Thứ Năm, 30 tháng 12, 2021
Vùng mắt bão 5
CHƯƠNG XVII
- Muộn thế - Chị Sự càu nhàu - Nhảo nhanh lên không có muộn
chợ thì bán cho ma.
Không thể nào nhịn được, Lân cười chảy cả nước mắt. Ai ngờ được,
giữa những ngày bom đạn mù trời này vẫn nảy nở những mối tình đẹp đến thế. Hóa ra bom đạn của địch cũng không thể ngăn nổi cuộc sống đang đâm chồi, nảy lộc
trên mảnh đất này. Đêm ấy, kéo đầu vợ gối lên cánh tay mình, Lân bỗng bật cười.
Rồi không nhịn được, anh cười như nắc nẻ khiến Khứu hoảng quá, bật dậy, nhìn
anh chăm chắm, mắt đầy hoảng hốt. Cô thấy nước mắt cứ nhoèn ra trên mắt chồng
mình. Mãi Lân mới kể lại được câu chuyện của hai người du kích trẻ ban sáng với
vợ. Hai vợ chồng rúc rích mãi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giữa “biến tấu lời” và “giấc mơ cây”: Những nỗ lực làm mới thơ Trần Vũ Long (Khảo sát từ góc nhìn thể nghiệm thi pháp và tư tưởng vô thườ...
-
Hình ảnh bốn mùa trong Quốc Âm Thi Tập của Nguyễn Trãi Vũ Thị Huê Nền văn học của bất kỳ dân tộc nào cũng như lịch sử phát tri...
-
Hồ Xuân Hương - Bà chúa thơ Nôm Thơ Xuân Hương lớn tiếng đả kích tất cả những nhân vật tiêu biểu của xã hội phong kiến, từ đám sĩ tử, n...
-
Ngày tháng rong chơi bên trời Đất trời như một định luật sẵn có: Hết ngày rồi đêm, tối rồi lại sáng; ngày tháng cứ mãi dần trôi và tôi ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét