Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2023
Truyện ngắn Bùi Thị Như Lan: Mưa giông
Truyện ngắn Bùi Thị
1. Vòm trời phía Tây vùng mỏ hừng lên ráng vàng như màu mỡ gà
trước lúc sập tối. Gió ào ào. Gió thổi bụi than xoáy hình xoắn ốc lên tít trên
vòm mây. Gió lồng lên bứt lá cây chạy lạt sạt. Trời vừa sáng đấy bỗng sẫm lại.
Mây đen kéo về ùn ùn. Giữa dòng mây cuồn cuộn trôi hiện ra cây cầu vồng rực rỡ,
tựa như có bàn tay họa sĩ phết những mảng màu, nối từ phía đông sang tây. Rồi
chớp lửa nhì nhằng rạch, xé bầu trời nham nhở. Sấm ì oàng liên hồi tựa như hàng
ngàn tiếng trống gào thét.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Huy Tưởng, lục bát Thơ không có sự cay đắng, giận dữ, hoảng loạn, sự đau đớn cùng cực. Thơ anh đậm hương vị thiền, mặc dù anh không nói ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét