Thứ Tư, 31 tháng 5, 2023
Truyện ngắn của Nguyễn Trí: Trầm hương
Truyện ngắn của
Tìm trầm, dân chuyên nghiệp gọi lóng là đi “địu”. Địu là gì?
Tại sao phải gọi muối là “diêm” và gạo là “mễ’’? Tại sao phải gọi “xuôi” hoặc
“ngược” ngàn mà không gọi đi – về? Điều nầy thuộc bí ẩn của rừng xanh núi bạc.
Muốn đi địu, tiêu chuẩn đầu tiên là ít nhiều biết võ, nếu không muốn nói là phải
giỏi.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Từ Nguyên Tĩnh – Một tư duy thơ hiện đại Từ Nguyên Tĩnh thành danh như ngày hôm nay không phải bởi thơ. Tôi biết ông là một nhà văn “chu...
-
Nguyễn Du Từ một ai đó đến không ai cả Bạn phải là một ai đó trước khi có thể là không ai cả Engler Jack Sau thời đại...
-
Hoàng Thụy Anh và những không gian mơ tưởng “ta chấp nhận mọi trả giá - kể cả cái chết - để hiện sinh - như một bài ...
-
Ánh trăng trong thơ Dương Quân (Trong Ba tập thơ Chập Chờn Cơn Mê, Điểm Hẹn Sau Cùng, Trên Đỉnh Nhớ) Vào một ...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét