Ngày Tất niên năm nay, tôi
nói một đề tài hết sức là bình dân: Cái gì rồi cũng đến, đến rồi qua, qua rồi mất.
Tất cả chúng ta ai cũng như
ai, khi sáng sớm thức dậy, nhớ đây là sáng, nghĩ đến chiều thấy như nó xa.
Nhưng rồi lụi đụi qua một vài công tác là đến trưa. Sau bữa cơm trưa loanh
quanh đến chiều, rồi tối. Như vậy nhìn sáng đến chiều dường như là xa, cái xa
đó rồi cũng đến, đến rồi qua. Sáng hôm sau tìm lại ngày hôm qua đã mất. Mùng một
chúng ta thấy cuối tháng dường như xa, nhưng rồi loanh quanh tới rằm rồi tới ba
mươi. Như vậy, ngày ba mươi thấy xa, nhưng rồi cũng đến, đến rồi qua, qua rồi mất.
Ngày mùng một Tết chúng ta nói đến cuối năm thấy thời gian dường như rất dài, rồi
ngày qua ngày cũng đến cuối năm. Ngày cuối năm rồi sẽ qua, qua rồi mất. Đó là
nói về thời gian.
Như vậy, một ngày sáng trưa
chiều tối, khi đã qua rồi không còn trở lại với chúng ta nữa. Nhưng mà trong
ngày đó, nếu chúng ta đóng một cái bàn, trồng một luống rau, hoặc viết một
trang sách, cái chúng ta đã làm vẫn còn, nó hiện còn với chúng ta.
Một ngày qua đó, chúng ta đã
làm cho nhiều người buồn, láng giềng tức giận, dù ngày đó qua mất rồi, hôm sau
ta gặp lại những người ta làm buồn, họ có hết buồn chưa? Như vậy thời gian qua
rồi mất không bao giờ trở lại, nhưng những cái gì chúng ta đã làm chưa mất hẳn,
nó còn có mặt với chúng ta ở ngày mai. Nếu chúng ta muốn ngày mai ai gặp chúng
ta cũng đều vui, đều thân mật, thì hôm nay chúng ta phải làm sao? Nếu gặp người
nào chúng ta cũng thách đố, cũng mắng chửi, làm những chuyện bực bội cho họ,
thì ngày mai chúng ta sẽ thế nào khi gặp lại họ ?
Chúng ta có cần hỏi xem ngày
mai ta tốt hay xấu, có được nhiều người thương hay không? Cần hỏi điều đó
chăng? - Đâu cần việc đó. Chỉ cần nhớ hôm qua ta đã làm gì cho người ta, thì
ngày nay những cái đó tự nhiên sẽ có với chúng ta. Đó là một lẽ thật mà thế
gian không chịu nhớ. Ngày hôm qua chửi người ta, mà ngày nay muốn gặp ai cũng
vui hết, ai cũng tán thán mình hết. Điều đó thật không bao giờ có. Đó là tôi
nói chuyện một ngày, chuyện một năm cũng vậy.
Nếu một năm chúng ta làm
toàn những điều dở, những điều xấu, rồi đến đầu năm nhất là từ mùng một đến
mùng chín đem ít chục đồng bạc, vài bó nhang, một vài dĩa bánh tới chùa, cúng
sao cúng hạn để cho năm tới được bình an, sung sướng. Quí vị nghĩ sao? Tại sao
chúng ta không làm cái gì đem lại sự an vui cho mình cho người, mà lại làm những
điều xấu xa rồi hoảng sợ, rồi cầu cạnh mong mỏi không muốn có những điều đau khổ.
Khi chúng ta không cố tránh nhân đau khổ lại mong khỏi cái quả đau khổ, như thế
có thể được hay không?
Như vậy chúng ta có thể nói
một năm qua nếu ngày nào chúng ta cũng làm cho những người xung quanh được vui
vẻ, ngày nào chúng ta cũng giúp đỡ mọi người, đem lại sự an ổn cho mọi người
thì năm tới những người xung quanh chúng ta có thể nào trở nên thù địch muốn hại
chúng ta hay không? Đương nhiên không bao giờ có điều đó. Nếu qua một năm chúng
ta làm cái gì được cảm tình, được thương mến thì năm tới chúng ta sẽ gặp được
điều tốt. Giả sử chúng ta bị bệnh hoặc bất thần một bất hạnh nào đến chúng ta,
thì những người có cảm tình với chúng ta trước kia đã được chúng ta giúp đỡ, họ
sẽ đối với chúng ta ra sao? Có thể người thì lo thuốc men, kẻ thì mách bảo thầy,
hoặc giúp đỡ gia quyến chúng ta trong lúc khó khăn, gánh vác những gì nặng nhọc
giúp chúng ta. Những cái không may cho bản thân chúng ta không phải là không đến,
nhưng khi được mọi người mến yêu, thì những cái gì đến đó cũng được sự che chở
và giúp đỡ để làm cho chúng ta nhẹ đi được đôi phần.
Ngược lại, nếu trong một năm
chúng ta gây toàn thù hận, gây ác cảm mang phiền toái phức tạp với mọi người
chung quanh thì, năm tới chúng ta nghĩ thế nào nếu chúng ta gặp lại những người
đó. Tự nhiên dù không nói ai cũng biết, chỉ thấy khổ đau và những việc bực bội.
Như vậy quí vị nghĩ sao? Mỗi người chúng ta phải làm gì? Để rồi sang năm mới
chúng ta gặp những điều tốt đẹp? Hay là mặc tình chúng ta làm gì thì làm, đợi đến
đầu năm đi cúng sao cúng hạn để được một năm bình an. Chúng ta là những người
biết đạo nghĩa là biết lẽ thật, tự nhiên chúng ta không chấp nhận những gì
không đâu huyền hoặc. Phải thấy rõ lẽ thật của cuộc đời. Nếu năm rồi chúng ta
làm cái gì đẹp hay xấu thì năm tới chúng ta có một phần ảnh hưởng chớ không thể
nào tránh khỏi. Đó là một điều mà chúng tôi thấy mọi người chúng ta đều ý thức
được. Nếu chúng ta muốn năm tới là một năm đẹp đẽ an bình, thì trong năm nay đối
với mọi người bất cứ lúc nào, chúng ta cũng phải làm sao đem lại sự an lành cho
họ. Không lúc nào là lúc chúng ta làm buồn người chung quanh, thì năm tới chúng
ta được an lành không có nghi ngờ gì nữa.
Đó là tôi nói một năm, cho đến
một đời cũng thế. Lẽ thật của một ngày, của một năm, đến kết thúc của một đời
không khác nhau. Chúng ta biết được một ngày thì chúng ta có thể biết được một
năm. Biết được một năm thì chúng ta có thể biết được một đời. Nếu một đời chúng
ta tạo toàn những điều tốt điều lành, thì đời sau nếu chưa được giải thoát,
chúng ta còn gặp lại, cũng trong hoàn cảnh tốt và lành. Nếu một đời chúng ta
làm toàn là đau khổ, toàn là điều phiền hận, khi gặp lại nhau sau này, khổ đau
phiền hận tránh đâu cho khỏi. Cho nên thực tế là chúng ta phải lợi dụng thời
gian. Mỗi thời gian qua phải là thời gian tốt đẹp cho mình và cho người. Chúng
ta tạo được những điều an ổn vui vẻ cho mình, cho người, đó chính là sự bảo đảm
an ổn vui vẻ cho chúng ta trong năm tới, và cho cả đời sau nữa.
Ngược lại, chúng ta không
khéo vận dụng thời gian để làm những điều tốt đẹp, thì sau này chúng ta sẽ hối
hận để cuộc đời trôi qua một cách vô ích. Tóm lại ngày qua là mất, nhưng những
gì ta đã làm chưa mất hẳn. Nói đến thời gian trôi qua rồi mất, tôi có thể tượng
trưng thời gian là một xâu chuỗi. Một ngày qua là một hạt chuỗi chúng ta lần
qua. Cứ hạt này qua đến hạt khác. Tay còn lần chuỗi thì không hạt nào dừng lại
mà luôn luôn là phải qua. Giờ đây chúng tôi có thể nói rằng các tràng chuỗi này
không phải là một trăm lẻ tám mà nó là ba trăm sáu mươi lăm hạt. Như vậy năm
này ngày này chúng ta đã lần hết ba trăm sáu mươi lăm hạt rồi. Cứ như vậy lần hết
một tràng qua là một năm. Hoặc giả chúng ta mang một xâu chuỗi hạt to có mười
hai hạt cứ một một hạt là một tháng.
Để quí vị nhận rõ hơn tôi kể
lại những trường hợp của những người gần gũi tôi nhất. Như mẹ tôi chỉ lần được
năm mươi sáu tràng rồi buông tay, chuỗi biến mất mà người cũng mất luôn. Cha
tôi chỉ lần được bảy mươi chín tràng rồi buông tay, chuỗi mất người cũng mất
luôn. Thầy tôi chỉ lần được năm mươi lăm tràng rồi buông tay, chuỗi mất người
cũng mất luôn. Sư ông tôi chỉ lần được sáu mươi mốt tràng rồi buông tay, chuỗi
mất người cũng mất luôn. Rồi đến tôi, tôi không biết lần được mấy chục tràng, để
rồi buông tay và mất luôn. Chuỗi và người tìm lại không được nữa.
Quí vị có lần như vậy hay
không? Mỗi xâu chuỗi lần qua rồi mất, mất cả chuỗi lẫn người lần chuỗi. Xâu chuỗi
đó chúng ta gọi nó là xâu chuỗi mộng. Người lần chuỗi cũng là người mộng. Chuỗi
mộng mất người mộng không còn. Như vậy, tất cả mọi người ở đây đang sống trong
mộng và không ai biết mình đang sống trong mộng. Cứ tưởng là thật, nên tranh
nhau từ lời nói, từ hành động, từ miếng ăn, từ cái mặc, rồi dồn đau khổ trên đầu
nhau. Đã là một cuộc đời mộng, ở trong đó không đánh thức cảnh tỉnh nhau, mà lại
làm cho nhau thêm đau khổ. Tự mình đã khổ, còn làm khổ cho người, đây là một điều
đáng thương. Thương cho mình và thương cho mọi người. Nếu chúng ta thấy rõ thời
gian là mộng ảo thì chính cuộc đời của chúng ta cũng là mộng ảo. Quí vị nhớ lại
những người trước chúng ta, những người đồng thời với chúng ta và cả bản thân
chúng ta đều là mộng. Tại sao chúng ta không thức giấc mộng đó. Hết mộng này tạo
mộng khác, hết mộng khác tạo mộng khác nữa. Mộng chập chồng mộng. Thí dụ người
nằm mộng khi họ tỉnh, họ biết cái mình thấy khi nãy: hình ảnh, con người, sự vật
đã thấy chỉ là mộng. Khi họ biết như vậy rồi, giấc mộng có còn với họ hay
không? Đã mất rồi. Cho nên một khi đã tỉnh mộng thì mộng không còn.
Nhưng mà có người tỉnh mà
còn mộng thì sao? Thí dụ: Quí vị đang ngủ, nằm mơ giật mình thức dậy biết hồi
nãy là mộng, nhưng rồi cứ nằm ỳ nhắm mắt ngủ nữa. Mộng thứ nhất mất, thì mộng
thứ hai tiếp, rồi mộng thứ ba và nhiều mộng nữa. Nếu chúng ta không gan dạ, một
khi biết mộng liền trỗi dậy đốt đèn lên, thức hẳn hoi, hoặc tọa thiền hoặc đi đứng
làm công kia việc nọ, thì tự nhiên không còn mộng nào tiếp. Nếu chúng ta biết
là mộng mà cứ nằm dài nhắm mắt thì hết mộng này đến mộng kia không phải tỉnh một
cơn mộng là hết mộng. Có phải vậy không ?
Chúng ta xét lại: Biết mộng
rồi thức luôn hay biết mộng rồi nằm dài ngủ nữa? Đó là câu hỏi tôi đặt ra cho
quí vị. Nếu chúng ta thật tình là người biết không muốn mộng nữa, thì phải gan
dạ trỗi dậy, thắp đèn lên, mộng sẽ không còn cơ hội tiếp diễn nữa. Như thế mới
hết mộng được.
Chúng ta phải gan dạ trỗi dậy,
đừng vì mệt mỏi, đừng vì mê ngủ mà cứ nằm dài nhắm mắt thì làm sao hết mộng được.
Cũng như vậy, chúng ta nhận thức rõ ràng cuộc đời là ảo mộng, vì như tôi đã
nói, đầu năm thấy cuối năm là xa, nhưng rồi cuối năm cũng sẽ đến. Rồi ngày mai
nó qua, qua rồi mất. Đến cuối năm khác cũng qua rồi mất. Chúng ta thấy ông bà,
cha mẹ chúng ta sanh đó rồi mất đó, tức là sanh rồi tử, một khi mất đi chúng ta
không thấy hình bóng thân yêu đó trở lại. Đến lượt chúng ta, hiện có đây, nhưng
rồi cái ngày đó sẽ đến với chúng ta. Nó đâu còn xa nữa. Đến rồi qua, qua rồi mất.
Sự hiện hữu của chúng ta ngày nay cũng là mộng thôi. Nếu nó là thật thì nó đâu
bị qua, đâu bị mất. Mà nó phải qua rồi sẽ mất, thì tự nhiên nó không phải là thật
rồi. Vậy thì, trong khi chúng ta còn ở đây, coi như mình đang sống trong mộng.
Trong mộng phải làm sao thấy là mộng. Biết mộng tức là chúng ta đã tỉnh rồi. Biết
mộng rồi phải hẳn hoi thức dậy thắp đèn lên cho sáng, trỗi dậy rửa mặt rửa tay
tới lui tỉnh táo. Đừng nằm dài, đừng để cho cơn mộng thứ hai tiếp nữa. Đó là ý
nghĩa thiết yếu trong khi chúng ta biết mộng. Nếu không được như vậy thì mộng
này hết sẽ nối tiếp mộng khác và không biết nối tiếp đến bao nhiêu lần nữa mới
hết mộng. Cho nên khi chúng ta biết rõ là mình sống trong mộng, phải tỉnh ngay
khi biết chớ đừng để cho nó kéo dài cái mê. Đó là điều thiết yếu của cuộc đời
mà cũng chính là cái then chốt trong sự tu hành. Cho nên người xưa, đã nói
trong một bài kệ rằng:
Tại mộng na tri mộng thị hư
Tỉnh lai phương giác mộng trung vô
Mê thời khắp tợ mộng trung sự
Giác liễu hoàn đồng thùy khởi phu
Tỉnh lai phương giác mộng trung vô
Mê thời khắp tợ mộng trung sự
Giác liễu hoàn đồng thùy khởi phu
Đang trong mộng ai có biết mộng
là dối là giả. Như chúng ta bây giờ làm sao nói là hư là dối cho được. Khi còn
trong mộng thì không biết mộng là giả là dối.
Khi tỉnh rồi chừng đó mới biết
rõ trong mộng là không thật, là không.
Chúng ta đang ở trong mê thấy
thân là thật thấy cảnh là thật, cũng như trong mộng thấy mọi sự vật đều thật.
Khi chúng ta giác ngộ rồi
thì cũng giống hệt như người ngủ đã thức giấc vậy thôi.
Như vậy người xưa đã cảnh tỉnh,
nhắc nhở chúng ta biết rõ là mình đang sống trong mộng. Nếu biết rõ mình đang sống
trong mộng thì đó là tỉnh cơn mộng. Nếu mình còn cho cảnh và người trong đó là
thật, đó là mình đang say, đang mê trong mộng. Như vậy biết rõ là mộng là hư, mộng
là không thật, biết rõ như vậy, hoàn toàn thức tỉnh, thì tự nhiên chúng ta
thoát khỏi cơn mộng. Còn nếu chúng ta chưa biết đó là mộng, thấy nó là thật, đó
là mê. Như vậy cái mê và cái giác không có xa. Chẳng khác nào người ngủ mộng và
người thức cơn mộng. Nghĩa là khi còn mê thì còn cảnh mộng khi thức giấc thì cảnh
mộng mất. Chúng ta cũng vậy, đang ở trong mê, thì chúng ta thấy cảnh này là thật,
khi giác rồi thì mới thấy là giả dối. Thấy giả tức nhiên chúng ta không còn mê
nữa. Vậy chúng ta nên mê hay nên tỉnh? Nếu thực tỉnh chúng ta học đạo giác ngộ
thì mỗi người chúng ta, mỗi ngày, mỗi năm, mỗi lúc đều phải tỉnh giác, đừng để
cơn mộng lôi chúng ta nữa. Đừng để kéo dài mãi trong giấc mê để rồi phải khổ
đau, phải chịu mọi điều phiền muộn. Đó là lời Cổ đức đã nhắc như vậy.
Sau đây là lời Thiền sư Thiệu
Long, hiệu là Hổ Khưu là gò cọp. Ngài cũng nói về mộng:
Thoát thân dĩ hiểu Nam Kha mộng
Thử giác nhân gian vạn sự không
Xuy khứ hoàn hương vô khổng địch
Tịch dương tà chiếu bích vân hồng
Thử giác nhân gian vạn sự không
Xuy khứ hoàn hương vô khổng địch
Tịch dương tà chiếu bích vân hồng
Câu đầu Ngài nói, khi mình
thoát thân, tức là thoát khỏi cái mê chấp về thân, thì chừng đó mình mới hiểu rằng
cuộc đời này là một giấc mộng. Một giấc Nam Kha mà thôi, không có gì hết. Mình
giải tỏa lầm chấp thân là thật thì biết rõ cuộc đời như giấc Nam Kha, không có
gì thật.
Câu kế Ngài nói tất cả nhân
gian này muôn việc trở về không. Cái này có đó rồi sẽ mất đó, không có gì lâu
dài không có gì bền chắc. Có rồi mất, mất rồi thành không. Biết rõ nhân gian vạn
sự không, thì chúng ta làm gì đây? Chúng ta thành không luôn sao? Không phải
như vậy. Ngài nói tiếp: “Xuy khứ hoàn hương vô khổng địch.” Thổi lên một khúc
sáo khúc nhạc hoàn hương bằng một ống sáo không lỗ. Câu đó nghe lạ lùng quá.
Sáo không lỗ làm sao mà thổi, mà Ngài nói thổi lên một khúc nhạc hoàn hương bằng
ống sáo không lỗ. Tức là chúng ta đã biết cuộc đời là mộng là không thì chúng
ta nên trở về quê, tức là trở về cố hương mà muôn đời chúng ta đã bỏ quên đó.
Trở về bằng cách nào? Bằng những tiếng sáo vi vu, thổi lên mà không có lỗ, âm
ba vang dội mà vẫn không có tiếng nào thật hết. Đó là tiếng sáo của nhà Thiền,
như bao nhiêu lời bao nhiêu tiếng hét, bao nhiêu câu nói của Thiền sư chẳng
khác nào như sáo không lỗ. Nói mà không ý nghĩa, nói mà không chấp nê. Đó là ví
dụ như sáo không lỗ.
Khi chúng ta thổi lên một bản
nhạc hoàn hương thì sẽ thấy cái gì? Cũng như những chú mục đồng cỡi trâu về xóm
trời chiều ngồi trên lưng trâu thổi sáo thì mấy chú mục đồng thấy gì?
“Tịch
dương tà chiếu bích vân hồng!”
Mặt trời chiếu xuyên qua những
đám mây xanh nó biến thành ráng đỏ, một cảnh trời chiều đẹp vô cùng. Nếu ngồi
trên lưng trâu chúng ta biết thổi một bản nhạc hoàn hương, thì sẽ được ngắm cảnh
mặt trời xuyên qua đám mây ráng đỏ ở chân trời. Đó là hình ảnh tươi đẹp của người
biết trở về quê. Qua bốn câu thơ đó, chúng ta
thấy Thiền sư muốn nói gì với chúng ta?
Trước hết chúng ta phải thấy
cuộc đời là giấc mộng Nam Kha. Sau đó chúng ta thấy thế gian muôn sự đều trở về
không. Thấy được thế gian muôn sự trở về không rồi, đó là bước đầu để chúng ta
trở về quê hương cũ. Nếu chúng ta biết trở về quê hương cũ, là một khúc nhạc êm
đềm, là một buổi trời chiều tươi đẹp hạnh phúc an lành đến với chúng ta, không
còn nghi ngờ gì nữa.
Thanh Từ







Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét