- Hạt bụi trần gian kia còn lưu luyến tục luỵ ư? Kia là dòng
sông đời hãy rụng xuống và trôi đi!
Tôi bay lang thang trong cõi ta bà thế giới, bay qua phố phường
chợ búa làng mạc lạc giữa chúng sinh chen chúc ngổn ngang trong cõi hồng trần.
Ngọn gió định mệnh đưa đẩy hạt bụi rụng xuống đậu vào lòng một người nữ, người
mà sau này tôi gọi là mẹ. Không có sự chọn lựa nào cả, ngẫu nhiên, hoàn toàn ngẫu
nhiên. Hạt bụi tôi lớn dần chín vàng rụng xuống trôi chầm chậm về xuôi, nơi đây
tôi gặp một nửa phần của mình, ấy là cái phần của người nam, người mà sau này
tôi sẽ gọi bằng cha. Sự kết hợp nhiệm màu và sự hiện hữu của ái tình làm cho
hai nửa thành một hình hài, lúc ấy mới là tôi trọn vẹn. Tôi tiếp tục lăn, tôi
là chiếc trứng lăn mãi, ra cuộc đời với khai tấu bi tráng oa oa! Và tôi tròn đi
theo năm tháng nhọc nhằn. Dòng sông đời đẩy tôi về một mờ mịt không ai thấy trước,
cõi tương lai. Trên dòng sông bao nhiêu điều đã quên, bao nhiêu điều còn nhớ,
bao nhiêu cái còn, bao nhiêu cái mất. Đời là gì? Câu hỏi vớ vẩn đó tôi chưa bao
giờ đặt ra cho mình. Tôi không chịu trả lời nhưng đời cứ bắt buộc tôi làm nhân
chứng cho sự mất còn trùng điệp, miên viễn hư vô. Này đây tôi ghé vào bến mười
lăm, tuổi hoa niên ngào ngạt hương đời khó quên.
Năm ấy tôi thi hỏng. Ngày hè tôi không được về quê cỡi trâu tắm
sông bắn chim. Tôi phải ở lại phố thị học tại nhà thầy nhờ thầy kèm thêm môn
toán. Tôi vốn nhiều mơ mộng nên dốt toán thi hỏng cũng vì cái môn học chết tiệt
này. Cạnh nơi tôi trọ học là nhà Bác Thị. Thời trước bác làm công chức, không
hiểu do đâu bác được cái phân hàm Nam Triều Thị Độc. Bác Thị có khu vườn trước
nhà trồng toàn hoa hồng. Vợ bác mất đã lâu để lại cho bác năm cô con gái. Để an
ủi, có khi tôi nói: "Ngũ nữ vô bần" (Năm cô con gái thì không nghèo).
Tôi nói là nói thế song tôi biết là không ứng nghiệm. Sống gần bác tôi thấy gia
cảnh bác ngày càng sa sút. Bác lên sao được khi cả gia đình sáu con người không
có ai làm ra tiền chỉ sống nhờ vào đồng lương hưu ít ỏi.
Năm cô gái suýt soát tuổi nhau, khuôn mặt, mái tóc, dáng vóc
và giọng nói cũng tương tự như nhau. Năm cô lại cũng tên là Vân: Khánh Vân, Ngọc
Vân, Diệu Vân, Tường Vân, Giáng Vân. Cho nên dù tôi là hàng xóm của các cô
trong một thời gian lâu tôi cũng chỉ mang máng phân biệt được cô Vân này với cô
Vân kia nhưng không chắc lắm. Có lần tôi đã nói đùa: "Sao không có cô nào
tên là Phù Vân?" (Mây nổi). Hình như câu nói đùa này lọt vào tai các cô, họ
giận, hễ thấy bóng dáng tôi họ bỏ đi vào nhà. Nhưng cũng may họ không giận lâu.
Sau này mỗi khi họ thấy bóng dáng tôi bén mảng ra sân, chỗ họ hay tụ họp, họ
chui cả vào nhà bếp khép hờ cửa lại, nhìn trộm. Họ nói gì với nhau rồi cười rúc
rích. Họ chơi giỡn chọc phá nhau suốt ngày. Năm cô ít khi xuất hiện ở thềm nhà
trước, ở sân và ở vườn hồng. Giang sơn của họ là phía sau nhà ngang, chỗ có cây
khế chua toả bóng mát che một nửa mái ngói.

Cuối hè năm đó tôi thi đỗ. Tôi từ giã gia đình thầy lên tỉnh
học. Bẵng đi một dạo khá lâu tôi mới có dịp trở về ngôi nhà cũ. Nơi đây đã có một
lớp học trò mới trọ học. Tôi ra sau giếng rửa mặt. Sân sau nhà bác Thị vẫn
không thấy gì thay đổi. Mấy cô gái thoắt biến thoắt hiện, hình như họ thông tin
cho nhau về việc tôi trở lại. Tôi biết họ đã tới tuổi trổ mã con gái, họ có đẹp
lên hay không tôi chưa kịp nhìn thì cô này biến cô kia hiện. Tôi phân vân không
biết đã có năm anh chàng nào quanh quẩn bên cạnh năm áng mây này hay không? Tôi
trở lại sân trước nhìn qua hàng rào ngắm khu vườn hồng. Mấy chậu hồng vẫn còn
đó nhưng tất cả đều um tùm như bụi rậm vì không có người chăm sóc. Thấy quang cảnh
vườn hồng tôi biết chắc lâu nay bác Thị già cả, đau ốm hoặc đã qua đời. Quả
nhiên hỏi ra bác mất gần giáp năm.
Khi tôi trở lại lần này khu vườn vừa trải qua một mùa mưa.
Mưa xứ Huế rả rích hàng tháng. Chiếc sân gạch nhà bác Thị lát bằng những viên gạch
vuông to bản. Tôi không biết đó có phải là gạch bát tràng hay không? Ở Huế mấy
ngôi nhà cổ đều lát sân bằng thứ gạch này. Qua nhiều năm tháng có nhiều viên gạch
mòn trũng xuống bởi gót sen của những nàng Tôn Nữ. Đã có lần tôi hỏi bác Thị tại
sao không tráng sân bằng xi măng, bác nói nhà xây hàng trăm năm rồi thời ấy làm
gì có xi măng. Mấy ngôi biệt thự của người Pháp cũng toàn bằng vôi với mật đường
phủ bên ngoài bộ xương bằng tre. Gạch ngoài sân tẩm nước mưa lâu ngày hoá thành
mầu thẫm và trong lên như tẩm mật. Lần này chiếc sân gạch cổ dầy lên một thứ
rêu xanh non ánh như lớp tuyết trên chiếc áo nhung rất đẹp. Cỏ dại chen từ những
kẻ gạch mọc tràn lên sân. Tôi chắc trong suốt mùa mưa năm cô Vân không bước ra
sân mà khách khứa chẳng có ai vào nhà. Thực giống như câu Kiều:"Cỏ lan mặt
đất rêu phong dấu giày". Mấy cây hồng giờ đây chen chúc với cỏ dại, nó cố
rướn mình nở ra cống hiến cho đời những bông hoa cuối cùng. Lần đó tôi ở lại
vài giờ rồi đi. Tôi buồn vì người mất, cảnh vật tiêu điều. Khu vườn nhà bác Thị
còn có phần của tuổi tôi niên thiếu.

Tôi ra sân trước nhìn sang nhà bác Thị nơi đây lúc này trải
qua một mùa nắng kéo dài gay gắt. Chiếc sân gạch phủ rêu không còn màu xanh
nõn; lớp rêu khô lại bong ra từng mảng trả lại màu gạch cũ kỹ. Mấy chậu hồng
già cỗi cành lá xác xơ trơ những chiếc xương gai. Tôi nhìn khắp vườn không thấy
một bông hồng nào. Tôi nhớ ngày trước lúc nào trong vườn cũng đầy hoa. Mấy cành
hồng Elizabeth thân mỏng manh nhưng hoa lại rất to, cánh thật dày trông như làm
bằng chất bột. Loài hoa này người ta dùng cánh của chúng để làm mứt dùng trong
những ngày tết nhất. Mấy cây hồng giống Boléro có một màu rất đặc biệt, nó giống
như giấy quyến nhúng phẩm hồng, chỗ đậm chỗ nhạt. Cây Mascara màu da cam khi
còn hàm tiếu hoa có mùi thơm ngọt ngào. Giờ đây nhìn khắp vườn hồng không có lấy
một màu hồng ấm áp như ngọn lửa nhỏ khi xưa. Buồn lắm tôi hỏi :"Hoa hồng
trong vườn đâu hết cả rồi?". Một người đáp :
- Mấy cô gái hái hoa hết rồi!
Nghe thế tôi bỏ đi. Những cô gái bên kia hàng rào thực là ác,
họ không trồng chỉ có bẻ hoa. Tôi mường tượng ra hình ảnh ngày xưa năm cô Vân
nhởn nhơ vườn sau cười khúc khích nhưng vẫn sống âm thầm khép kín trong căn nhà
ám khói đây mùi dưa cải muối chua chứa trong chiếc vại sành chôn ngập dưới đất
một nửa để giành ăn quanh năm và bóng dáng các cô tha thướt trong vườn hồng vào
lúc bác Thị ngủ trưa. Hoa của tuổi tôi niên thiếu các cô đã hái đi tất cả rồi.
Tôi hết hơi hết sức làm sao chạy ngược thời gian đuổi bắt níu lại tuổi mười lăm?

- Các cô gái đi dâu?
Có người trả lời:
- Họ theo chồng tất cả rồi!
Tôi chưa hề yêu ai trong năm cô, thế nhưng khi nghe họ đã đi
theo chồng tôi buồn vô hạn. Cả năm, cô gái là một phần của tuổi hoa niên của
tôi. Một lần nữa tôi lại bỏ đi. Tuổi thơ tôi như hàng cây đứng lại bên đường còn
chiếc xe đời tôi vun vút phóng về phía trước vô định. Tôi đã mỏi mòn gần muốn đứt
hơi trên những nẻo đường đi tìm một cách vô vọng thế giới hoang tưởng tốt đẹp
cho mình, cho đời. Trong cuộc hành trình đó đôi khi tôi hạnh phúc, đôi khi tôi
đau khổ, tôi còn rồi tôi mất. Cuộc đời thực không mấy khi dành chỗ cho sự lãng
mạn về một ý tưởng nào đó. Và chiến tranh. Chiến tranh như một định mệnh khắt
khe phủ cái bóng đen xuống cả một dân tộc.
Lũ sinh viên chúng tôi lúc đầu tưởng chiến tranh là việc của
người khác, không phải việc của mình. Nhưng rồi những quân trường của chế độ
trước đây há cái mồm khổng lồ nuốt bao nhiêu là chàng trai ưu tú. Chúng tôi một
lớp người mà định mệnh buộc phải tham gia vào trò chơi gớm ghiếc này.

Và rồi cuối cùng chiến tranh cũng đến hồi chung cuộc. Trận
chiến này chẳng phải của lớp người chúng tôi nhưng chúng tôi lại chịu nhiều hậu
quả bi thảm nhất. Tương lai cả một thế hệ mang màu xám tro. Tôi trở về thân thể
lành lặn nhưng tâm hồn mang đầy vết thương.
Tôi lại trở về thăm mái nhà xưa. Mái ngói oằn xuống vì sức nặng
của thời gian. Chỉ có một điều hoàn toàn bất ngờ. Cả năm cô Vân đã quay lại chốn
này. Giờ đây họ là năm thiếu phụ già nua lặng lẽ buồn thảm giống như năm chiếc
bóng. Tôi hỏi vì sao năm cô không theo chồng mà quay lại thì được biết: Chồng của
họ ra mặt trận chẳng có ai trở về...
"Người ơi hoa của tôi đâu?"
Người trả lời: "Hoa thời mộng mơ của nhà ngươi những cô
gái hàng xóm hái đi tất cả rồi".
- Người ơi các cô gái thời trẻ trung của tôi đâu?
Người trả lời: "Họ lấy chồng và bỏ đi tất cả rồi".
- Chồng họ vì sao không thấy trở về?
Người trả lời: "Chết trận cả rồi!".
- Người ơi sông đời xuôi chảy đưa tôi về đâu?
Người thở dài không nói đứng dậy rủ áo ra đi.
(Phỏng theo ý thơ cổ)
Quý Thể
đặt vé máy bay eva air
cách mua vé máy bay đi mỹ
ve may bay korean air
vé máy bay đi mỹ giá rẻ
giá vé máy bay từ tphcm đi canada
Cuoc Doi La Nhung Chuyen Di
Du Lich Tu Tuc
Tri Thuc Du Lich