Bóng dáng xưa 2
Chương 6
Vào một buổi sáng đầu tháng bảy, u Ái đương nấu ăn ở dưới bếp
thì nghe có tiếng gọi ở cổng vườn. Đó là người nhà dây thép. U Ái mang một bức
điện tín màu xanh đi tìm bà Thông. Thịnh, Xương, Thuần, Ái đều xúm cả lại quanh
mẹ. Trong gia đình bà Thông, chưa bao giờ người ta làm quen với cái lối báo tin
này. Bởi vậy người nào cũng hồi hộp, và thầm đoán là có việc chẳng lành. Xương
được bà Thông giao cho tờ giấy và được mở ra đọc trước. Hình như cả nhà đều cho
Xương là rắn rỏi hơn tất cả, nên hễ động có việc gì quan trọng là mọi người
nghĩ đến nàng trước hết. Quả nhiên, dây thép báo cho cả nhà một tin dữ dội: ông
Thông ốm nặng ở Hà Giang, và ngỏ ý muốn vợ lên với mình, nhưng đừng làm cho con
trẻ sợ. Bà Thông tái mặt đi. Bà hiểu rằng chồng mình ốm nặng hơn lời nói trong
dây thép. Chỉ vì ông vốn thương con... Bốn cô thiếu nữ ôm nhau khóc, làm cho u
Ái cũng phải chảy nước mắt lây. Thực là một cảnh tượng não lòng. Người ốm thì ở
xa xôi quá.
Lúc này đáng lẽ là lúc cần phải có vợ con ở bên mình, thì ông
Thông chỉ có một đứa ở nhà quê thật thà như đếm. Thực là một tiếng sét đánh vào
giữa một buổi sáng nắng vàng rực rỡ. Nhưng rồi mọi người đều phải nghĩ đến sự
thu xếp cho bà Thông lên đường. Xương liền thu vén tất cả tiền nong trong nhà lại.
Xương vốn là một thiếu nữ khôn ngoan sớm, nên nàng chạy sang nhà cô ngay để
"cầu cứu" thêm một ít tiền. Thiếu nữ cho rằng lúc này chính là lúc
không nên câu nệ, bởi vì ai mà chẳng động lòng. Và cô tuy làm ra mặt ác, nhưng
cũng nhiều lúc tỏ ra tha thiết đến gia đình của em và các cháu. Lúc này Xương
chỉ nghĩ đến cha nằm yếu đuối, trơ trọi ở một miền rừng núi. Bà Cả cho đó là một
dịp để mình mắng nhiếc ông Thông, và nói cạnh nói khóe bà Thông, nên vừa thấy
Xương kể lể xong là bà lườm cháu :
- Gớm, thảo nào hôm nay mới thấy cô tự dẫn đến nhà tôi. Mẹ
con cô chỉ được cái tiêu tiền là giỏi. Bố cô thì cũng thế, cũng đần độn chẳng
kém gì! Lúc lành mạnh thì không lo để dành để dụm. Tôi xem rồi các cô cũng khó
lấy chồng cho mà xem. Nhà nghèo thế, ai người ta dại gì mà hỏi đến!
Xương tức cô đến nghẹn họng, nhưng nàng chỉ tím mặt đứng lỳ
ra đấy thi gan, nên lúc về nàng chỉ được bà Cả đưa cho có chục bạc. Nàng chảy
nước mắt, định giả lại cô, nhưng nghĩ đến ông Thông, nàng lại phải bỏ tiền vào
túi. Nếu phải Thịnh hay bà Thông thì dù túng thiếu đến đâu cũng không ai chịu
nhẫn đến thế rồi. Về đến nhà, mọi người đều vây lấy nàng để hỏi, nhưng Xương chỉ
bỏ nắm giấy bạc ra, mà tay nàng thì run lên. Thiếu nữ không muốn khóc, khi tất
cả mọi người cần phải tĩnh tâm. Cụ án được tin cũng chạy sang ngay, cụ bảo người
nhà cầm sang đưa bà Thông một ít quế tốt và một vò rượu thuốc bổ. Cụ hết lời an
ủi bà Thông nói rằng ông Thông chắc chỉ sốt xoàng thôi. Cụ lại sai ông giáo
Phúc đi theo bà Thông đến Hà Giang. Cụ dặn dò Phúc phải săn sóc, giúp đỡ bà
Thông mọi việc lúc dọc đường, và khi ở lại Hà Giang nếu có việc gì hệ trọng phải
đánh giấy cho cụ ngay tức khắc. Thế là cả nhà đều được yên lòng chút đỉnh. Nhất
là Thịnh, mỗi lúc nghĩ đến rằng mẹ mình sẽ có Phúc ở cạnh trong khi đường sá,
thì nàng lại cảm động và cám ơn Phúc quá. Trong trí nàng, đường đi lên đến tận
Hà Giang thì nguy hiểm khó khăn không biết thế nào mà kể. Nhưng nàng tin đã có
Phúc cùng đi thì không còn việc gì đáng lo ngại nữa.
° ° °
Một tuần sau đã có thư của Phúc ở Hà Giang gửi về. Bệnh tình
ông Thông không có gì đáng sợ như người ta tưởng. Ông chỉ sốt nặng mấy hôm đầu,
nhưng từ hôm có bà Thông và Phúc thì ông vui vẻ thêm lên, và ăn uống được chăm
nom hơn, nên chẳng mấy nỗi mà ông bình phục. Nhưng dù thế nào bà Thông cũng phải
ở lại Hà Giang ít lâu đến khi chồng thực khỏe mới về. Việc nhà bà cậy ở u Ái cả.
Bà lại không quên dặn dò Xương nhiều chuyện về sự trông nom cho mọi việc đâu
vào đấy, như khi bà có mặt ở nhà. Bà Thông thuộc về hạng những người đàn bà hễ
phải xa nhà thì băn khoăn, lo lắng về đủ mọi sự. Việc đó thì không phải dặn, tự
Xương cũng hiểu rồi. Nàng giúp đỡ u Ái nấu nướng, giặt giũ hay lau quét trong
nhà ngoài vườn sạch sẽ như khi có mẹ ở nhà. Mọi người không thấy thiếu thốn sự
gì, ngoài cái bóng hiền từ của bà Thông. Nhưng, tai họa thường không đến một lần
trong một gia đình. Một buổi chiều Thuần theo u Ái đi thăm một người bà con
nghèo ở ngoại ô về thì người ta thấy mặt nàng đỏ rừ lên, và trán hâm hấp sốt.
Thiếu nữ không nói với một ai, chạy vào chỗ chân thang gác, nằm
trên chiếc ghế mây dài thường bỏ không ở đấy. Thuở nhỏ, mỗi khi có người khách
lạ nào làm cho cô thiếu nữ rút rát phải sợ, thiếu nữ thường chạy vào đấy trốn.
Linh tính của Thuần hình như đã báo trước cho nàng biết rằng một người khách
nguy hiểm đã đến nơi ngưỡng cửa gia đình. Người ta đã thấy cái bóng hãi hùng của
hắn làm giá lạnh bầu không khí trong gian nhà cổ kính lâu nay chỉ biết có những
ngày đầm ấm. Trên giường bệnh, Thuần nằm thở mệt nhọc. Thiếu nữ đương lên cơn sốt
rét. Có lẽ nàng đã lây bệnh thương hàn của một đứa bé con trong mấy lần đi chơi
với u Ái. Thuần xưa nay vẫn yêu quí trẻ con nên thường hay gần chúng. Ban đầu
Xương không dám viết thư cho bà Thông biết, sợ bà lại thêm sốt ruột trong lúc
ông Thông chưa khỏe hẳn. Nhưng, một hôm bệnh tình Thuần xem chừng nguy kịch
quá, ông đốc nhà thương trong tỉnh quen cụ án bảo với Xương rằng nên nhắn cho
bà trở về ngay. Đến lúc đó cả nhà mới hiểu rằng tính mệnh Thuần chỉ còn như
treo sợi tóc, Xương, Thịnh cùng khiếp đảm... Hai chị em đã hiểu ông đốc nói thế
là thế nào rồi. Nếu vậy, sự chờ đợi lại càng làm cho người ta thêm đau đớn.
Trên giường bệnh, Thuần thở nặng nề hơn, và lắm lúc mê man... Gương mặt xinh xắn
của nàng đỏ rực như da một quả cam nhiều nắng, và mồ hôi vã ra thấm ướt tóc nàng
dính chặt vào hai bên thái dương nhơm nhớp như mồ hôi người sắp chết, đến nỗi
người ta sợ không biết rồi nàng có chống lại với bệnh mình được lâu chăng? Giời
đất hình như cũng lại phụ họa vào cái bất hạnh của một gia đình mà đổ mưa xuống
như là trút nước. Cây cối trong vườn tơi bời rũ rượi. Cả một sự ngao ngán tiêu
điều khóc lên ở tiếng mưa rơi, nước chảy. Lòng mấy chị em như xé. U Ái và mọi
người đều suốt ngày chầu chực quanh giường Thuần.
Thiếu nữ ngày thường vẫn hiền lành ngoan nết nhất nhà nên giờ
đau yếu, ai cũng đem lòng thương xót. Đau thương tuy vậy càng làm cho mấy chị
em sát lại nhau, âu yếm nhau còn hơn trong những ngày đầy hạnh phúc. Một mình
Xương vẫn sáng suốt. Trong khi chờ đợi mẹ về, nàng đã không rời em một lúc nào.
Nhưng thấy Thuần càng ngày càng ẻo lả thì lòng thiếu nữ cũng không còn vững nữa.
Nàng chạy vào cái xó gác của mình ôm mặt khóc. Thuần bao giờ cũng được nàng yêu
dấu nhất nhà. Gian gác âm u buồn lạnh. Buổi chiều xuống chầm chậm, ngoài vườn
mưa gió tả tơi. Xương ngồi trên nắp một cái hòm quần áo cũ nhìn trời đất, và đó
là lần dầu nàng cảm thấy sự thống khổ ở dời. Xương úp mặt vào hai bàn tay mà
khóc im lặng một mình. Giờ phút qua, Xương vẫn không nhúc nhích. Hình như cuộc
đời nàng ngừng lại, nàng không biết là mình sống nữa. Trong óc nàng chỉ có một
câu cầu nguyện :
- Lạy Trời lạy Phật, để cho em Thuần tôi sống! Để cho mẹ tôi
về kịp!
Giữa lúc đó thì Hòa bước lên gác tìm Xương. Hòa thấy gian gác
tối mà có tiếng nức nở của Xương đâu đó thì ngừng lại. Mưa rơi đều đều trên mái
ngói, và trên cây lá bên ngoài. Chàng cất tiếng gọi :
- Xương! Xương việc gì mà phải khóc? Rồi Thuần sẽ khỏi mà...
Xương không nói lại. Nhưng nàng đã nhận ra tiếng bạn. Nàng đứng
lên. Ánh đèn tỏa chung quanh một màu vàng dịu. Hòa nhìn Xương và bảo :
- Có lẽ tàu đêm nay về là bà Thông đã có ở đây rồi. Xương đừng
lo gì cả.
Xương đáp sẽ :
- Tôi chỉ sợ mẹ tôi không về kịp Hòa ạ. Không hiểu sao tôi lo
quá!
Rồi nàng lại ngồi ở chỗ cũ mà khóc. Hòa động lòng đi lại bên
nàng. Chàng cầm lấy tay nàng bắt đứng lên mà nói :
- Không hề gì đâu Xương ạ, dẫu sao đã có Hòa ở gần Xương.
Xương thấy yếu đuối mặc cho Hòa kéo dậy. Hai thiếu niên đứng
sát nhau nhìn ra ngoài trời đen tối.
- Đêm nay ông tôi bảo tôi phải đi ra đón bà Thông ở ngoài ga.
Tôi sẽ bảo thằng xe bên nhà tôi đánh xe đi đón. Thể nào mẹ Xương cũng về chuyến
tàu này.
Xương bỗng thấy ấm áp trong lòng. Bà Thông về, thế là đủ cho
nàng há vọng. Hình như bà Thông về được thì bà sẽ đuổi xua được hết lo phiền bất
hạnh ở trong nhà. Xương nghĩ vậy và thấy ngực nhẹ hẳn đi khiến mình dễ thở. Và
thế là lòng tin trở lại với người thiếu nữ. Nàng cảm động reo lên :
- Ồ Hòa, thực chứ Hòa?
Hòa nắm chặt lấy tay người bạn gái trong tay mình. Tóc Xương
có một mùi thơm của cây cỏ. Trong ánh đèn dầu, mặt Xương có những nét lạ lùng,
cảm động, và ý nghĩa. Đột nhiên, Hòa không nhận ra được người bạn gái vẫn thường
đuổi nhau với mình ở trong vườn nữa. Một mối cảm dịu dàng đến với lòng chàng. Lần
đầu, Xương hiện ra trước mắt chàng với cái vẻ dịu dàng của người thiếu nữ. Ngày
thường Xương cũng chỉ như một người bạn trai nghịch ngợm của chàng thôi. Nhưng
lúc này đứng cạnh Xương, Hòa mới thấy nàng hoàn toàn con gái. Bỗng Xương rút
tay ra và cầm đèn đi xuống gác :
- Thôi Hòa về sửa soạn để ra ga đi! Tôi đi lấy thuốc cho Thuần.
Có lẽ Thuần ngủ được một lúc lâu rồi đấy nhỉ?
° ° °
Lúc Hòa ở ga về với bà Thông và Phúc, thì cả ba người cùng ngạc
nhiên, thấy mấy chị em Xương và u Ái đương xúm xít quanh giường Thuần mà nói
chuyện rì rầm. Hòa đi khỏi thì người ta liền thấy một sự rất lạ kỳ. Thuần vật
vã một hồi trên gối hình như đau đớn lắm rồi bỗng lăn ra ngủ như một người thiếp
dần đi. Cả nhà đã hoảng hồn khóc ầm lên. Nhưng, thế là cơn sốt đi rồi! Nhiều
khi có sự bất ngờ như vậy. Và thế là Thuần thoát khỏi tay tử thần. Bây giờ Thuần
ngủ, một giấc ngủ yên lành, lại sức. Thuần đã thoát khỏi tử thần. Mà bà Thông
cũng đã về. Không còn lo sợ điều gì nữa. Người khách nguy hiểm và tàn ác đến
thăm cái gia đình nhỏ mọn của nhà Xương đã bị đuổi ra khỏi cửa rồi. Cái bóng
dáng, cái bàn tay của người mẹ đã như bàn tay mầu nhiệm của người phù thủy xua
đuổi nổi tà ma. Xương đột nhiên được nếm biết một cuộc đời mới lạ lấy làm sửng
sốt. Sau những ngày lạnh nhạt sống trong hạnh phúc hiền lành, thiếu nữ bỗng làm
quen với một cuộc đời mới có lẫn nước mắt và nụ cười. Chỉ trong khoảng vài
ngày, vài giờ đã qua, tâm hồn trẻ thơ của nàng đã già đi nhiều lắm. Chẳng khác
chi một trái cây nhiều lúc cũng phải cần đến nắng gió và sương mưa mới chín được
hoàn toàn. Cô thiếu nữ trước kia đã biến vào trong dĩ vãng với những cái áo có vết
mực, cái quần rách vì móc phải gai, những đôi guốc đứt quai, những cuốn truyện
khờ khạo, những vẻ nghịch ngợm hồn nhiên. Xương thấy rằng mình đã trở nên một kẻ
đàn bà... người đàn bà với những sự lo lắng, băn khoăn, với những tính tình phản
trái, với quả tim dễ động, với những yếu đuối và sức đảm đang cứ nảy nở dần khi
đụng chạm với đời.
Bên kia giường của Thuần là mẹ nàng, là Thịnh, là Ái, là u
Ái, là Hòa và Phúc. Xương nhìn nét mặt hân hoan của mọi người, lòng nàng xao động.
Nhưng thấy Hòa nhìn nàng âu yếm mỉm cười nàng lại thấy trong lòng êm ả.
Chương 7
Ba năm sau, Thịnh lấy Phúc, thầy học cũ. Việc đó không phải
là dễ như người ta tưởng. Sau trận ốm của Thuần, Xương lại càng thấy cái hạnh
phúc yêu quý của gia đình mình là mỏng manh. Xương đã cố hết sức giữ cho Thịnh
và Phúc khỏi yêu nhau, Xương đã cố làm cho Thịnh thoát khỏi tay người đàn ông
xa lạ đến chia rẽ chị em nhà. Nhưng vô hiệu. Xương không đủ sức thắng. Thịnh
bao giờ cũng yêu mến gia đình, và coi đó là cái tổ êm vui nhất đời người,
nhưng, vốn là một người con gái khôn ngoan và thiết thực, nàng nghĩ rằng cái
tình yêu của Thịnh đối với Phúc không có gì là đáng sợ, không có gì đáng làm
phiền lòng cha mẹ, chị em. Thịnh chỉ vâng theo cái luật tự nhiên của trời đất.
Nàng đã là thiếu nữ, nàng đã là chị, nàng sẽ thành vợ, và bao giờ có con, nàng
sẽ thành một người mẹ, như mẹ nàng. Có gì là trái ngược?
Thế là lâu dần, Xương cũng phải cho là Thịnh có lý hơn mình.
Lòng ghen tuông của nàng đối với mối tình tha thiết của chị cũng nhạt dần. Và rồi
chẳng mấy chốc mà Xương hiểu rõ được người chị cả. Với lại, Xương cũng không
còn là một người con gái nhỏ dại như xưa nữa. Cuộc đời đã mỗi ngày đem lại cho
nàng một bài học từng trải và kinh nghiệm. Không muốn trở nên kẻ thù của Thịnh
và Phúc, người đàn ông đã chiếm được lòng yêu của chị mình, Xương lại trở nên
"đồng đảng" của hai người để bênh vực hai người mỗi khi có chuyện lôi
thôi với bà cô. Bởi vì, người ta đã đoán ra, cả phố và gần cả tỉnh, không mấy
người là không để ý đến Thịnh, cô con gái lớn nhất của bà Thông, và người thầy
giáo bên nhà cụ án. Một vài người đã nói đến tai bà Cả. Và bà Cả cho đó là một
điều không thể tha thứ được. Nhà ông Thông, vì vợ con vụng dại nên nghèo, nhưng
Thịnh, cháu bà, không có thể lấy một người không danh giá, không tiền của như giáo
Phúc được. Cái chức giáo học ở một tư gia đối với bà cô ác nghiệt, chỉ là một
cách để "kiếm cơm" tạm bợ thôi. Bà Cả xưa nay vẫn cho rằng Thịnh nhan
sắc hơn tất cả nhà, thì ít ra cũng có thể làm dâu một nhà giàu có và danh tiếng
nào trong tỉnh để ý tới. Mà nếu vợ chồng ông Thông nghèo, không lo được việc cưới
xin cho chu đáo, thì đã có bà ở đấy. Bà sẽ giúp tiền cho cháu gái làm vốn khi
xuất giá. Bà sẽ lo liệu hết. Nhưng, nếu đã lấy anh chàng giáo khổ này thì mặc kệ.
Nhà ông Thông còn những ba cô con gái phải gả chồng, không phải
là ít ỏi gì. Nếu đứa đầu không lấy được nơi khá giả, thì những đứa sau này
thành ra khó lọt. Bà Cả rất lấy làm bực tức. Bà không hiểu sao em mình lại dung
túng cho con gái đến như vậy được. Và không hiểu ông Thông có biết gì đến những
lời đồn trong tỉnh rồi không? Một buổi trưa, bà nhất định đến để hỏi cho ra
chuyện, bởi vì bà nghĩ dù sao mình cũng là chị ông Thông, dù sao mình cũng có một
chút quyền hành ở trong gia đình của em mình. Hôm đó ông Thông đương nằm nghỉ ở
trên gác. Từ buổi xin về hưu sớm vì sức yếu, ông vẫn ở nhà. Thường thường ông
chỉ nằm xem sách ở trên gác một mình. Thịnh ra mở cửa cho cô. Nhìn vẻ mặt người
cô hôm đó, nàng đã hiểu là cô mình định đến để làm gì rồi. Bởi thế khi bà Cả hỏi
đến ông Thông, thì Thịnh nói ngay là ông Thông đi vắng. Nhưng bà cô nào có tha
đâu. Bà thấy chỉ có một mình Thịnh ở trong nhà, thì bà bỗng lại nhớ ngay đến những
lời đồn đại về cô cháu gái. Thế là bà phát cáu. Bà không muốn trở về mà chưa
nói được câu gì, nên bà nói thẳng ngay với Thịnh :
- Này, tôi hỏi, thế ra bây giờ cô định bêu xấu cả họ hàng, và
cô đi chơi ngoài đường với một người đàn ông có phải không? Con gái đời bây giờ
thực là hư hỏng quá!
Thịnh đỏ mặt lên hỏi lại :
- Thưa cô, cô muốn nói gì con không hiểu.
- Tôi muốn nói gì, cô không hiểu? Vậy chứ cô đi chơi với ai ở
ngoài đường để cho thiên hạ người ta bàn tán, cô có hiểu không?
- Cô định nói đến ông giáo Phúc?
- Hả, ông giáo Phúc... Bố mẹ cô thực là quý hóa! Ai đời lại để
cho con gái như vậy bao giờ? ông giáo Phúc hay là một anh khố rách? Cô phải biết
là bổn phận cô phải giữ gìn, đứng đắn. Và mặt mũi cô như vậy, thì có thể chọn
được nơi sang trọng hơn nhiều.
- Bổn phận?
- Ừ, bổn phận cô là phải làm đẹp mặt đẹp mày cho họ hàng một
tý thì hơn. Tôi cũng định cho cô ít tiền làm vốn bao giờ cô lấy chồng. Nhưng đã
thế thì đừng hòng. Không có một xu nào cô ạ.
Mặt Thịnh đương đỏ bừng, bỗng trở nên tái mét. Môi nàng run
lên, mắt nàng sáng quắc :
- Thưa cô, bao giờ cô cũng nói đến tiền của cô. Nhưng dẫu anh
Phúc là một thằng khố rách, dẫu chúng tôi là những kẻ không danh giá, chúng tôi
cũng cứ lấy nhau, và không bao giờ cần đến tiền của cô cho mới sung sướng được.
Xin cô hiểu thế. Và xin cô cũng đừng khuyên bảo chúng tôi vô ích!
Bà Cả đứng nghẹn ngào như tắc thở. Bà không ngờ Thịnh ngày
thường lễ phép là thế, mà bây giờ bỗng nhiên đổ đốn thế. Nhưng Thịnh nói dồn
luôn :
- Anh Phúc là một người lương thiện, là một người tốt bụng.
Anh ấy không xui giục tôi và cũng không bắt buộc tôi. Anh ấy đối với tôi là một
người bạn quý mà tôi chịu nhiều ơn, vì anh biết giúp đỡ tận tâm người khác
trong lúc cần phải giúp. Cô xem vậy thì thiên hạ có nói gì cũng vô ích. Vì thưa
cô, tôi biết là tôi yêu anh ấy, và anh ấy cũng yêu tôi thành thực. Tôi không
bao giờ lấy một người nào khác người tôi đã chọn.
Bà Cả định nổi giận và mắng nàng một chập, nhưng nàng lại nói
luôn ngay :
- Bây giờ thì xin cô trở lại nhà nằm nghỉ cho khỏe, để mặc
xác người khác lo liệu lấy đời mình. Như vậy còn hơn là cô làm ầm lên vô ích!
Bà Cả uất người lên, vội vã đi về và thề sẽ không bao giờ còn
bước chân đến nhà em và cháu nữa.
Tuy vậy bà vẫn đợi vợ chồng ông Thông sẽ đem con đến xin mình
nghĩ lại. Nhưng cả ông Thông và bà Thông cũng lại cho con gái mình không trái.
Và sự can đảm của Thịnh đã làm cho Xương thầm kính phục chị dám đương đầu với
bà cô ghê gớm để bênh vực cho cái tình yêu của đời mình. Trong hai tháng, không
ai đi lại nhà bà Cả nữa. Vậy là, người đàn bà giàu có đành nhượng bộ. Vì bà hiểu
là dẫu sao bà cũng vẫn yêu các cháu bà, nếu bà cứ nhất định không đi lại nhà em
nữa, thì rồi bà sẽ chết một mình trong ngôi nhà rộng vắng, mà của cải của bà
cũng sẽ thuộc về tay kẻ khác. Như vậy thì ai oán quá! Một hôm, bà Cả sai người gọi
Xương sang ngay để cho bà nhờ một chút, nói rằng mình ốm. Cả nhà biết là bà Cả
nói thác ra thế để gợi lòng thương của mọi người, nên giục Xương phải sang
ngay. Khi Xương tới, bà Cả liền lấy ra hai đôi vòng vàng và hai chiếc nhẫn đưa
cho nàng mà gắt :
- Đây, tôi biếu cô và cô Thịnh. Chúng mày đều là đồ vô lễ vô
phép cả, nhưng con gái nhớn rồi, chẳng lẽ không có một chút đồ nữ trang gì ở
trên người, thiên hạ họ cười cho thì đẹp mặt!
Rồi không để cho Xương kịp cám ơn, bà nói ngắt luôn :
- Bây giờ thì cô cầm cuốn truyện này đọc cho tôi nghe vài đoạn...
Đừng thấm nước bọt vào tay mà giở thế trông không lịch sự chút nào! To xác bằng
này rồi mà ngu lạ!
Vậy là vẫn như xưa, Xương đọc cóc nhảy từng quãng một, khi đã
nghe có tiếng ngáy của bà cô. Những nhân vật trong truyện hành động nhanh như
chớp, cho đến khi bà cô ngủ rất say, thì Xương lại rón rén ra về...
° ° °
Thịnh và Phúc đã làm lễ ăn hỏi. Nhưng vì Thịnh còn trẻ quá,
nên người ta muốn hôn lễ để lâu một chút. Ngày tháng dần qua. Thịnh sửa Soạn gối
chăn sống áo để bước sang đời làm vợ. Nàng vui như một con bướm trong nắng mới.
Xương thấy chị mình hơi gầy đi một chút. Nhưng nàng hiểu đó là cái gầy của những
người thấy hạnh phúc đầy tràn quá trong lòng.
Còn Thuần thì từ ngày khỏi bệnh, da mặt Thuần lại càng xanh hơn
trước. Nàng héo lả như một cánh hoa hồng giữa tiết hè thiêu đốt. Thiếu nữ không
còn hay đi ra vườn và dự các cuộc vui đùa của chị em như trước nữa. Ái phải
thay Thịnh trong việc bếp nước và xếp đặt mọi việc trong nhà. Nàng không phải
đi học nữa, và lấy làm kiêu hãnh vì được đóng vai nội trợ. Nhưng thiếu nữ vẫn
không quên nghề vẽ. Ái thường sao nhãng cái cán chổi lông gà phủi bụi để cầm những
bút chì xanh đỏ và hộp thuốc vẽ còn sót lại. Vì thế, tuy đôi khi nhà cửa không
được ngăn nắp lắm, nhưng bù lại, phòng khách đã có được thêm một hai bức vẽ của
nàng. Ái vẽ những góc vườn yên tĩnh mà nàng yêu mến, Ái vẽ những con mèo nhỏ của
Thuần, Ái vẽ những phong cảnh trên bờ sông Châu... Những bức vẽ của nàng cũng
nhiều khi linh động và đầy ý nghĩa, đầy sáng kiến. Chỉ có Xương là thay đổi nhiều
hơn hết. Nàng thường xa lánh chỗ đông người. Và người ta thường thấy nàng ngồi
viết lách rất lâu trong cái xó gác cũ của nàng. Nàng xóa gạch bao nhiêu hàng chữ.
Nàng mất bao nhiêu là trang giấy trắng. Nàng đuổi theo bao nhiêu là câu chuyện
do mình tưởng tượng ra, hoặc buồn rầu, bi đát, hoặc khôi hài hay rùng rợn để viết
cho những tờ báo có đăng tiểu thuyết.
Nhiều khi, Thuần mon men đến với nàng, thì Xương thường đọc
cho em nghe vài đoạn văn minh, khiến Thuần phải hoảng sợ vì những cử chỉ quá
tàn bạo, quá sỗ sàng của những người trong truyện. Hay là Thuần rưng rưng khóc
vì một cảnh buồn thảm quá do Xương bịa đặt trong truyện của mình.
Ngày tháng dần qua... Hòa đã theo học ở một trường lớn trên
Hà Nội. Và cụ án cũng đã nhờ người vận động cho Phúc được bổ giáo học ở một miền
quê Thanh Hóa. Với cái lương đi dạy học của chàng và chút vốn riêng mà bà Cả đã
cho, Thịnh có thể sống với chồng một cách phong lưu được. Không bao lâu, đã đến
ngày cưới Thịnh. Nàng mặc một chiếc áo thêu kim tuyến màu hồng. Nàng đẹp như một
cô tiên, làm cho chị em nhà ngơ ngác. Đó là một ngày nắng ráo giữa tháng mười.
Tia nắng ấm áp chiếu qua các cành cây kẽ lá ngoài vườn. Trời đất cũng như vui mừng
mà chia sẻ nỗi hân hoan của lòng người thiếu nữ buổi vu quá. Bà Thông thấy lòng
mình thắt lại khi nhìn trộm người con gái đầu sắp sửa về nhà chồng nhẹ nhàng đi
lại trong phòng khách. Bà mẹ đã thấy con nhớn lên từng lúc một. Ngày nay Thịnh
đã là một người đàn bà hoàn toàn xinh đẹp. Thịnh sắp đến giờ từ giã gia đình.
Ái thì mải lúng túng với cái áo mới may cùng màu với cô dâu. Lòng nàng cũng bối
rối hơn lòng người thiếu nữ khi xuất giá. Ái nhìn gương đến trăm bận, chỉ lo
không được đẹp lúc người bạn học của Hòa cùng ở Hà Nội về ăn cưới Thịnh với
Hòa. Hòa mấy hôm trước đã báo tin cho Xương biết là thể nào chàng cũng mời một
người bạn học cùng lớp ở trong trường về để đưa dâu cho thêm phần vui vẻ. Tất cả
mọi người đều lộ vẻ vui mừng. Chỉ có Xương là thờ thẫn như người mất trí. Nàng
đi lại trong vòng rộn rịp của mọi người, nhưng lòng nàng thì vắng ngắt. Nàng
nhìn từng thứ đồ vật trong nhà và nàng thấy chúng đều có một bộ mặt lạ lùng
khác hẳn trước kia rồi. Cái ngày sung sướng này sẽ thấy Thịnh bước đi xa khỏi
chị em... mãi mãi.
Và gia đình chung của bốn người sẽ không giống khi xưa nữa.
Xương lại thấy cái đau đớn lầu đầu nghe tin Thịnh có tình cùng kẻ khác bóp chặt
trái tim. Nàng đi ra vườn, bước trên bãi cỏ xanh mà bốn chị em vẫn chơi đùa
ngày bé. Đến một gốc cây ổi, nàng không quản đến bộ quần áo mới, liền ngồi xuống
đó, và lặng người đi. Trong nhà tiếng cười nói ồn ào của họ hàng lọt đến tai
nàng từ nơi cửa rộng. Xương thấy quả tim nặng nề như muốn vỡ. Bỗng nàng nghe thấy
có bước chân tiến lại gần mình.
Chương 8
Trong nhà chỉ có một mình Hòa là đoán ra rằng Xương có vẻ buồn
rầu và nàng đã lánh ra vườn, nên Xương đi một lát thì chàng cũng theo ngay. Hòa
thấy mắt Xương đẫm lệ thì chàng biết là người bạn gái của chàng đang ở trong một
phút mà người ta cần hiu quạnh. Chàng đứng lại lặng im bên cạnh Xương. Thiếu nữ
tuy hiểu là Hòa đã ở cạnh mình, nhưng mãi một lúc sau nàng mới nói :
- Hòa đi vào nhà, để mặc tôi ở chỗ này.
Nàng nói xong thì lại gục đầu xuống gối, vai nàng rung động
trong cơn thổn thức.
- Xương đừng khóc như vậy... Xương xem có việc gì đáng khóc
đâu? Cả nhà cùng vui vẻ vì thấy Thịnh sung sướng đi lấy chồng. Tôi cũng vậy.
Những lời nói đó làm cho Xương càng bực tức, nhưng Hòa không
biết nên chàng lại nói :
- Tôi cũng vậy, tôi cũng rất mừng vì thấy Thịnh lấy được người
chồng mà Thịnh đã yêu. Nhưng tôi thì không bao giờ tôi xa Xương cả... Phải, những
người khác sẽ dần dần đi chỗ khác, bởi vì đó là số phận của các gia đình. Người
ta có chia ra như vậy, thì những gia đình khác mới lại lập nên và nảy nở thêm
ra được. Những người thân mến của Xương sẽ đi chỗ khác để lập gia đình, nhưng
còn Hòa thì Hòa sẽ ở bên Xương, mãi mãi...
Hòa ngồi xuống cạnh Xương và giọng chàng bỗng trở nên cảm động
:
- Xương... Tôi muốn nói với Xương một điều này...
Xương vội lấy tay bịt mồm Hòa lại. Nàng có vẻ sợ hãi thực
tình :
- Không... Tôi xin Hòa đừng nói gì cả. Tôi đã hiểu...
Hòa gạt tay thiếu nữ ra. Chàng nắm chặt lấy bàn tay ấy.
- Xương phải nghe tôi mới được. Tôi thấy cần phải nói lắm rồi.
ít lâu nay tôi không hiểu Xương ra sao nữa. Hình như Xương cứ như muốn tránh xa
tôi vậy. Vậy mà Xương có hiểu không? Tôi học hành như thế, tôi đỗ đạt như thế
cũng chỉ vì Xương...
Thiếu nữ lại vội vàng ngắt lời Hòa :
- Tôi biết vậy lắm... Tôi lấy làm kiêu hãnh vì Hòa lắm!
Hòa nghe vậy liền lộ vẻ vui mừng ra mặt :
- Nếu vậy thì lại càng hay lắm. Tôi chỉ sợ Xương không hiểu.
Xương ơi, thực vậy, tôi học hành chăm chỉ, tôi biết yêu đời, cũng chỉ vì có
Xương, cũng chỉ vì tôi đã yêu Xương tự những ngày tôi thấy bóng Xương trong vườn
này lần đầu đứng ở cửa nhà. Vậy mà chưa bao giờ cả, chưa bao giờ tôi có dịp ngỏ
cho Xương biết. Mà hình như Xương có ý sợ một điều gì hay sao ấy. Bây giờ Xương
phải nói cho tôi biết, tôi mới yên lòng được.
Thiếu nữ nhìn ra xa, và trả lời Hòa chậm chạp. Giọng nàng lúc
đó bình tĩnh quá làm cho Hòa đau đớn :
- Hòa ạ, có lẽ chúng ta không bao giờ có thể yêu nhau được.
Hòa sẽ lấy một người nào ở cái xã hội của Hòa. Một người đàn bà lịch sự và mềm
mỏng, biết sắp đặt cho gia đình Hòa cho thêm bề tươi đẹp. Xương chỉ là một người
con gái vụng về. Chúng ta không hợp tính nhau... Hòa thì chịu đựng được cái đời
lộng lẫy vui vẻ của những người sung sướng, còn tôi thì tôi lại muốn lánh xa.
Tôi có những há vọng nhỏ, những sự băn khoăn mà mọi người cho là vô lý, nhưng
mà tôi quý. Tôi viết những chuyện mà Hòa cho là đáng buồn cười, nhưng mà tôi
thì tôi thích viết. Chúng ta xưa nay vẫn là một đôi bạn thiết, một đôi bạn thân
nhau như thể anh em... Chúng ta đừng nên làm hỏng mất cái tình đáng quý đó, bởi
vì nó đẹp vô cùng. Ta cứ để nguyên nó như một bông hoa quý nếu không có ngón
tay của người đời chạm phải thì lâu bền được mãi.
Hòa sửng sốt, chàng không ngờ Xương lại trả lời chàng như vậy.
Chàng có cảm tưởng nếu không nhanh tay hái cái hạnh phúc của đời mình mà bỏ lỡ
phút này, thì rồi chàng sẽ phải suốt đời ân hận.
- Sao Xương lại nói lạ lùng như thế? Tôi thực chẳng bao giờ
ngờ vậy. Tôi thực chưa bao giờ nghĩ đến rằng Xương sẽ không nhận lời tôi. Mà có
lẽ tất cả mọi người cũng vậy. Tất cả đều coi chúng ta như là một đôi vợ chồng
chưa cưới, và ông tôi thì đã quý Xương như con gái của mình rồi. Xương không biết
rằng, từ bao lâu, tôi chỉ sống vì Xương đấy thôi ư?
Chàng vừa nói vừa nắm chặt tay Xương kéo Xương sát vào mình.
Nhưng thiếu nữ đã giật tay ra một cách đau xót và thất vọng :
- Không, Hòa, tôi xin Hòa, tôi không thể nhận lời Hòa được...
Nàng nói thế, nhưng trong phút ấy nàng cũng không hiểu là
mình nói câu gì. Cái xót thương gây ra bởi cuộc chia lìa ở gia đình đương còn
tươi rói ở lòng nàng. Nàng hành động như một đứa trẻ trong cơn phẫn uất. Nhưng,
trong mắt Hòa, Xương vừa đọc thấy một nỗi đau đớn không thường nên nàng liền hối
hận. Chưa bao giờ Xương thấy Hòa thân yêu đối với lòng mình như lúc bây giờ.
Nàng muốn bảo Hòa đặt đầu chàng vào lòng mình để mình an ủi người bạn như một đứa
bé đã dại dột chơi với một trò chơi nguy hiểm. Nhưng nàng chỉ nói bằng một giọng
rất buồn rầu, rất dịu dàng :
- Hòa, tội nghiệp Hòa! Hòa không hiểu, tôi cũng yêu Hòa,
nhưng đó là một tình yêu khác. Nhưng tình yêu ấy thì Hòa không muốn, biết làm
sao được?
Hòa tái mặt. Vậy ra cái tình bè bạn từ trẻ thơ của chàng chỉ
đem chàng đến chỗ kết cục này thôi? Vậy ra cái tình bạn của chàng đã đổi ra
tình yêu mà Xương không nhận? Than ôi, bao giờ Xương cũng là người mà chàng yêu
như yêu một người bạn trăm năm mình kén chọn từ lâu, kén chọn kỹ càng. Chàng đã
thấy Xương nhớn lên ở cạnh mình. Chàng đã thông thuộc nết hạnh của Xương. Nhưng
còn Xương thì bao giờ nàng cũng giữ mãi tấm lòng hồn nhiên, trong trẻo của thời
thơ dại. Nàng chỉ coi Hòa như một người bạn của mình thôi, một người bạn không
bao giờ thay đổi. Đối với nàng, Hòa bao giờ cũng vẫn thế. Bao giờ Hòa cũng vẫn
là người con trai yếu ớt, sợ ông, bao giờ Hòa cũng vẫn chạy chậm hơn mình, bao
giờ Hòa cũng phải nhờ nàng trèo lên cây cao để hái quả hộ mình! Tất cả những kỷ
niệm sâu xa làm nung nấu thêm, làm thắm thiết thêm mối tình của Hòa, trái lại,
đối với Xương chỉ là những điều cản trở. Người ta đã có một quãng đời như vậy
thì nếu yêu nhau là phạm lỗi. Xương lùi lại trước tình yêu của người đàn ông đã
ở cạnh mình từ bé, chỉ vì nàng sợ nếu mình yêu, thì tức là mình ném một cái
bóng đen lên trên những ngày tươi sáng, trong sạch của ngày qua. Tất cả những
điều suy nghĩ đó làm rối loạn, làm mờ tối lòng người thiếu nữ. Nhưng còn Hòa
thì Hòa đã ngoài hai mươi tuổi từ lâu. Và chàng cũng yêu Xương đã từ lâu. Ở cái
tuổi đó, người ta thương chua chát và độc ác... Hòa đứng lên, mắt chàng đỏ vì tức
giận :
- À, nếu vậy ra Xương chẳng khi nào yêu tôi cả. Nếu vậy tôi
nhầm... Ồ, tôi không cần gì Xương phải thương hại tôi đâu... Tôi cũng không cần
gì cái tình bè bạn của Xương đâu. Tôi không còn là một đứa trẻ con. Và Xương
cũng vậy. Chúng ta đã đi xa cái quãng ấy rồi. Tôi yêu Xương, mà tôi cũng cần được
Xương yêu lại. Tôi không thể ở suốt đời bên cạnh Xương để chờ cho đến khi Xương
gặp một người nào mà Xương sẽ yêu, để đóng cái vai "người anh hờ", để
nghe Xương kể chuyện tình riêng, hay tâm sự đâu. Vì rằng thể nào rồi Xương cũng
sẽ yêu, một ngày kia... mặc dầu lúc này Xương là một người con gái lạnh lùng và
kiêu ngạo. Xương sẽ yêu một người đàn ông nào đó nó làm cho Xương đau khổ, và
chính vì vậy mà Xương yêu... Lúc đó, Xương sẽ chạy đến tôi để khóc lóc, kể lể,
để cho tôi an ủi, dỗ dành, như một người anh. Như một người anh, thôi đi! Không
bao giờ như thế cả.
Hòa nói một thôi như vậy. Và chàng cười một tiếng khô khan,
chàng nói những lời tàn nhẫn ấy vào mặt người bạn gái của mình, rồi chàng quay
lưng đi thẳng. Xương muốn chạy theo ngăn chàng lại. Nhưng Hòa bước những bước rất
nhanh và trước khi đi khỏi bụi cây um tùm chỗ rẽ vào cửa nhà, chàng quay lại,
giơ tay nói :
- Xin từ biệt!
Những tiếng ấy vọng vào đáy lòng thiếu nữ như những tiếng
khóc từ trong cổ họng Hòa thoát ra lời. Xương không đủ sức chạy theo Hòa nữa.
Nàng đứng lại giữa vườn. Đầu óc nàng choáng váng. Nàng vịn tay vào một cành na.
Hòa đã đi khỏi đời nàng. Hòa, người bạn rất gần với tấm lòng nàng mà nàng không
thể làm cho sung sướng được...
Và đó là một ngày đẹp đẽ, trong không khí có mùi thơm của hoa
lá, có tiếng vo ve của những con ong say nhị mới, có tiếng chim cãi cọ tranh mồi,
có tiếng cười của những kẻ thân bằng say rượu cưới. Xương hiểu là nàng đương sống
một giờ quan trọng nhất trong đời mình. Nàng cũng chưa kịp hỏi xem sau này mình
có sẽ hối vì đã làm lỡ mối tình đầu của mình không. Nàng chỉ thấy một sự trống
rỗng lớn lao ở trong người. Một sự trống rỗng xé lòng. Nàng có cảm giác như Hòa
bỏ nàng mà đi như vậy tức là bỏ đi vĩnh viễn. Rồi cuộc đời sẽ thay đổi hết. Rồi
suốt đời nàng sẽ một mình, không ai hiểu biết cho tấm lòng phiền phức của mình.
Một tràng pháo nổ trong nhà càng làm cho Xương tê tái. Hai tay nàng giá ngắt.
Nàng nhìn vùng khói tỏa từ các cửa ra vườn, và trên bực cửa chính của nhà, nàng
thấy hiện ra cái bóng mỏng mảnh của Thuần, người em gái yêu quý nhất của nàng.
Thuần thấy vắng mặt Xương lâu ở trong nhà thì cũng chạy đi tìm. Lúc thấy chị, mặt
nàng tươi lên rất đáng yêu. Trong ngày vui của Thịnh, người ta thấy Thuần cũng
chẳng khác ngày thường mấy chút. Tuy là áo quần có mới, tuy là Thịnh đã tô phấn
vẽ môi cho, nhưng trông Thuần vẫn không có cái vẻ rực rỡ của cô dâu hay của Ái.
Cái sắc đẹp của Thuần hình như chỉ có mỗi một mình Xương là hiểu. Nó có một vẻ
trinh tiết, ngoài cuộc đời. Như cái đẹp thanh khiết, trắng ngần của một thứ hoa
bạc mệnh rung rinh trong bóng chiều mùa lạnh. Thuần đi lại gần chị và nở một nụ
cười hiền hậu :
- Chị lại sắp nghĩ chuyện gì để viết hay sao thế? Lần này chắc
chị tả một đám cưới mà cô dâu đẹp như sao băng.
Những lời nói của Thuần lại làm cho Xương thấy trong lòng lạnh
lẽo thêm. Nàng nhìn em và thấy mình thèm thuồng cái đời thầm lặng của Thuần nấp
dưới bóng những người thân yêu ở gia đình. Hình như là cái vui buồn ở đời này
không làm cho Thuần để ý tới lâu như Xương. Thuần đã có những bạn riêng của Thuần,
những vật rất vô hại, những con mèo nhỏ, những cây hoa: Thiếu nữ yêu chúng bằng
một mối tình vô hại, và không nghĩ đến cái gì xa hơn nữa. Nàng chỉ ước ao được ở
mãi trong cái nhà cũ của mình, với những vật thân yêu từ bé. Lòng người con gái
ấy bao giờ cũng như một vũng nước suối, nước bao giờ cũng trong suốt đáy, và
không chảy đi đâu cả. Cây cỏ và những vật gì ở gần một vũng nước như vậy cũng
thấy mát mẻ và dễ chịu. Thuần không biết rằng một việc hệ trọng đến cả đời
Xương vừa xảy ra ở giữa vườn. Nàng cũng không hiểu rằng lòng người chị phút này
đương tơi bời chẳng khác một phong cảnh trong giông tố. Nàng kéo tay chị lại
góc hiên phía tây để khoe với chị một cây hoa leo của nàng trồng :
- Chị thấy chưa? Cây hoa leo Nhật Bản của em đã có một chùm
hoa rồi đấy. Nó ra đúng vào dịp vui mừng của chị Thịnh thì có lẽ là một điềm
hay. Thầy bảo thế. Sang năm, nó còn ra nhiều hơn thế nữa. Khắp hè nhà sẽ đầy những
chùm hoa tím nhạt này trông như là một ngày hội của hoa. Lúc đó chị Thịnh chắc
đã có con rồi. Chị sẽ bế con ngồi dưới giàn hoa. Và anh Hòa chắc cũng sẽ có mặt
ở đấy ngày hoa nở vui như thế, để khen em là chủ nó khéo tay trồng. Không khí sẽ
đầy mùi hoa thoảng...
Xương không giữ lâu được nữa. Câu nói của Thuần vô tình đã
đem lại cho nàng bao hối tiếc. Nàng ôm mặt khóc nấc lên một tiếng làm cho Thuần
kinh hãi. Thuần ôm lấy chị, gỡ tay chị ra, lo lắng hỏi :
- Có chuyện gì vậy chị Xương? Chị nói cho em biết kẻo em sợ lắm.
Em đã làm gì cho chị khóc?
Xương vội lau nước mắt trả lời :
- Không em ạ, không làm sao cả. Chị nghe em nói vậy nên cảm động
đó thôi. Bởi ngày mai chị Thịnh đã đi rồi.
Chương 9
Hòa đi rồi, thì trời đất ở Hà Nam đối với Xương hình như tối
sầm ngay lại. Bóng dáng và hơi hướng của những người còn sót lại trong nhà
không đủ làm ấm lại lòng nàng. Khu vườn trở nên u tịch quá. Con đường ngăn đôi
nhà nàng với nhà cụ án hóa ra nhạt nhẽo, không hồn. Bờ sông Châu, các vùng ngoại
ô, không một chỗ nào không gợi cho Xương cái cảm giác trống rỗng và vô tình.
Xương cố tìm khuây khỏa bên Thuần, bên người em thân mến nhất, nhưng Thuần cũng
trở nên ít nói ít cười. Thuần càng khiến Xương nghĩ đến Thịnh, đến sự chia lá
không tránh được của gia đình. Xương mượn cớ khâu vá, ngồi suốt ngày trong gian
gác nhỏ của mình. Và có nhiều lúc ngồi ăn đông đủ cả nhà, nàng tuy là nói chuyện
với mọi người, nhưng mà trí não thì đi vắng. Trước kia, trong khi Hòa đi học,
thì tuy hai người mỗi năm chỉ gặp gỡ nhau một vài lần, trong những dịp Hòa nghỉ
lễ, nhưng lúc dó Xương không thấy người bạn của mình cách biệt như hiện bây giờ.
Xưa kia thì cách trở bởi không gian. Nhưng bây giờ thì xa
nhau bởi tấm lòng. Đó mới là điều chua chát. Không một ai hiểu như vậy cho
Xương cả. Xưa kia Hòa là bạn. Nhưng bây giờ... nhưng bây giờ... Xương vừa lo sợ
không bao giờ gặp lại Hòa, vừa lo sợ cái buổi sau này gặp lại Hòa...
Nàng hiểu rằng người bạn thân nhất của đời nàng sẽ không tha
thứ cho nàng. Nhưng cớ sao Xương lại không dám nhận một mối tình chân thành như
thế, của người bạn gần với tấm lòng nàng nhất! Chính nàng cũng không hiểu nữa.
Bởi vậy, Xương chỉ muốn đi đâu cho thoát khỏi cái khung cảnh hàng ngày thân mật
quá với mình, nó nhắc nhở cho mình bao nhiêu điều tiếc hận... Bà Thông thấy con
ngày một héo hắt như cái cây mọc trong chỗ tù túng, trong chỗ bóng râm, liền
nghĩ đến sự cho nàng đi đâu xa một độ. Bà bàn với chồng, và cả hai người cùng đồng
ý gửi nàng lên Hà Nội. Bà Thông có một bà em họ buôn hàng tấm ở phố Hàng Đào. Ở
đấy phố xá lúc nào cũng rộn rịp, ồn ào. Vả lại trong nhà cũng có trẻ con đi học.
Xương có thể bảo thêm cho chúng, vừa đi học thêm, nếu như nàng muốn. Bà em họ
bà Thông mỗi lần ghé chơi với bà Thông vẫn thường có ý mến Xương và đã nhiều lần
nói về chuyện đó. Xương muốn rủ cả Thuần đi cho vui nhưng Thuần sức khỏe không
đều. Tính nàng lại sợ những chốn đông người, nên sau cùng chỉ có một mình Xương
đi Hà Nội. Bà em họ bà Thông đối với nàng rất là tử tế. Luôn luôn bà tìm dịp
làm cho Xương vui vẻ, làm cho nàng không thấy mình là khách ở gia đình bà. Bà
góa chồng đã lâu năm, một tay tần tảo nuôi các con đi học.
Bởi thế nên gần gụi Xương hôm sớm, bà đã đem lòng yêu quý
Xương ngay. Thế là ở Hà Nam, trong nhà bà Thông chỉ còn có hai vợ chồng già và
hai cô con gái: Thuần và Ái với người u già cũ kỹ trung thành. Mỗi lần Ái đọc
thư của bà Phán Hàng Đào trên Hà Nội gửi về, là cả nhà cùng hiểu rằng Xương
cũng không được vui vẻ lắm ở trên Hà Nội. Xương ăn được, nhưng da mặt nàng vẫn
xanh như trước. Nàng không muốn kết bạn bè với những thiếu nữ trong họ thường
lui tới nhà bà Phán Hàng Đào. Chỉ thỉnh thoảng Xương mới đi chơi phố, dạo Hồ
Tây, đi chơi quanh hồ Hoàn Kiếm với đứa con gái lớn nhất của bà Phán. Xương thường
thức rất khuya để viết lách gì lâu lắm, hàng giờ trong buồng ngủ.
Cái mộng của Xương là, nếu nàng được ở ngay Hà Nội, tất nàng
sẽ có dịp đi lại những nhà báo vẫn thường nhận đăng những bài tiểu thuyết của
mình. Sự đó đã làm nàng vui lòng hơn hết. Người ta đã nhận giả tiền nàng hàng
tháng. Xương há vọng sẽ giúp đỡ được bà Thông bởi vì ông Thông bây giờ về hưu
trí, trong nhà lại có bề quẫn túng hơn trước. Vả trong khi làm việc, nàng có thể
nguôi quên hết được mọi điều. Ban ngày thì Xương đi học đánh máy chữ để hòng
sau này sẽ có một nghề thông thạo trong tay. Ban đêm nàng viết truyện. Tay nàng
nhiều hôm cũng cứng mỏi như lòng nàng vậy. Còn tiểu thuyết của Xương thì vẫn là
những chuyện hoang đường, bi đát, thê thảm, rùng rợn... như ngày trước. Những độc
giả của tờ báo mà Xương gửi đăng cũng ngây thơ như tấm lòng nàng. Họ không cần
gì hơn nữa! Mặc kệ! Miễn là Xương có tiền thỉnh thoảng mua thuốc cho em Thuần,
hay gửi cho bà Thông là được. Và thấm thoắt, Xương đã ở Hà Nội được một năm trời,
xa cái tổ thân yêu của mình, cái tổ mà trước kia Xương tưởng là không bao giờ
nàng có thể rời ra được. Việc đời đã dần dần khiến cô thiếu nữ xưa kia nhận thấy
rõ ràng cái ý nghĩa của sự sống, nó chẳng giản dị như tấm lòng người chưa từng
trải. Nhưng có một điều Xương lấy làm đau đớn nhất, là tuy ở cùng một thành phố
với Hòa, mà Xương lại càng thấy xa Hòa như bởi muôn ngàn sông núi. Hòa trọ ở
đâu? Sự học của chàng đã đến bực nào? Chàng thường hay đi tới những chỗ nào?
Cái tâm sự của Xương, bà Phán Hàng Đào rõ làm sao được? Những đứa bé con bà hiểu
làm sao được? Hòa có thường đi qua nhà nàng ở? Hòa có thường nhắc đến nàng
không? Trong những bức thư của Ái gửi lên, không có dòng nào đả động đến Hòa.
Nhiều lúc Xương tưởng là đời nàng, không còn lần nào lại gần Hòa nữa. Hai người
thế là chia rẽ suốt đời.
Những lúc đó, phần thì mệt mỏi vì nghĩ ngợi, vì thức khuya,
vì chán nán, Xương thường chép vào cuốn nhật ký của mình tất cả những thầm kín
của quả tim. Nàng nghĩ đến sự gì là viết ngay vào đấy. Vẫn là những cái mà ta
đã biết... Vẫn khung cảnh ở tỉnh nhà... với cái cửa sổ bên nhà cụ án, với mảnh
vườn rậm lá, với cái nhà cũ kỹ, cái gác xép, những hôm mưa, những bóng dáng của
cha mẹ, chị em, những lá vàng rụng trên hiên, những con mèo của Thuần, những
câu hát của u Ái xưa kia thường ru cho Ái ngủ, ánh đèn buổi tối trong nhà... Và
Hòa, Hòa, Hòa, người bạn cũ với thân hình mỏng mảnh, lúc chưa quen, với cảnh xé
lòng bên gốc ổi...
Đã một năm rồi, Xương không có tin tức gì của người bạn cũ.
Liệu Hòa đã nguôi giận hay chưa? Liệu Hòa đã quên chuyện cũ, và trong lòng
chàng liệu có còn một chỗ nào kín đáo nhất cho hình ảnh của Xương? Những giờ
hiu quạnh nhất của mình, Xương vẫn tự hỏi thầm như vậy. Bởi vì đến bây giờ
Xương mới hiểu cái mầu nhiệm của tình yêu. Phải có sự giận dỗi của Hòa, phải có
sự xa cách, Xương mới nhận ra rằng Hòa cần thiết cho đời nàng đến bực nào. Xưa
kia lòng Xương non dại quá, ái tình chạm đến một cách thình lình làm cho nàng sợ,
như con chim bỡ ngỡ bị bàn tay quá bạo làm cho kinh khủng. Bây giờ, đến bây giờ,
Xương mới rõ thế nào là ngờ vực, là há vọng, là đợi chờ...
Nàng đợi, và ngày tháng cứ qua đi, tẻ ngắt như một đời vô
ích. Thế rồi một hôm kia, có một sự thay đổi bất ngờ đến làm rộn rịp nơi Xương ở.
Một người đàn ông nghèo, một người cháu bà Phán Hàng Đào đến ở chung với cô, bỗng
trở nên một người bạn mới của Xương. Nhà còn một cái gác trong vẫn để hàng, vả
hai đứa con trai của bà Phán cũng cần phải học thêm giờ, nên bà Phán đã bằng
lòng để cho chàng đến ở để dạy con mình luôn thể. Người đàn ông đó là Tâm. Tâm
vừa đi dạy học tư vừa làm báo. Ở Hà Nội chàng cũng cô độc hơn là Xương nữa.
Chàng mặc áo quần cũ kỹ nhưng sạch sẽ. Nét mặt chàng sớm in dấu vết của một đời
vất vả lúc trẻ thơ, nên thiếu vẻ trẻ trung. Nhưng nhờ hàm răng trắng, nên nụ cười
hóa ra tươi tỉnh, và dễ gây thiện cảm với mọi người.
Lần đầu thấy Tâm, Xương đã hiểu ngay rằng đó là một kẻ vụng về,
vì ít giao du bè bạn, vì nghèo túng, nhưng trong ngực chàng thì giấu một trái
tim vàng. Xương thấy rằng Tâm cũng như mình, chứa đựng trong lòng một nỗi đơn độc
nặng nề giữa chốn kinh kỳ rộn rã. Hai tâm trạng cùng như một nên dễ khiến hai
người thành thực thân nhau. Buổi tối, khi không có việc gì làm, Xương thường
đính hộ Tâm một cái cúc áo, hoặc khâu lại cho chàng vài đường chỉ tuột ở quần
áo của chàng. Và Xương cũng không sợ thiệt. Bởi vì Tâm là người học rộng. Chàng
lại kể cho Xương nghe những chuyện về công việc của chàng. Tâm đọc rất nhiều
sách lạ. Chàng nói đến văn chương ngoại quốc. Chàng như là một ông thầy học của
Xương. Thiếu nữ chỉ nhờ chàng mà hiểu biết thêm nhiều điều cần thiết cho nàng.
Xương thấy rằng Tâm hình như cái gì cũng biết, cũng đã từng trải qua rồi, nên lại
đem lòng kính phục. Nhờ vậy mà đời nàng cũng đỡ bề tịch mịch. Nàng kể cho Tâm
biết qua gia đình mình, cái gia đình thân mến lúc nào nàng cũng đem theo ở lòng
mình. Tính nết ông Thông, vẻ hiền từ của bà mẹ, sức khỏe của em Thuần...
Xương kể hết, như kể với một kẻ thân tình mà người ta không
còn có điều gì ngờ vực nữa. Nàng kể cả với Tâm rằng mình vẫn viết tiểu thuyết
cho một hai tờ báo. Và người ta trả cho nàng không được bao nhiêu, nhưng nàng
viết có phải đâu vì nàng. Xương viết vì em Thuần, vì bà Thông cần tiền, lúc nào
cũng cần tiền, tuy hai người đó không bao giờ bắt nàng phải kiếm. Xương kể cả
cho Tâm biết rằng Thịnh cũng vừa báo tin với nhà rằng nàng đã đẻ con trai. Và
em Thuần cũng báo tin rằng giàn hoa Nhật Bản của nàng đã nở một bận nhiều hoa
nhưng mà vắng bóng Thịnh, Xương, Hòa ở đấy. Xương nói đến Hòa với Tâm như nói đến
một người bạn chung của hai người. Làm như Tâm cũng dự vào cái quãng đời trước
kia ở bên bờ ao sen nhà cụ án. Vì vậy, nhiều lúc Tâm rất lấy làm sửng sốt nhưng
chàng cũng đoán thầm rằng có lẽ đó là một người thân yêu nhất của chị em Xương.
Tâm nhận thấy rằng Xương nhắc đến Hòa nhiều quá. Mà mỗi lần nhắc đến cái tên
Hòa thì mặt nàng sáng lên một vẻ khác thường.
Chương 10
Buổi chiều hôm đó, Xương đương nhờ Tâm đọc hộ mấy trang tiểu
thuyết của mình vừa viết để dò xem ý kiến của Tâm, thì con ở chạy vào báo rằng
Xương có khách. Thiếu nữ sửng sốt, vì nàng chẳng quen ai ở Hà Thành. Nàng đoán
thầm rằng có lẽ có người ở tỉnh nhà lên nhắn nàng việc gì quan trọng. Đầu gối
run run, nàng đi xuống gác, ngực nàng đập mạnh. Nhưng chẳng phải ai xa lạ.
Đó là cô Cả và em nàng: Ái. Xương mừng rỡ có thể òa lên khóc
được. Đã lâu ngày nàng chưa gặp một kẻ thân tình nào. Hai chị em ôm lấy nhau một
lúc. Rồi Xương đẩy Ái ra mà ngắm. Ái quả đã thành một cô thiếu nữ rất xinh
tươi. Ái ăn mặc sang trọng chẳng kém gì các thiếu nữ con nhà giàu mới nhớn lên ở
Hà thành. Xương thấy nổi lên trong lòng một niềm kiêu hãnh và vui sướng thực êm
đềm. Trong thời kỳ Thuần đau ốm, Ái thường phải đi sang ngủ ở nhà cô Cả.
Bà Thông không muốn có đông người ở trong nhà lúc đó. Ái thường
phải thay Xương để đọc truyện, và trông nom nhà cửa cho cô. Đến khi Xương lên ở
Hà Nội thì Ái đã thành một cô cháu "chính thức" của bà cô khó tính. Vốn
xưa nay mềm mỏng, Ái chẳng bao lâu đã rất hợp với cô. Nàng quen ngay với cái đời
sống của một nhà giàu trưởng giả. Ái ở hàng tháng với cô, và được cô coi như là
con gái quý. Bà Cả cho thế là đã báo thù được mấy cô cháu cứng đầu cứng cổ xưa
kia. Thịnh đã bằng lòng theo một anh giáo học nghèo, Thuần thì ốm yếu quanh
năm, Xương đã bỏ nhà lên ở trên Hà Nội, vậy thì Ái sẽ hưởng tất cả mọi điều
sung sướng đáng thèm. Cô Cả vẫn biết Xương là một thiếu nữ thông minh thực đấy,
nhưng bà thấy Ái dễ bảo và đáng yêu hơn. Bởi thế bà cho Ái theo bà đi chơi Huế
và Sài Gòn một chuyến. Như phần nhiều các người giàu có tuổi, bà cũng muốn đi
đây đi đó một lần để giối già. Hai cô cháu chỉ đến thăm Xương được một buổi
thôi. Chuyến tàu tốc hành tối nay sẽ đưa hai người vào Huế. Ái vui vẻ thuật tất
cả những điều đó cho Xương biết, trong khi cô đương nói chuyện với bà Phán Hàng
Đào ở ngoài hàng. Xương nghe xong, người cứ tái dần đi. Nàng thấy mọi vật đều
quay tròn ở quanh mình. Tiếng Ái nghe giòn như tiếng nói của những người con
gái ít tuổi đang sung sướng. Ái khoe với Xương những đồ trang sức mà cô vừa mới
sắm cho để đi chơi xa.
Xương thấy trong mình lạnh ngắt. Thôi! Thế là hết cả! Cuộc đi
chơi xa này cũng không đến phần nàng. Vậy mà xưa kia, bà Cả đã bao lần hứa với
nàng, những lúc nàng đọc xong một cuốn truyện làm bà cô cảm động. Đã bao nhiêu
lần, Xương du lịch trong tưởng tượng. Thiếu nữ cho là cả nhà chỉ có mình là hiểu
được cái đẹp của sông núi, của cảnh sắc nơi xa lạ. Nàng thường tả trong truyện
của mình những buổi hoàng hôn, những buổi sáng trăng trên những con sông, những
phong cảnh chưa bao giờ đi tới. Một ngày kia, nàng sẽ đi cùng cô Cả. Nàng sẽ đi
thăm cung điện và lăng tẩm Huế. Nàng sẽ bước trên những sàn gạch mà các vị đế
vương đời trước đã bước lên. Nàng sẽ được thấy Sài Gòn, cái thành phố đẹp như
hòn ngọc mà mọi người ca tụng. Nàng sẽ đi Cao Miên, hay Đà Lạt, là các chốn người
ta ca tụng bằng những lời văn diễm lệ trong sách vở. Nàng sẽ đi... Nhưng, thôi
thực hết! Bây giờ đó là Ái thay nàng. Ái, một cô em không bao giờ ham đọc sách
như nàng, không hiểu được tâm hồn của sự vật như nàng. Xương cố nén lòng để cho
qua cái cơn đau đớn ấy. Nàng hỏi thăm em về tin tức ở nhà, về Thuần, về đứa con
đầu lòng của Thịnh. Sau cùng nàng hỏi tới Hòa. Ái kêu lên sửng sốt :
- Thế chị không biết rằng Hòa hiện cũng ở Sài Gòn với cụ án?
Hòa đi chơi với cụ đã gần một tháng nay.
Vì hình như Hòa độ này có vẻ buồn bã làm sao ấy. Câu nói của
Ái chẳng khác một cái dùi nhọn đâm vào tim người chị. Xương bàng hoàng, rời rã
cả tay chân. Hòa cũng đi Nam với ông? Thế thì Hòa tệ thực. Ai ai cũng có phần hạnh
phúc của mình. Duy chỉ có Xương là chịu thiệt. Ngày xưa đã có lần Xương và Hòa
cùng bàn tán với nhau về "cuộc du lịch lớn lao" kia. Hai người cùng
tưởng tượng với nhau những non nước thực là kỳ ảo. Đến bây giờ người bạn của
nàng đã quên nàng, đã không thèm viết cho nàng một cái thư, từ ở chốn vui kia.
Một mình Xương ở giữa Hà Nội. Nàng như một con vật thả hoang,
không được nếm một chút vuốt ve âu yếm. Trời tối. Bà Cả cơm nước xong đã giục
Ái sửa soạn để ra ga Hàng Cỏ. Xương bùi ngùi tủi phận và nghĩ thầm rằng có lẽ
cô mình và em gái mình ghé thăm mình, là chỉ vì bà Thông khẩn khoản mà thôi.
Nàng thấy mình đã cách biệt với mọi người. Và trừ tấm lòng tốt của mẹ ra, thì
không còn gì nữa. Ra đến sân ga, Xương thấy không còn gì để nói với những người
đương nóng lòng đợi giờ xe lửa chạy mang mình đi đến những xứ lạ nhiệm màu.
Nàng nhìn em và cố nuốt những giọt lệ vào cổ họng. Nhưng cái nhìn của nàng tuyệt
vọng nhường kia, Ái làm gì mà chả thấy. Ái bỗng nhớ ra rằng trước kia, đã bao lần
Xương khoe với các chị em rằng bà cô sẽ cho mình đi để hầu cô. Ái hiểu rằng vô
tình mình đã cướp phần của chị. Thiếu nữ vội cầm lấy tay chị mà nắm chặt :
- Ồ Xương! Đáng lẽ ra thì chị đi mới phải. Chị vẫn ước ao...
Hay là để em nói với cô...
Xương bịt mồm em lại. Vừa lúc đó, tiếng còi xe đã rúc lên,
Xương đẩy em lên bực cửa :
- Không. Đó là phần thưởng của em. Bởi vì em biết cách hầu
cô. Em đi cho vui vẻ... Và nếu vào trong Nam, em có...
Nàng định nói: "Nếu em có gặp anh Hòa..." Nhưng
không nói được tên Hòa. Nàng tiếp :
- Nếu em có được xem nhiều cảnh đẹp, thì em viết thư cho chị...
Thế cũng như là chị đã đi.
° ° °
Ở ga về, Xương toan đi nằm ngay, để được khóc một mình trên
chiếc gối quen thuộc của mình. Nhưng xe kéo vừa đỗ, nàng đã thấy Tâm đứng trong
sân, dưới giàn nho leo như có ý đợi nàng. Quả nhiên Tâm chạy lại phía nàng và
nói :
- Tôi chờ mãi. Tôi đã đọc xong cái truyện ngắn mà cô đã vui
lòng cho xem. Nhưng tôi phải thành thực mà nói. Bởi vì đó là bổn phận một người
bạn. Cho dẫu có phạm...
Xương thấy chán nản lạ thường. Trong lúc này, nàng còn thiết
tha gì nữa? Nàng phải cố quên đi, quên hết, Ái, Hòa, cuộc đi chơi... để trở về
với cái đời nhạt nhẽo mọi ngày. Thấy Tâm lúng túng không nói hết câu, Xương
cũng không còn lòng nào mà khuyến khích chàng nói nốt. Tâm ngừng một chút, rồi
lại tiếp :
- Tại sao cô lại đi viết thứ truyện như vậy để làm gì? Cô nên
để công ấy cho những kẻ vô tài, những kẻ tâm hồn khô khan, trống rỗng. Tôi biết
cô có thể có nhiều ý tưởng cao hơn thế. Ừ, tại sao lại cứ phải những chuyện tình
không lý thú, những chuyện hoang đường, rùng rợn, chuyện diễm ảo, bi kỳ? Không
phải là tiếng vang của cuộc đời. Tại sao cứ phải tả những thiếu nữ ngây thơ giả
dối, những anh hùng với những cử chỉ lố lăng, những kẻ gian ác cử chỉ bạo tàn?
Không, lòng người có muôn ngàn trạng thái, có bao nhiêu tình cảm đẹp...
Tâm nói một hơi, nhưng bỗng chàng ngừng bặt. Xương đã dựa
mình vào cạnh tường hoa mà khóc. Cạnh nàng là một khóm hoa dạ hợp, tay nàng nắm
lấy một cành, nên lá rung lên. Tâm hoảng sợ, chạy đến gần nàng :
- Tôi xin lỗi Xương. Tôi không ngờ... Tôi nói thực... Tôi chỉ
muốn...
Xương ngửng đầu lên. Trời tối, Tâm không thấy những hạt lệ
long lanh dưới mắt nàng. Xương nói :
- Không! Không phải là lỗi tại anh... Nhưng tại sao tất cả mọi
sự không may lại hùa nhau đến cùng một lúc thế này?
Nàng nói như là nói với một mình mình. Tâm không hiểu được ra
sao cả, nhưng chàng biết là Xương có điều gì đau xót lắm, nên chàng chỉ đứng
im.
- Ừ thì được đi hay không cũng không cần... nhưng còn Hòa? Cớ
sao Hòa lại nỡ lòng như vậy được? Hòa đi qua cửa nhà này mà cũng không vào. Hòa
đi xa mà cũng không thèm cho biết...
Xương càng nói, nước mắt lại càng chan chứa :
- Nhưng chẳng qua cũng là lỗi ở tôi... Bao giờ tôi cũng lỗi...
Chính tôi đã làm cho Hòa lánh xa tôi. Đó là hình phạt của trời. Nhưng cô Cả đã
hứa với tôi sao lại quên lời được? Và bây giờ thì đến anh lại trách tôi viết những
truyện chẳng ra gì.
Tâm cảm động muốn kiếm lời an ủi nhưng chàng chưa biết nói gì
thì Xương lại tiếp :
- Không, tôi biết lắm. Tôi biết là những truyện của tôi viết
ra chẳng giá trị gì. Nhưng khi mà tôi viết những truyện hợp với tờ báo trả tiền
tôi như vậy, thì tôi có thể giúp được nhiều người... Tâm vội nói luôn :
- Tôi cũng hiểu lắm. Nhưng cô không có quyền viết văn như vậy,
trong khi mình...
- Sao lại không?
- Không. Là bởi vì cô đã phí cái tài thực của mình ẩn kín
trong tâm hồn mà chưa tìm ra được. Và rồi cô sẽ làm hỏng nó đi. Cái nghề tiểu
thuyết, đã bị bao nhiêu người làm hổ tiếng rồi. Cô không có quyền, thực vậy. Cô
sẽ viết những cái gì chỉ ở lòng mình mà thôi. Người làm văn phải khỏe, phải biết
chống lại những cái lợi nhỏ nhen, mới hòng tiến đến chỗ tinh vi của nghệ thuật
được.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét