nhỏ rất sợ chích,
lần nào trong trường có chích ngừa, nhỏ cũng tìm cách lẩn trốn. Vậy mà lúc này,
nhỏ nằm im lìm không một phản ứng khi bác sĩ chích. Có lẽ nhỏ đã mê man đến
không còn biết gì nữa.
Bỗng nhiên, những oán ghét nhỏ Thu Mai trong em dần tan biến.
Trước mắt em, đâu còn nhỏ Thu Mai hợm hĩnh, với những lời nói xỏ xiên làm buồn
lòng em nữa. Chỉ còn nhỏ Thu Mai trong cơn bệnh. Kìa! Đôi môi ấy, cong dài, hiền
lành biết bao. Kìa! Bàn tay ấy, gầy gầy, nho nhỏ, dễ thương biết bao.
Em mỉm cười nhẹ khi tưởng tượng đến một lúc nhỏ Thu Mai hết bệnh,
em nói với nhỏ ấy rằng em đã săn sóc và lo lắng cho nhỏ ấy thật nhiều khi nhỏ ấy
bệnh. Và nhỏ ấy tin là em nói thật. Nhỏ ấy sẽ vơi bớt những tự ái, thù hằn với
em. Rồi khi em nhận hết lỗi lầm về phần mình - những lỗi lầm tự nhận - nhỏ ấy
thấy được vuốt ve tự ái, sẽ bằng lòng hòa thuận với em.
Rồi sau đó; mới vui biết bao khi hai đứa nắm tay nhau nhẩy
chân sáo đến trường, chụm đầu bên nhau làm toán, chơi đồ hàng. Con búp bê tóc
đen của em sẽ có thêm nhỏ Thu Mai làm chị, con búp bê tóc vàng của nhỏ ấy sẽ có
thêm chị Dung Chi và giữa hai con búp bê, em sẽ nhường cho búp bê của nhỏ Thu
Mai làm búp bê chị. Những ngày chủ nhật, sẽ không còn một mình em xuống chơi dưới
cô nhi viện nữa. Mà còn thêm nhỏ Thu Mai. Em sẽ dẫn nhỏ ấy đến phòng em, giường
em trước kia. Chỉ cho nhỏ ấy xem hàng chữ giường của Trần Nguyễn Dung Chi, em
viết bằng bút nguyên tử dưới chân giường. Em sẽ dẫn nhỏ ấy cùng ra chơi cầu tuột
với nhỏ Chung, để cười thật vui mỗi lần nhỏ Chung tuột hết cầu, xuýt xoa:
"Úi cha, đau chân quá", hoặc "cầu tuột gì ngắn ngủn".
Chị Hương sai em:
- Đi lấy ly nước lọc cho Thu Mai nó uống thuốc Dung Chi!
Em đi xuống bếp lấy nước. Trong trí em vẫn còn lưu lại những
hình ảnh vừa qua. ừ nhỉ, biết đâu hồi nhỏ Thu Mai chơi với mình rồi, chị Uyên
và chị Hương cũng không còn ghét mình nữa. Mình sẽ viết cho anh Ân một lá thư kể
rõ mọi chuyện. Chắc đọc đến đoạn mình kể chị Uyên đã biết thương mình, anh ấy
phải mừng lắm.
Nhưng rồi một tuần lễ đi qua, bệnh của nhỏ Thu Mai không
thuyên giảm chút nào. Suốt ngày, nhỏ lăn lộn mê man. Đôi lần, nhỏ lên cơn sốt,
nói sảng, ném tung chăn đắp, giựt rách cả mùng.
Buổi sáng là thời gian nhỏ còn tỉnh đôi chút. Nhỏ đòi ăn nọ
kia. Nhưng bác sĩ cấm, bảo rằng bệnh của nhỏ ấy không được ăn đồ ăn cứng, nhất
là trái cây xanh.
Ba nuôi em lo lắng cho nhỏ Thu Mai đến bỏ ăn mất ngủ. Em nhớ
lại những ngày bình thường, người rất ít khi săn sóc đến con cái, thế mới biết,
chẳng cha mẹ nào không thương con. Có điều tình thương của người cha không bộc
phát đậm đà bằng của người mẹ, tình thương này chỉ mãnh liệt mỗi khi có dịp.
Anh Ân được tin, viết thư hỏi thăm và hẹn nếu anh thu xếp
công việc ngoài Đà Lạt xong xuôi, anh sẽ vào thăm nhỏ Thu Mai. Em kể cho nhỏ
Thu Mai biết, nhỏ ấy tỏ vẻ vui mừng lắm. Nhỏ nhắn em viết thư lên nói với anh
Ân là nếu có xuống, nhớ làm quà cho nhỏ ấy ít hoa pensec ép, để khi đi học, nhỏ
ấy khoe bạn bè.
Em nghe nỗi vui mừng tràn ngập khi nhỏ Thu Mai đã không còn
những lời nói, cử chỉ đối với em như trước kia. Một lần, em ngồi cạnh giường nhỏ
ấy, nghĩ dại, nếu chẳng may nhỏ ấy mệnh hệ nào... nước mắt em lăn dài. Vừa lúc
nhỏ ấy tỉnh dậy, thấy em khóc, nhỏ ấy hỏi:
- Sao Dung Chi khóc vậy? Ai đánh Dung Chi?
Em lắc đầu không đáp. Nhỏ Thu Mai hỏi em chuyện khác:
- Bao giờ anh Ân xuống?
- Chắc tuần sau hay tuần sau nữa.
- Cầu trời cho Thu Mai khỏi bệnh trước khi anh Ân xuống.
- Mỗi đêm, Dung Chi đều cầu nguyện cho Thu Mai lành bệnh.
Lành bệnh rồi, Thu Mai chịu đi cùng Dung Chi xuống cô nhi viện chơi không?
- Ở đấy có đông trẻ cỡ tuổi mình không?
- Đông. Dung Chi có con bạn dễ thương lắm. Nó tên là Thư
Hương. Đáng lẽ tên nó là Thu Hương, nhưng lúc làm khai sanh, người ta viết sai,
thành ra bây giờ nó đành mang tên Thư Hương... Kỳ quá Thu Mai há?
Nhỏ Thu Mai cười nhẹ:
- Thu Mai sẽ làm quen với nhỏ Thư Hương...
Em nghe lòng lâng lâng vui sướng.
° ° °
Anh Ân đến thật bất ngờ. Nghe tiếng chuông gọi cổng, em tưởng
bạn của anh Phong hoặc chị Hương đến. Ngờ đâu, khi chạy ra mở cổng, em phải một
phen ngạc nhiên. Anh Ân đang đứng chờ ngoài ấy.
Nhỏ Thu Mai đã bớt bệnh. Đã thôi còn những cơn mê sảng làm lo
lắng cả gia đình. Bác sĩ cho nhỏ ấy ăn cháo và hy vọng chừng một tuần lễ nữa,
nhỏ ấy có thể ăn cơm được. Nhỏ ấy đang độ lành bệnh, thèm ăn ghê lắm. Thứ gì,
nhỏ cũng đòi ăn cho bằng được. Cả nhà phải giấu biệt mọi thứ.
Anh Ân theo lời dặn, làm quà cho nhỏ Thu Mai những năm cánh
pense ép thật đẹp. Nhỏ ấy vui ghê lắm, cười hoài. Phần em, anh làm quà ít quả
dâu tây, ít trái mận. Chị Uyên được riêng năm trái bơ, thứ trái chị ưa thích nhất.
Dĩ nhiên, tất cả phải giấu nhỏ Thu Mai.
Anh Ân ở lại phòng Thu Mai chuyện trò suốt buổi sáng. Chị
Uyên cũng có mặt ở đó. Em biết ý, lẳng lặng trở về phòng mình. Tháng ngày đã tập
cho em sự chịu đựng, nhẫn nhịn. Và có lẽ, em không còn tự ái nữa. Vả riêng với
chị Uyên, em nghĩ, cũng chẳng còn bao lâu nữa, chị đã về nhà chồng. Thì em phải
cố sao để chị khỏi phiền lòng vì em. May ra, còn giữ lại được chút cảm tình nào
đó với chị về sau.
Chị đang sửa soạn thi chứng chỉ cuối cùng của bằng cử nhân.
Em thấy chị tin tưởng lắm. Anh Ân nói, nếu không có gì trở ngại, qua giêng, anh
chị sẽ làm đám cưới.
Em ao ước được ăn đám cưới sớm. Không hiểu vì muốn anh Ân được
vui, chị Uyên được vui, hay vì muốn chị Uyên về với anh Ân, rồi vì thương yêu
anh ấy, nghe lời anh ấy, chị trở nên thương em hơn.
Chị Uyên ơi! Chị đang ngồi ở phòng bên ấy, chị đang vui vì
không có em ở đó, để chia bớt phần nào niềm vui, thương yêu của chị. Biết đến
bao giờ, với một khung cảnh tương tự, chị vẫn vui khi có em bên cạnh?
Chương 6
Em dè đâu được câu chuyện lại xảy ra như thế. Những quả mận,
quả dâu Đà Lạt anh Ân cho em, em đã cất kín trong ngăn kéo bàn học, vậy mà nhỏ
Thu Mai cũng tìm ra được. Khi em phát giác ra điều này thì nhỏ Thu Mai đã ăn mất
hai quả dâu. Em vội vã đi tìm người lớn để thưa chuyện. Không phải vì em tiếc
hai quả dâu nhỏ nhoi đó, mà là em sợ nhỏ Thu Mai bị nguy vì đã ăn trái tươi,
trái với lời dặn của bác sĩ.
Lo lắng quá, em đi thật hấp tấp, đến nỗi đụng phải chị Uyên
đang đi chiều ngược đến. Một tiếng xoảng vang lên làm em giật nẩy mình. Ly nước
trên tay chị Uyên rơi xuống nền nhà, vỡ tan. Chị Uyên nhìn em trừng trừng. Em
líu lưỡi lại:
- Chị... tha lỗi... cho... em.
Chị Uyên giận lắm thì phải, chị quát:
- Mắt để đâu mà không thấy người ta đi?
Em ấp úng:
- Em xin lỗi chị... tại em đang có điều lo lắng...
Chị Uyên cười châm biếm:
- Mầy mà cũng có chuyện để lo lắng nữa?
Em không còn thì giờ để ý đến lời lẽ của chị nữa. Em đang lo
cho nhỏ Thu Mai. Em thưa:
- Em đang lo lắng về nhỏ Thu Mai. Nhỏ ấy vừa ăn của em hai quả
dâu tươi...
- Rồi mầy tiếc chứ gì?
- Không... em sợ nhỏ Thu Mai bị bệnh trở lại... vì em nghe bác
sĩ nói nhỏ ấy còn chưa được ăn trái tươi...
- Bác sĩ nói thế, nhưng nó gần khỏi bệnh rồi..
- Em sợ...
- Không sợ gì hết, nó đòi thì chiều nó. Còn dâu tây không?
- Thưa chị còn..
- Chia cho nó ăn với.
Em lo sợ:
- Nhưng...
Chị Uyên quát:
- Không nhưng với nhị gì hết. Mầy tiếc mấy quả dâu tây hở?
Em lặng thinh. Chị Uyên thấy em không nói, nguôi giận, nhỏ giọng
bảo em:
- Nhịn một hai quả thì đã sao? Bộ Dung Chi không tin chị sao?
Thu Mai nó cũng gần khỏi bệnh rồi còn gì. Cho nó ăn chắc cũng chẳng sao.
Thôi... về phòng lấy dâu tây chia cho nó đi...
Em nhìn xuống những mảnh ly vỡ dưới nền. Chị Uyên hiểu ý,
nói:
- Để đấy chị quét dọn cho. Lần này chị tha.
Em nói cảm ơn chị rồi trở về phòng.
Còn lại bao nhiêu dâu tây và mận, em đem cả sang phòng nhỏ
Thu Mai. Em giấu sau lưng, hỏi nhỏ ấy:
- Dung Chi có mấy quả mận để trong ngăn kéo vậy mà không biết
ai lấy mất hai quả...
Nhỏ Thu Mai chối:
- Chắc chuột tha...
- Chuột nào mà mở ngăn kéo được... chị có thể là chuột... Thu
Mai?
Nhỏ Thu Mai nổi nóng:
- Dung Chi đổ cho Thu Mai ăn của Dung Chi đấy phải không?
Em ngồi xuống cạnh nhỏ Thu Mai, bầy dâu tây và mận ra, vừa
nói:
- Không phải Thu Mai thì thôi vậy, cho Dung Chi xin lỗi...
Nhỏ Thu Mai dịu giọng hỏi:
- Dung Chi đem những thứ này đến đây làm gì vậy?
- Để hỏi xem có phải nhỏ Thu Mai thèm ăn rồi lén sang phòng
Dung Chi ăn mất hai quả dâu không? Nếu đúng thế thì Dung Chi đem tặng nhỏ Thu
Mai tất cả. Nhưng tiếc là vừa rồi nhỏ Thu Mai bảo không phải...
Nhỏ Thu Mai cười:
- Chính Thu Mai ăn đấy.
Em vờ ngạc nhiên:
- Chứ không phải chuột tha à?
Nhỏ Thu Mai bẽn lẽn không nói. Em cười to và kể lại chuyện em
chạy đụng phải chị Uyên làm bể ly và những lo lắng của em. Nhỏ Thu Mai nói:
- Chị Uyên nói đúng đấy Dung Chi à. Thu Mai gần hết bệnh rồi,
còn cấm Thu Mai làm gì?
Dung Chi xem đấy, Thu Mai ăn hai quả dâu từ sáng đến giờ mà
có bị sao đâu?
Em nghe nhỏ Thu Mai nói cũng hữu lý, thấy yên lòng đôi chút.
Em lấy dao gọt dâu cho nhỏ ấy ăn. Nhỏ ăn một lúc là hết băng đống dâu tây và mận.
Em nhường tất cả phần mình cho nhỏ ấy. Em không nghe thèm thuồng gì cả. Niềm
vui của nhỏ Thu Mai chẳng những thay thế được những thứ trái cây kia, mà còn là
niềm vui của chính em nữa. Món quà em đợi ở nhỏ Thu Mai bấy lâu nay chỉ có thế:
sự thân thiện của nhỏ ấy!
° ° °
Nhưng rồi sau đó vài ngày, nhỏ Thu Mai trở lại tình trạng cũ,
nóng sốt, mê man. Và nửa tháng sau, nhỏ ấy bỏ đi, đi một lần vĩnh viễn.
Lúc có tiếng kêu thất thanh của chị Hương trong phòng nhỏ Thu
Mai vọng ra: "Ba má ơi! Coi con Thu Mai nè!" Thì em đang ngồi làm
toán. Em gấp vội tập vở lại, xỏ nhanh đôi dép, băng mình về phòng nhỏ Thu Mai.
Nhỏ Thu Mai nằm đó, mặt tái nhợt, hai mắt trợn trừng, em gào
lên:
- Thu Mai! Thu Mai là sao vậy? Dung Chi nè Thu Mai!
Nhưng nhỏ Thu Mai vẫn im lìm. Hai con mắt trợn trừng.
Ba má nuôi em, rồi chị Uyên, anh Duy lần lượt chạy vào. Má em
khóc ngất đi. Chị Uyên vuốt mắt cho nhỏ Thu Mai, bờ mi khép lại, khép lại ngủ
giấc ngàn đời.
Anh Phong đi học về, biết tin, đứng lặng thinh một lúc thật
lâu trước xác nhỏ Thu Mai, rồi sau đó, anh ôm mặt. Hai vai anh run rẩy, những
giọt nước mắt len qua lòng bàn tay đọng dưới cằm. Dáng anh gầy gầy mái tóc rối,
đầu gục xuống.
Đám tang của nhỏ Thu Mai thật buồn. Có cả sự hiện diện của
anh Ân từ Đà Lạt vào. Lúc hạ huyệt, em nhìn nhỏ Thu Mai qua tấm ảnh lộng kính,
đôi mắt hiền bỗng như trợn trừng nhìn em. Kinh khiếp quá! Đôi mắt trợn trừng!
Em bị ám ảnh bởi đôi mắt ấy đến ngã bệnh. Nhiều lúc em phải
ôm đầu, che mặt để trốn tránh nó.
Anh Phong cho em biết, nhiều đêm, em đã mê sảng hệt như nhỏ
Thu Mai dạo trước, tuy không làm kinh động mọi người nhiều.
Nghe anh kể thì em biết thế. Chứ riêng em, em hết còn phân định
được rằng mình đang nghĩ và lo điều gì nữa. Em thấy một cái vòng tròn, lúc đầu
nhỏ, sau lớn dần, xoay tít, thật lớn, úp chụp lên em. Trong đó, lẫn lộn thật
nhiều hình ảnh.
Em thấy rõ ràng cảnh bác sĩ quay nhìn mọi người hỏi:
- Có ai cho em nhỏ ăn trái cây tươi không?
Và chị Uyên với ánh mắt lo sợ. Ba má nuôi em với ánh mắt dò
xét sau hai cái lắc đầu của các người. Giọng em run run:
- Hôm trước, con có nhường dâu tây và mận cho Thu Mai.
Bác sĩ kêu lên:
- Nguy quá! Tôi đã dặn không biết bao nhiêu lần rồi. Đã bảo
không được cho ăn trái cây tươi mà!
Cái vòng tròn xoay đi, tít hơn. Rồi hình ảnh chị Hương với bờ
môi mím lại, nắm tóc em vít xuống:
- Mày giết em tao! Con quỉ! Mầy giết em tao!
Chị Uyên gỡ tay chị Hương ra:
- Mầy định giết nó đấy à? Hương!
Chị Hương nhìn chị Uyên, buông em ra, rồi ngồi phịch xuống ghế,
ôm mặt tấm tức khóc.
Em nhìn chị Uyên. Chị lẩn tránh cái nhìn của em.
Lại cái vòng tròn xoay tít. Gương mặt lạnh lùng của ba nuôi
em, không thèm ném cho em mộ tia nhìn, dù là tia nhìn oán ghét, giận dữ khi người
đi qua mặt em. Đến bữa cơm, người bỏ ăn. Chị Uyên vào phòng người hỏi, người
nói: "Tao không muốn nhìn mặt con quỷ nhỏ ấy." Chị đành phải dọn
riêng cho người.
Cái vòng tròn chập chờn kia, có phải con mắt trợn trừng của
nhỏ Thu Mai đó không? Những quả dâu tây, những quả mận vàng ươm. Trời ơi! em
nào phải là người giết chết nhỏ Thu Mai.
Em ôm mặt. Mồ hôi tuôn ra như tắm. Chị Uyên ngôi bên giường
em, thấy em tỉnh dậy, mừng rỡ hỏi:
- Dung Chi tỉnh rồi đấy à?
Em ngồi dậy, nhìn chị thật lâu rồi bỗng gục mặt khóc. Chị nói
với em:
- Chị biết lỗi không phải ở em. Em dám cho Thu Mai ăn trái
tươi là vì những lời của chị... Nhưng...
Em ngước lên. Ánh mắt của chị Uyên hết còn là ánh mắt thường
ngày. Em hiểu chị đang nghĩ gì. Anh Ân. Vâng. Em biết, hôm đưa đám nhỏ Thu Mai,
anh Ân đã tỏ vẻ buồn vì em nhiều lắm. Anh hỏi em: "Dung Chi có biết điều
bác sĩ cấm không?" Em đáp: "Em biết." Anh cay đắng: "Vậy mà
em vẫn cho Thu Mai ăn." Em lắc đầu: "Không phải..." Em định nói
rõ lý do, vì với anh, lúc ấy, em không còn can đảm giấu kín. Nhưng một ánh mắt
đã cản ngăn em. Ánh mắt của chị Uyên, ánh mắt mất hẳn vẻ bình thường. Anh Ân có
nói với ba má nuôi em: "Con tự thấy mình có lỗi, nếu con đừng em mận và
dâu vào thì đâu nên nỗi." Ba nuôi em: "Không, anh chẳng có lỗi gì cả.
Có phải anh cho con Thu Mai ăn đâu. Chỉ tại..." - "Dù sao, con cũng
ân hận vô cùng."
Chị Uyên bảo em:
- Em thương chị nghe Dung Chi. Hạnh phúc của chị là anh Ân. Nếu
anh ấy biết rằng chính chị mới là người có lỗi nặng hơn hết, có lẽ anh sẽ giận
chị lắm. Biết đâu, không vì thế mà chị mất anh.
Em gục mặt vào ngực chị Uyên:
- Vâng... không bao giờ em cho ai biết đâu...
- Chị hối hận đã đối xử không tốt với em. Chị nhỏ mọn quá...
- Em không hề có ý nghĩ xấu về chị.
- Phong nó nói đúng, em tốt lắm.. Chị thấy mình không thể bằng
em... chị thật không bằng em...
Những lời nói cuối của chị Uyên dường như để khởi đầu một ý
nghĩ vừa xuất hiện. Em lo sợ hỏi chị:
- Chị đang nghĩ gì?
Chị Uyên nhìn thẳng mặt em:
- Em chịu khổ đã nhiều rồi... Cha mẹ qua đời, sống khổ cực
trong cô nhi viện, sống chịu đựng với những người không biết cảm thông như chị...
chị...
- Chị đừng nghĩ gì nữa.
Chị Uyên cúi mặt, ôm chặt lấy em:
- Chị không muốn em chịu đựng những khổ cực thêm nữa. Chị...
chị sẽ nói cho mọi người biết hết mọi chuyện...
Em hoảng hốt bấu chặt tay chị, lắc mạnh:
- Không, đừng, chị Uyên ơi!
Rồi em khóc vùi. Em muốn nói cho chị Uyên hiểu em rằng, được
tình thương của chị là lòng em thêm sung sướng. Cho dù phải đánh đổi tình
thương ấy bằng những hằn học, oán ghét của nhiều người khác.
- Chị thua kém em rất nhiều...
- Chị đừng nói gì nữa cả. Chị chỉ cần biết rằng lúc nào, em
cũng thươn chị... em chỉ xin chị một điều là chị đừng ghét bỏ em...
- Chị sẽ thương em mãi mãi, Dung Chi ạ.
Chị thương em hoài nghe chị Uyên. Em được thêm một tình
thương chân thật nữa rồi. Nơi đây, má nuôi em, anh Phong, giờ thêm chị. Rồi chị
Hằng Thu. Rồi những người trong cô nhi viện. Cả một bể tình thương lai láng
trong em. Chỉ có một điều em lo lắng, là không hiểu rằng ở một phương trời xa
xăm nào đó, nhỏ Thu Mai có hiểu cho rằng không phải chị, cũng không phải em, đã
gây ra cái chết của nhỏ ấy, mà là sự ngây thơ của em, mà là lòng thương em của
chị đối với nhỏ ấy.
Đôi mắt của nhỏ Thu Mai và những vòng tròn xoáy tít. Nhỏ Thu
Mai chưa hiểu cho Dung Chi sao? Kìa! Lại những vòng tròn. Chị Hương ghì tóc em,
ba nuôi em lạnh lùng quay mặt đi nơi khác, anh Ân với lòng thương hao hụt dần.
Cái vòng sao bây giờ ljai nhuộm đen? Kìa! Em sợ lắm! Dung Chi sợ lắm nhỏ Thu Mai
ơi!
° ° °
Má nuôi em:
- Thế bây giờ ông muốn gì?
Giọng ba nuôi em gay gắt:
- Tôi không muốn thấy mặt nó nữa, mỗi lần nhìn nó, tôi lại nhớ
đến con Thu Mai.
- Ông nhất định đuổi nó?
Anh Phong ngồi im lặng sau khi thuật lại chuyện trên cho em
nghe. Chị Uyên ôm chặt em. Một giọt nước mắt của chị rơi xuống, lăn dài trên
tay em.
Em bỗng thấy bình tĩnh lạ. Em thấy ba nuôi em đã quyết định
đúng. Em nhớ về cô nhi viện với các sư cô, bạn bè em, các em cô nhi nhỏ. Hồi
chuông sáu giờ sáng vang vang. Tiếng nước xối ào ào vào giờ tắm em nhỏ vang
vang...
Anh Phong:
- Đành phải chiều lòng ba vậy.
- Em sẽ trở lại cô nhi viện?
- Không. Em qua nhà chị Hằng Thu...
-...
- Em đừng sợ gì cả, ở bên ấy, ai cũng thương em hết. Tuy nhà
hơi vắng người, chắc sẽ làm em buồn. Nhưng má, chị Uyên và anh sẽ sang thăm em
luôn. Đợi chừng nào ba hết buồn, hết nhớ Thu Mai, chừng đó em sẽ trở về nhà...
- Sao không cho em về cô nhi viện?
- Bộ Dung Chi hết thương má, thương chị Uyên và nhà rồi sao?
-Tại em sợ em qua ở nhà chị Hằng Thu, ba sẽ giận bác Tường...
- Không sao đâu. Mọi người sẽ cố giấu ba, nói với ba rằng em
đã trở lại cô nhi viện... Mai này, anh sẽ đưa em sang bác Tường...
Mai này. Thôi rồi. Căn phòng này, ngôi biệt thự này, từ mai sẽ
trở thành xa lạ. Vùng kỷ niệm trong em lại thêm những ảnh hình mới.
Mai này, lại những người mới, những cảnh mới. Còn biến chuyển
nào xảy đến với em nữa không? Hơn một năm trời, xa rồi ngày đó vô tư trong cô
nhi viện. Mai này, sổ đời sang trang mới.
- Trần Nguyễn Dung Chi! Tên cha, mẹ em đâu mà em không ghi
vào học bạ?
- Thưa cô, ba má em mất từ ngày em còn bé nên em không biết
tên tuổi các người, em chỉ nhớ được tên em.
Ba ơi! Má ơi! Con đây, Dung Chi bé nhỏ của ba má đây. Sao ba
má nỡ bỏ con bơ vơ trên đời?
Chương 7
Hơn tháng sau, em mới cùng đoàn anh Phong trở lại cô nhi viện.
Trước khi đi, anh Phong cẩn thận dặn em đừng cho các sư cô biết gì về những
chuyện đã xảy ra, sợ các sư cô buồn. Em hiểu, hứa nghe lời.
Chuyến đi này, ngoài các anh chị quen thuộc, còn có thêm chị
Uyên cùng đi. Lúc lên xe, nhớ đến ước mơ hôm nào em nói với nhỏ Thu Mai, rằng sẽ
dẫn nhỏ ấy đi chơi cô nhi viện, em nghe cay nơi mắt.
Chị Uyên, lần đầu tiên hòa mình vào thế giới của tình thương
nơi đây, có vẻ còn bỡ ngỡ lắm. Chị khen luôn miệng: "Em nhỏ này dễ thương
quá, em nhỏ kia xinh ghê."
Bao giờ cũng thế, trở về cô nhi viện là em nghe lòng sung sướng.
Nỗi buồn thương chỉ thoáng như một sợi mây mỏng vắt nghẹ ngang bầu trời trong
xanh.
Trường đã nhập học và em đến lớp được hơn nửa tháng. Người
đưa em đi học không còn là anh Phong, mà là anh Thông.
Trong gia đình mới, em được một điều an ủi là mọi người đều tỏ
ra có thiện cảm với em. Bác Tường trai, ngày em gặp bác cùng đi với má nuôi em
tới cô nhi viện, vui vẻ và tốt bụng, vẫn như dạo nào. Bác gái, luôn chiều chuộng
chồng. Thấy bác trai mến em, cũng dành cho em những đối xử tốt. Anh Thông, tính
tình phóng khoáng, gì cũng được, rất dễ dãi. Từ ngày đến ở chung, chưa lần nào
em nghe anh cằn nhằn điều gì. Dù chỉ là điều nhỏ nhặt. Hàng ngày, anh chở em đi
học. Tối đến, lại bỏ công kèm em học thêm nữa. Chị Hằng Thu thì chẳng khác anh
Phong một ly, chăm sóc em từng chút.
Hôm em sang nhà chị, chị ôm chầm lấy em mà bảo:
- Bây giờ Dung Chi có chị rồi, đừng sợ gì hết nghe!
Má nuôi em:
- Bác gửi con Dung Chi ở đây một thời gian, nhờ cháu săn sóc
hộ. Đợi khi nào bác trai hết giận nó, bác sẽ xin nó về...
Chị Hằng Thu đùa:
- Cháu không chịu trả Dung Chi đâu.
Má nuôi em cười:
- Cô không trả nó ấy à? Không trả nó thì tôi bắt cả cô về...
Câu nói làm chị Hằng Thu liếc nhìn anh Phong đỏ bừng mặt.
Nếp sinh hoạt trong gia đình chị Hằng Thu cũng không khác là
bao so với gia đình anh Phong. Ngoại trừ một điều, là ở đây, em tương đối nhàn
nhiều. Nhà ít người, lại toàn người lớn, chẳng ai để em phải làm gì cả. Thỉnh
thoảng, em mới được phụ giúp công việc bếp nước, rửa mấy cọng rau, gọt mấy củ
khoai, cắt vài dọc hành...
Bác Tường gái thật đảm đang, lại thêm chị Hằng Thu học được ở
mẹ đức tính ấy, cùng thu xếp việc nhà thật vén khéo. Đôi lúc, em có ý nghĩ, phải
chi, em được sống bên chị Hằng Thu mãi, có lẽ, em sẽ học được những đức tính tốt
và sự đảm đang của chị.
° ° °
Bây giờ vẫn còn mùa mưa. Cơn mưa chiều thứ bảy làm dãy nhà
ngang của cô nhi viện sũng nước. Đoàn anh Phong đến thật đúng lúc. Cùng phân
công, góp sức quét dọn lại nhà cửa bị lấm lem đầy đất bùn, rác rưởi.
Chị Uyên sau khi cùng chị Hằng Thu đi xem một vòng trong cô
nhi viện, trở lại chỗ mọi người đang công tác, cũng cùng chị Hằng Thu thay áo,
nhập bọn.
Chú Mộng cầm vòi nước xịt chỗ này, chỗ nọ, vừa phì phà điếu
thuốc lá có vẻ ngon lành lắm. Dì Năm, dì Tiễn với những lời hối thúc chúng em
làm việc. Nhỏ Chung vẫn cái tật chậm chạp, anh Thành vẫn cái tật làm ẩu... còn
em, em vẫdn chưa chừa được cái tật vừa làm việc, vừa chuyện trò, đùa giỡn với một
em nhỏ cô nhi khác.
Chừng hơn một tiếng, nền dãy nhà ngang sạch bóg. Mọi người
xoa tay vui vẻ, rủ nhau đi rửa mặt mũi, chân tay.
Em tung tăng nhập bọn với các bạn. Em tưởng chừng mình không
phải là khách, mà vẫn còn là Dung Chi của những ngày tháng sống nơi đây.
Em nhìn đồng hồ - chiếc đồng hồ xinh xinh quà tặng của chị Hằng
Thu nhân dịp em đậu vào đệ thất - đã mười giờ hơn. Em nhớ đến giờ đút cháo. Và
trong trí em bỗng loé lên một ý ngộ nghĩnh. Đúng rồi. Chút nữa em sẽ rũ chị
Uyên cùng đút cháo cho một em nhỏ chưa biết đi. Em sẽ bảo chị ấy ãm thằng bé. ước
sao nó "tè" thật đúng lúc, mọi người sẽ được một phen cười no nê nhìn
chị Uyên lúng túng phản ứng.
Nhỏ Chung hỏi em:
- Mầy cười gì vậy? Dung Chi?
Em đáp:
- Tao cười nhỏ Thư Hương.
Nhỏ Thư Hương đang rửa chân, hỏi em:
- Cười tao cái gfi?
- Cười cái tên của mày. Gì mà Thư Hương. Thư Hương là gì/
- Tại mấy ông làm khai sanh chứ bộ. Còn tên mày, làm như có ý
nghĩa lắm đấy. Dung Chi là gì?
Em cười trừ. Chẳng biết phải trả lời sao. Ừ nhỉ! Dung Chi là
gì nhỉ?
° ° °
Em đợi mãi không thấy anh Thông đến đón, đành đi bộ về nhà.
Hôm nay, em được thầy dạy toán khen học giỏi và ngoan, thầy cho em mười chín điểm
vào vở bài tập. Về nhà, thế nào em cũng sẽ đem kheo anh Thông trước tiên. Vì em
học được như ngày nay, cũng là nhờ công anh kềm bảo hàng đêm. Những điều em biết
trên trung học thật mới lạ.
Một kỷ niệm vui làm em khó quên được. Là bài viết chính tả
Pháp văn đầu tiên. Em ngờ nghệch quá. Cô đọc "Une poupec" em viết
ngay vào tập "uyn búp bê". Cô phải phì cười chỉ vẽ cho em. Về nhà, em
kể cho chị Hằng Thu và anh Thông nghe, cả hai cùng cười ngất. Anh Phong biết
chuyện, thỉnh thoảng lại chế em: "Cô em uyn búp bê của anh đâu rồi nhỉ?
Chăc đang học Pháp văn?"
Cổng mở. Không hiểu người nhà sơ ý không đóng hay nhà đang có
khách. Em bước chầm chậm về phía cửa. Cửa mở một cánh. Bên trong có tiếng trò
chuyện. Hình như có tiếng má nuôi em thì phải.
Em lắng nghe. Đúng rồi. Đúng là tiếng của người. Chắc người
sang thăm em. Em bước nhanh vào, không kịp quay nhìn chị Hằng Thu vừa đi từ cửa
hông ra, gọi em: Dung Chi! Lại chị bảo này."
Bước vào phòng khách, em chợt đứng sững lại. Nét bối rối hiện
rõ trên gương mặt má nuôi em và bác Tường trai. Hai tia mắt long lanh, nhọn hoắt
xuyên thẳng về phía em. Em bỗng ù té chạy về phòng.
Khiếp hãi quá. Đôi mắt ấy bao ngày em tránh, đôi mắt ngày xưa
đã không thèm nhìn em dù chỉ trong giây phút. Mà nay em gặp lại...
Em ôm mặt mong tìm che chở, nhưng không khóc được.
Tiếng má nuôi em:
- Tôi xin lỗi đã giấu ông...
Tiếng bác Tường:
- Tôi cũng thành thật xin bác bỏ lỗi cho...
Ba nuôi em - người vừa ném cho em hai tia nhìn dữ tợn - mỉa
mai:
- Bà nói với tôi là đã gửi nó trở lại cô nhi viện. Hừ! Gửi về
cô nhi viện...
Rồi có tiếng giầy nện mạnh trên nền, xa dần, tiếng bác Tường:
- Kìa bác! Bác ở lại nghe tôi phân trần đã nào.
Tiếng khóc nửc nở của má nuôi em vọng vào.
Cô nhi viện!
Có lẽ chỉ có nơi đó mới là nơi em có thể sống yên vui. Văng vẳng
bên tai em những tiếng: Cô nhi viện... cô nhi viện...
Chương 8
Thương gởi chị Hằng Thu,
Trưa nay, em không ngủ để viết đến chị lá thư này. Từ ngày
quen biết chị đến giờ, chưa lần nào em viết thư đến chị, chị nhỉ! Lá thư này,
lá thư đầu tiên và cuối cùng, em viết gởi đến chị với tất cả ý nghĩ tốt của em
về chị.
Em xin chị hiểu và thông cảm cho em, khi em có quyết định táo
bạo này. Vâng, quả thật là táo bạo khi em bỏ về cô nhi viện một mình.
Ý định ban đầu của em là sẽ nhân chuyến đi cô nhi viện cùng
các anh chị, em sẽ ở lại đó luôn. Nhưng như thế, có nhiều bất tiện cho em. Em
đành chọn cách lén bỏ đi. Xin chị đừng lo cho em, em đã dò hỏi và biết rõ những
đường xe phải đi để về đến cô nhi viện.
Bỏ ra đi thế này, en có lỗi rất nhiều với những người hằng
thương mến em trong gia đình chị và gia đình anh Phong. Nhưng em nghĩ, bao
nhiêu tình thương em nhận được trong bấy lâu nay có lẽ cũng đủ làm lòng em ấm lại.
Câu chuyện xảy ra buổi trưa hôm ấy không sao em quên được. Ba
nuôi em không còn muốn em có mặt gần người, dù là có mặt trong gia đình chị.
Thì em còn ở lui làm gì?
Xin chị đừng hiểu là em oán hờn ba nuôi em. Không, bao giờ em
cũng thương mến người và mong muốn người cũng thương mến em. Em hiểu tâm trạng
của người. Tâm trạng một người cha mất con, mà kẻ gây ra cái chết của con người
lại là em. Nếu ở địa vị của người, chắc em cũng phải hành động như người.
Phần gia đình chị, em xin nhờ chị gởi đến hai bác lời xin của
em, xin hai bác tha thứ cho em những lỗi lầm nếu có của em trong thời gian ở
đây. Riêng anh Thông, em có lời cảm ơn anh đã chỉ bảo em nhiều về việc học.
Chị cũng chuyển hộ đến má em và anh Phong, chị Uyên, rằng lúc
nào em cũng kính mến họ. Em sẽ nói nhiều hơn về việc em trở về cô nhi viện khi
gặp lại mọi người ở đó.
Chiều nay, em đã có mặt trong cô nhi viện. Em sẽ trả lời câu
hỏi của các sư cô: "Tại sao con về đây?" Rằng: "Con nhớ các bạn
con nên con trở về." Nếu chị thương em, xin chị đừng nói với các sư cô,
cũng như xin chị dặn mọi người, đừng ai nói cho các sư cô biết những chuyện đã
xảy ra. Xin tất cả giữ kín như đã giấu kín chuyện em phải sang đây bấy lâu nay.
Em chỉ sợ các người buồn và lo lắm vì em. Có lẽ các người sẽ la rầy em, rằng
sao trước kia nhận lời rồi bây giờ lại lén về, bảo là vì nhớ các bạn. Nhưng chẳng
sao, em chịu được. Cố mà chịu thì chuyện gì lại không được phải không chị?
Giờ này, chị đag ngon giấc. Em cầu chúc chị giấc mơ thật đẹp
tối nay. Một phút giây nào đó, nhớ đến em, xin chị cho em hai tiếng tội nghiệp.
Bấy nhiêu, em tưởng là quá đủ rồi.
Thương chị,
Dung Chi.
Em gấp lá thư bỏ vào phong bì. Buổi trưa, trong nhà thật im vắng.
Mọi người đều đang say giấc.
Em rón rén bước về phía phòng chị Hằng Thu. Chị nằm ngủ, nghiềng
về phía phải, gối đầu trên tay. Bờ vai đưa lên hạ xuống theo nhịp thở. Em đặt
lá thư dưới chiếu, cạnh bàn tay trái của chị. Chị không hay biết gì cả. Thời
gian như dừng lại. Vắng vẻ.
Phút biệt ly nào cũng buồn. Càng kéo dài, càng man mác trong
lòng. Em lùi dần ra khỏi phòng, mắt vẫn không rời chị Hằng Thu. Chị hãy ngủ giấc
yên lành. Em chúc chị được vui luôn.
Chiếc va li nhỏ đựng ít quần áo và những đồ cần dùng, em để sẵb
ở phòng khách. Em tiến về phía sân thật nhanh. Đến cổng, em dừng lại để nhìn
ngôi nhà lần cuối. Em thấy quyến luyến quá. Em nghĩ vẩn vơ và lo sợ sự quyến
luyến làm mình đổi ý.
Không được. Phải ra đi. Xin tha thứ cho con, cho em. Xin hiểu
hoàn cảnh của con, của em. Và nơi cô nhi viện, xin các sư cô hiểu con, tha thứ
cho con. Con phải trở về với các người, dù các người nghĩ thế nào về con đi nữa.
Đi bộ một quãng, em đến con đường có xe lam chạy về hướng cô
nhi viện. Em đã dò hỏi nhiều người. Từ đây, em đáp xe lam đến một bến nọ, đổi
chuyến xe khác. Bến của chuyến xe sau này chỉ cách cô nhi viện chừng bốn cây số.
Em có thể xin quá giang xe đò miền Tây về cô nhi viện.
Lâu lắm mới có một chiếc xe lam chạy qua. Nhưng trên xe lại đầy
người. Nắng trưa nóng, em bước lui đến dưới một gốc cây ven đường. Không biết
giờ này ở nhà, chị Hằng Thu đã dậy chưa? Chị sẽ phản ứng ra sao sau khi đọc
xong lá thư của em?
Một chiếc xem lam khác chạy ngang. Em xách vali bước ra đưa
tay vẫy. Xem dừng lại. Mấy người khách trên xe nhìn em với vẻ ngạc nhiên. Em
lên xe, ngồi cạnh một ông lão. Ông lão hỏi em:
- Cháu ở xa mới tới phải không? Sao đi có một mình?
Em dối:
- Không. Cháu đi thăm một người bà con.
- Thăm bà con mà đem theo cả vali?
- Cái vali...a... cái vali đựng đồ này cháu đem cho người ấy.
- Nằm nhà thương hả?
-... vâng...
Sài gòn xa dần. Những căn nhà cao, kín bứng như hộp được thay
thế dần bằng những căn nhà trệt. Xe cộ cũng dần ít hơn. Em tạm thấy quên đi mọi
chuyện, đưa mắt nhìn cảnh vật đường phố.
Xe dừng lại giữa đường để đón khách, hoặc cho khách xuống vài
ba lần rồi dừng lại bến. Em hỏi thăm và lên xe khác đi chặng đường kế tiếp.
Xe lại đỗ bến. Em nghe lòng hân hoan xen lẫn hồi hộp vô chừng.
Theo lời chỉ dẫn, chỉ con một quãng đường nữa, chừng bốn cây số, là em đã trở lại
cô nhi viện.
Em bước dọc theo quốc lộ, chờ xe đò đi ngang, xin quá giang.
Em đưa tay vẫy, nhưng chiếc xe chạy thẳng. Có lẽ vóc dáng trẻ con của em là
nguyên nhân của sự từ chối đó. Em nhủ thầm, có lẽ mình đành phải đi bộ.
Những cảnh quen thuộc dần hiện ra trên đường đi. Em bước
nhanh với ý nghĩ vui trong trí. Lại một chiếc xe đò nữa vút qua, em đưa tay vẫy.
Xe chạy thẳng, người lơ xe nhìn em, đưa bàn tay phải lên, xoay tròn, ý từ chối.
Em hết hy vọng đi nhờ xe, đành đi bộ.
- Đi đâu đó em nhỏ?
Em giật mình quay lại. Một người lạ thò đầu ra khỏi chiếc xe
hơi cũ trờ tới ngang em tự lúc nào. Em chưa kịp đáp, người này lại hỏi:
- Em ở xa mới tới đây hả?
- Thưa ông không, tôi trở về nhà cũ.
- Gần đây không?
- Thưa... trong một cô nhi viện cách đaya chừng bốn cây số...
- A... em ở trong cô nhi viện à? Mồ cô à?
- Vâng...
Người đàn ông này quay sang người tài xế thì thầm gì đó. Em
vượt khỏi chiếc xe, tiếp tục con đường. Nắng vẫn gắt, đường phố vắng vẻ.
Chiếc xe lại trờ tới ngang em. Người nọ bảo em:
- Em lên đây, chúng tôi cho quá giang.
Em chưa dám nhận lời. Người này lại nói:
- Em đừng ngại, gì chứ giúp các em mồ côi như em chúng tôi rất
sẵn lòng. Em xem, trời nắng thế này mà em phải đi bộ hàng bốn cây số thì chịu
sao nổi... lên xem đi em..
Rồi người này bước xuống xe, mở cửa lớn. Em chưa kịp phản ứng
gì, ông ta đã đẩy em vào trong xe rồi vào theo, đóng ập cửa lại. Người tài xế:
- Dông nghe!
Em ngạc nhiên thấy chiếc xay quay đầu về hướng Sài gòn:
- Sao lại đi hướng này?
Người đàn ông nham hiểm:
- Không đi hướng này thì còn đi hướng nào nữa hả, bé con?
Một mùi thuốc lạ tỏa ra từ chiếc khăn tay của người này úp chụp
lên mặt em. Em thấy choáng váng, tâm trí xoay tròn rồi gục xuống, không biết gì
nữa.
° ° °
Lúc tỉnh dậy, em thấy cạnh mình có một mụ đàn bà mặt mày hung
dữ. Mụ hỏi em:
- Đói không?
Em nghe nỗi sợ xâm chiếm trong tâm hồn. Em chẳng thiết gì đến
chuyện ăn uống, dù khi nghe mụ hỏi, em thấy mình thật đói. Em hỏi:
- Sao lại đưa tôi tới đây?
Mụ kia:
- Tao mua mầy mười lăm ngàn. Từ nay, mầy thuộc quyền sai khiến
của tao. Tao báo cho biết, đừng mong bỏ trốn khỏi tay tao. Tao mà bắt được, tao
xẻo tai.
Em bưng mặt khóc.
- Tôi có làm gì đâu?
Mụ kia không thèm đếm xỉa tới lời em nói, lại hỏi:
- Đói không?
Em lắc đầu. Mụ đứng dậy, mở cửa rồi đứng chắn ở đó, dặn em:
- Chừng nào muốn gì thì kêu tao. Tao ở bên ngoài kia.
Rồi mụ lách ra, khóa trái cửa lại. Em ngồi thẫn thờ, nghỉ lại
những chuyện vừa xảy ra cho mình.
Ngoài kia, có ánh đèn neon hắt vào qua lỗ khóa. Em biết trời
đã tối.
Mụ kia cho em biết, mụ mua em mười lăm ngàn. Có lẽ hai gã bắt
cóc em trên xe hơi đã bán em cho mụ.
Em nghe hối tiếc vô vàn. Không phải hối tiếc về việc em quyết
định bỏ trốn về cô nhi viện, mà là hối tiếc rằng mình đã về gần tới nơi, thì lại
gặp chuyện không may này. Lọt vào đây, em hết còn hy vọng trở lại chốn cũ rồi.
Giờ này, có lẽ chị Hằng Thu đã đọc xong thư của em. Chị chạy
nhanh sang phòng em, để nhìn căn phòng hiu quạnh. Rồi chị chạy cho hai bác Tường
biết. Chạy sang báo tin cho anh Phong và gia đình anh biết. Mọi người rối lên.
Không chừng, anh Phong còn đánh xe lên thẳng cô nhi viện để đem em trở về. Rồi
mọi người phải ngạc nhiên vô chừng khi các sư cô trả lời: "Dung Chi không
trở về đây."
Nào ai biết được em đang ở nơi nay. Trong một căn phòng ẩm thấp,
hôi hám. Rồi đời em sẽ ra sao? Mụ đàn bàn kia sẽ bắt em làm những việc gì? Mười
hai tuổi, em bé nhỏ, yếu ớt, liệu có làm nổi những việc mụ ấy giao cho không?
Chắc là em không dám bỏ trốn rồi. Vì mụ ấy đã dọa, em mà trốn
đi, mụ ấy bắt được, mụ ấy xẻo tai. Có lẽ mụ không dọa, con người hung dữ như mụ
thì việc gì lại chẳng dám làm. Lại nữa, dù có muốn trốn đi, em cũng không thể
trốn được, em còn chưa định được mình đang ở đâu kia mà!
Thật lâu, em mới thiếp đi vì mệt. Giấc ngủ của em bị đứt
quãng thật nhiều lần. Em mơ thấy mình là một nàng công chúa nhỏ lạc vào khu rừng
cấm của mụ phù thuỷ.
° ° °
Chung quanh em có năm đứa trẻ, ba trai, hai gái. Đứa nằm duỗi
dài trên nền đất, đứa ngồi bó gối, đứa đứng tựa cửa. Đứa nào cũng áo quần xốc xếch,
bẩn thỉu.
Mụ đàn bà chỉ chúng, nói với em:
- Mầy xem chúng nó đó, đứa nào lúc đầu cũng như mầy, đến đây
với vẻ bảnh bao, chải chuốt lắm. Nhưng ở dưới tay tao ít lâu là phải như thế
đó, phải biến thành quân rách rưới. Mầy tốt phước, có dáng xinh đẹp hơn chúng
nó, tao thương, tao không bắt làm những việc như chúng nó. Mai này, tao dẫn mày
sang nhà người chủ mướn mầy, mầy sẽ ở đó luôn để làm việc cho người ta. Đã sửa
soạn quần áo chưa?
- Dạ rồi..
- Tao cho cái giỏ để đựng. Bỏ cái vali lại đây. Đi làm mướn
không ai đem vali đựng đồ cả. Hiểu chưa?
- Dạ hiểu...
- Tao dặn thêm điều này nữa, là mày đừng thấy tao không có ở
đó rồi bỏ trốn. Những đứa này (mụ chỉ năm đứa quanh em) chúng nó sẽ canh chừng
mầy. Mầy mà bỏ trốn, mầy sẽ biết tay tao...
Đe dọa xong, mụ dịu giọng:
- Mầy phải biết là mầy tốt phước lắm mới được tao thương cho
đi ở mướn. Cố mà làm cho người ta, rồi tháng tháng tao cho ít tiền mà tiêu vặt...
Nói đoạn, mụ quay sang năm đứa kia, quát:
- Thằng Long lên gác đợi tao, còn bốn đứa kia, tối nay tao
cho nghỉ, ở nhà chơi với con Hồng.
Rồi mụ tiến về phía thang gác. Thằng Long, thằng bé có mấy nốt
ghẻ dưới chân, đã phóng nhanh lên gác trước mụ. Còn lại bốn đứa, hai trai, hai
gái, chúng đợi mụ khuất hẳn rồi mới nhìn nhau, cười nói vui vẻ:
- Đỡ quá, tối nay được nghỉ ở nhà...
- Hôm qua, tao bị cảnh sát rượt chạy có cờ đó...
- Tao ghét việc của tao quá, gì mà phải ngồi chắp tay lạy khắp
thiên hạ, lạy ông đi qua, lạy bà đi lại, cho con đồng tiền, chén gạo làm phước,
ba con chết, má con bỏ con đi lấy chồng khác...
Bọn chúng bốn đứa chụm bên nhau nói chuyện, bỏ mặc em ngồi một
mình. Có lẽ chúng còn e dè vì em là người lạ.
Em khều tay một đứa con gái ngồi gần:
- Này chị...
Nhỏ này quay lại, hỏi;
- Gì?
Em ấp úng:
- Chị, gì.. nhỉ?
- Sáu!
Nhỏ Sáu có lẽ nhỏ tuổi hơn em, nhưng trông nét mặt, nhỏ có vẻ
sành sõi hơn em nhiều. Nhỏ Sáu biết em muốn làm quen, gợi chuyện:
- Mầy bị bắt lâu chưa?
Em ngạc nhiên:
- Sao chị biết?
Nhỏ Sáu cười:
- Đứa nào tới đây mà không tại bị bắt?
- Chị cũng bị bắt tới đây?
- Ờ. Hơn một năm rồi. Bữa đó tao lén ba má tao đi coi chiếu
bóng với tụi bạn. Nhưng lúc về, tao bị lạc tụi nó. Tao không biết đường về, đứng
khóc. Thì có hai ông tới hỏi thăm rồi hứa dẫn tao về nhà. Hai ổng dẫn một hồi rồi
đưa tao tới đây... Tao bị bán cho mụ Hai.
- Hằng ngày, chị phải làm gì?
- Tao hả? Tao đi ăn xin.
-...
- Mình giả bộ đó mà. Bận đồ dơ dáy vô, đánh rối tóc cho bù xù
rồi ra ngồi bên lề chợ xin những người qua lại. Ăn xin cực lắm mầy ơi! Xin được
ít tiền, về nhà mụ Hai đánh đòn nhừ tử. Tao muốn đi móc túi như tụi thằng Long,
thằng Út ghẻ mà mụ Hai đâu có cho...
Em thấy sự thân mật đã đến, nhân dịp, hỏi nhỏ Sáu những chuyện
mình muốn biết. Nhỏ Sáu kể cho em nghe hết. Nhỏ kể rõ tính tình từng đứa trong
bọn. Thằng Long hung dữ nhất, lại được mụ Hai cưng nhất. Thằng Càn liều gan khỏi
chê, dám giựt đồ của người ta trước mặt cảnh sát. Nhỏ Bông đi ăn xin, tối ngày
khóc lóc, nó nhớ má.
Nhỏ sáu cũng cho em biết, có lần nhỏ ấy đã tính bỏ trốn.
Nhưng bị thằng Long tìm được. Mụ Hai đánh cho nhỏ ấy một trận chí chết. Từ đó,
nhỏ ấy hết dám bỏ trốn, và còn để tâm dò xét xem đứa nào muốn trốn, sẽ mách cho
mụ Hai biết để lập công.
Nhỏ Sáu kết luận về trường hợp của em:
- Mầy tốt phước thiệt đó, được đi ở mướn là sung sướng nhất rồi!
Em nghe chua xót quá! Được đi ở mướn là sung sướng nhất rồi.
Những người trong cô nhi viện, những người trong gia đình anh Phong, gia đình
chị Hằng Thu, liệu có ai nghĩ rằng em sắp được đi ở mướn không? Dung Chi ngày
trước với những lời khen: Xinh quá, ngoan quá, tốt quá, còn đâu nữa, chỉ còn
em, con Hồng - em nói với mụ Hai em tên Hồng - ngày mai, sẽ xách giỏ quần áo
theo mụ Hai đến nhà chủ, làm công việc một đứa bé ở mướn.
° ° °
Mụ Hai giới thiệu em là cháu ruột của mụ, ở dưới quê mới lên
đây tìm việc. Bà chủ nhìn em rồi nói:
- Con nhỏ coi cũng sạch sẽ, dễ thương, tôi vừa lòng lắm...
Rồi bà bàn chuyện tiền bạc với mụ Hai. Em nghe và được biết,
mỗi tháng, tiền lương của em là hai ngàn. Mụ Hai sẽ đến lấy mỗi cuối tháng để gởi
về cho má nó ở dưới quê. Bà chủ cho mụ mượn trước nửa tháng lương của em. Mụ hí
hửng lấy tiền, khi ra về, mụ ngoắc em, dúi cho em năm chục bạc;
- Để dành mà ăn quà. Ráng làm việc nghe. Tao dặn lại lần chót
(mụ nói nhỏ đi) mầy mà bỏ trốn, tao bắt được, tao giết chết.
Mụ nghiến những tiếng sau cùng trong hai hàm răng. Ánh mắt của
mụ long lê dễ sợ. Em quay vào nhà.
Và cuộc đời ở mướn của em bắt đầu từ đấy.
Công việc cũng nhẹ nhàng. Quét dọn, giặt giũ, giữ em. Cơm nước
đã có bà bếp lo. Tối đến, được tự do, miễn đừng ra khỏi nhà, phòng hờ có ai sai
gì thình lình.
Những người trong gia đình này cũng dễ chịu. Hai vợ chồng chủ
nhà, người con trai lớn và vợ con - đứa bé lên hai em phải trông nom là con của
người này - người con gái kế và người con trai út. Ông chủ, không biết làm nghề
gì, thường cứ sáng là ra đi, đến tối mới về. Bà chủ ở nhà với con dâu trông nom
nhà cửa.
Chỉ có một người làm em bực mình, là bà bếp. Bà ta hay sai vặt
em ghê, toàn những việc không phải phận sự của em.
Nếp sống trầm lặng này làm em nhớ đến gia đình chị Hằng Thu.
Nhiều lúc, hình ảnh những người thân yêu trước kia trở lại làm em có ý định bỏ
trốn khỏi nơi đây. Nhưng những thằng Long, thằng Út... lởn vởn bên đường canh
chừng làm em chùn chí.
Tháng ngày và những sự việc xảy đến với em, nhiều lúc làm em
thấy chán nản quá. Sự phấn khởi chỉ đến khi em nhớ đến anh Phong và chị Hằng
Thu, hai người em thương mến nhất, hai người thương mến em từ những ngày đầu gặp
gỡ.
Em nhớ đến anh Phong. Em nghe văng vẳng lời anh:
- Dung Chi xem kìa, cái miệng của chị Hằng Thu có phải hệt
như cái miệng trẻ con không?
"Cái miệng trẻ con" chế lại anh Phong:
- Thế còn cái đầu không chải của anh? Người lớn lắm đấy.
Tiếng em cười ròn rã văng vẳng...
Chương 9
Sự im lặng chịu đựng của em qua những năm tháng dài đã khiến
mụ Hai đặt lòng tin. Nhất là, từ sau khi mụ biết em là một đứa trẻ mồ côi, điều
mà hai gã bắt cóc em đã sơ ý, không cho mụ biết ngay lúc đầu. Có lẽ mụ nghĩ rằng
với thân phận mồ côi, em chẳng thể còn ý định bỏ trốn. Vì trốn đi, thì trốn đi
đâu? Cuộc sống trong cô nhi viện nhất định chẳng thể sung sướng bằng cuộc sống
hiện tại của em rồi.
Mà quả là em đanhg sống tương đối sung sướng về vật chất thật.
Hơn một năm trời, số tiền công của em, mụ Hai đã thu đủ vốn, lại được thêm món
lời lúc một gia tăng theo thời gian. Mỗi tháng, trước kia, mụ chỉ cho em vài chục
tiêu xài, nay mụ cho em đến hai trăm. Mụ bảo, mụ cho em nhiều như thế là vì mụ
thương em. Muốn em có một số vốn sau này. Em nghĩ đến chữ thương của mụ mà cười
thầm trong bụng.
Đó là về mặt vật chất. Còn về tinh thần. Không bao giờ em
quên được hình bóng các sư cô, gia đình anh Phong, và chị Hằng Thu. Không biết
bây giờ, đã có những biến đổi gì nơi họ? Có lẽ chị Uyên đã về nhà chồng. Và anh
Phong cũng đã ra trường. Em mỉm cười khi nghĩ đến lời anh Phong nói với em và
chị Hằng Thu:
- Anh ước ao sau này, anh sẽ có một căn nhà nhỏ. Nhỏ thôi,
nhưng đằng trước phải có một khoảng đất để trồng hoa. Dung Chi thíc hhoa trang
phải không? Anh sẽ trông một khóm hoa trang. Hằng Thu thích hoa hồng phải
không? Anh sẽ đi xin một cây về trồng. Còn riêng anh, anh sẽ trồng một cây đu đủ...
Chị Hằng Thu và em cùng ngạc nhiên:
- Trồng đu đủ?
- Ừ, đu đủ. Biết để làm gì không?
- Để làm gì?
- Bộ hai chị em quên rồi sao? Anh thích ăn gỏi đu đủ hạng nhất
mà.
Chị Hằng Thu và em cùng cười. Chị Hằng Thu nói:
- Tham ăn ghê há!
Em thêm:
- Nhưng chắc tại mơ ăn gỏi đu đủ, anh đã quên mất một điều rồi.
- Điều gì?
- Một chiếc ghế xích đu!
Anh Phong vỗ tay:
- Phải đấy. Tí nữa thì anh quên mất. Phải có thêm một chiếc
ghế xích đu nữa mới được. Anh sẽ đứng cạnh đấy đàn cho hai chị em ngồi đu đưa vừa
hát...
Dĩ vãng và một mơ đẹp quá. Nhưng cũng xa xôi quá. Liệu em có
thể tìm lại vùng trời kỷ niệm đó được không?
Ý định bỏ trốn trở về với em và bừng cháy thật mãnh liệt. Em
nghĩ, đã có nhiều thuận lợi cho ý định đó. Mụ Hai đã tin ở em, không còn bắt bọn
thằng Long canh chừng em nữa. Em lại cũng đã biết rõ khu vực mình đang ở, biết
cả đường lối đến bế xe. Và nhất là, trong người em, đã có sẵn một số tiền hộ
thân. Em chờ cơ hội đến.
° ° °
Và cơ hội đến. Hôm ấy, cả nhà chủ em đi vắng, họ xuống Thủ Đức
chơi. Nhà chỉ còn em, và bà bếp. Em quyết định thật nhanh. Đi thu dọn ít đồ đạc
đựng vào cái gỏi của mụ Hai, cái giỏ đã sờn rách.
Em dối với bà bếp:
- Tôi đi ra ngoài đường mua hộp kem đánh răng một tí. Bà có
ăn chè đậu không, tôi mua cho.
Em đã hỏi đúng ý thích của bà bếp. Bà vui vẻ lấy tiền trao
cho em và nói:
- Ừ, đi nhanh đi. Mua dùm tao bịt chè đậu.
Em xua tay:
- Hôm nay tôi bao bà.
Bà bếp cười híp mắt:
- Tốt nhỉ!
Em bước vội ra khỏi nhà. Giỏ quần áo em để sẵn ở đầu nhà, em
xách lên đi vội vã. Em lẩn vào đám đông và để ý dòm chừng bọn thằng Long. Miệng
luôn lẩm nhẩm lời cầu nguyện.
Nơi bến xe, một chiếc xe lam đã gần đầy khách. Em lên là vừa
đủ.
Xe lăn bánh đồng thời với tiếng thở phào nhẹ nhõm của em. Những
căn nhà lại lùi dần về phía sau. Sài gòn lại dần xa. Em nhớ tới lần trước mà thầm
lo. Em nôn nóng, em thấy con đường sao dài lạ, thời gian sao chậm lại.
Xe đến bến, em đã định sẵn, lần này, thuê nguyên một chiếc xe
để về thẳng cô nhi viện. Người tài xế xe lam ngạc nhiên thấy em đòi thuê xe, rồi
sau đó, lại không một lời trả giá. Ông ta biết đâu, nếu cần, em có thể trả cho
ông ta tất cả số tiền em có, miễn sao ông ta đưa em về được cô nhi viện.
Xe lăn bánh. Đường ngoại ô vắng vẻ trước mắt em kia. Những
cánh ruộng bao la quen thuộc... rồi khúc quanh trước cô nhi viện.
Trước mắt em, cổng cô nhi viện vẫn như ngày nào, hai cánh cửa
sắt mở rộng. Em run lên, trông thấy một em nhỏ đang lượm rác trong sân.
Em lấy tiền trả cho người tài xế xe lam rồi vội vã xách giỏ đồ
chạy như bay vào cô nhi viện. Một sư cô, em đoán là cô Lý, đứng quay lưng về
phía em. Em kêu lêu:
- Sư cô! Em về đây, sư cô!
Sư cô quay lại, đúng là cô Lý. Cô nhìn em đầy vẻ ngạc nhiên.
Mắt em bỗng nhòa đi, dường như cô Lý đang dang tay đón em thì phải.
Có tiếng chuông ngân nga, tiếng chuông của cô Diệu Hằng quen
thuộc và trầm ấm biết bao!
° ° °
Anh chị Phong thương mến,
Em tưởng như mọi người vẫn còn ở quanh em. Sung sướng quá, em
đã khóc thật nhiều. Khóc ngay khi thấy bóng hai chiếc xe hơi, chiếc màu xanh của
anh chị và chiếc màu xáu của bác Tường, ngoài cổng cô nhi viện.
Sau khi kể hết mọi chuyện, em đã nhờ cô Lý tìm đến báo tin
cho anh chị biết. Tưởng rằng hôm sau mọi người mới đến, chẳng ngờ, tất cả đã trở
lại ngay sao đó cùng cô Lý.
Nhìn lại vóc dáng thương yêu của má, của anh chị, của hai bác
Tường, chị Hương, anh Duy, anh Thông, em nghe lòng khôn xiết vui mừng. Gặp lại
ba, với ánh mắt khác hẳn trước kia, và những lời nói thương yêu, em càng sung
sướng hơn nữa. Em không ngờ chị Uyên lại dám nói hết sự thật cho mọi người biết.
Chị đã được đền bù xứng đáng, chị không mất anh Ân như chị lo sợ, mà còn được
anh thương mến hơn. Âu đó là phần thưởng quý báu nhất dành cho chị.
Giờ đây, mọi người đã hiểu em, nhất là ba, đã rõ nguyên nhân
cái chết của nhỏ Thu Mai. Em không còn buồn phiền điều gì nữa. Chuỗi ngày hơn một
năm, em làm thân tôi mọi cho người, giờ chỉ còn như một phút thoảng qua. Tình
thương là phép mầu xóa nhoè hết những khổ đau trong em.
Em cũng đã quyết định xong. Rằng dù em đã được sự cảm thông của
ba, em cũng đành làm phật lòng ba, em sẽ không trở lại chung sống một nhà với
ba má nữa. Em nghĩ, để thỉnh thoảng, em về thăn các người, thì sự thương mến mới
thên đậm đà, quý hóa mãi.
Nhưng em cũng sẽ không ở lại cô nhi viện. Ví ở lại, chắc chắn
các sư cô sẽ buồn lòng.
Chị Hằng Thu bảo em: "Hay là Dung Chi về ở với anh chị?"
Em nhớ đến ước mơ ngày nào của anh Phong. Ước mơ một mái nhà
nhỏ, với cây hoa trang, cây hoa hồng, cây đu đủ, chiếc xích đu. Với anh, với chị,
với đứa em nuôi của anh chị là em. Bây giờ, anh chị đã có một mái nhà, với anh
với chị. Khôn biết anh đã trồng cây hoa trang, cây hoa hồng, cây đu đủ, và có
mua chiếc ghế xích đu chưa?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét