Vâng, có ít nhất là hai bài
thơ Tống biệt hành. Có thể còn có nhiều hơn nữa, nhưng ít ra, tôi biết
ngoài bài thơ Tống biệt hành gốc còn có thêm một bài nữa, hoàn toàn không
hề kém bài đầu tiên mà lại còn vô cùng độc đáo.
Bài đầu tiên thì ai cũng biết
rồi. Tác giả của nó là nhà thơ Thâm Tâm, còn bài thơ thì từ ngày còn học trung
học đệ nhất cấp (tức là trung học cơ sở thời nay) tôi và nhiều bạn bè của tôi
đã thuộc lòng, vì chép đi chép lại nắn nót nhiều lần. Đây, tôi xin chép lại ở
dưới theo trí nhớ:
Đưa người, ta không
đưa sang sông
Sao có tiếng sóng ở trong
lòng?
Buổi chiều không thắm không
vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt
trong?
Đưa người, ta chỉ đưa người ấy
Một giã gia đình dạ dửng
dưng
Ly khách, ly khách, con đường
nhỏ
Chí lớn chưa về, bàn tay
không
Thì không bao giờ nói trở lại
Ba năm, mẹ già cũng đừng
mong!
Ta biết người buồn chiều hôm
trước
Bây giờ mùa hạ sen nở nốt
Một chị, hai chị cũng như
sen
Khuyên nốt em trai dòng lệ
sót
Ta biết ngươi buồn sáng hôm
nay
Trời chưa mùa thu tươi lắm
thay
Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc
Gói tròn thương tiếc chiếc
khăn tay.
Người đi, ừ nhỉ, người đi thực
Mẹ thà coi như chiếc lá bay
Chị thà coi như là hạt bụi
Một bài thơ rất hay, phải
không? Hay từ lời, đến ý, nhưng theo tôi thì bài thơ này hay nhất ở nhạc điệu.
Một nhạc điệu lạ lùng, hơi chói ở đôi chỗ, nhưng chính vì thế nó mới tạo ra được
sự cứng cỏi cần thiết, và rồi đôi khi đột ngột chùng xuống, thoáng hé lộ cái buồn
đã được nén chặt trong lòng. Khổ thơ hay nhất về nhạc điệu đối với tôi là khổ
thơ đầu tiên, với câu đầu 7 từ đều thanh bằng, buông một giọng trầm, rồi câu thứ
hai "Sao có tiếng sóng ở trong lòng", nghe rất trúc trắc vì có 4 từ
thanh trắc đi liền nhau ở giữa câu thơ, nói lên sự xáo động mạnh mẽ trong lòng
người ly khách, và câu cuối "Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong", cả
câu toàn thanh bằng trừ chỉ một từ thanh trắc, làm cho giọng thơ chùng hẳn xuống.
Cũng cùng một giọng như vậy,
khi lên gân khi chùng xuống là các khổ thơ thứ ba, thứ tư, và thứ năm: Khổ thứ
ba, ngay giữa bài thơ, gieo vần trắc, nghe rất cứng cỏi, rắn rỏi, bộc lộ sự dứt
khoát, quyết tâm dứt áo ra đi; khổ thứ tư, đã dịu đi một chút, nhưng vẫn có sự
cương quyết, nhưng đến khổ thơ cuối cùng thì chỉ còn nhẹ như một lời thì thầm,
một tiếng thở dài ... "Người đi, ừ nhỉ, người đi thực ...". Hay tuyệt,
chỉ có thể nói như thế.
Thơ hay thì thế nào cũng có
người muốn họa. Tôi nhớ trước năm 75, có một dạo chẳng hiểu sao ba tôi lại rất
quan tâm đến thơ và hay mang về nhà những tập thơ, trong đó có tập thơ Cao Tiêu
mà tôi đã nhắc đến hôm trước, hoặc tập thơ đầu tay của một nhà thơ trẻ không
tên tuổi nào đó mà tôi cũng đã đọc qua, với cái "khẩu vị" đọc ngấu
nghiến không phân biệt của tôi thời ấy. Tôi đọc hết một mạch cả cuốn thơ của
nhà thơ trẻ không tên tuổi ấy, và "vớ" được một bài thơ họa theo Tống
biệt hành với mấy câu tôi cho là khá hay và còn nhớ luôn đến tận bây giờ, như
sau:
Ai xưa tống biệt lòng hoang
lạnh
Một giã gia đình dạ dửng dưng
Ly khách, ly khách, con đường
nhỏ
Chí lớn chưa về bàn tay
không ...
Ta nay tống biệt lòng không
lạnh
Không đủ gia đình để dửng
dưng
Chưa hay đường lớn hay đường
nhỏ
Vâng, hai khổ thơ trên tôi
cho là khá đạt, nhưng theo tôi nhớ thì cả bài thơ - và cả tập thơ ấy nữa - xét
toàn bộ là rất thường. Và nói chung thì tôi cho rằng bài thơ Tống biệt hành là
đã quá xuất sắc rồi nên không ai có thể làm cho nó hay hơn được ở bất cứ chỗ
nào nữa.
Cho đến lúc tôi đọc được bài
thơ Tống biệt hành của Vi Khuê, nhà thơ nữ gốc Huế hiện đang sinh sống ở Mỹ,
tác giả bài thơ Hoa Đào ("Đứa con gái có mái tóc/Sylvia Vartan/ngồi đọc
thơ Thôi Hộ...") mà tôi đã nhắc tới hôm qua. Thực ra, tên tuổi của nhà thơ
Vi Khuê tôi chỉ mới biết đến từ hôm qua mà thôi, khi lên mạng để cố tìm tên tác
giả của bài thơ Hoa Đào. Khi tìm được tên Vi Khuê, tôi mới tò mò tìm hiểu thêm
xem tác giả này có những sáng tác gì, và tìm được bài Tống biệt hành vô
cùng độc đáo mà tôi sẽ chép dưới đây.
Nhưng trước khi đọc thơ, có
lẽ chúng ta hãy đọc đoạn giới thiệu dưới đây cái đã:
Cách đây hơn nửa thế kỷ Thâm
Tâm đã tiễn một người đi trong “Tống Biệt Hành” của ông. Tiễn người đi mà tác
giả nghe lòng dậy sóng. Người đi trong tâm sự mênh mang, trong hoàng hôn đáy mắt.
Con đường đời nhỏ hẹp. Sự nghiệp còn ngoài tầm tay. Chí lớn đã quyết đành. Công
chưa thành, danh chưa toại, “ba năm, mẹ già cũng đừng mong”. Và:
Người đi, ừ nhỉ, người đi thực
Mẹ thà như chiếc lá bay
Chị thà như là hạt bụi
Em thà coi như hơi rượu say
Mẹ thà như chiếc lá bay
Chị thà như là hạt bụi
Em thà coi như hơi rượu say
“Tống Biệt Hành” của Thâm Tâm đã là nguồn cảm hứng cho nhiều thế hệ thi nhân.
Tôi đã được đọc một số ít bài âm vọng từ “Tống Biệt Hành”. Nhưng phải chờ đến
“Tống Biệt Hành” của Vi Khuê, tôi mới tìm được ở bà, một nhân vật thứ hai đầy
tính chất triết lý nhập thế, dấn thân của một tráng sĩ Đông phương hay của một
một lãng nhân Phù Tang thời phong kiến tay không đi tìm nghiệp lớn.
Vi Khuê đã dựng lên một đối tượng ngang bằng vai vế để nhắn nhủ, để khích
lệ người ly khách. Dù Người đi về phương nào chưa chắc được, nhưng Người cứ đi.
Cuộc tiễn đưa nào mà không mang tiếng ngậm ngùi, cảm xúc. Người ly khách trong
“Tống Biệt Hành” của Vi Khuê có rượu, có trăng, có lệ tràn và một thoáng môi cười
của người đưa tiễn. Rượu sẽ nói lời vĩnh biệt. Rừng không gió, trời không mây,
vườn ngự không hoa và có cái gì đó không dằn được những cảm xúc trắc ẩn từ cõi
lòng để kẻ ở phải thảng thốt nói với người đi:
Ta tiễn Ngươi mà,
Ta tiễn Ngươi!
Ta tiễn Ngươi!
(Nguồn: http://www.trinhnu.net/)
Sao, tò mò quá phải không bạn?
Vâng, tôi sẽ chép bài thơ của Vi Khuê ở dưới đây và không bình luận thêm gì nữa,
mà để dành việc ấy cho các bạn nhé. Thơ đây:
Tống biệt hành
(Vi Khuê)
Ta tưởng ngươi
đi về phương đông Ta rót cho ngươi chén rượu hồng Rượu sẽ mềm môi ngươi sẽ khóc Ta cười. Ngươi có hiểu gì không? Ta tưởng ngươi đi về phương tây Ta rót cho ngươi chén rượu đầy Rượu sẽ làm cay đôi mắt ướt Ta nhìn, lệ rớt giữa lòng tay... Ta tưởng ngươi đi về phương nam Ta rót cho ngươi chén rượu tràn Rựou sẽ làm hoen thân áo bạc Ngươi về. Khật khưỡng dưới vầng trăng. Ta tưởng ngươi đi về phương bắc Ta rót cho ngươi chén rượu ngọc Rượu sẽ vì ta nói với ngươi Vĩnh biệt. Đừng quay nhìn ngõ trúc. Ta tiễn ngươi! Ôi! Ta tiễn ngươi Rừng phong không gió trời không mây Hoa đâu. Để ngát thơm vườn Ngự Ta tiễn ngươi mà ta tiễn ngươi! |
Tôi thực sự không thể nói gì
về bài thơ này được, ngoài mấy chữ: chạm đến tận đáy tim!.






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét