Thứ Ba, 27 tháng 5, 2025
Người con gái trên đồi sim
Thời gian gần đây, người ta thấy thỉnh thoảng Thu lên Đồi Sim đứng một mình ngó ra Hòn Rái. Đồi Sim nằm phía tây đảo, cao khoảng ba trăm mét so với mực nước biển. Cô đứng lặng yên từ khi trời còn nắng nhẹ đến khi chạng vạng, lúc người khách cuối cùng đi tàu từ Hòn Rái về bước lên cầu cảng thì cô lững thững quay về. Cô nghe gió thổi vù vù bên tai chờ đợi tiếng ai đó kêu tên cô và một hình dáng quen quen đi về phía quán. Nhiều người thắc mắc hỏi nhân viên quán, họ nói cô chủ ra đón người thân, nhưng đợi hoài mà không thấy.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nguyễn Xuân Thâm – Một tâm hồn thơ mến thương, hồn hậu “Tôi đọc anh là để mến yêu anh” [1] Không biết bắt đầu từ đâu để bày tỏ cảm thứ...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét