Thứ Ba, 30 tháng 5, 2023
Truyện ngắn Hồ Xuân Đà: Mảnh vỡ
Nằm trên cái võng cả mấy tháng nay rồi, bà Lượm ngày một tiều
tụy hơn, cái căn bệnh K, đã quằn thân xác bà chỉ còn như bộ xương khô. Xạ trị
xong rồi hoá trị, cứ mỗi lần vô toa thuốc là bà lại nôn thốc nôn tháo, chẳng ăn
được gì, mới chỉ hơn năm mươi tuổi, có ngờ đâu căn bệnh quái ác mà xã hội thế kỷ
hai mươi mốt này người ta bảo nhau là án tử. Bà cũng sợ lắm chứ, sợ đến phát
khóc, muốn la lên, muốn than thở, nhưng bà còn đứa con gái đang ở tuổi gả chồng,
bà chưa yên, bà chỉ còn mỗi nó, bà cần phải gả nó trước khi theo chồng và hai
thằng con trai đang đợi bà ở bên kia. Bà cố gắng uống từng ngụm sữa, từng hớp
nước yến mà nước mắt như chợt trào ra.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Tượng sáp Trần Văn Khê rút khỏi bảo tàng
Tượng sáp Trần Văn Khê rút khỏi bảo tàng Chị Nguyễn Thị Diện, giám đốc Công ty Cổ phần Tượng Sáp Việt cho biết tôn trọng ý kiến của 3 người ...

-
Lời kỹ nữ - Xuân Diệu A.TÁC GIẢ: I. Cuộc đời: Xuân Diệu tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng T...
-
Hoa muộn - Nơi mùa xuân đi qua Vũ trụ này không có bắt đầu và không có kết thúc. Hay nói đúng hơn, con người không biết nó bắt đầu từ đâu ...
-
Sự tích mặt đất và muôn loài Trái đất ngày xưa không được đẹp như bây giờ, một nửa đất sống, một nửa đất chết. Lúc ấy bề mặt quả đất ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét