Tình yêu và tiếng hát
Tình yêu cho phép những ca khúc ra đời. Nỗi đau và niềm hân
hoan làm thành bào thai sinh nở ra âm nhạc. Âm nhạc như thế là tình yêu, là
trong bản thân nó hàm chứa một cõi nhân sinh bề bộn những khổ đau và hoan lạc.
Không có bất hạnh và nụ cười có lẽ âm nhạc cũng không thể có duyên ra đời.
Có người đi đến với cuộc đời và ngẫm nghĩ: nếu đời sống vắng
bóng âm nhạc và tiếng hát thì ta sẽ như thế nào đây? Ở đâu có con người, ở đó
có tiếng hát. Trên mặt đất, trần gian này tiếng hát nhắc nhở ta một điều giản dị:
tôi hát là tôi hiện hữu. Tôi tồn tại có nghĩa là tôi sẽ mất đi. Tôi mất đi, mọi
người cũng sẽ mất đi, nhưng tiếng hát còn ở lại. Ở lại như chiến tích vừa buồn
bã vừa huy hoàng của một cõi đời.
Tiếng hát thường làm nhớ nhung con người. Nhớ một con người
là nhớ cả một trần gian. Cái thân thể mĩ miều của trần gian này nọ đã từng vạch
ra những lối đi mờ ảo, hoang đường trong bể dâu của cuộc sống. Thân thể ấy bỗng
tự thân đã biến thành thánh địa cho cuộc chiêm ngưỡng tình yêu. Âm nhạc và tiếng
hát ra đời để ca tụng một gót chân, một bàn tay, những môi, mắt, má, và đôi khi
một mái tóc trầm hương và sau đó là nụ cười, nước mắt của một đời người.
Tiếng hát là con đẻ của thân xác. Từ thân xác bay lên những
giai điệu và lời ca. ca hát là để nhớ nhau và đôi lúc, để an ủi mình. An ủi một
cái gì còn ở lại và than thở một điều gì đã ra đi.
Tất cả mọi điều sẽ qua đi, sẽ biến mất, nhưng tiếng hát, câu ca, một khi đã được khai sinh với ngày thôi nôi huy hoàng của nó thì sẽ ở lại với đời mãi mãi. Đó là một cuộc rong chơi ngậm ngùi của hữu hạn muốn chộp bắt cái vô hạn làm món quà thế chấp cho đời mình.
Tất cả mọi điều sẽ qua đi, sẽ biến mất, nhưng tiếng hát, câu ca, một khi đã được khai sinh với ngày thôi nôi huy hoàng của nó thì sẽ ở lại với đời mãi mãi. Đó là một cuộc rong chơi ngậm ngùi của hữu hạn muốn chộp bắt cái vô hạn làm món quà thế chấp cho đời mình.
Đành vậy với tình yêu
Cho đến cuối thế kỷ này, khi mà những khám phá khoa học đã
bóc trần mọi lớp vỏ huyễn hoặc của thế giới quanh ta thì con người vẫn tiếp tục
hồn nhiên chất vấn mình và chất vấn nhau: Tình yêu là gì? Tình yêu có thật hay
không?
Bao nhiêu thế kỷ qua đi và tình yêu cũng thay hình đổi dạng.
Đắm chìm vào những cuộc vong thân ngoạn mục, tình yêu đã hoá thân và theo từng
thời kỳ, mang những khuôn mặt khác.
Tình yêu cuối thế kỷ này không còn mộng mị nữa. Những giấc mơ
hão huyền đã ra đi. Con người đến với tình yêu bằng một ngôn ngữ khác. Có một
thứ hình bóng của mộng du len lỏi vào giữa cái điều mà người ta gọi là tình
yêu. Và cứ thế người ta lao vào cái điều "tưởng như" ấy một cách đồng
bóng và đánh mất dần cái hồn phách thơ mộng của những ngày đã xa xưa.
Đừng bao giờ nói một lời có tính cách khẳng định về tình yêu.
Mới ngày hôm qua là như thế hôm nay đã khác rồi. Tình yêu tưởng vĩnh viễn ra đi
mà không ra đi. Tình yêu vờ như ở lại mà không ở lại. Kể lại một chuyện tình
thường khi là kể lại một cái gì đã mất. Nhưng cũng không hiếm những trái tim lạc
hướng bỗng một hôm lại ngoạn mục quay về. Không thể nói nhiều về tình yêu mà
không mắc lỗi lầm. Cứ để nó yên ở một vị trí nào đó và nhìn ngắm, quan sát hoặc
chờ đợi. Tình yêu là bất khả tư nghì.
Không ai điên gì mà tự xưng mình là kẻ biết rõ về tình yêu nhất.
Đau khổ cả trăm lần vẫn cứ là một đứa trẻ thơ trong tình yêu. Tình yêu có lẽ là
lời nói dối uyên thâm nhất của trái tim. Một trái tim kim cương không tì vết,
không thách thức nhưng ngạo nghễ và thích đùa. Một thứ đùa cợt làm bằng bi hài
kịch và trên sân khấu của cuôc hành trình đã làm nổ tung ra những cơn thịnh nộ
của núi lửa hoặc của những mùa băng rã tuyết tan.

Tình yêu là không khoan nhượng. Cái khía cạnh ác độc của tình
yêu không ai có thể đo lường được. Khi cần dập chết một cuộc tình nó sẽ không cần
biết nương tay. Nó lạnh lùng thản nhiên trước cơn hấp hối của "con bệnh
tình". Vì thế xin các hoàng tử, quí công nương hãy biết kềm giữ mình khi đứng
bên mép bờ hiu hắt và luôn luôn chuẩn bị sẵn cho mình một bài kinh thiền định để
giữ được cõi lòng bình an, tĩnh lặng. Mọi cơn bão sẽ qua đi và trên các bờ bãi,
biển đã để lại bao nhiêu là sinh vật biển cho một bữa tiệc dù muộn màng, phù
du, nhưng cũng đủ để làm hồi sinh một nỗi khát sống và xoá đi những thương tích
tuồng như không đáng có.
Tình yêu không có thắng bại. Ở đây không phải đấu trường mặc
dù vẫn có những vết thương. Thậm chí đôi khi còn mang đến những cái chết, những
cái chết không báo trước nhưng cũng nhuốm đầy đủ màu sắc tai ương, của một kiếp
nạn. Những cái chết như thế không còn mới mẻ gì nữa, chỉ đủ gây ngạc nhiên
thoáng qua để có dịp nhắc nhở lại một thời kỳ vàng son của triều đại lãng mạn.
Thế nhưng ở đâu đó trên các vỉa hè trong lòng các đô thị, nhất là dưới ánh đèn
mờ tỏ ở các ngoại ô, tiếng xì xào vẫn cứ vang lên như một ngọn gió xót thương
qua các đền thờ của ảo giác. Đó cũng là lời tôn vinh phù phiếm nhằm làm thăng
hoa tình yêu hầu khôi phục lại một thứ lòng tin đã bị đánh mất.

Tình yêu hình như không di chuyển trên một mặt phẳng. Nó thường
dẫn người trong cuộc đi qua những nơi chốn không hề dự phòng trước. Thế rồi một
hôm bỗng dưng mọi chuyện cứ lệch lạc hẳn đi và người trong cuộc thấy mình không
còn là mình nữa. Như trong mùa biển động, những con sóng dữ tha hồ nhảy múa và
nó rút dần tinh lực của con người.
Có những kẻ thấy được thiên đường. Có những kẻ thấy được địa
ngục. Và có không ít những kẻ bị chọc mù đôi mắt khi đi qua tình yêu. Những giấc
mơ hồng, những ác mộng đen. Đôi khi có những cái bóng vô hồn ngoan ngoãn tới
lui trong không gian vô hình của những câu thần chú. Khi nhóm lửa đốt lòng mình
trên những mê hoặccủa lời thề nguyền thì lúc ấy chỉ còn âm binh nói chuyện với
âm binh. Giấy vàng bạc bay lả tả phủ hết con đường tỉnh thức để mở ra một cõi đời
son phấn ngào ngạt hương hoa mơ mơ, tỉnh tỉnh, muội muội, mê mê nhưng đầy một
thứ lạc thú riêng tư, một cõi trời bay bổng.
Chấp nhận tình yêu là chấp nhận một thứ có có, không không,
đùa đùa, thật thật. Nó vô hình tướng nhưng làm rã tan hồn phách. Không có nó
thì đời sống không biết sẽ tẻ nhạt đến dường nào. Thôi thì đành có nó vậy.
Xuân ''98

Khó có lời nào diễn tả hết hoăc đầy đủ về Trịnh Công Sơn, Nhạc
sĩ Văn Cao từng nhận xét: "Trong âm nhạc của Sơn, ta không thấy dấu vết của
âm nhạc cổ điển theo cấu trúc bác học phương Tây. Sơn viết hồn nhiên như thể cảm
xúc nhạc thơ tự nó trào ra. Nói như nhạc sĩ Nguyễn Xuân Khoát, người bạn già của
tôi, "Trịnh Công Sơn viết dễ như lấy chữ từ trong túi ra".
Cái quyến rũ của nhạc Trịnh Công Sơn có lẽ là ở chính ở chỗ
đó, ở chỗ không định tạo ra một trường phái nào, một triết học nào, mà vẫn thấm
vào lòng người như suối tưới. Với những lời, ý đẹp và độc đáo đến bất ngờ hôn
phối cùng một kết cấu đặc biệt như một hình thức của dân ca hầu như không thay
đổi, Trịnh Công Sơn đã chinh phục hàng triệu con tim, không chỉ ở trong nước,
mà ở cả ngoài biên giới nữa..."
Trịnh Công Sơn sinh ngày 28 tháng 2 năm 1939 tại Lạc Giao
(cao nguyên miền Trung Việt Nam).
Ông lớn lên ở Huế, tốt nghiệp tú tài ban Triết tại Chasseloup Laubat, Sài Gòn.
Ông lớn lên ở Huế, tốt nghiệp tú tài ban Triết tại Chasseloup Laubat, Sài Gòn.
Trịnh Công Sơn tự học nhạc, bắt đầu sáng tác năm 1958 với tác
phẩm đầu tay Ướt Mi (NXB An Phú in năm 1959). Nhạc sĩ đã sáng tác hơn 600 tác
phẩm, có thể được phân loại dưới 3 đề mục lớn: Tình Yêu - Quê Hương - Thân Phận.
Nhạc sĩ qua đời lúc 12h 45 ngày 1/4/2001 tại Tp. HCM. Ông ra
đi nhưng những gì ông để lại qua sự nghiệp âm nhạc của mình có giá trị thật lớn
lao, những giai điệu, lời ca của Ông sẽ còn mãi với thời gian.
01/04/2016
Trịnh Công Sơn
Nguồn: Tuần san Thanh Niên, 1998
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét