Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2023
Truyện ngắn Trần Thu Hằng: Cầu ván ghép
Truyện ngắn Trần
1. Bờ môi đứa trẻ thoáng nụ cười mê đắm khiến Sư Nhật Tâm thảng
thốt. Vì sao đứa trẻ nằm trong gai và bóng tối tê lạnh lại có thể nở một nụ cười
hồn nhiên như thế? Trong lúc ôm xiết lấy hình hài nhỏ bé ấy vào cà sa, sư dường
như tin chắc chính Sư đã được bọc vào tấm áo ấm hơi người, trong một đêm rất
dài và tịch lặng cách đây ba mươi năm. Điều ấy Sư đã lờ mờ biết từ lâu, nhưng
bây giờ Sư tin chắc, khi chính Sư đã bế lên tay một đứa trẻ sơ sinh nơi cổng
nghĩa trang.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Lục bát làng Trầu - Một hồn thơ sâu nặng nghĩa tình
Lục bát làng Trầu - Một hồn thơ sâu nặng nghĩa tình “Lục bát làng Trầu” là tập thơ thứ 8 của nhà thơ Nguyễn Ngọc Tung, ghi nhận một thành ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét